Chương 301: Ngũ tông hiện thế (P2)


Vốn đạo binh Thiên sứ này phải đợi tới thời điểm ác ma cấp bậc rất cao, tối thiểu cũng phải ác ma cấp năm hoành hành dữ dội lúc đó mới đem ra sử dụng.
Nhưng sui khiến làm chi những nhà có dã tâm đó dốc toàn bộ lực lượng, mang mấy vạn đại quân nghĩ muốn tiêu diệt sạch căn cứ cơ sở của bốn tông? Vì thế bốn tông lập tức đưa ra binh chủng Thiên sứ còn chưa đúng thời cơ xuất hiện ra chiến đấu.
Hàng loạt bộ binh trọng trang toàn thân bọc kín trong chiến giáp hạng nặng, chính là chủ lực bốn tông đưa ra chiến đấu.
Nhìn các chiến sĩ sắt thép đó chấn nhiếp toàn trường, liền biết bọn họ vì sao không thể trở thành đoàn kỵ sĩ hộ giáo quang minh chính đại như vậy.
Toàn bộ đạo binh Thiên sứ như người sắt lạnh như băng, ngay cả mặt mày cũng không để người ta nhìn thấy, nghĩ nếu dựa vào bọn họ thu hút tín đồ, thì còn không bằng tin tưởng thần linh chính mình thờ phụng có thể triệu kiến mình tới gặp.
Nếu người biết rõ tường tận về mật giáo khẳng định sẽ nói toàn bộ thủ lĩnh mật giáo đều là kẻ ngu ngốc: Chỉ bằng vào thế lực tài lực vật lực mật giáo nắm trong tay cùng với tiến trình phát triển kỹ thuật sinh hóa vượt khỏi tầm hiểu biết của thiên hạ, thì dù là người trần như nhộng lên sân khấu trực tiếp tranh bá thiên hạ, tin rằng cũng có khả năng thành công.
Đáng tiếc bọn họ lại vẫn cứ thích trốn một chỗ ngấm ngầm hành động. Vì để thành lập cái Thần quốc gì đó mà giở trò âm mưu bạt mạng, dốc hết thủ đoạn dốc hết năng lực để thực hiện mưu đồ.
Cứ nhìn đội binh của Đông tông hiện đang dàn trận là có thể biết tài lực của Đông tông tới mức nào, không nói tới gần cả ngàn tên kỵ sĩ đoàn hộ giáo, trang bị hoa lệ nhất chói mắt nhất tinh xảo nhất đều ở trên người bọn họ, tùy tiện lấy ra một người đều đủ để những tên chủ nhân võ gia thèm thuồng chết đi được.
Tiếp theo chính là đạo binh Thiên sứ một vạn tên bộ binh giáp trọng trang, loại áo giáp này thì khác với khôi giáp của hai đại cường quốc Áo Đặc Mạn và Duy Nhĩ Đặc.
Đông tông bên này chính là một thân thiết giáp tinh luyện, trừ chỗ hai mắt có lỗ hổng che lưới sắt để nhìn, toàn bộ trên người bộ binh giáp trọng trang không có một khe hở nào; hơn nữa chỗ các đốt ngón tay toàn bộ được ghép nối, có thể nói hoàn toàn coi thường đao thương công kích, điểm duy nhất cần chú ý chính là dầu hỏa.
Về phần chìm xuống nước và giết bằng thuốc độc?
Cho xin đi! Đội binh Thiên sứ lại sợ hai thứ tầm thường đó sao?
Một vạn bộ binh giáp trọng trang này ngoại trừ năng lực phòng ngự siêu cường, binh khí chỉ có một loại là Lang Nha bổng dài hơn hai thước.
Tin rằng bất cứ người nào nhìn đến đội binh Thiên sứ toàn bộ một vạn người chiến sĩ sắt thép này đều thân cao hai thước, hơn nữa tay cầm Lang Nha bổng to lớn dài hơn hai thước, trong lòng đều ớn lạnh, hoàn toàn mất nhuệ khí không còn muốn đối chiến.
Chỉ cần hai thứ trang bị này, cho dù trang bị trên người bình thường cũng đủ để dấy lên sóng to gió lớn, càng đừng nói trang bị trên người những vật thể không biết mệt mỏi đó.
Nhìn đám chiến sĩ sắt thép của mình, trưởng lão Đông tông đắc ý cười ha hả:
- Nhìn xem đội binh Thiên sứ chúng ta hùng tráng biết bao! Lần này khẳng định bọn khốn có dã tâm kia có đến mà không có về!
Các giáo sĩ tại đây đều phụ họa theo.
Mà một giáo sĩ tuổi còn trẻ nhìn vào các chiến sĩ sắt thép đó, mặt lại biến sắc trông rất khó coi.
Gã đồng bạn bên cạnh huých hắn một cái:
- Ngươi làm sao vậy? Thời điểm trưởng lão vui mừng ngươi lại bày ra bộ mặt nhăn nhó thế kia, bộ ngươi muốn tìm chết à!
Gã giáo sĩ tuổi trẻ lập tức bày ra vẻ mặt tươi cười, vừa cười vừa thấp giọng nói:
- Vì cái gì thời điểm lần trước viện trợ Nam tông không phái ra đội binh này, tin rằng chỉ cần bộ binh giáp trọng trang này thì chỉ công kích một đợt là có thể phá hủy thành Thanh Nguyệt! Như vậy chúng ta đâu có bị nhục nhã như bây giờ chứ!
- Nhục nhã? Ngươi nói chúng ta đứng ở cuối cùng à? Cho xin đi! Chúng ta là cấp bậc gì, người ta phía trước là cấp bậc gì chứ? Ngươi lại muốn kẻ dưới phạm thượng?
Gã giáo sĩ kia trừng to mắt khó tin nhắc nhở nói.
Gã giáo sĩ tuổi trẻ cải lại:
- Nhưng trước đây chúng ta đều là người theo sát phía sau trưởng lão mà! Bây giờ thoáng cái đuổi chúng ta tới cuối cùng, đây không tính là nhục nhã thì cái gì mới nhục nhã?
Gã giáo sĩ đồng bạn chớp mắt mấy cái, nhìn đến bộ dáng "dĩ nhiên là thế" của đối phương, trong lòng hắn thở dài, huynh đệ của mình này từ sau lần trước bị đả kích trở về đầu óc dường như có hơi không ổn rồi.
Chẳng lẽ hắn đã quên là lần trước chọn người kiệt xuất nhằm giới thiệu nhà mình với các tông khác, khi đó đương nhiên đứng trong lực lượng phía sau trưởng lão.
Biết khuyên giải không được, gã giáo sĩ lập tức nói sang chuyện khác:
- Vừa rồi không phải ngươi nói điều động đám chiến sĩ sắt thép đó khẳng định một lần có thể đánh vào thành Thanh Nguyệt sao? Điều này không sai, bởi vì trừ lửa thiêu đốt ra, chiến sĩ sắt thép căn bản không sợ bất cứ thứ gì gây thương tổn. Nhưng mà, xin lão Đại ngươi suy nghĩ kỹ lại đi! Chúng ta chỉ là người chỉ huy ác ma, làm thế nào có thể đi chỉ huy đội binh Thiên sứ này!
Người trẻ tuổi kia dường như lúc này mới tỉnh ngộ lại, lộ thần sắc ngượng ngùng nói:
- Nguyên lai là như thế! Ta cứ tưởng rằng trưởng lão không công bình, không chịu phân phối cho chúng ta lực lượng mạnh nhất đó. Ta quên mất ác ma là ác ma, thiên sứ chính là thiên sứ, không thể dồn chung lại được. Tuy nhiên ta thật có điểm hơi lấy làm lạ, phương pháp khống chế cũng không khác gì mấy, vì sao người chỉ huy ác ma không thể đảm nhiệm làm quan chỉ huy thiên sứ vậy?
Nói đến đây, người trẻ tuổi lộ thần tình nghi hoặc. Mà người kia chỉ thở dài trong lòng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Mặc dù ở trong nội tông người chỉ huy ác ma cùng quan chỉ huy thiên sứ địa vị ngang nhau, nhưng người sáng suốt đều hiểu rằng hai người tuyệt đối không giống nhau. Điểm khác biệt này không phải là nói một kẻ chỉ huy ác ma, một người chỉ huy thiên sứ, mà là nếu so sánh giữa hai người quả thực chính là thiên đường so với địa ngục!
Vì sao nói như vậy? So sánh một điều liền rõ ràng: Ác ma gần như không có trang bị gì, vũ khí đều là bộ phận trên thân thể ác ma, mà thiên sứ thì trang bị vũ khí tinh xảo nhất của thiên hạ hiện thời, chẳng những hoa lệ chói mắt hơn nữa thực dụng lâu bền.
Chỉ cần so sánh trên phương diện trang bị, ai tốt ai xấu vừa thấy liền biết rõ ngay.
Còn điều nữa là người chỉ huy ác ma chỉ có thể ngấm ngầm lén lút hành động, tuyệt đối không để bị người phát hiện, mà quan chỉ huy thiên sứ thì có thể công khai trước mắt công chúng được thế nhân hoan hô. Mọi vinh quang đều thuộc về hắn, mà ngược lại tất cả tiếng xấu cùng nguyền rủa đều quy về ác ma.
Chỉ sợ thời điểm gọi cái danh xưng cũng quy định từ đây mà ra. Cứ nhìn một người là người chỉ huy, một người là quan chỉ huy thì biết, quả thật là cách biệt nhau như trời và đất.
Và điểm khác nhau trọng yếu nhất giữa hai người là xuất thân của quan chỉ huy thiên sứ này cấp bậc đều là trưởng lão Đại giáo chủ, còn người chỉ huy ác ma chức vụ cao nhất cũng chỉ là Giáo chủ.
Loại hạn chế của mật giáo này làm cho người chỉ huy ác ma vất vả nhất, bôn ba nhất, chịu đựng tiếng xấu nhất, giao tiếp với thi thể ghê tởm nhiều nhất trong cơ sở mật giáo, trọn đời không thể trở thành thượng tầng của mật giáo.
Chuyện như vậy rất nhiều người đều biết rõ ràng trong lòng, nhưng lại không có bất cứ người nào nói ra.
Người biết tất cả nội tình trong mật giáo đều âm thầm cảm thán, nhìn đám người chỉ huy ác ma đầy nhiệt huyết đó dần dần biến thành người lạnh lùng nản lòng thờ ơ với mọi sự trên đời.
Ở thời điểm gã giáo sĩ miên man suy nghĩ, vị trưởng lão Đông tông kia đang hăng hái, thần thái phấn khích phát biểu hô cao khẩu hiệu phải nghiêm trị kẻ có dã tâm, đánh tới tận ổ quân địch.
Ai nấy đều biết đây là trưởng lão nhìn trúng đến phạm vi địa bàn của địch nhân muốn xâm chiếm lại dùng cái cớ thô triển như vậy.
Mọi người đều tin rằng, nếu thế lực tới xâm phạm nhìn đến những tên Thiên sứ bộ binh giáp trọng trang toàn thân không có một tia khí tức trước mắt này, lại quỷ dị nếm được mùi vị của cái chết, khẳng định sẽ lập tức đầu hàng.
Tuy nhiên mọi người ở đây cũng tin tưởng, trưởng lão khẳng định sẽ trước tiên tiêu diệt sạch bọn đó, tiếp theo sẽ điều binh đánh vào lãnh địa của đối phương.
Kết quả trận chiến giống như ý tưởng của mọi người, quan chỉ huy của quân địch xâm lấn ngay cả đầu hàng cũng không kịp kêu lên, đã bị đoàn kỵ sĩ hộ giáo chém rơi đầu.
Sau đó đội binh Thiên sứ một vạn bộ binh giáp trọng trang, tốc độ rất nhanh trực tiếp đạp bước xông thẳng vào trận tuyến quân địch, sau một hồi huyết nhục bay tứ tung, liền thoải mái bắt đám quân xâm lấn đang táng đảm kinh hồn đó làm tù binh.
Thế là Đông tông liền quang minh chính đại dẫn binh tiến vào lãnh địa của kẻ xâm lấn kia, tự động biến thành kẻ xâm lược, tận lực bồi tiếp chiếm lấy không rời.
Quá trình sự tình tuy rằng đạt được như mong muốn của đám người Đông tông từ trên xuống dưới. Nhưng kết quả cũng ra ngoài dự đoán của bọn họ, các thế lực xung quanh, bao gồm thế lực các quan viên trung tầng hạ tầng nơi Đông tông vừa chiếm, đều không hữu hảo với Đông tông.
Không hữu hảo chính là bọn họ khuyên cáo Đông tông chỉ cần trả thù kẻ xâm lấn một chút là được rồi, không cần chiếm cứ ngược lại địa bàn của đối phương.
Kỳ thật nói đến cùng cũng vì một vạn bộ binh giáp trọng trang của Đông tông dọa bọn họ sợ hãi, hơn nữa Đông tông vốn đã mạnh rồi, nay lại trắng trợn chiếm thêm một khối địa bàn, nếu cứ tiếp tục như vậy, cả khu vực phía Đông này sớm hay muộn sẽ biến thành địa bàn của Đông tông.
Tất cả các thế lực xung quanh, bao gồm các thế lực khu vực phía Đông xa xa, đều phái sứ giả đến yêu cầu Đông tông rời khỏi địa bàn xâm chiếm.
Nói đến tổ chức có thể chế tạo nhân loại biến thành ác ma cùng thiên sứ đều là bệnh tâm thần phát rồ coi thường sinh mạng con người, thế mà hiện tại Đông tông còn cho rằng chính mình đứng ở phía đạo nghĩa, bởi vì chính mình là người bị hại phản kích kẻ xâm lược, vậy dựa vào cái gì chiếm cứ lãnh địa của xâm lấn giả lại phải bỏ đi chứ? Chẳng lẽ các ngươi không phải đỏ mắt ganh tị với chúng ta sao?
Đông tông cảm thấy mình bị ủy khuất, người người trên dưới đều lập tức phẫn nộ.
Sở dĩ Đông tông dễ dàng phát cuồng như vậy cũng không cần kỳ quái: Một là bởi vì bọn họ rõ ràng có năng lực cường đại mà chỉ có thể hàng năm ẩn trốn ở một nơi bí mật gần đó, trong lòng trở nên có chút vặn vẹo.
Hai là hiện tại căn bản không có người nào, bao gồm chính tín đồ bọn họ ở trong đó xem bọn họ như một tổ chức tôn giáo, mà tất cả đều xem bọn họ như là một thế lực võ trang đội lốt tôn giáo, mang dã tâm bừng bừng muốn tranh đoạt thiên hạ.
Không trách chính tín đồ của bọn họ cũng không tin, vì mục tiêu cuối cùng là thành lập Thần quốc thì toàn bộ người trên dưới tông vẫn nhớ mãi không quên. Điều này luôn được các giáo sĩ khi truyền giáo truyền đạt tín niệm này cho tín đồ.
Mà đám tín đồ này dù là thành kính cách mấy cũng là tín đồ thành kính xuất thân từ bán đảo Phi Ba, bán đảo Phi Ba thừa thải cái gì chứ?
Bán đảo Phi Ba không thiếu nhất chính là kẻ có dã tâm.
Cho nên tín đồ vừa nghe phải thành lập Thần quốc, tự nhiên liền nghĩ đến giáo hội chỗ của mình sẽ thống nhất thiên hạ.
Đối với loại ý tưởng dã tâm bừng bừng này, không có một tín đồ nào cảm thấy kỳ lạ.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #301


Báo Lỗi Truyện
Chương 301/353