Chương 329: Chiếm lĩnh Tây Nam (P1)


Quân Tây Nam đi theo đợi lệnh nhìn quân Khang Tư bắt đầu hành động, tuy rằng lòng nóng như lửa đốt. Nhưng bọn họ không biết độ rộng của ôn dịch, căn bản đừng nghĩ đi theo đào đường ngầm, chỉ có thể trơ mắt nhìn quân Khang Tư đào mấy chục đường ngầm.
Đường ngầm là vừa đào vừa gia cố, hơn nữa trên nóc còn đổ đầy dung dịch keo, tuyệt đối vững chắc cùng kín kẽ.
Quân Khang Tư đào mấy chục đường ngầm này cũng không dài, toàn bộ đều khoảng trăm mét, rộng khoảng năm, sáu mét cao khoảng ba mét. Trong đó có năm con đường độ cao cùng rộng không giống nhau. Không cần phải nói, đây chính là đường ngầm cho xe ngựa đi qua. Trong những đường ngầm đó có hai đường chỉ rộng khoảng ba thước, nhưng cao khoảng bốn năm thước, chính là đường cho chiến mã xung phong. Con đường đặc biệt như vậy chính là để cho lính liên lạc sử dụng, một cái tiến một cái lùi.
Nhìn xem những đường hầm này, lại nhìn những người đào đường không xảy ra chuyện gì, đám quân Tây Nam Tứ hoàng tử chỉ có thể cúi đầu thở dài. Nguyện vọng dựa vào sức mình thu phục ba tỉnh Tây Nam không thể đạt được, ba tỉnh Tây Nam ít nhất phải cắt mất một tỉnh để chia.
Biết mọi chuyện không thể cứu vãn, đám người Tứ hoàng tử chỉ có thể xốc tinh thần, vận chuyển vật tư điều động quân đội đến sau quân Liên minh, lẳng lặng chờ đợi thanh âm xuất phát vang lên.
Lúc này nếu còn không phái binh, sau chiến đấu chỉ sợ mình chỉ có thể thu hồi một hành tỉnh.
Về phần tiêu diệt quân Liên minh ở trong này?
Loại chuyện này ngu ngốc cũng khônglàm. Trước không nói có thể đánh thắng thiết kỵ của Khang Tư hay không, chỉ cần nhìn hiện tại Tây Nam tương đương bị Liên minh Thống nhất bao vây quanh cũng biết. Một khi động võ, tuyệt đối ngay cả một chút vật tư cũng đều không kiếm được cho Tây Nam, mà mình cũng chỉ có thể ngồi chờ Liên minh Thống nhất phát động chiến tranh trả thù. Lúc đó cả nhà xong đời, không cần phải so đo nửa hành tỉnh hay hai hành tỉnh.
Đường ngầm khai thông, sau khi qua lại kiểm tra xác định an toàn, Khang Tư ra lệnh một tiếng. Bộ đội thiết kỵ cùng hậu cần bắt đầu chui vào cửa mấy chục đường hầm.
Mấy chục con đường lượng lưu thông thật sự quá lớn, không bao lâu thời gian, quân Khang Tư đã dũng mãnh tiến ra không ngớt từ đầu bên kia.
Hai bên nhìn nhìn cũng chỉ cách nhau trăm mét. Người không biết nhìn hai bên cửa đường ngầm này khoảng đất trống trăm mét nhất định sẽ nghĩ rằng không biết thằng điên nào muốn đào ra một con đường ngầm ngắn như vậy.
Nếu không biết, ai có thể dự đoán được mấy chục mét trong trăm mét kia cũng là một vành đai lợi hại hơn cả thành đồng vách sát. Là một vành đai ôn dịch khủng bố chỉ lấy sinh mạng, một khi tiếp xúc liền xong đời.
Nhìn mảnh đất trống căn bản không thấy được nguy hại, Khang Tư thở dài nói:
- Trước tiên để Giáp Linh ở trên mảnh đất ôn dịch này dựng tấm biển cảnh cáo. Sau đó nhắc nhở người của hắn làm hàng rào cùng biển cảnh cáo ở hai bên, tránh cho ngừoi phía sau không cẩn thận đi vào nơi ôn dịch.
Khang Tư nói đến đây, bộ đội tấp nập ào ra đã rời khỏi đường ngầm, chạy ra thật xa mới bắt đầu tập kết. Tuy rằng biết chỉ cần không đi vào vành đai ôn dịch là an toàn nhưng chỉ cần đầu óc bình thường thì đều rời đi rất xa.
Quân Liên minh rất nhanh tập kết. Đến lúc này mọi người mới có tâm tình quan sát bốn phía.
Rõ ràng trước mắt chính là đất đai Tây Nam đế quốc, nhưng không biết làm sao trong lòng mọi người đều có cảm giác đi ra nước ngoài.
Nhìn cảnh vật xung quanh, một mảnh xanh biếc, hương hoa tiếng chim. Nếu không phải trong bụi cỏ xương trắng ẩn hiện chỉ sợ ai cũng cho rằng đây là một mảnh đất còn chưa bị loài người khai phá.
Nhìn thấy quân Tây Nam cũng đi qua đường ngầm, Khang Tư cũng không chờ nữa, trực tiếp chia bộ đội thành mấy trăm cỗ. Sau đó đám sĩ quan dẫn bộ đội đi ra phía sau xe hậu cần lĩnh vật tư, sau đó theo sĩ quan dẫn dắt xâm nhập mảnh đất này.
Nhìn những bộ đội này tản ra bốn phía, sĩ quan quân Tây nam có chút kích động truyền lệnh lính liên lạc trở về, tự mình cũng lớn gan đi tới Khang Tư.
Không có trao đổi căn bản không biết đồng minh của mình chuẩn bị làm gì.
Nghe tên sĩ quan hỏi giọng có chút run rẩy, Khang Tư không khỏi cười:
- Ta muốn trong thời gian ngắn nhất trợ giúp các ngươi thu phục Tây Nam. Cho nên mỗi một đội quân kia đều có mục tiêu là một thành trì.
Sĩ quan biến sắc mặt. Nghe lời nói này thì biết Khang Tư đã xác định ba tỉnh Tây Nam không còn bất kỳ quân thảo nguyên. Tuy rằng không biết vì sao lại xác định như vậy nhưng xem hắn dám phân chia hành động như vậy chỉ biết người ta tin tưởng mười phần.
Xem số lượng những đội quân đó, chỉ biết tất cả những thành lớn của ba tỉnh này đều là mục tiêu của Khang Tư.
Kỳ thật quân Liên minh có chiếm thành nhiều đến đâu cũng không sao. Dù sao phân chia cho Liên minh cũng nhiều nhất là đất đai một hành tỉnh, không nhiều hơn.
Nhưng làm cho người ta buồn rầu chính là, quy định Liên minh vì ngợi khen hành vi quân Liên minh trợ giúp minh hữu thu phục thổ địa đã quy định. Nếu quân Liên minh đầu tiên đánh vào thành trì, như vậy quân Liên minh có được quyền sở hữu quan khố trong thành, đồng thời óc được quyền lợi treo kỳ lâu dài trên thành. Lá cờ này nhất định phải cao hơn cờ chủ phương.
Đương nhiên, chủ đất có thể dùng tiền mua quyền lợi treo cờ cao thấp nhưng không thể hủy bỏ cờ của quân Liên minh. Người vi phạm toàn bộ Liên minh tiêu diệt. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nói cách khác, đến lúc đó trên đỉnh toàn bộ thành trì chủ yếu ba tỉnh Tây Nam đều là cờ Bạch Mạn Hắc Mân Côi của Khang Tư. Người không biết nhìn thấy khẳng định sẽ nghĩ là ba tỉnh đều là lãnh địa Khang Tư.
Sĩ quan thở dài, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: "Ài! Xem ra bệ hạ cần phải tốn một khoản tiền cực lớn mới có thể mua được quyền lợi treo cờ ngang hàng rồi! "
Về phần mua quyền lợi treo cờ cao thấp, sĩ quan tin tưởng bệ hạ củamình tuyệt đối sẽ sẽ không làm chuyện khiến người ghét bỏ. Quy định Liên minh này rốt cuộc là ai đặt ra, không ngờ loại tăng lên sĩ khí quân Liên minh đều đặt trong quy định Liên minh.
Nếu không phải bệ hạ đặc biết muốn những người giao tiếp với Liên minh nhớ rõ quy định Liên minh, lúc nhìn thấy quân đội Khang Tư điên cuồng tản ra bốn phía chỉ sợ lại nghĩ rằng quân Khang Tư tới cướp địa bàn.
Phần sau giống như mọi người dự đoán. Ba tỉnh Tây Nam không phải không có mấy người thảo nguyên, mà ngay cả một người sống đều không có.
Trong tất cả các thành trì được công phá ba tỉnh đều là xương trắng, cỏ dại, gạch vụn ngói vỡ. Đương nhiên hiện tại ở chỗ cao nhất đều có một lá cờ Bạch Mạn Hắc Mân Côi đón gió.
Bởi quân Khang Tư dốc hết sức chạy, tất cả thành trì ba tỉnh Tây Nam đều là do quân Khang Tư treo cờ đầu tiên. Mà sau khi nhận lấy vài xe kim tệ Tứ hoàng tử đưa tới, cờ Khang Tư cùng Tứ hoàng tử lập tức ngang hàng tung bay.
Tin giành lại được ba tỉnh Tây Nam đương nhiên truyền về trước tiên. Lãnh địa Tứ hoàng tử lập tức gợi lên vô số cuồng nhiệt, vô số người hoan hô vạn tuế.
Rốt cuộc chiếm lại được ba tỉnh Tây Nam, mình không bao giờ phải sống cuộc sống thấp thỏm lo sợ.
Đương nhiên, không phải tất cả những người Tây Nam đều quyết định chết cũng không về ba tỉnh mới giành lại kia. Tuy rằng nơi đó là nhà cũ của mình, nhưng nơi đó lại tùy thời đối mặt sự uy hiếp của người thảo nguyên. Lần sau người thảo nguyên xâm lấn mình khả năng không may mắn như lần này.
Dù sao cũng là trốn, vậy còn không bằng ở lại đây. Tuy rằng dân cư dày đặc một chút, nhưng thế nào cũng tốt hơn sớm chiều khó giữ chứ?
Khi những người này truyền tai nhau như vậy, trừ khi Tứ hoàng tử mạnh mẽ ép buộc, bằng không công tác di dân không thể triển khai.
Tin tức truyền tới Liên minh Thống nhất, những đại biểu có tư cách đề án, còn có những quyền quý lớn nắm giữ những đại biểu này đều tự vả mặt mình.
Sớm biết rằng hành động thu phục lúc trước đơn giản như vậy, ôn dịch căn bản không có tác dụng, mình làm sao lại khiến cho bộ đội quay trở về. Đương nhiên, khi buồn rầu qua đi, rất nhanh lại hưng phấn hẳn lên. Bởi vì Khang Tư mệnh lệnh người đo đất đai lập tức chạy tới Tây Nam.
Bản thân tuy rằng không được công huân, nhưng thế lực của mình thế nào cũng có thể được chia một miếng thịt. Phải biết rằng đây chính là quy định bên trong Liên minh. Hơn nữa đấu giá được mảnh đất này cũng có thể chiếm được chỗ tốt. Hiện tại trước tiên phải thu mua người đo đất mới được.
Lần trước tuy rằng bán đấu giá mà được nhưng bởi vì số liệu đất đai bán đấu giá công khai khiến cho một số người đấu giá thất bại mà bấtmãn. Cho nên lần này tùy tiện xác định một khu vực để tiến hành bán đấu giá.
Kết quả như vậy chính là, mua được khu hoang dã coi như ngươi xui xẻo, mua được mỏ vàng tính là ngươi may mắn. Mà tình huống như vậy, tin tức cũng chỉ có người đo đất biết, không thể không chuẩn bị tốt.
Dân chúng Liên minh Thống nhất càng không cần phải nói, đều tự chuẩn bị một khoản tiền chuẩn bị đấu giá đất đai. Cho dù là ăn mày cũng bắt đầu nhịn ăn tiêu để dành tiền.
Các thế lực ngoài Liên minh Thống nhất thì trợn mắt sững sờ. Một thời gian trước vừa nói ba tỉnh Tây Nam bị ôn dịch bao phủ, hiện tại đã nói thu phục ba tỉnh. Lúc này mới được bao nhiêu lâu, làm sao lại biến hóa nhanh thế!
Tuy rằng bọn họ ghen ghét Tứ hoàng tử một lần nữa khôi phục bốn tỉnh nhưng người trong thiên hạ đều biết người Tây nam bị quân thảo nguyên đồ sát hơn một nửa. Ba tỉnh kia hoàn toàn là đất hoang không người, địa bàn Tứ hoàng tử có rộng nữa thì sao? Có người tồn tại cũng không chỉ là một hành tỉnh, vẫn như cũ không có bất kỳ uy hiếp gì đến bọn họ.
Những thế lực này chỉ kỳ quái nhất là, ôn dịch này rốt cuộc là sao. Dù sao không có bất kỳ thế lực nào dựa vào điều này để hù dọa dân chúng lãnh địa của mình, không sợ bọn họ chạy trốn hết sao?
Tuy rằng chiến dịch thu phục ba tỉnh Tây Nam thoải mái hoàn thành nhưng Tứ hoàng tử cùng các thần tử của hắn nhìn ba tỉnh Tây Nam hoàn toàn hoang dã hóa này thật sự là khóc không ra nước mắt.
Hiện tại hành tỉnh cũ của mình dân cư đã không đủ, càng không nói di chuyển đến ba hành tỉnh hoang dã này. Nhưgn nếu không di dân đến ba tỉnh này, vậy khác gì không thu phục.
Tứ hoàng tử cùng gia thần chính đang phiền não đột nhiên phát hiện thuộc hạ Khang Tư đang cao hứng phấn chấn thăm dò đo đạc phần đất chia cho Liên minh, bọn họ không khỏi đầu mọc ra dấu chấm hỏi!
Liên minh Thống nhất bọn họ định làm gì thế, làm sao lại hưng phấn như vậy? Giống như là có mỏ vàng ngầm ở dưới.
Nhưng cho dù có mỏ vàng ngầm, không có người làm sao khai phá? Chẳng nhẽ người Liên minh Thống nhất cực kỳ nguyện ý đi vào nơi hẻo lánh này?
Sau khi Tứ hoàng tử phái người nghe ngóng, biết những người này đang đo đạc đất để bán đấu giá. Quy của Liên minh Thống nhất cao tầng Tây Nam đương nhiên biết rõ. Sau mỗi một trận chiến đầu bỏ ra bốn phần đất đai để tiến hành bán đấu giá, hơn nữa ưu tiên thỏa mãn tất cả con dân trong Liên minh Thống nhất một kim tệ một mẫu ruộng tốt hoặc một ngân tệ năm mẫu đất hoang. Sau khi thỏa mãn phúc lợi của mọi người mới bắt đầu tiến hành bán đấu giá.
Đối với việc này bọn họ đều rất rõ ràng, bởi vì bọn họ đều phái người đi hội đấu giá mua sắm đất đai.
Tứ hoàng tử nhăn mày:
- Bọn họ nhiệt tình như vậy có phải là những đất đai này thật dễ dàng bán đi?
Một thần tử vội vàng gật đầu nói:
- Giống như là cướp vậy, bởi vì thật sự là quá rẻ mạt.
- Bất kể nơi này là Tây Nam sao?
Tứ hoàng tử hỏi lại.
Vẫn là tên thần tử kia nói:
- Cho dù là trên thảo nguyên, chỉ cần Liên minh có thể cam đoan sự an toàn của bọn họ. Hơn nữa đất đai rẻ mạt nếu lại có sản vật, bọn họ tuyệt đối sẽ chen chúc nhau mà đến. Bởi vì tuyệt đại đa số mọi người không có được đất đai tư nhân.
Tới lúc này, tất cả mọi người ý thức được Tứ hoàng tử sẽ làm ra quyết định gì.
Chỉ thấy Tứ hoàng tử nói:
- Được! Vậy chúng ta cũng học tập cách làm của Liên minh, áp dụng giá cả một ngân tệ năm mẫu ruộng tốt ở ba hành tỉnh đó bán cho người Tây Nam chúng ta. Sau đó lại dựa theo giá một kim tệ năm mẫu ruộng tốt bán ra bên ngoài. Ta không tin như vậy không mời chào được người đến!
Chư thần vừa trầm trồ khen ngợi, một thần tử lập tức hô lên:
- Xin bệ hạ nghĩ lại! Nếu như vậy ai cũng biết chúng ta khiêu khích quy củ Liên minh. Phải biết rằng hiện tại chúng ta cũng là một phần tử của Liên minh!
Lời này vừa nói khiến mọi người lập tức ngậm miệng lại.
Trước khi không biết được sự mạnh mẽ quả thiết kỵ Khang Tư, bọn họ đối với Liên minh Thống nhất cực kỳ khinh thường, cho rằng gia nhập Liên minh chỉ là vì mở đường buôn bán mà thôi. Nhưng sau khi biết được sức chiến đấu thiết kỵ Khang Tư, đặc biệt sau khi thu phục ba tỉnh Tây Nam cùng với quy củ Liên minh, tất cả mọi người đều có chút tán thành mình là một phần tử Liên minh.
Tứ hoàng tử hơi chần chờ một chút, hắn biết hiện tại mình căn bản không thể rời khỏi Liên minh, cho nên gật đầu nói:
- Đúng là ta suy nghĩ chưa đầy đủ. Như vậy đi, người quê quán Tây Nam cam đoan một ngân tệ năm mẫu ruộng tốt, những thứ khác dựa theo quy củ Liên minh để bán. Hơn nữa chúng ta cũng học Liên minh đóng gói những chỗ còn thừa lại để bánd dấu giá. Tuy nhiên cơ cấu quản lý hộ tịch phải gia tăng nhân thủ, miễn cho đến lúc đó lại bận tối mắt tối mũi.
Đến lúc này Tứ hoàng tử nở nụ cười. Mình tuy không dám trắng trợn mua chuộc dân cư nhưng người hộ tịch Tây Nam có thể được hưởng phúc lợi một ngân tệ năm mẫu ruộng tốt đó chính là việc nội bộ, Liên minh không có quyền quản. Về phần người ta có muốn hộ tịch Tây Nam hay không thì lại là việc tình nguyện, còn ai lắm lời được.
Đám thần tử đương nhiên biết được ẩn ý của mệnh lệnh này, lập tức hai mắt sáng lên, thi nhau nịnh bợ. Chỉ cần bán đấu giá, những người bọn mình cũng có thể mua làm tài sản riêng.
Vừa nghĩ đến sau đó không lâu mình có thể trở thành đại địa chủ, cảm giác đó tuyệt vời khỏi phải nói.
Phải biết rằng, trước kia chỉ có lập công huân thật lớn mới có thể được sắc phong lãnh địa. Hiện tại chỉ cần có tiền là mua được tài sản riêng ngang với lãnh địa.
Đến lúc này bọn họ không khỏi thật sâu bái các vị thần phù hộ, hy vọng Liên minh Thống nhất càng ngày càng mạnh mẽ, hơn nữa lâu dài mãi mãi.
Chỉ có Liên minh Thống nhất tồn tại, tài sản riêng của mình mới có thể an toàn. Chỉ cần ở trong Liên minh, chỉ cần bản thân không mưu nghịch, cho dù bệ hạ cũng không có quyền cướp đoạt quyền lợi cũng như tài sản của gia tộc mình.
Sau khi phúc lợi này được tuyên bố khắp Tây Nam, đầu tiên là quân dân bản địa Tây Nam ào ào di chuyển hai phần ba.
Thời đại này trên tay ai mà không có một ngân tệ. Đến lúc này, dân chúng đánh chết cũng không muốn rời đi, tất cả đều nối đuôi nhau rời đi, chỉ sợ mình bị chậm một bước.
Công bố vừa ban ra, gần như trong nháy mắt liền phân chia xong những đoạn ruộng tốt phì nhiêu nhất trong toàn ba tỉnh.
Lưu dân không nghề nghiệp, ăn mày, nhà cực nghèo ở bên ngoài nhận được tin, lúc đầu cũng không để ý. Tương đối với lấy tiền mua đất của Tây Nam, những người này càng nguyện ý mua đất đai liên minh bán đấu giá. Dù sao tiền cũng là bằng nhau, danh nghĩa lại phân biệt là chính phủ địa phương và trung ương. Vì ổn thỏa đương nhiên là bọn họ chọn lựa trung ương.
Kẻ có tiền thì hai mắt sáng lên. Liên minh Thống nhất vừa chiếm được đất đai một hành tỉnh, hơn nữa lấy một phần tư tỉnh này ra bán đấu giá. Mà lại còn là sau khi thỏa mãn phúc lợi và tiện nghi đất đai cho mọi người sau đó mới mang ra đấu giá.
Phỏng chừng đất đai mang ra đấu giá cũng không còn nhiều, mà Tây Nam lại lấy ra hai hành tỉnh đấu giá. Cho dù phúc lợi mất một hành tỉnh, vậy cũng còn được đấu giá một hành tỉnh. Đặc biệt là những vùng núi hoang dã rất dễ ẩn chứa tài nguyên khoáng sản cũng không nằm trong phúc lợi. Đó cũng chính là tài nguyên khoáng sản ba hành tỉnh đang chờ đợi những kẻ có tiền đi mua!
Những kẻ có tiền đều hiểu được điều này, cho dù bọn họ không rõ thuộc hạ cũng sẽ nhắc nhở.
Cho nên bọn họ lập tức mang chứng nhận vàng bạc, đồ cổ, sản vật dưới nhiều hộ vệ bảo vệ đi vào Liên minh Thống nhất. Sau đó bọn họ mới bắt đầu thở phào, phái người tìm tòi nghiên cứu việc bán đấu giá ở Tây Nam.
Lần trước Liên minh Thống nhất tổ chức bán đấu giá, tuy rằng không làm cho mọi người vừa lòng. Nhưng bởi vì nói là làm, cho dù ngươi dùng mấy trăm kim tệ đổi được một mỏ vàng, Liên minh Thống nhất cũng không tìm cớ đổi ý.
Dù sao sinh sống trong địa giới Liên minh Thống nhất, hết thảy hành vi phải dựa theo hợp đồng làm việc lại thật sự khiến những kẻ có tiền rất tin phục Liên minh Thống nhất.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #329


Báo Lỗi Truyện
Chương 329/353