Chương 313: Kết minh với Tây Nam (P1)


Khang Tư đi vào phòng ngồi trên ghế, yên lặng nhìn Y Ti Na tự tay rót nước trà cho mình, hắn lẳng lặng chờ Y Ti Na chuẩn bị báo cho mình biết bí mật.
Hai người im lặng uống trà một hồi sau, Y Ti Na thở dài nói:
- Tin rằng huynh cũng biết muội là Thánh nữ Chân Thần giáo, mà Chân Thần giáo này chính là Nam tông ngụy trang, nói cách khác muội là Thánh nữ Nam tông.
Nghe thế, Khang Tư nói:
- Nam tông, ngũ đại mật giáo, hẳn là dựa theo Đông Tây Nam Bắc Trung để gọi tên thì phải.
- Đúng vậy! Mà mật giáo này cũng chính là kẻ chủ mưu đứng phía sau màn chế tạo ác ma. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Khang Tư nghe nói thế cũng không có kinh ngạc, bởi vì chuyện này đã quá rõ ràng, hắn trầm ngâm một chút hỏi:
- Theo Đa Nhĩ Mã có thể mang theo nhiều người thảo nguyên và người phía nam một cách "thần không hay quỷ không biết" như vậy tới mảnh đất này, hẳn là thế lực mật giáo cực kỳ hùng mạnh và rộng lớn phải không?
Y Ti Na gật gật đầu:
- Đương nhiên rồi! Dù sao ngũ đại mật giáo là tổ chức nghiêm mật tồn tại đã lâu năm, chính là mỗi một tông chỉ cần gây chấn động một năm là thu xếp xong một cái thành thị. Hàng ngàn năm qua đã có hơn năm ngàn thành thị rơi vào phạm vi hoạt động của mật giáo.
Khang Tư không khỏi cười khổ một hồi.
Năm ngàn thành thị, địa phương có thể được xưng là thành thị, khắp thiên hạ nhiều quốc gia như vậy cộng hết lại chỉ sợ cũng không có tới một ngàn thành thị. Một thế lực tồn tại ngàn năm quả thật là hùng mạnh đến mức cơ hồ khiến người ta tuyệt vọng đây.
Vì thế Khang Tư cau mày rất khó hiểu hỏi:
- Theo muội nói như vậy, thế lực mật giáo tuyệt đối là đệ nhất thiên hạ, nhưng vì sao thế lực cường hãn như thế vẫn luôn luôn phải sử dụng thủ đoạn ác ma xấu xa vậy chứ? Ta nghĩ chỉ bằng thực lực nếu muốn tranh bá thiên hạ, chiếm lấy một nửa thiên hạ, đối với mật giáo mà nói hẳn là chuyện dễ dàng mà.
Y Ti Na liếc đôi mắt quyến rũ nhìn Khang Tư, cười nói:
- Phu quân này! Tuy rằng thế lực mật giáo trải rộng khắp thiên hạ, nhưng nhiều lắm chỉ là khống chế một vài bộ ngành trọng yếu mà thôi, bởi vì không đủ nhân viên, mật giáo chọn lựa nhân viên rất nghiêm khắc, cũng không chấp nhận tùy tiện nhận người. Nếu học một số chính quyền trắng trợn bành trướng như vậy, đừng nói tồn tại ngàn năm, chỉ sợ trăm năm cũng không thể duy trì được. Huynh cũng không phải không biết ngàn năm trước thành lập Thần quốc chỉ mới mười năm sau đã sụp đổ. Đó chính là bài học kinh nghiệm.
Khang Tư dường như có chút suy nghĩ trong đầu, xem ra mình đã đánh giá cao thực lực của mật giáo quá mức, cỡ như tổ chức kế thừa ngàn năm như vậy đối với yêu cầu lòng trung thành của tổ viên khẳng định tới mức biến thái cực độ, thậm chí rất ít tiếp nhận người ngoài, đều là tự mình bồi dưỡng đào tạo ra thành viên tương lai.
Dưới tình huống như vậy, nhân viên mật giáo có bao nhiêu thì có thể biết.
Cũng khó trách mật giáo thích sử dụng ác ma toàn bộ giống như con rối gỗ, bởi vì chỉ cần vài người đã có thể chỉ huy mấy vạn ác ma, chỉ biết nghe lệnh hành động mà không cò kè mặc cả gì cả, loại lực lượng vũ trang này, đối với mật giáo nhân viên rất thiếu hụt ít ỏi mà nói tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất.
- Hơn nữa tôn chỉ của mật giáo cũng không phải tranh bá Thiên hạ. Nếu đã có loại ác ma này làm công cụ có thể đe dọa dân chúng, có năng lực quét sạch chuyện phiền toái, mật giáo vì sao lại không dùng.
Y Ti Na thốt ra lời này ra khiến Khang Tư sửng sốt:
- Không phải tranh bá thiên hạ sao? Vậy mật giáo tuyên truyền về tận thế, về Thần quốc, hơn nữa làm mưa làm gió khắp nơi là vì cái gì?
Y Ti Na suy nghĩ một hồi có vẻ buồn rầu nói:
- Muội cũng không biết mật giáo làm như vậy là vì cái gì! Theo muội nhìn thấy và nghe được xem ra giới cao tầng mật giáo làm ra việc này, một là để mua chuộc tín đồ thành kính; hai là để chiếm cứ nơi sản sinh dược liệu.
Hơn nữa kỳ lạ là, tầm quan trọng của mục đích thứ hai rõ ràng lớn hơn cái thứ nhất, nhưng giới cao tầng mật giáo lại thật sự xem trọng mục đích thứ nhất hơn mục đích thứ hai.
Khiến cho muội cảm thấy khó tin nhất là, đám tín đồ thành kính đó cũng không có được mời chào vào trong nội tông trở thành lực lượng dự khuyết, mà là tụ tập ở một khu vực để bọn họ cầu nguyện một ngày một đêm, trông giống như thật sự có Thần tồn tại vậy.
Nghe được những điều cơ mật chỉ có chức vụ rất cao trong mật giáo mới biết được, chẳng những Khang Tư không có tăng thêm nhận thức về mật giáo, ngược lại càng thêm mơ hồ.
- Phu quân! Huynh nói xem mật giáo này rốt cuộc muốn làm cái gì? Có tiền, có người, có tổ chức, có kỷ luật, còn có hai loại binh đoàn đại sát khí tín ngưỡng tôn giáo và ác ma này, quả thực muốn làm cái gì cũng có thể làm được.
Nhưng người ta cố tình không làm như vậy, ngược lại ẩn núp ở một nơi bí mật cả ngàn năm. Mãi đến hiện tại mới bắt đầu thỉnh thoảng hiện ra một cái bóng khiến người ta kinh sợ.
Có thể nói ở bề ngoài mật giáo là theo đuổi thành lập Thần quốc, muốn cho nhân loại khắp thiên hạ đều tín ngưỡng theo tôn giáo của bọn họ. Nhưng chỉ cần người của mật giáo có địa vị nhất định thì biết, đây chỉ là cái cớ che đậy ở bên ngoài, bằng không Nam tông dựa vào lực lượng tích tụ ngàn năm, ba quốc gia nho nhỏ của đại lục Hi Nhĩ Đạt làm sao có thể đánh đuổi được Nam tông chứ!
Y Ti Na nói thật bình thản.
- Muội thân là Thánh nữ cũng không biết mật giáo chân chính theo đuổi là cái gì sao?
Khang Tư rất nghi hoặc hỏi.
Y Ti Na thở dài có vẻ cảm khái nói:
- Vốn muội tưởng là biết, nhưng hiện tại lại phát hiện không phải chuyện xảy ra như vậy.
- Chuyện gì xảy ra?
Khang Tư vội hỏi.
Khang Tư thật rất hiếu kỳ đối với mục đích cuối cùng của mật giáo, bởi vì mật giáo nếu đã thò vòi khắp thế giới, với lại còn có cơ cấu tổ chức nghiêm mật, mà lại không có dã tâm tranh bá thiên hạ, bất cứ người nào biết đều sẽ cảm thấy tò mò về mục đích của mật giáo.
- Lúc muội còn nhỏ từng phát minh một loại dược phẩm cùng phương pháp chế tạo binh thiên sứ hoàn mỹ. Cho nên muội được giới cao tầng nội tông coi là thiên tài, từ đó có thể tìm đọc bao gồm tất cả tư liệu mà chỉ có Giáo hoàng mới có thể xem, đồng thời có thể tùy ý sử dụng tất cả nhân lực vật lực trong nội tông.
Thời điểm đó muội còn tưởng rằng mục đích theo đuổi của mật giáo chính là thần dược, loại vật phẩm chỉ tồn tại trong truyền thuyết này.
Y Ti Na vừa nói vừa nơm nớp lo sợ lén nhìn Khang Tư, trong lòng e sợ Khang Tư sẽ tức giận khi biết chính mình cũng là một trong những kẻ chế tạo ác ma, thậm chí là kẻ đầu sỏ chế tạo ác ma. Tuy nhiên nàng phát hiện thần thái của Khang Tư vừa lo lắng vừa chuyên chú lắng nghe, hoàn toàn không có để ý tới chuyện này, nàng thở phào gánh nặng trong lòng liền được giải khai.
Kỳ thật Khang Tư nghe Y Ti Na nói thời còn nhỏ đã phát minh dược vật có thể chế tạo thiên sứ, quả thực rất chấn động. Không phải giật mình vì Y Ti Na cũng là một thành viên chế tạo ác ma, mà là giật mình vì năng lực của Y Ti Na không ngờ lại tài giỏi như thế.
Tuy rằng đã diệt trăm vạn ác ma, nhưng Khang Tư thủy chung không làm sao hiểu được ác ma này là như thế nào chế tạo ra. Bởi vậy có thể nghĩ mà biết phát minh ra một loại dược vật có thể làm cho người bình thường biến thành ác ma, đó là một công việc phức tạp và khó khăn cỡ nào. Thế mà chuyện như vậy Y Ti Na khi còn nhỏ đã làm được, quả thực khiến người ta kính nể.
Tuy nhiên Khang Tư nghĩ lại Y Ti Na tuổi trẻ đã đảm nhiệm chức Đại Thần Quan trí thức cao nhất trong một quốc gia, điều đó tuyệt không kỳ lạ chút nào.
Khang Tư không có suy nghĩ lâu, bởi vì hắn bị Y Ti Na nói Thần dược hấp dẫn.
- Thần dược? Thuốc thành thần? Không có khả năng có vật như vậy chứ?
Khang Tư có điểm nghi hoặc nói. Tuy rằng biết mật giáo có dược vật chế tạo ác ma và thiên sứ, nhưng không nghĩ tới ngay cả dược vật chế tạo thần cũng làm ra được. Thần cũng có thể chế tạo được sao? Thật là quá hoang đường.
- Dựa theo tư liệu ghi lại loại Thần dược này, nhiều năm về trước quả thật có xuất hiện. Lúc ấy muội tuổi còn nhỏ nhưng rất tự phụ. Vừa nhìn thấy những tư liệu thú vị đó, muội lập tức bắt đầu tiến hành thí nghiệm, bào chế ra rất nhiều loại phế phẩm nhưng chính những thứ phế phẩm đó đều có đủ loại năng lực mạnh mẽ.
Khi Y Ti Na giải thích về năng lực kỳ diệu của các phế phẩm, nàng cẩn thận quan sát nét mặt Khang Tư.
Khi Y Ti Na phát hiện Khang Tư trừ ngạc nhiên thán phục chỉ là lộ vẻ tán thưởng Y Ti Na lợi hại, ngoài ra cũng không biểu hiện gì khác, Y Ti Na cố lấy can đảm, dùng giọng điệu thực ngưng trọng nói gằn từng tiếng:
- Tuy rằng thất bại vô số lần, làm ra phế phẩm có được đủ loại năng lực, nhưng cuối cùng muội cũng thành công!
Y Ti Na hiểu rõ, lời nói này của mình nếu như bị người mật giáo biết được, cũng có khả năng toàn bộ đế quốc bởi vậy mà bị mật giáo hủy diệt.
Khang Tư hiển nhiên cũng bị tin tức này khiến hắn giật mình kinh sợ.
Hơn nữa ở thời điểm hắn đang sửng sốt, Y Ti Na từ trong lòng lấy ra một viên đan dược kiểu dáng bình thường bằng cỡ con mắt, đồng thời nàng đặt lên bàn trông như hạt trân châu đen nhánh, đến lúc này, dù là kẻ ngu ngốc cũng biết đây là vật gì.
Khang Tư cầm viên trân châu đen nhánh lên tay nghịch một hồi, bất kể là thị giác hay xúc cảm, thứ này đều y hệt như một viên ngọc đen nhánh, Khang Tư tràn đầy nghi hoặc thả lại hạt châu lên bàn, sau đó hỏi:
- Đây là Thần dược à? Sao thấy thế nào cũng giống như là viên ngọc đen vậy?
Y Ti Na rất đắc ý cười cười:
- Khi muội luyện chế ra nó chính là hình dáng này, nếu không phải toàn bộ quá trình đều tự tay muội thao tác, muội cũng không tin thứ này chính là Thần dược của mật giáo trong truyền thuyết.
Y Ti Na rất hài lòng, chính vì tài năng xuất chúng của mình mà kiêu ngạo, càng là vì Khang Tư đối mặt với vật phẩm cực kỳ quý báu như thế, không ngờ thần thái của hắn cứ làm như thật sự nhìn thấy một viên ngọc bình thường. Y Ti Na tinh ranh đương nhiên sẽ không nhìn lầm tâm tính của Khang Tư hiện tại.
Nếu đổi lại là người khác, tin rằng đã sớm hai mắt đỏ bừng chụp lấy không chịu buông tay, nói ác một chút không chừng còn có thể trực tiếp độc chiếm Thần dược nữa đấy.
Bởi vì nghe xong vừa rồi chính mình miêu tả công hiệu của phế phẩm, hẳn là rõ ràng Thần dược vì cái gì có thể được xưng là Thần dược. Mà loại dược vật có thể thành Thần này, thò tay ra liền có thể nuốt vào trong bụng, tin rằng không có mấy người có thể buông tha loại hấp dẫn như vậy.
Nhưng Khang Tư lại chỉ xem thứ này làm như món hàng hiếm lạ, thưởng thức một chút liền đặt ở một bên không hề để ý tới, không uổng công mình vứt bỏ hết thảy đều phải đi theo phu quân.
Tâm tình tốt, tất cả điều cố kỵ đều ở thời điểm Khang Tư buông Thần dược xuống đã hoàn toàn biến mất, Y Ti Na trêu ghẹo nói:
- Phu quân! Huynh không muốn nếm thử mùi vị trở thành Thần sao? Phải biết rằng đây chính là Thần ngay cả Hoàng đế cũng không thể so sánh được đó.
Khang Tư cười cười:
- Thành Thần có hứng thú gì?
- Sinh mệnh kéo dài vô tận, uy lực hùng mạnh, những thứ này huynh cũng không thèm để ý sao?
Y Ti Na trong lòng đột nhiên có điều bất mãn, bởi vì Khang Tư hoàn toàn xem thường không để vào mắt Thần dược mà chính nàng trăm cay nghìn đắng mới luyện chế ra được.
- Chúng sinh chúng ta sở dĩ trên đời vì để thỏa mãn dục vọng mà liều mạng đấu tranh, chính là vì đời người chỉ có mấy chục năm, trong thời gian ngắn ngủn mà khát vọng cần đạt được thì vô số, cho nên chúng ta mới có thể cố gắng leo lên, sáng tạo ra thế giới phù hợp khát vọng của mình. Biết vì cái gì phu quân của muội đối với bất kỳ tôn giáo nào đều không cho là đúng không? Bởi vì ta thủy chung cho rằng tôn giáo chỉ là chỗ ký thác tâm linh, bởi vì Thần là không thể sáng thế. Có thể sáng thế chỉ có thể là chính bản thân chúng ta.
Khang Tư nói một đoạn nhẹ nhàng, lập tức làm cho Y Ti Na chấn động đến choáng váng. Y Ti Na không nghĩ tới Khang Tư lại có thể nói ra câu nói chấn động lòng người như vậy.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #313


Báo Lỗi Truyện
Chương 313/353