Chương 323: Thống soái nhiệt huyết (P1)


- Bên chúng ta thương vong bao nhiêu?
Khang Tư rất tự nhiên coi quân Tây Nam trở thành người một nhà, mà thái độ người một nhà của Khang Tư cũng để cho quan thị tòng cũng vô thức lấy thái độ người một nhà đối đãi Khang Tư:
- Đại nhân, bên chúng ta thương vong hơn hai ngàn bốn trăm người, trong đó năm mươi lăm Thập phu trưởng, mười ba Bách phu trưởng.
Tương Văn thấy vẻ mặt khổ sở của quan thị tòng, còn cho rằng người này trời sinh chuyên khóc tang, cũng kỳ quái vì sao người bộ dạng như vậy làm thế nào có thể trở thành quan thị tòng được, chỉ là nghe được số lượng thương vong quân Tây Nam, vừa giật mình không thôi đồng thời cũng rõ vì sao quan thị tòng lại khóc tang như thế.
Vừa nói quân thảo nguyên công thành thương vong ba bốn ngàn người, hiện giờ lại nói quân Tây Nam thủ thành thương vong lại tới hai ngàn bốn trăm người, nghe vào tai mọi người giống như kẻ tám lạng người nửa cân, từ trên thương vong, quân Tây Nam còn chiếm chút thượng phong nữa.
Nhưng mà tỉ mỉ ngẫm lại sẽ không thỏa đáng, bộ đội công thành thương vong lại chỉ gần gấp đôi bộ đội thủ thành, tỷ lệ chiến tổn kém như vậy, bộ đội thành còn thủ cái quái gì nữa!
Bình thường công thành chiến đều là tỷ lệ một - năm trở lên, nghĩa là quân thủ thành chết một người, quân công thành phải chết năm, mà hiện giờ chỉ là nhiều hơn một chút, trận này làm sao đánh chứ?
- Các lần chiến đấu trước đều là tỷ lệ chiến tổn như vậy sao?
Khang Tư đè nén âu lo hỏi.
Quan thị tòng trầm trọng gật đầu:
- Đúng vậy, ngay từ lúc bắt đầu, chiến thủ thành đều là tỷ lệ chiến tổn này, thậm chí còn là hai đổi một, cũng chỉ có vừa rồi mới đạt được mức độ một đổi một, một đổi hai mà thôi.
Tương Văn không nhịn được hỏi:
- Vậy dã chiến thì sao?
Quan thị tòng liếc sang Tương Văn, phun ra một con số có chút mơ hồ, Tương Văn Khang Tư đều là hạng người tai thính mắt tinh, đồng thời cũng là người trải qua khảo nghiệm, chỉ là nghe một con số như thế cũng không nhịn được kinh ngạc một hồi.
Đánh dã chiến tỷ lệ chiến tổn là một đổi năm, mà ai là bên một kẻ nào bên năm thì không cần phải nói nữa, thảo nào quân Tây Nam mất đi lòng tin dũng khí đánh dã chiến với quân thảo nguyên.
Hiện giờ ngẫm lại thủ thành chiến đã có hiệu suất chiến tổn như thế, cũng không kỳ quái những người này như trải qua một hồi huyết chiến như vậy, bởi vì quân thảo nguyên chết một người thiếu một người, bên phía mình cũng thiếu mất hai phần, cũng có nghĩa là quân thảo nguyên bị chết càng nhiều, bên phía mình cũng chết càng nhiều, nếu như không phải mình có được trăm vạn tráng đinh, thật đúng là không chịu nổi quân thảo nguyên tiêu hao không muốn sống nữa.
Sức chiến đấu quân thảo nguyên có dũng mãnh như thế sao? Nghĩ vậy, Khang Tư có chút ngứa ngáy khó nhịn, vừa nhìn thần thái Khang Tư rục rịch, Tương Văn lập tức sợ đến kêu to:
- Chủ thượng, ngài tuyệt đối không thể tự mình tham dự chiến đấu, phu nhân đã đặc biệt căn dặn rồi!
Quan thị tòng cũng bị dọa hoảng sợ, chuyện Khang Tư bị cấm chỉ tiến tới tiền tuyến, là Tứ hoàng tử đặc biệt hạ lệnh xuống.
Lúc đầu mọi người đều tưởng là dự phòng Khang Tư thám thính tình báo quân đội, nhưng lệnh cấm này chỉ nhằm vào một mình Khang Tư. Hay là muốn bảo hộ Khang Tư lão đại Liên minh thống nhất này, chỉ là nếu như bảo hộ vì sao còn hạ lệnh đặc biệt nhấn mạnh? Còn có chút nghiêm ngặt không nói tình cảm.
Nhưng hiện giờ nhìn thấy bộ dáng Khang Tư hai mắt tỏa sáng cùng bộ dạng Tương Văn khẩn trương, quan thị tòng liền hiểu, có lẽ nguyên nhân là bởi Khang Tư thấy sức chiến đấu quân thảo nguyên mạnh mẽ, muốn tự mình cảm nhận.
Nghĩ vậy quan thị tòng có chút đau đầu, nếu như Khang Tư chỉ là một vị Thiếu tướng Liên minh thống nhất, như vậy bên mình sẽ rất vui lòng mời hắn đi thưởng thức sự lợi hại của quân thảo nguyên, miễn cho rằng quân Tây Nam có thể giằng co cùng quân thảo nguyên chỉ là hư danh.
Chỉ là đáng tiếc, Khang Tư là thủ lĩnh sáng lập Liên minh thống nhất, để hắn đi ra ngoài mà xảy ra chuyện, Tây Nam sẽ hứng chịu tình cảnh hai mặt giáp công.
Quan thị tòng cùng Tương Văn khẩn trương chắn trước mặt Khang Tư, hành động này làm Khang Tư chỉ có thể thở dài, hắn biết từ nay về sau mình đừng nghĩ tới chuyện đi lên chiến trường đánh nhau nữa, cũng rõ ràng mình không thể tùy hứng, chỉ còn cách biểu thị Liên minh thống nhất đồng ý đưa một vạn binh lính trợ giúp thủ thành.
Đối với yêu cầu này, quan thị tòng rất là hoan nghênh, tuy rằng nghe được sức chiến đấu quân Liên minh thống nhất rất mạnh mẽ, nhưng cũng phải thử qua một chút mới biết được mạnh tới mức nào.
Hơn nữa quan thị tòng tin tưởng một vạn quân này sẽ không phải là binh sĩ Tây Nam giao ra, khẳng định là bộ đội Khang Tư mang đến, bởi vì Khang Tư sẽ không làm chuyện nhàm chán như thế.
Không biết vì sao, tuy rằng chỉ là tiếp xúc với Khang Tư một đoạn thời gian ngắn, thế nhưng hắn tin tưởng Khang Tư sẽ không làm chuyện không có khí khái như vậy.
Nếu đã thỏa thuận xong, như vậy một vạn quân sĩ Khang Tư liền ầm ầm đi lên thành lâu. Quân Tây Nam nhìn những quân Liên minh trầm mặc ít lời, tuy rằng không có thần thái khinh thường, nhưng cũng nghĩ những quân lính này cũng không có gì giỏi lắm, để tránh chỉ huy hỗn loạn, quân Tây Nam rất trực tiếp nhường một đoạn tường thành để quân Liên minh bảo vệ, hơn vạn quân Liên minh bảo hộ một đoạn tường thành mấy trăm thước, từ đó có thể thấy quân Tây Nam đối đãi quân Liên minh thế nào rồi.
Tương Văn đứng ra đảm nhiệm quan chỉ huy, nhìn các thủ hạ trước mặt vẻ không cam lòng, lắc đầu lơ đễnh:
- Các ngươi không cần buồn bực, chờ đến thời điểm quân thảo nguyên công thành, để cho bọn họ nhìn thấy ai lợi hại hơn không được sao?
Lời này lập tức để các sĩ quan bắt đầu xoa tay nhiệt huyết sôi trào, bọn họ nghẹn khuất phải cho quân thảo nguyên dễ coi.
Khó trách bọn họ nín nghẹn như vậy, vạn quân tinh binh cường hãn nhất trong bộ đội Liên minh thống nhất, lại chỉ thủ một đoạn tường thành ba bốn trăm thước, lẽ nào mấy người này muốn hai ba mươi người mới bảo vệ được một đoạn tường thành sao? Thật là quá khinh người.
Nhìn quân Tây Nam nghỉ ngơi an ổn trên thành lâu, nhìn lại đại doanh quân thảo nguyên lặng yên không tiếng động, Tương Văn không khỏi thở dài.
Quân thảo nguyên này thật quá cứng ngắc, lại không thừa dịp đêm công thành, mà quân Tây Nam cũng quá nhát gan, lại không dám thừa đêm tối ra ngoài thành bí mật đánh úp quân địch, khiến cho hai bên đều tiến hành công thành chiến bình thường vào ban ngày, chiến đấu như vậy thật là không có hứng thú.
Một đêm không có chuyện gì, trời vừa tảng sáng, một hồi kèn thê lương vang lên, tiếng vó ngựa ầm ầm từ xa tiến đến gần, các binh sĩ trên thành lâu bị giật mình tỉnh giấc, lập tức hùng hùng hổ hổ chỉnh lý vũ trang của mình, quân tấm chắn có chút chết lặng khiêng tấm chắn vọt tới phía trước, một hàng tấm chắn nghiêng xuất hiện giống như hôm qua.
Sĩ quan trên thành lâu như có như không đặt ánh mắt lên đoạn tường thành do quân Liên minh phụ trách, thấy bên quân Liên minh chỉ phái khoảng một ngàn người thủ hộ đoạn tường thành đó, hơn nữa các quân Liên minh này lại đang chậm rãi chỉnh lý trang bị, toàn thân một bộ dạng lười biếng, thật là khiến các sĩ quan Tây Nam hận không thể vung roi lên hung hăng quật cho đám lười biếng kia một trận.
Thế nhưng, các sĩ quan này ngay cả quở trách cũng không thể, bởi vì không cùng một hệ thống, hơn nữa để không cho mưa tên quân thảo nguyên phóng ra không ngừng nghỉ tạo tổn thất quá nhiều, còn phải nhắm mắt phái người chuẩn bị trợ giúp bọn họ ngăn cản mưa tên, bất quá bọn họ lại ước gì quân thảo nguyên leo lên đoạn tường thành này, như vậy có thể mượn tay quân thảo nguyên đập bọn người kia một trận.
Đương nhiên, các sĩ quan có nắm chắc thu hồi lại đoạn tường thành đó từ trong tay quân thảo nguyên, nếu không ai dám nguyền rủa như vậy chứ?
Mà ngay khi bọn họ thấp giọng chửi bới dẫn theo quân tấm chắn chuẩn bị hành động, xuất hiện một màn làm bọn họ trợn mắt há mồm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Chỉ thấy hơn một ngàn binh sĩ lười nhác này, chầm chậm móc áo giáp ra, giúp đỡ nhau mặc lên.
Tuy rằng động tác những người này đều chậm rãi, nhưng đều có thứ tự, cho nên không lâu sau, toàn bộ đã mặc xong.
Giờ khắc này, hơn ngàn hùng binh giáp sắt mặc vào giáp trụ che kín từ đầu đến chân, trong tay mang theo trường thương cùng chiến phủ xuất hiện trên tường thành. Những binh lính này mặc xong áo giáp, toàn thân như một pho tượng dựng trên tường thành, khí thế uy phong kia, nhất thời để quân Tây Nam mắt toát lên thần sắc hâm mộ.
Không phải hâm mộ thần thái những binh linh này, mà là hâm mộ trang bị của bọn họ, đó là giáp toàn thân đấy, ngoại trừ binh sĩ tinh nhuệ đảm nhận nhiệm vụ đột tử ra, dù là sĩ quan cũng không hề có tư cách mặc loại giáp trụ này, hơn nữa loại giáp trụ này chỉ có các tráng hán sức lực rất mạnh mới mặc được, người bình thường mặc vào chỉ có thể làm tượng sắt, căn bản đừng nghĩ chuyện giết địch.
Không nghĩ tới thực lực Liên minh thống nhất cường hãn như vậy, thoáng cái lại lấy ra được một ngàn lính thiết giáp hạng nặng, bên phía mình cũng chỉ mới có khoảng năm trăm người, mà lính thiết giáp này, chỉ cần tránh né bảo vệ phần đầu, như vậy căn bản không để công kích của những mũi tên kia vào mắt.
Bất quá chuyện kế tiếp lại để cho quân Tây Nam bắt đầu đố kỵ.
Một ngàn quân Liên minh trốn trong hang trú binh, kéo ra trăm bộ cung nỏ chen vào giữa khe hở các lính thiết giáp, xem kết cấu cung nỏ kia đúng là liên nỏ, mà những binh cung nỏ này dọn xong cung nỏ rồi, lập tức lấy chùy sắt cùng mấy cây gậy sắt lá thép gõ gõ đập đập xung quanh cung nỏ, chỉ chốc lát sau liền tạo ra công sự che chắn cho cung nỏ cùng bọn họ, xem kết cấu thép tấm che chắn, cung tên bình thường căn bản không làm gì được.
Mẹ nó, người Liên minh thống nhất lại sợ chết như thế?! Quân Tây Nam chua chát thấp giọng chửi bậy, nhưng dù có thế nào cũng không che giấu được hâm mộ đố kỵ khắc sâu trên mặt bọn họ, hai ngàn người bên người ta rất an toàn mà, dù là quân thảo nguyên leo lên thành lâu, chỉ sợ cũng không cách nào thương tổn nhiều đến hai ngàn người bọn họ được.
Ngay lúc quân Tây Nam ôm tâm tình như vậy, một trận kèn vang dội kêu to lên, các sĩ quan lập tức lớn tiếng quát mắng, binh lính vội vàng thu hồi đầu óc chuẩn bị chiến đấu, quân thảo nguyên rất đúng giờ bắt đầu khởi xướng công kích.
Quân thảo nguyên chiến đấu giống như trước kia, đầu tiên là mưa tên rậm rạp không bao giờ dừng, thấy quân Liên minh tùy ý đứng trong tiếng mưa tên đinh đinh đang đang, quân Tây Nam chỉ có thể khiêng tấm chắn tránh né mưa tên, thật là hận mình không thể mặc vào một bộ giáp trụ như thế, vậy có thể thích ý đắm chìm trong mưa tên mà không như bây giờ kinh hồn bạt vía co rụt thân mình thật nhỏ hết mức, sợ chút sơ xuất sẽ bị tên bắn chết.
Kỵ binh thảo nguyên xung phong lượt thứ hai đánh lên đồi đất, đối với việc quân Tây Nam lại không thừa dịp chút thời gian ngừng chiến phá hoại đồi đất, mọi người quân Liên minh đều cảm thấy khó hiểu.
Lý do quân Tây Nam đưa ra là ở trên tường thành giết quân thảo nguyên còn nhiều hơn là xông lên đồi đất đánh trả quân thảo nguyên, như vậy cần gì phải phá hoại đồi đất chứ? Quân Liên minh đối với điều này chỉ có thể không nói gì nữa.
Quân thiết giáp Liên minh đều chuyển đầu ra phía trái ngoài thành vài trăm thước, nơi đó là chỗ đồi đất, quân thảo nguyên xung phong chỉ biết từ nơi đó xông lên thành lâu, mà cự ly vài trăm thước cũng là nguyên nhân khiến quân Liên minh lười biếng, bởi vì bọn họ cường hãn lại không được lên giết địch trước, cảm giác mất mát như vậy bọn họ lúc nào từng trải qua chứ?
Đồng dạng thứ tự ngày hôm qua, nhưng mà lần này quân thảo nguyên chỉ mất hơn trăm người là có hơn ngàn người leo lên được tường thành, quân Tây Nam trên thành lâu hiển nhiên không dự liệu được chiến tích lần này kém như vậy, ngày hôm qua quân thảo nguyên chết hơn ngàn người mới bắt đầu vọt lên được thành lâu, lần này lại chỉ chết trăm người đã bị quân địch phá tới tường thành?
Tuy rằng đối với điểm này rất nghi hoặc, nhưng địch nhân đã đánh lên thành lâu, quân Tây Nam chỉ còn cách chuyên tâm đánh nhau. Chỉ là vừa mới đối đầu, quân Tây Nam quen trận lập tức phát hiện quân thảo nguyên lần này tuyệt đối là binh sĩ tinh nhuệ, chẳng những chiến kỹ cao siêu, hơn nữa vô cùng lạnh lùng.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #323


Báo Lỗi Truyện
Chương 323/353