Chương 321: Tỷ lệ chiến tổn (P1)


- Mười vạn! Mười vạn lần thứ nhất! Lần thứ hai... Còn có người ra giá cao hơn hay không? Có người nói ngọn núi số một trăm hai mươi ba có cất giữ hơn ngàn tấn vàng! Nói cách khác chỉ cần mua ngọn núi số một trăm hai mươi ba, ngài có thể thu được ngàn tấn vàng! Còn có người ra giá cao hơn hay không? Mười vạn lần thứ ba, thành giao!
Một người trung niên mặc trang phục quan văn gõ mạnh chiêng đồng cao giọng hô:
- Chúc mừng quý khách số năm thu được quyền sở hữu ngọn núi số một trăm hai mươi ba!
Một tên mập mạp vẻ mặt đắc ý, mặt to bè như một con heo đi theo người hầu vào hậu trường, bên dưới là mấy trăm quyền quý phú hào vẻ mặt kích động đỏ bừng, lập tức nhảy dựng lên quát quan văn đứng trên đài:
- Ngươi đấu giá nhanh một chút cho ta! Ta không có nhiều thời gian chờ đợi như vậy!
Cái quan văn kia căn bản không để ý tới những quyền quý phú hào phía dưới kêu gào, tùy ý lau mồ hôi, uống một chút trà, thở một hơi mới thanh giọng nói:
- Tiếp theo là bán đấu giá ngọn núi số một trăm hai mươi bốn, ngọn núi một trăm hai mươi bốn này ở...
Hắn còn chưa nói xong câu tiếp theo, người ở phía dưới đã gào to lên:
- Không cần ngươi giải thích, mấy cái này lão tử quá rõ ràng, mau nhanh báo giá quy định cho lão tử!
Cái quan văn kia vẫn không thèm để ý tới, cứ tự nhiên đọc tư liệu.
Nếu như là trước đây, khẳng định hắn không dám cuồng vọng như thế, bởi vì người bên dưới có kẻ là thượng cấp của hắn, hơn nữa tất cả đều là đại nhân vật không giàu thì sang, trước đây hắn thấy bọn họ chỉ có thể cúi đầu khom lưng vấn an nịnh bợ, nào dám hoàn toàn không coi bọn họ ra gì như bây giờ.
Mà sở dĩ hắn có can đảm này, một là mình đầu nhập vào chỗ dựa vững chắc mới, căn bản không cần nhìn sắc mặt bọn họ hành sự; hai là ở trường hợp bây giờ, dù là lấy roi quật những quyền quý phú hào phía dưới, đuổi bọn họ đi, bọn họ cũng sẽ vừa kêu la thảm thiết, vừa mặt dày mày dạn ở lại chỗ này, dù là mình chỉ mặt bọn họ chửi mẹ nó, bọn họ cũng sẽ không lưu ý, tuy nhiên sau này thì không biết được.
Hội đấu giá này mượn đại sảnh Liên minh thống nhất cử hành, ngoại trừ thu hút tất cả các nhà giàu có trong Liên minh thống nhất tới đây, còn hấp dẫn rất nhiều các phú hào ở những hành tỉnh xung quanh. Tuy rằng bên ngoài là bán đấu giá, nhưng không ai biết ngầm bên dưới là hoạt động gì.
Bởi vậy các phú hào Đế quốc cấu kết lại liền chia cắt cho nhau đất đai hai tỉnh Trung Nhạc, Trung Xuyên mang đi đấu giá. Nguồn: http://truyenyy.com
Dù sao hội đấu giá cũng chỉ làm cho mọi người xem có bộ dáng, ngươi xem trúng ta không ra giá, ta xem trúng ngươi không lên tiếng, ngươi và ta giao hảo lẫn nhau.
Chỉ là rất đáng tiếc, nghĩ thì thật là hay, thế nhưng có một nhóm người không phối hợp, nhóm người này chính là các phú hào Tuyết quốc, bọn họ không có giao tình gì với các phú hào bản thổ Đế quốc, hơn nữa bọn họ nhìn trúng thứ gì cũng là thứ phú hào Đế quốc nhìn trúng, ai cũng không muốn buông tha thoái nhượng, nếu như vậy phải xem ai nhiều tiền hơn. Bởi vì có phú hào Tuyết quốc gia nhập, lúc này mới để cho hội đấu giá cử hành bình thường.
Đương nhiên đặc quyền có mặt ở khắp nơi, sau khi quan văn kia giải thích tình huống ngọn núi số một trăm hai mươi bốn xong, cũng báo ra giá quy định, một thẻ bài giơ lên, lại không có bất cứ một ai nâng thẻ theo, còn quan văn kia cũng nhanh chóng gọi giá ba lần, có thể nói ngắn ngủi mười giây, ngọn núi số một trăm hai mươi bốn đã bị thẻ bài số một dùng giá quy định mua mất.
Sở dĩ không ai cạnh tranh, là bởi vì mọi người đều biết thẻ bài số một đại biểu cho người nào, tuy rằng nói chủ nhân thẻ bài được bảo mật, nhưng tình huống thẻ bài số một lại là do chính bên bán đấu giá cố ý tiết lộ ra.
Thân phận phu nhân Khang Tư, đủ để cho quá hai phần ba người ở đây cam lòng lùi bước.
Về phần một phần ba phú hào từ bên ngoài tới cũng bằng lòng lui bước, là bởi vì vùng đất thẻ bài số một thu mua nếu không phải là nơi ao đầm thì là chỗ cỏ mọc thành bụi, có thể nói ngoại trừ thực vật tươi tốt ra thì không có lợi ích kinh tế gì, hoàn toàn không đụng chạm gì với mục tiêu của các phú hào, nếu người ta biết đối đãi như thế, nào còn có kẻ đui mù đi tìm chuyện?
Tuy nhiên mọi người đối với khuynh hướng của Khang Tư đều cảm giác kỳ quái, đều mua các khu đất thích hợp cho thực vật sinh trưởng làm gì? Tiền nhiều quá không có chỗ xài sao?
Chuyên mua vào những khu đất sản xuất, sẽ không phải sợ hội đấu giá này nhàm chán mới cố ý bán ra mấy khu đất không ai mua này chứ? Nhưng mà như vậy cũng tốt, hội đấu giá này nếu không bán mấy thứ này, mấy người mình sao có thể tăng chút mặt mũi chứ.
Sau khi hội đấu giá kết thúc, các phú hào mua được đất đai, lập tức mang theo thủ hạ cùng hộ vệ chạy đi khu đất của mình dò xét, mà nhiều tiểu phú hào chạy tới xem náo nhiệt, lại bắt đầu quyến luyến trong thành không muốn về, khu Liên minh thống nhất yên ổn cùng náo nhiệt, để những người này có chút quên đi mình còn đang trong thời chiến loạn.
Những tiểu phú hào này du ngoạn, càng để cho cư dân địa phương buôn bán lời một món, để mọi người đều cười vui hớn hở ra mặt.
Bởi vì Liên minh thống nhất phát mãi hoa hồng, để cho mọi người dưới sự thống trị đều có được chỗ tốt, điều này khiến cho trên dưới Liên minh thống nhất tràn ngập khát vọng đối với thu nhập chiến tranh.
Không khao khát mới là lạ, bởi vì hiện giờ dù là tên ăn mày lúc đi ăn xin còn thương thảo với đồng bọn xem năm mẫu đất hoang của mình ở một nơi nào đó làm sao khai phá, càng không cần nói đến những người mua được trăm mẫu ruộng tốt nói chuyện thế nào nữa.
Chỉ là đáng tiếc là, hiện tại mục tiêu tác chiến bên ngoài của Liên minh thống nhất là người thảo nguyên, tuy rằng giết người thảo nguyên có thể nhận được đại thảo nguyên khổng lồ không gì sánh được, thu vào tuyệt đối cao, thế nhưng không ai tin được quân Liên minh có thể nhẹ nhàng tiêu diệt quân thảo nguyên, có thể hỗ trợ Tứ hoàng tử bảo vệ cho tỉnh thành Tây Nam cuối cùng có thể nói là quá sức tốt rồi.
Hiện giờ điều mong chờ duy nhất là lúc thu phục Tây Nam, quân Liên minh có thể chiếm nhiều đất đai một chút, như vậy mấy người này mới có thể nhận được một phần lợi ích chiến tranh.
Tuy rằng đã có người kêu gào đừng để ý tới Tứ hoàng tử, quân Liên minh hẳn nên triển khai công kích Tam hoàng tử mới đúng. Dù sao, Tam hoàng tử tiến đánh thảo nguyên, lại bị diệt một nhóm sĩ quan trung cao tầng, đi tìm Tam hoàng tử gây chuyện hẳn là một chuyện rất không tệ.
Chỉ là loại hành động này phải cố kỵ Liên minh hoàng tộc mới thành lập, không để ý tới Tam hoàng tử có hơn mười vạn tinh binh, các thế lực không nhỏ thuộc mấy tỉnh thành Tam hoàng tử hiện giờ không có khả năng phản bội, bởi vậy ngôn luận hoàn toàn không có ảnh hưởng tới cao tầng.
Kỳ thật cho dù có ảnh hưởng cao tầng cũng vô dụng, người nắm giữ quân quyền Liên minh là Khang Tư, mục tiêu tác chiến lại chỉ có thể do Khang Tư quyết định.
Khu Tây Nam, thành trì Tứ hoàng tử, Tứ hoàng tử nghe thủ hạ mình bẩm báo tin tức:
- Bệ hạ, lần này quân thảo nguyên tập kích giống như trước kia, đều là đắp đất phát động công kích.
- Ừ, trên tường thành đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ?
Tứ hoàng tử hỏi.
- Vâng, đã chuẩn bị xong, đảm bảo bọn họ giống như trước kia, ít nhất phải lưu lại tường thành hơn vạn thi thể!
Thủ hạ này lập tức sôi sục nói.
Tứ hoàng tử đối với đảm bảo này cũng không lưu ý gì, bởi vì đối với Tứ hoàng tử mà nói, điều này không phải vinh quang mà là sỉ nhục, bởi vì mình lại bị người thảo nguyên dồn ép chỉ có thể đi vào cuộc chiến thủ thành, căn bản không dám ra ngoài đánh dã chiến.
Trải qua những ngày chiến đấu, từ Tứ hoàng tử cho tới dịch phu đều rõ ràng, dựa vào thành trì phòng thủ còn có thể ngăn cản người thảo nguyên điên cuồng tiến công, nếu như dã chiến, đối mặt với quân thảo nguyên điên cuồng tới cực điểm, căn bản một giờ cũng không chống đỡ được.
Có thể nói bộ đội Tứ hoàng tử kỳ thật đã sớm mất đi lòng tin dã chiến rồi.
Tứ hoàng tử biết rõ điểm này, cho nên đồng ý gia nhập Liên minh thống nhất, không đơn giản là vì khai thông con đường thương nghiệp, cũng là vì quân Liên minh không biết quân đội thảo nguyên lợi hại, để quân Liên minh đánh dã chiến thay cho mình, thậm chí Tứ hoàng tử bỏ vốn xuất ra mười vạn trong số hai mươi tinh nhuệ biểu thị thành ý của mình, đương nhiên trong đó cũng có ý tăng cường thực lực quân Liên minh.
Dù sao không tiến hành dã chiến, căn bản không thể tiêu diệt triệt để quân thảo nguyên, càng không thể thu hồi lại lãnh địa của mình.
- Khang Tư hiện tại đang làm gì?
Tứ hoàng tử hỏi.
- Đại nhân Khang Tư hiện tại đang chỉnh biên mười vạn tinh nhuệ của chúng ta, bệ hạ, Khang Tư đại nhân này từ khi tới chỗ chúng ta, chỉ vài ngày đầu mới lên thành lâu quan sát, sau đó không phải chỉnh biên mười vạn tinh nhuệ của chúng ta, thì là huấn luyện binh lính hắn mang tới, căn bản không mang tới cho chúng ta bao nhiêu trợ giúp, uổng chúng ta còn bao ăn bao ở tặng quân binh cho bọn họ nữa.
Thủ hạ có chút không cam lòng nói.
Tứ hoàng tử cười nói:
- Hắn làm như vậy mới là thật sự muốn trợ giúp chúng ta, bởi vì chỉ có xác định mười vạn tinh nhuệ thuộc vệ hắn, hắn mới có thể dễ dàng sai khiến mười vạn tinh nhuệ này, dù sao mười vạn tinh nhuệ của chúng ta đều là bộ binh, là lực lượng thủ thành chủ yếu mà.
- Mười vạn tinh nhuệ này vốn là của chúng ta, trước đây chúng ta còn có thể dựa vào hai mươi vạn tinh nhuệ thủ thành, hiện tại lại chỉ còn có thể dựa vào mười vạn tinh nhuệ cùng một nhóm tân binh thủ thành, lực lượng đều giảm xuống rất nhiều.
Thủ hạ thì thầm.
- Mười vạn tinh nhuệ của chúng ta cho hắn cũng không thiệt, bởi vì một khi thủ thành chiến thắng lợi, mấy vạn thiết kỵ của hắn phải gánh vác nhiệm vụ ra ngoài thành công kích, ta nghĩ nhiệm vụ như vậy chỉ có Khang Tư chưa từng giao thủ đánh dã chiến với người thảo nguyên mới có thể đi chấp hành.
Tứ hoàng tử nói lời này có điểm chua xót, bởi vì đây là chính miệng thừa nhận thủ hạ mình không dám đánh dã chiến với quân thảo nguyên.
Thủ hạ của hắn cũng biết thực tình, đừng nhìn hiện tại bộ đội Tây Nam hết sức sắc bén, hơn nữa dám liều mạng chém giết, chỉ là, tiền đề là chỉ có thể để bọn họ hùng hổ chém giết thủ thành với quân thảo nguyên, cũng là điều kiện bảo vệ người nhà không bị xâm hại, nếu như để bọn họ ra ngoài thành tác chiến, tuy rằng vẫn sẽ tuân lệnh phát động công kích quân thảo nguyên, nhưng đã mất đi khí thế lúc thủ thành.
Hơn nữa người thảo nguyên là kỵ binh trời sinh, một khi chiến đấu, bộ binh tinh nhuệ bên mình cuối cùng chỉ có kết cục suy tàn.
Tình huống như vậy đã xuất hiện vô số lần, cho nên tới bây giờ, thủ thành không cần phải lo lắng, dã chiến thì không cần phải quan tâm.
Thế nhưng không thể dã chiến sẽ không thể hoàn toàn tiêu diệt quân thảo nguyên, càng không thể thu hồi lại lãnh địa đã mất, hiện giờ chỉ có thể kỳ vọng bộ đội thiết kỵ Khang Tư có thể đánh dã chiến đánh bại quân thảo nguyên, không thì những người bên mình thật sự chỉ có thể phòng thủ tỉnh thành Tây Nam cuối cùng này, cuối cùng không phải dựa vào người khác thì bị người thảo nguyên tiêu diệt, không cần nghĩ cái vương đồ bá nghiệp gì nữa.
Biết bên phía mình hiện giờ phải dựa vào quân Liên minh thống nhất đánh dã chiến với quân thảo nguyên, thủ hạ kia sáng suốt không dám oán giận Khang Tư nuốt trọn mười vạn quân lại không có hành động nào nữa, ngược lại nghĩ hẳn nên đề cao đãi ngộ, như vậy lúc muốn ra ngoài thành dã chiến, Khang Tư sẽ không có ý mượn cớ từ chối.
- Mười vạn tinh nhuệ kia không làm Khang Tư phiền toái chứ?
Tứ hoàng tử hỏi tiếp.
- Không có, bởi vì chúng ta đã điều sĩ quan Thập phu trưởng trở lên ra ngoài, chỉ đưa cho Khang Tư đại nhân mười vạn binh lính mà thôi, có mệnh lệnh của bệ hạ lại mất đi sĩ quan quản lý, bọn họ sẽ không dám phản kháng lại đại nhân Khang Tư. Chỉ là Khang Tư đại nhân có thể sẽ phiền não thiếu thốn sĩ quan, Khang Tư đại nhân điều từ thiết kỵ của hắn ra một số đông thủ hạ đảm nhiệm sĩ quan trung cao tầng, nhưng mà sĩ quan cấp thấp lại để mười vạn tinh nhuệ tự đề nghị.
Thủ hạ hồi đáp.
- Ha ha, hắn thật là lớn mật, sĩ quan cơ sở đề cho binh sĩ tự đề cử? Cũng không sợ những người này không nghe hắn chỉ huy sao, mặc kệ nói thế nào bọn họ cũng là người Tây Nam ta, thật dám yên tâm như vậy?
Tứ hoàng tử cười ha ha nói.
Thủ hạ kia môi run rẩy nhưng không dám lên tiếng.
Hắn dám nói đám binh sĩ kia một khi thu được đề cử và bổ nhiệm rồi, đối tượng thuần phục liền biến thành Khang Tư, người cho bọn họ quan chức và cơ hội hay sao? Có thể nói bệ hạ ngài căn bản không biết lòng của những nhân viên tầng chót là ngã theo chiều gió hay sao?
Không dám, nếu không dám vậy thì đừng nói là được, để cho bệ hạ tự đắc con dân của hắn dù là đưa cho Khang Tư cũng vẫn sẽ thuần phục hắn như cũ.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #321


Báo Lỗi Truyện
Chương 321/353