Chương 302: Ngũ tông hiện thế (P3)


Cứ nhìn xem đầu mục cường đạo chỉ có mấy trăm người còn dám kêu gào thống nhất thiên hạ, Đông tông lại có được vùng đất đai rộng lớn và quân đội tinh nhuệ hùng mạnh như vậy làm sao không dám trực tiếp kêu gào lên chứ?
Mà loại nhận thức này của đám tín đồ ngược lại chịu ảnh hưởng của giáo sĩ, tôn giáo cuồng tín nhất vẫn luôn cho rằng chính mình là đệ nhất thiên hạ. Vì thế Đông tông vừa trao đổi cùng tín đồ, hoàn toàn là ăn nhịp với nhau. Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Đông tông lại dễ dàng thay đổi chính sách xưa nay như vậy, trắng trợn xuất trận tranh bá thiên hạ.
Đương nhiên, chuyện trọng đại như thế không thông qua Giáo hoàng đồng ý đã tự hành quyết định, khẳng định có liên quan tới người phụ trách cao nhất thân ở bán đảo Phi Ba này vốn đại bản doanh có quyền lực quá lớn.
Đám người bọn họ là phụ trách cao nhất ở nơi này, bản thân họ đã đảm nhiệm quyền lực chức vụ trưởng lão, hơn nữa từ trước đến nay còn phải tự mình quyết định làm thế nào để kiểm soát tài liệu chế tạo sinh học ở bản địa.
Trực tiếp thống trị chính là biện pháp các trưởng lão đó cho là tốt nhất, tin rằng Giáo hoàng ở cách xa cũng chỉ có thể ngầm thừa nhận, dù sao cũng cần bên này cung cấp tài liệu mà.
Đông tông một khi đã quyết định liền không thèm ngụy trang che dấu nguyện vọng của mình, người người trên dưới lập tức bộc phát ra năng lực không thể tưởng tượng.
Cứ nhìn Đông tông không tốn bao nhiêu thời gian liền thống nhất khu phía Đông bán đảo Phi Ba, thì có thể hiểu được loại lực lượng bị dồn nén cả ngàn năm một khi bùng nổ sẽ khủng khiếp đến cỡ nào.
Tuy nhiên may mắn là Đông tông vẫn còn nghiêm khắc tuân thủ quy định ác ma là ác ma, thiên sứ là thiên sứ, chiến tranh tranh đoạt lãnh thổ đều do thiên sứ tiến đánh.
Thiên sứ cùng ác ma khác biệt lớn nhất chính là: Dưới tình huống ở cùng một mệnh lệnh không có chi tiết kỹ càng, thiên sứ sẽ tiếp nhận đối phương đầu hàng, mà ác ma thì sẽ giết chết sạch đối phương.
Cũng vì thế, chiến tranh thống nhất phía Đông bán đảo Phi Ba cũng không chết bao nhiêu người.
Ở thời điểm Đông tông thống nhất khu phía Đông bán đảo Phi Ba, Tây tông, Bắc tông, Trung tông, Nam tông lần lượt hoàn thành thống nhất khu vực của mình.
Sở dĩ bốn tông còn lại theo nhau thay đổi chủ ý, cũng vì Đông tông làm đầu tàu.
Không có biện pháp, một khi Đông tông thống nhất khu phía Đông, mà các khu vực khác nếu vẫn không thống nhất, khẳng định Đông tông sẽ rất vui lòng giơ cao bảng hiệu "Trợ giúp huynh đệ", thò tay vào địa bàn nhà mình kiếm chác, mà nếu chưa thống nhất thì chính mình ngay cả muốn ngăn chặn cũng không có khả năng làm được.
Dưới mối nguy cơ như vậy, không lập tức thống nhất địa bàn vốn đã chia năm xẻ bảy kia, vậy thật đúng là kẻ ngu ngốc!
Mà bên trong ngũ tông, Đông tông không cần phải nói, làm người khởi xướng phong trào, nên kiếm được lợi ích nhiều nhất, mà Tây, Bắc, Trung ba tông bởi vì phát động theo ngay sau đó, chỗ tốt cũng vơ vét được không ít, về phần Nam tông phát triển trở thành có lãnh địa trực thuộc trước hơn ai hết, tuy rằng cũng thống nhất khu Nam bộ, nhưng có thể nói là một tông suy yếu nhất trong ngũ tông. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Không nói tới địa giới Lôi gia giàu có nhất Nam bộ đã biến thành vùng đất trống, không nói thiếu mất hơn trăm vạn dân cư, quan trọng nhất là làm cho thực lực của Nam tông không còn mạnh như trước kia nữa.
Đừng coi thường chỉ có hơn hai ngàn ác ma cấp năm bị hủy diệt, nhưng số lượng ác ma cao cấp của mọi người hiện tại không sai biệt nhiều lắm, mà Nam tông mất đi nhiều như vậy, thực lực tự nhiên giảm sút hơn nhiều so với Đông tông chỉ bị hủy diệt có mấy trăm tên.
Hơn nữa càng khiến Nam tông căm tức lồng lộn là họ không có tác chiến với Lôi gia, không thể từ trên chiến trường thu lấy thi thể để bổ sung.
Chiến dịch trước đó, thời điểm Lôi gia rút lui đã thiêu đốt toàn bộ thi thể chết trận thành tro cốt mang đi, hơn nữa toàn bộ địa giới Lôi gia không còn lại mấy người.
Cho nên Nam tông khi biết được Đông tông thay đổi phong cách, muốn dồn sức chế tạo thiên sứ để thống nhất khu phía nam, không ngờ trong lúc nhất thời không có nhiều tài liệu như vậy! Cuối cùng phải lén lút phái ác ma ra bên ngoài cướp một nhóm người về, sau đó mới chế tạo thiên sứ, cuối cùng mới có thể xuất binh.
Lúc này đã chậm trễ một thời gian, khiến cho địa bàn của Nam tông là ít nhất trong ngũ tông, bởi vì gần như một nửa lãnh thổ trừ Bắc tông ra còn lại bị ba tông tiếp giáp chiếm đi.
Tới thời điểm mấu chốt không nói tới hiệp ước chỉ nhìn thực lực, Nam tông vẫn luôn nhằm vào Lôi gia ngược lại chính là xui xẻo nhất. Tuy nhiên may mà nơi sản sinh tài liệu ở phía nam chỉ bị chiếm vài chỗ không trọng yếu. Các điểm trọng yếu đều còn trong tay, bằng không lão Đại giáo chủ Nam tông kia khẳng định sẽ tức giận hộc máu mà chết tại chỗ rồi.
Tuy nhiên hiện tại Đại giáo chủ cũng không khỏe chút nào, nghe nói là bị Lôi gia làm phẫn nộ phá hư thân mình đến nay còn chưa có hồi phục sức khỏe. Cho nên hiện tại chân chính nắm trong tay Nam tông là kẻ thân tín trực thuộc Đại giáo chủ, cũng chính là Giáo chủ đại nhân kia.
Không biết có phải vì nguyên nhân thay đổi người lãnh đạo hay không, Nam tông không còn có ý định kiên quyết không buông tha thành viên Lôi gia, nhất định phải đuổi giết như trước nữa. Đối với chuyện Giáo chủ vừa lên đài liền giải trừ mệnh lệnh của Đại giáo chủ, người Nam tông trên dưới đều tỏ ra rất hoan nghênh, hiện tại chính là thời điểm hưởng thụ, đâu có ai rảnh rỗi ngồi thuyền đuổi theo giết đám tôm tép đó làm gì?
Theo bán đảo Phi Ba đột nhiên nổi lên năm thế lực lớn, hơn nữa nhanh chóng chia cắt bán đảo Phi Ba làm năm phần, người bên ngoài thật sự là trợn mắt há hốc mồm không biết nói sao mới tốt.
Biết thế giới biến hóa mau, nhưng cũng không có khả năng trở nên nhanh như vậy chứ! Gần như chỉ nháy mắt mấy ngày đã thay đổi rồi!
Người bình thường thấy biến hóa của bán đảo Phi Ba đều là nói thoáng qua chẳng khác nào nói chuyện phiếm, nhưng vẫn còn có người cảnh giác với biến hóa của bán đảo Phi Ba, mà trong số này phẫn nộ nhất chính là các thương nhân Duy Nhĩ Đặc chuyên môn làm ăn buôn bán với bán đảo Phi Ba xưa nay.
Các thương nhân đó tức giận nhưng không dám đi bán đảo Phi Ba kháng nghị, chỉ có thể ở cửa nhà mình hô to khẩu hiệu vô nghĩa cái gì: "Tôn giáo chính là tôn giáo! Tôn giáo không thể tham gia chính quyền thế tục, yêu cầu năm đại tôn giáo ở bán đảo Phi Ba lập tức trả chính quyền về giới thế tục! " linh tinh đủ loại.
Không trách bọn họ phẫn nộ như thế, bởi vì bọn họ thật vất vả thành lập ra đối tượng mậu dịch nay toàn bộ tiêu tùng, một số khoản tiền nợ đều tìm không được mục tiêu để lấy lại.
Một khi có liên quan tới tiền bạc, như vậy cừu hận khẳng định là còn hơn cả mối thù giết cha.
Tuy rằng những lời vô nghĩa của những người này không có gì ai nghe, nhưng cũng cho mọi người ở Duy Nhĩ Đặc biết, hiện tại năm thế lực lớn khống chế bán đảo Phi Ba đều là các thế lực tôn giáo.
Mà trong số những người đó, An Tái Kháng tuyệt đối là người quan tâm nhất.
An Tái Kháng vừa nghe bán đảo Phi Ba không ngờ bị năm thế lực tôn giáo lớn chia cắt, trong khoảnh khắc đó thật sự hắn cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, tay chân lạnh như băng.
Tuy rằng một thời gian đã lâu An Tái Kháng không ở bán đảo Phi Ba, nhưng phần lớn bằng hữu hắn quen biết đều ở bán đảo Phi Ba, bây giờ bọn họ sẽ trở nên thế nào đây?
Mối tình cảm dạt dào của An Tái Kháng chính là Tiểu Cầm cũng khiến hắn không cách nào yên tâm được, quá lo lắng hắn lập tức phái ra mật vệ đi đến bán đảo Phi Ba thăm dò tin tức, đồng thời cũng lập tức phái người đi thông báo cho Khang Tư.
Ở trong mắt An Tái Kháng xem ra, tin tức của Duy Nhĩ Đặc là linh thông nhất thiên hạ, hắn tin rằng Khang Tư còn cần một đoạn thời gian rất dài mới có thể biết được tin ở bán đảo Phi Ba.
Tuy nhiên rõ ràng An Tái Kháng tính sai.
Khang Tư biết tin tức bán đảo Phi Ba tuyệt đối còn sớm hơn so với An Tái Kháng, có lẽ hiện tại tin tức năm tông chia cắt bán đảo Phi Ba còn chưa nhận được, nhưng hắn so với bất kỳ người nào đều đã sớm biết rằng cái ngày này trước sau gì cũng phải tới.
Khi mấy trăm chiếc chiến hạm hải quân Khang Tư kéo theo vô số chiếc thuyền tam bản đơn sơ to lớn tạo thành cái đuôi thật dài phía sau, tiến vào bến cảng lâm thời bên bờ biển Mạn Đặc Tư Sâm Lâm, lập tức trên bờ cùng trên thuyền truyền ra tiếng hoan hô vang vọng khắp trời.
Người trên bờ là hoan nghênh người một nhà vượt chặng đường xa mà đến, mà người trên thuyền thì hoan hô chính mình rốt cục thoát khỏi nguy hiểm, rốt cục không cần phải chịu đựng cuộc sống khủng khiếp ở bên kia nữa.
Người trên bờ đã sớm chờ đợi lâu ngày, lập tức lăng xăng giúp thuyền cập bến neo đậu, mang theo đám người kiểm dịch, hỗ trợ khuân vác vật tư. Hết thảy mọi chuyện đều vội mà không loạn, nguyên nhân không là gì khác, thật ra Khang Tư đã phái một chi đội quân cùng rất nhiều quan viên cơ sở đến làm công tác tiếp đón.
Cung Tá Đôn đã đứng ở trên bờ nhìn đám người bận rộn trước mặt, còn có tiểu thương trên bến cảng lớn tiếng rao bán hàng, hắn không khỏi cảm thấy rất kỳ quái.
Không phải nói Mạn Đặc Tư Sâm Lâm là nơi rừng rậm hoang vu sao? Nhưng hiện tại nhìn xem, tuy rằng bến cảng này còn rất đơn sơ, nhưng đúng là phồn hoa thật sự đây.
Vấn đề này, Liễu Thanh Dương không thể trả lời, bởi vì thời điểm hắn rời đi, căn bản là không có nghe đến tin tức có liên quan tới Mạn Đặc Tư Sâm Lâm có bến cảng.
Khi hỏi vấn đề này với một quan viên được phái tới, viên quan này cười nói:
- Chuyện này rất đơn giản mà! Bởi vì nơi này là bến cảng của Liên minh thống nhất gần bán đảo Phi Ba nhất, cho nên nơi này đương nhiên phải náo nhiệt rồi.
Cung Tá Đôn cùng Liễu Thanh Dương đương nhiên biết sự tồn tại của Liên minh thống nhất, nhưng Cung Tá Đôn vẫn có điểm nghi hoặc:
- Tuy là như thế, nhưng Mạn Đặc Tư Sâm Lâm này cũng quá hẻo lánh đi, chỉ riêng về vị trí địa lý hẳn là không thể hấp dẫn nhiều người ào tới như vậy.
Đám gia thần cao cấp Lôi gia đều tụ quanh bên người Cung Tá Đôn, tất cả đều dựng lổ tai lên lắng nghe.
Tuy rằng những người này là lão thần tử, nhưng sự nghiệp của chủ công thật đúng là biến chuyển từng ngày, bản thân mình không tìm hiểu tình huống cho rõ ràng thì khẳng định không thể hiệu lực tốt cho chủ công được.
- Ha ha! Vốn nơi này quả thật mời chào người thì hiềm xa xôi hẻo lánh, hơn nữa cho dù đường tốt cũng không có thương nhân nào nguyện ý đến, căn bản là bỏ phí đi một địa phương tốt như vậy, tuy nhiên...
Nói đến đây, viên quan này chuẩn bị khoe khoang một chút miệng lưỡi, nhưng đột nhiên nhớ tới những người lắng nghe này đều là lão thần tử của Khang Tư, mình muốn khoe khoang thật đúng là tự tìm xui xẻo đây.
Cho nên viên quan này lập tức không ngừng nghỉ nói:
- Nhưng từ khi Liên minh thống nhất liên tiếp chiến thắng, chiếm lĩnh một cái hành tỉnh, đánh lùi hai cái hành tỉnh, cũng từ thời điểm liên minh bắt đầu chiếu theo hiệp ước buôn bán đất đai, nơi này thương nhân liền càng ngày càng nhiều!
- A! Điện hạ thắng?
Đám người Cung Tá Đôn không nghĩ tới vừa đến lục địa liền nghe được một tin tức tốt, lập tức cảm thấy dấu hiệu đầu tiên thực quá tốt đẹp, khẳng định tiêu biểu cho tương lai tươi sáng đây.
Gã quan viên làm như không thấy đám người Cung Tá Đôn đang cao hứng, hắn thở dài nói:
- Chiến tranh là thắng rồi, nhưng Khang Tư đại nhân lại bị ám sát.
Gã quan viên nhẹ nhàng nói một câu lại khiến mọi người trợn tròn mắt, thất thanh kinh hô:
- Cái gì?!?!
Quyển 17: Công Kích Chính Diện

Độc Cô Chiến Thần - Chương #302


Báo Lỗi Truyện
Chương 302/353