Chương 292: Đứng mũi chịu sào (P1)


- Ài! Quả đúng như vậy. Bởi vì số người chết dân chúng đảo Phi Ba bởi ác ma tính ra còn kém so với gia tộc hỗn chiến. Có thể nói số người chết rất ít khiến cho quân dân bán đảo Phi Ba bắt đầu không để tâm đến ác ma bình thường nữa. Bọn họ chỉ coi chúng thành tai họa như bầy chuột thôi.
Nói đến đây, lão già Trung tông ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Hoặc là có thể nói, bởi vì loại ác ma yếu ớt này xuất hiện rất nhiều hiến cho dân chúng bán đảo Phi Ba coi ác ma trở thành một loại vật có tính nguy cơ nhất định, không bằng thú dữ. Ta đã phát hiện, hiện tại dân bán đảo Phi Ba đối với ác ma không có cảm giác khủng bố mà là chán ghét. Biết chán ghét là vì sao không?
Lão già Trung tông không đợi mọi người nêu câu hỏi liền nói thẳng:
- Bởi vì ác ma này không mang đến bất kỳ ích lợi nào giống như da lông, thịt của dã thú. Ngược lại làm cho dân chúng nhận được thiệt hại không thể chịu đựng cho nên dân chúng chán ghét ác ma còn hơn cả chuột. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Bốn trưởng lão mật giáo ở đây đầu tiên là há hốc mồm trợn mắt, sau đó liền giận dữ.
Ác ma của bọn họ khi nào làm cho người ta có ấn tượng không chịu nổi như vậy? Không ngờ lại bởi vì giết ác ma không có bất cứ ích lợi gì mà chán ghét ác ma?
Mật giáo truyền thừa từng ấy năm tới nay từ lúc nào xuất hiện chuyện ác ma bị người chán ghét? Ác ma cho tới giờ đều là tượng trưng của sự kinh khủng!
Sự tồn tại của ác ma khi nào thì trở nên thê thảm như vậy!
- Đám khốn nạn đáng chết này! Không ngờ dám coi thường ác ma như thế? Không ngờ lại không sợ khủng hoảng do ác ma mang tới như vậy? Không ngờ lại coi ác ma không bằng con chuột. Ác ma của chúng ta từ từ lúc nào trở nên rẻ mạt như vậy!
Trưởng lão Nam tông lập tức rống giận.
Mà trưởng lão Đông tông thì vẻ mặt sương lạnh nói:
- Hừ! Nếu người của bán đảo Phi Ba ghét bỏ ác ma không lợi hại gì hiện tại, như vậy chúng ta đề cao cấp bậc ác ma này lên hai cấp! Ta thật muốn nhìn đối mặt với những ác ma không bị thương bởi vũ khí bình thường, người bán đảo Phi Ba sợ hay vẫn không sợ!
- Đúng vậy! Hiện tại cấp bậc ác ma thật sự quá thấp, tùy tiện một thanh niên khỏe mạnh có thể tiêu diệt nó. Chúng ta sớm nên thả ác ma trong truyền thuyết ra!
Hai trưởng lão còn lại đều nói theo.
- Tốt lắm. Nếu năm tông chúng ta đều đồng ý, như vậy để cho người phía dưới không nên làm ra ác ma hi sinh này để lại mất mặt. Nên để ác ma đời sau xuất hiện, cấp thấp nhất đều có thể chống cự lại võ sĩ. Nói cách khác ác ma xuất hiện tuyệt đối không thể để nông phu dễ dàng hủy diệt!
Trưởng lão Trung tông hung tợn nói.
Bốn người khác đều đồng ý, xem bộ dáng của bọn họ quả thực chính là một đám thanh niên nhiệt huyết. Từ đây có thể biết được ác ma bị khinh thường quá đáng khiến cho bọn họ rất phẫn nộ.
Sau khi mật giáo làm ra quyết định, trước hết cảm nhận được chính là dân chúng trên bán đảo Phi Ba.
Đầu tiên bọn họ phát hiện ác ma vốn chỉ cẩn thận một chút là có thể giải quyết được lại như là được ăn thuốc tăng lực, căn bản coi thường tấn công, thoải mái có thể xử lý dân chúng gặp được.
Hơn nữa những ác ma biến dị này di động không chậm chạp nữa mà tốc độ đã có thể đuổi theo người bình thường, hơn nữa lại cực kỳ có tính công kích.
Chỉ cần vừa có người sống tiến vào phạm vi của bọn họ, những ác ma này sẽ đuổi theo không dứt. Nếu không xử lý người sống, đừng nghĩ làm cho bọn họ ngừng đuổi giết.
Loại ác ma tiến hóa này tuy vẫn xuất hiện một, hai người nhưng tuyệt đối khó đối phó hơn so với ác ma trí tuệ yếu kém trước kia. Không bao lâu khắp bán đảo Phi Ba đều lâm vào cảnh hỗnloạn, không ngừng cầu viện võ sĩ các tòa thành được truyền ra từ các thôn trấn.
Trải qua võ sĩ tác chiến phát hiện ác ma thấp nhất như vậy đều phải chết một, hai binh sĩ mới có thể giải quyết, đám võ sĩ đều nhăn cả mày.
Nếu cứ tiếp tục tình huống này, hao tổn người sẽ phi thường nghiêm trọng. Chỉ sợ nhân viên bộ đội chính quy đều bổ sung không kịp. Đến lúc đó cũng chỉ có thể khiến tự thân võ sĩ ra trận giết ác ma.
Mà sau khi bán đảo Phi Ba lại khôi phục sợ hãi với ác ma, kỵ sĩ bạch ngân lại xuất hiện trên thế gian. Nguyên lai những người này đều là đoàn kỵ sĩ hộ giáo của giáo phái cứu thế gì đó.
Giáo phái cứu thế này vừa xuất hiện ở phía đông bán đảo Phi Ba, những võ sĩ nơi giáo phái cứu thế này không biết là nhận biết được sự uy hiếp của giáo phái này với thống trị của võ sĩ hay là thế nào. Bọn họ lập tức phái binh vây quanh giáo phái cứu thế, yêu cầu giáo hội này chỉ được phát triển dưới sự quản lý của lĩnh chủ võ sĩ, cũng chính là giáo hội cứu thế này phải nguyện trung thành với lĩnh chủ. Mà biểu hiện lần này kỵ sĩ bạch ngân khiến cho người đời hiểu được những kỵ sĩ có thể dễ dàng tiêu diệt ác ma, vậy giết người thì lại càng dễ dàng quá ăn cơm uống nước.
Những bộ đội tinh nhuệ võ sĩ địa phương bị một lần xung phong của kỵ sĩ bạch ngân liền tan vỡ, võ sĩ liều chết đánh trả lại giống như trẻ nhỏ bị kỵ sĩ bạch ngân bắt về giáo hội.
Không biết những võ sĩ này ở giáo hội bị cưỡng bức thế nào, sau khi đi ra lại nói rằng giáo hội cứu thế là giáo hội tốt nhất, mang đến hy vọng cho người khác ở trong thời loạn mê mang này. Hơn nữa tuyên bố hắn cũng gia nhập vào giáo hội cứu thế, trở thành tín đồ tiều tụy.
Nếu lĩnh chủ đại nhân đều nói như vậy hơn nữa cũng thấy được lĩnh chủ này không bị thôi miên hay mê hoặc. Hơn nữa lĩnh chủ đánh không lại kỵ sĩ bạch ngân cho nên tầng lớp võ sĩ địa phương đành phải chấp nhận quyền uy của giáo hội cứu thế.
Về phần dân chúng trong lãnh địa?
Những người dễ dàng bị mê hoặc nhất này căn bản không cần phải nghe ý kiến.
Mà giáo hội cứu thế thu được tín đồ là lĩnh chủ, tự nhiên trở thành lãnh đạo cao nhất trong khối lãnh địa đó.
Tuy nhiên giáo hội cứu thế này biểu hiện ra xử sự cực kỳ thực tế. Không phải tín đồ trong giáo hội thỉnh cầu, giáo hội cứu thế căn bản không để ý. Nhưng bọn họ lại bỏ vẻ tài nguyên của giáo hội cứu thế đều là tín đồ cung phụng, đương nhiên chỉ có thể sử dụng trên người tín đồ.
Mà đối với tín đồ của mình, giáo hội cứu thế đúng là có cầu thì được, hơn nữa trừ bỏ chiếu cố người già trẻ em ra, còn có thể trợ giúp tín đồ tìm kiếm công việc. Thậm chí còn có thể giúp tín đồ quan viên đề cao địa vị võ sĩ.
Chiêu này vừa đưa ra khiến cho vô số người có xu hướng ích lợi trở thành tín đồ.
Đặc biệt khi một thôn xóm không có tín đồ đồng dạng thỉnh cầu kỵ sĩ bạch ngân xuất động, giáo hội cứu thế lập tức phái ra một đội kỵ sĩ bạch ngân.
Một thôn xóm thì bị ác ma dọa không còn người nào, mà một bên khác thì ác ma nhanh chóng bị chém giết. Dân chúng có thể tiếp tục sinh sống ở nơi của tổ tiên, tiếp tục cuộc sống bình tĩnh như cũ.
Sự đối xử chênh lệch một trời một vực như vậy khiến cho những thôn xóm, thành trấn bởi vì có ý kiến với lĩnh chủ, coi thường giáo hội cứu thế lập tức bắt đầu xuất hiện tín đồ.
Đến tận lúc này, tuy rằng lĩnh chủ không có yêu cầu tất cả dân chúng đều phải thờ phụng giáo hội cứu thế, nhưng giáo hội cứu thế dựa vào thủ đoạn của mình khiến số lượng tín đồ gia tăng từng bước.
Mà loại hành vi không dựa vào lực lượng hành chính của lĩnh chủ này khiến cho lời đồn từng hoài nghi lĩnh chủ bị giáo hội cứu thế mê hoặc lập tức truyền ra.
Vào lúc giáo hội cứu thế đã thành tín ngưỡng trong lãnh địa, bắt đầu mở rộng đối với những lãnh địa xung quanh. Trung bộ, Tây bộ, Nam bộ, Bắc bộ bán đảo Phi Ba cũng bắt đầu xuất hiện từng tôn giáo có gần ngàn kỵ sĩ hộ giáo.
Bốn tôn giáo này, giáo lý cùng kết cấu tổ chức thật giống với giáo hội cứu thế kia. Nhưng theo bọn họ chỉ thừa nhận tôn giáo của mình, coi tôn giáo khác là tà giáo thì liền biết bọn họ không phải là một. Năm tôn giáo này tôn chỉ đều là sáng lập thời đại mới, cứu vãn tận thế. Hơn nữa tên tôn giáo cũng không khác nhau lắm, vì dễ dàng phân chia tất cả mọi người dựa vào khu vực để phân biệt bọn họ.
Tuy nhiên đối với dân chúng giai cấp thấp không rõ ràng lắm Đông Tây Nam Bắc, càng không rõ tên giáo hội thì màu sắc của đoàn kỵ sĩ lại được dùng để bọn họ phân biệt thân phận đối phương.
Ví dụ như nhìn thấy đoàn kỵ sĩ bạch ngân chính là Đông tông, Trung tông là đoàn kỵ sĩ hoàng kim. Bắc Tông là đoàn kỵ sĩ màu lam, Tây tông là đoàn kỵ sĩ màu đỏ thẫm. Cuối cùng, Nam tông là đoàn kỵ sĩ màu đen thẫm.
Năm tôn giáo chống lại ác ma này uy danh tốt nhất chính là đoàn kỵ sĩ bạch ngân của Đông tông. Nguyên nhân không có gì khác. Một là đoàn kỵ sĩ xuất hiện chống lại ác ma sớm nhất. Hai là ánh hào quang màu trắng dễ dàng làm người ta có ấn tượng tốt.
Mà kém cỏi nhất phải kể đến đoàn kỵ sĩ đen thẫm của Nam tông. Không nói màu đen gần giống đại biểu màu ác ma, hơn nữa người ở Nam bộ đối với tôn giáo không chút hứng thú, mà lại còn có thực lực mạnh mẽ. Đó chính là Lôi gia.
Lúc này vùng ranh giới Lôi gia, hơn mười tên kỵ sĩ giáp đen cưỡi trên ngựa đen vây quanh hộ tống một giáo sĩ Nam tông dừng ở bên đường.
Những kỵ sĩ đen thẫm này bộ mặt tươi cười hiền lành sáng sủa, so với giáo sĩ mặt không biểu tình kia thật sự là không phù hợp.
Chỉ thấy cửa thôn có hơn mười tráng hán đang dùng trúc thương xiên hai ác ma không ngừng lay động. Lại có mười mấy nông phu không ngừng khuân vác gỗ và đầu hỏa chất đống dưới trúc thương, bốn phía vây quanh đầy thôn dân đến xem náo nhiệt.
Tráng đinh cầm trúc thương vẻ mặt mỉm cười hướng ra bốn phía vẫy tay, vẻ đắc ý giống như vào núi giết được một con lợn rừng lớn. Mà người xem bốn phía đều trầm trồ khen ngợi vẻ mặt vui cười chỉ trỏ ác ma bị xiên trên trúc thương.
Tên giáo sĩ kia biến sắc, bởi vì hắn nghe được có thôn dân đắc ý kêu lên:
- Đám ác ma này thật sự không biết sống chết, chẳng lẽ không biết Lôi gia chúng ta là khắc tinh hay sao. Năm xưa đã từng thiêu hủy mấy vạn ác ma, con dân Lôi gia chúng ta làm sao còn sợ những ác ma này? Chạy tới nơi chúng ta muốn dọa ai hả? Để chúng ta thiêu chết chúng!
Một người dáng như trưởng thôn khoát tay chặn lại, bốn người khiêng một cái kéo lớn xuất hiện.
Chỉ thấy những người khiêng kéo lớn này thoải mái cắt đầu ác ma đang giãy dụa trên trúc thương, người vây xem lập tức vùng lên hoan hô.
Sau đó bọn họ đốt lửa, thôn dân chơi đùa xung quanh đám lửa cảm giác giống như hoạt động đốt lửa trại chúc mừng ngày lễ lớn vậy.
Tên giáo sĩ kia sắc mặt xanh mét giục giựa xoay người quay đầu bước đi. Đám kỵ sĩ đen sẫm vẫn giữ vẻ mặt tươi cười rạng ngời giục ngựa quay đầu đuổi theo. Giáo sĩ kia nhìn đám kỵ sĩ màu đen thẫm tươi cười như vậy, không khỏi nhíu mày quát:
- Nghiêm túc một chút! Hiện tại còn cười cho quỷ xem à!
Lời hắn vừa nói ra lập tức bọn kỵ sĩ bày ra một bộ dạng nghiêm trang.
Nhìn thấy thế, giáo sĩ bất đắc dĩ lắc đầu:
- Con rối chính là con rối!
Sau đó không biết hắn nghĩ đến điều gì, đột nhiên chửi bậy ầm lên:
- Mẹ nó! Lúc trước làm sao chúng ta lại chọn đến phía Nam này! Nơi này tà khí như vậy, Nam tông chúng ta làm thế nào phát triển lớn mạnh!
Không trách giáo sĩ này xúc động phẫn nộ như vậy, bởi vì ở Nam bộ, đặc biệt trong phạm vi thế lực Lôi gia, đoàn kỵ sĩ đen thẫm muốn phát triển hình tượng chói lọi của mình cũng không có cơ hội. Bởi vì Lôi gia năm xưa từng thiêu cháy trăm vạn ác ma, cho nên quân dân Lôi gia chống lại ác ma tự nhiên liền có loại tâm tính cao ngạo, ưu thế.
Ác ma ngươi rất giỏi à? Năm xưa chẳng phải một cây đuốc đốt trăm vạn các ngươi?
Chính là vì có tâm tính này, cho dù là đám lưu manh côn đồ trong lãnh địa Lôi gia sau khi gặp được ác ma cũng dám tiến lên đánh trả.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #292


Báo Lỗi Truyện
Chương 292/353