Chương 284: Liên minh thống nhất (P2)


Khang Tư không khỏi cười thầm, những tên này chỉ lo tranh quyền đoạt lợi, đúng là phải dùng thủ đoạn cưỡng ép, bức bách bọn họ đi lên chiến trường chống lại ác ma. Nói cách khác, bọn họ sẽ phải đưa ra hết nhân lực vật lực lãng phí trong trận chiến nội bộ vô ích trước đây.
Kỳ thật, xem bọn họ thấy một ngoại nhân như mình ngồi trên ngai vàng Hoàng đế của bọn họ, không ngờ ngay cả ý kháng cự cũng không có, thì biết bọn họ là sợ hãi kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu cỡ nào.
Nếu như không áp chế bọn họ, cũng đừng nghĩ tới muốn thành lập quân đội liên hiệp.
Khang Tư quét mắt nhìn mọi người một vòng, thấy tiểu Hoàng đế đang sợ hãi co rụt lại và Hoàng đế sơ sinh đang đu đưa trong tay cung nữ, Khang Tư không khỏi xua xua tay:
- Hai vị Hoàng đế bệ hạ đã mệt mỏi rồi, mời bọn họ đi xuống nghỉ ngơi đi.
Theo thanh âm Khang Tư vang lên, lập tức từ trong nội đình đi ra mấy cung nữ, đón hai vị hoàng tử đi vào hậu cung.
Quan viên hai nước tại đây, tất cả đều giật giật chân mày.
Tuy rằng Khang Tư thừa nhận thân phận hoàng đế của Hoàng đế nhà mình, nhưng mặt sau giọng điệu kia còn có ý khác, quả thực giống như là: "Sao để con nít làm vướng bận vậy".
"Quá đáng! Tuy rằng bọn họ quả thật là trẻ con vướng bận, nhưng bọn hắn nói thế nào cũng có thân phận hoàng đế, ngươi này không thèm phân biệt thân phận. Dù sao cũng phải nói cho dễ nghe, cấp chút mặt mũi chứ. Đương nhiên hiện tại không phải đối thủ của ngươi, chúng ta nhịn! "
- Chư vị quyền quý chân chính nắm trong tay hành tỉnh Thiểm Đông Thiểm Nam! Ta trước tự giới thiệu một chút, ta là Khang Tư - Lôi Luân Đặc, từng đảm nhiệm chức vụ Đại Đô đốc năm tỉnh Đông Nam. Tuy nhiên, hiện tại phỏng chừng chức vụ này đã không còn nữa rồi!
Khang Tư cười nói.
Tất cả quan viên ở đây lập tức trợn trừng mắt nhìn.
Kẻ không rõ thân phận này không ngờ lại là Khang Tư? Hắn không phải bị long quyển phong cuốn mang đi rồi sao? Có thể là giả mạo hay không?
Nhìn thần thái cung kính của Tương Văn lại không giống vậy! Chẳng lẽ người nầy lại may mắn có thể sống sót được dưới uy lực của long quyển phong? Quả thực rất khó tin!
Tuy rằng đám quyền quý miên man suy nghĩ, nhưng mọi người đều không lên tiếng, cũng không có tỏ vẻ hoài nghi thân phận của Khang Tư. Dù sao hiện tại thực lực ngươi cường hãn nhất, dù ngươi có nói ngươi là thượng đế, để làm vừa lòng ngươi chúng ta cũng sẽ nói theo.
- Tin rằng các ngài rất lấy làm lạ: Vì sao ta không quay về năm tỉnh Đông Nam, ngược lại can thiệp vào chuyện tranh đấu của các ngài? Nguyên nhân không có gì khác, bởi vì ta phát hiện thế công của thảo nguyên quả thật quá điên cuồng, mà nguyên nhân vì Tứ hoàng tử chiếm giữ vùng biên cương Tây Bắc, chống cự bọn thảo nguyên lại liên tiếp bại lui. Cho nên, ta cảm thấy chúng ta cứ nội chiến đánh nhau như vậy quả thực đúng là một loại lãng phí, không bằng liên hợp lại tiêu diệt bọn thảo nguyên, đánh bại kẻ thù bên ngoài sau đó huynh đệ tiếp tục phân tranh tìm kẻ thắng lợi. Vì lẽ đó ta mới lớn gan quyết định tập trung chư vị lại.
Khang Tư vừa nói ra lời này, các quan viên ở đây rốt cục không kìm nổi "ồ" lên một tràng.
Người nầy nói cái gì? Không ngờ lại muốn đám người mình xuất binh xuất tiền của đi trợ giúp địch nhân Tứ hoàng tử, chống lại thế tiến công của bọn thảo nguyên sao?
Trời ạ! Đầu óc hắn có vấn đề hay sao hay là chúng ta nghe lầm rồi? Chúng ta dựa vào cái gì phải đi trợ giúp Tứ hoàng tử chứ? Chúng ta còn chỉ mong sao bọn người thảo nguyên đánh cho chết khiếp tên Tứ hoàng tử kia, sau đó để chúng ta đi kiếm chút tiện nghi đây! Không ngờ hiện tại lại muốn chúng ta đi cứu hắn?
Chuyện không có khả năng!
Tuy nhiên tiếng xì xào của các quan viên đó, Khang Tư căn bản làm như không nghe không thấy, hắn phất tay một cái, tất cả đại thần đều bị mật vệ bịt kín miệng.
Khang Tư làm như không nhìn thấy một màn quái dị này, thẳng thắn nói:
- Mọi người không nên nóng vội, cũng không cần lo lắng mình chịu thiệt thòi. Thân là người đưa ra kế sách này, ta dù sao cũng sẽ không để cho hai hành tỉnh các ngài đơn lẻ đi đánh bọn thảo nguyên.
Đế quốc không phải còn có một lượng lớn võ trang của huynh đệ Hoàng đế các ngài sao? Cùng chung huyết mạch, các hậu duệ tiên hoàng này, dù thế nào cũng phải xuất người xuất của tiêu diệt ngoại bang để trừ hậu hoạn mà.
Khang Tư nói lời này, chính là tỏ ý hắn đã chuẩn bị kết hợp chín Hoàng đế đế quốc lại, đối ngoại tác chiến. Câu nói này cũng làm cho đa số các đại thần đều lộ ra ánh mắt "ngươi là kẻ ngu ngốc" .
Chỉ là hai Hoàng đế nhà mình đây so ra dễ bắt nạt, các Hoàng đế khác ngươi thử đi xem rồi biết, xem người ta có bắt ngươi lại, trực tiếp xử tử lăng trì tại chỗ hay không!
Mà chỉ có một số rất ít đại thần, nghe ra quyết tâm cùng lòng tin của Khang Tư. Lại ngẫm nghĩ tới thủ đoạn hiện tại của Khang Tư, nói không chừng, thật đúng là hắn có thể làm được trận tuyến liên hợp cửu hoàng đấy.
Tuy rằng bọn họ vì quyền thế cùng tình thâm gia tộc của mình mà cố gắng tranh quyền đoạt lợi, nhưng bọn họ cũng là người đế quốc, cũng mong muốn tiêu diệt ngoại tộc xâm lược.
Trước kia không bổn sự chỉ có thể ảo tưởng một chút, hiện tại có người đứng ra làm người đứng mũi chịu sào, như vậy để nhìn xem đối phương có thể làm được hay không cũng tốt.
Sau một phen trao đổi ánh mắt, làm các loại thủ đoạn ám hiệu bí mật, các đại thần ở đây đều mặc nhiên thừa nhận cách nói của Khang Tư.
Tiếp theo liền do hai Thừa tướng, kết hợp nhắc nhở Khang Tư. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Khang Tư đại nhân! Đúng như ngài vừa nói, chỉ dựa vào hai hành tỉnh chúng ta, thì dứt khoát không thể đánh thắng người thảo nguyên. Cho nên chỉ sau khi ngài làm cho bảy vị Hoàng đế kia nguyện ý kết hợp lại, chúng ta mới có thể cam tâm tình nguyện phái binh xuất chiến. Bằng không ngài cứ việc giết chết chúng ta ngay tại đây, chúng ta cũng không nguyện ý phái thủ hạ, đội quân con em của mình đi làm cái bung xung cho người khác!
Nhìn hai Thừa tướng bày ra bộ dáng kiên cường, Khang Tư không khỏi cười thầm.
- Điều đó đương nhiên! Nếu bảy vị Hoàng đế kia không có hứng thú tham gia cuộc chiến vì quốc gia, như vậy ta lập tức dẫn binh trở lại Mạn Đặc Tư Sâm Lâm, không hề để ý tới chuyện của đế quốc nữa. Tuy nhiên ta sẽ lấy danh nghĩa ba bên để phát biểu ngôn luận đối ngoại, điều ấy thật ra cần các ngài phối hợp.
Vốn hai vị Thừa tướng bởi vì chẳng đặng đừng phải đứng ra nói chuyện mà trái tim treo giữa lưng trời, vừa nghe là cái yêu cầu nho nhỏ như vậy, đương nhiên lập tức gật đầu đáp ứng.
--------------------
Ngay sau đó, dân chúng đế quốc vốn nghe nói đến cờ Bạch Mạn Mân Côi lại xuất hiện, nhưng hoàn toàn không thèm để ý, hơn nữa rất nhanh quên đi, rồi lại một lần nữa nghe được tin tức gây chấn động cả nước.
Nguyên vốn Khang Tư - Lôi Luân Đặc, Đại Đô đốc năm tỉnh Đông Nam, không biết vì sao từ tỉnh Thiểm Đông xông ra, sau đó lại không biết vì nguyên nhân gì, không ngờ giảng hòa hai thế lực đối kháng giữa hai đại hoàng tử ở Thiểm Đông Thiểm Nam, tiêu trừ được cơn sóng gió từ sau khi hai bên tự đăng cơ lên ngôi Đế Hậu, vốn chiến tranh không ngừng lâu nay.
Hơn nữa làm cho người ta giật mình kinh sợ nhất là: Không biết Khang Tư mặt mũi lớn đến cỡ nào, mà làm cho các quan lại trọng yếu của Thập thất hoàng tử, bao gồm cả Thập thất hoàng tử còn sơ sinh, đều chạy đến làm khách ở hoàng cung của Cửu hoàng tử.
Hơn nữa, hai bên còn hết sức thân thiết ký kết hiệp ước Liên minh.
Nói cách khác, vốn Thập thất hoàng tử cùng Cửu hoàng tử là tử địch, còn thêm Khang Tư vốn không có liên quan gì, không ngờ lại cùng nhau thành lập một cái Liên minh thống nhất của ba bên.
Tin tức này vừa truyền ra, cả nước náo động
Đặc biệt tại quốc gia của Thập thất hoàng tử cũng chính là hành tỉnh Thiểm Nam, nhóm quyền quý không có tư cách tham gia chứng kiến ký kết Liên minh, đều nhao nhao cho rằng đám trọng thần đó là quân bán nước. Là bọn họ vì bả vinh hoa phú quý của mình, đem bán Hoàng đế cho người khác!
Thậm chí, nhóm quyền quý này còn kêu gọi toàn thể quân đội, không cần phục tòng mệnh lệnh của Nội các đã trở thành con rối và phản đồ, kêu gọi bọn họ phục tòng mệnh lệnh của những trung thần mình này để tiêu diệt Cửu hoàng tử, giải cứu Thập thất hoàng tử.
Ngay lúc nhóm quyền quý lưu lại trong nước đó hùng hổ bắt bớ gia quyến của các quyền quý đầu hàng, chuẩn bị đem bọn họ ra tế cờ tuyên thệ trước khi xuất quân, thì đột nhiên nhóm quyền quý đó bị chết một cách kỳ bí.
Hơn nữa khủng khiếp nhất là những người này không ngờ là chết cùng trong một thời gian!
Kế tiếp chính là cái chết tràn lan như một cơn gió xoáy, bất cứ ai dám hiệu triệu quân dân phản kháng Liên minh thống nhất, đều không ngoại lệ nhận được đãi ngộ đột nhiên tử vong.
Sau khi một đám tôm tép liên tiếp chết vì dám càn rỡ, tỉnh Thiểm Nam thần hồn nát thần tính, không còn có người nào dám ho he phản đối nữa.
Nguyên các quan lại của Thập thất hoàng tử vốn vì địa bàn của mình quần chúng nổi dậy mãnh liệt, thủ hạ dưới tay ào ào phản bội, người nhà của mình sắp bị hãm hại, nhưng chính mình lại chỉ có thể ở hang ổ của địch nhân, không thể trở về chủ trì đại cục ổn định cục diện, các quan lại đều cuống quýt đến độ miệng xì bong bóng.
Nhưng nhìn thấy Khang Tư không ngờ chỉ trong thời gian cực ngắn đã đè bẹp phong trào xuống, chẳng những bảo hộ người nhà mình, còn tiêu diệt sạch đám phản đồ đó. Các đại thần đều vì thực lực quá mạnh của Khang Tư mà khiếp sợ, đồng thời cũng bắt đầu khôi phục ngạo khí, không còn lo trước sợ sau với đám người Cửu hoàng tử nữa.
Bởi vì bọn họ cho rằng, Khang Tư nếu đã thành lập Liên minh thống nhất, như vậy ngoại trừ chức minh chủ không chính thức của hắn, các thành viên phía dưới đều ngang hàng nhau.
Một khi đã như vậy, mình hà cớ gì phải nịnh bợ với người có thân phận giống như mình chứ?
Nội các Thập thất hoàng tử khôi phục trạng thái bình thường, hoặc là so với trước kia càng thêm dè chừng, lập tức lớn tiếng truyền ra mệnh lệnh tàn khốc lệnh cho quân đội cùng quan viên Nội các của mình, nhất định phải phục tòng mệnh lệnh của Nội các.
Cứ như vậy, bởi vì tồn tại lợi khí làm càn của mật vệ, khiến cho cục diện lẽ ra phải cần một đoạn thời gian rất lâu mới có thể ổn định được, lập tức yên ổn lại.
Mà đến lúc này, đại cương về cơ cấu tổ chức Liên minh thống nhất mới được công bố, gần như người biết chữ đều biết trên đó viết những gì.
Vô số người sau khi đọc phần đại cương Liên minh thống nhất này, đều có điểm trợn mắt há hốc mồm.
Bởi vì điều thứ nhất chính là minh xác cho thấy, Liên minh thống nhất này chỉ là để tập kết tất cả lực lượng tiêu diệt kẻ thù bên ngoài, mới tạm thời thành lập Liên minh.
Chỉ cần sau khi kẻ thù bên ngoài bị đuổi ra khỏi phạm vi thế lực của Liên minh, đồng thời không thể mang đến nguy hại cho thành viên Liên minh nữa, Liên minh sẽ tự động giải tán.
Đến lúc đó, giữa các thành viên trong đó muốn làm gì thì làm, sẽ không bị bất cứ ngăn trở nào.
Mà cái này dẫn tới điều thứ hai, cũng chính là thành viên bên trong nội bộ không được đánh nhau. Một khi có người phát động dẫn tới đánh nhau, tất cả thành viên sẽ kết hợp tiêu diệt tai họa này.
Điều thứ ba là nội chính của thành viên Liên minh tự lo liệu, Liên minh không được can thiệp, đồng thời cũng không cho phép bất cứ ngoại nhân nào can thiệp vào nội chính thành viên.
Điều thứ bốn, thành viên Liên minh phải giao ra một phần ba lực lượng quân số của mình làm quân đội của Liên minh, đồng thời phải tự cung ứng trang bị, tiền lương và hậu cần tiếp tế tiếp viện cho một phần ba lực lượng quân sự này. Tất cả kế hoạch quân số chi thu vật tư do Liên minh quản lý.
Điều thứ năm, công tác thống kê quân số quân lực và kiểm kê vật tư, phải do thành viên Liên minh phái người phụ trách xen lẫn nhau, nhân viên nhận nhiệm vụ tuyệt đối không thể từ nhân sĩ địa phương mình.
Điều thứ sáu, quân đội liên hợp phải phân tán biên chế lại, sĩ quan hạ tầng cơ sở chọn lựa từ binh sĩ bản đội trong quân đội mới biên chế; sĩ quan cao cấp sẽ do thành viên Liên minh cùng thống nhất chọn lựa trong quân đội bổ nhiệm.
Điều thứ bảy, một phần ba chiến lợi phẩm thuộc sở hữu hậu cần Liên minh, một phần ba thuộc sở hữu đội quân tác chiến, một phần ba dựa theo công huân phân phối cho thành viên Liên minh.
Điều thứ tám, đất đai Liên minh chiếm được, hai phần mười cắt chia đều cho thành viên Liên minh, bốn phần mười dùng tính toán phân chia theo công huân, bốn phần mười còn lại thuộc loại đất đai thương mại, bất cứ người nào cũng có thể tự do mua tự do bán đất đai.
Điều thứ chín, dân chúng của thành viên Liên minh được hưởng toàn bộ quyền tự do buôn bán, quyền tự do đi lại, quyền tự do định cư trong phạm vi thế lực Liên minh. Giữa các thành viên Liên minh không có thuế quan cùng môn thuế, thương thuế thống nhất, thuế xuất nhập khẩu thống nhất.
Điều thứ mười, thành viên Liên minh tuyên thệ bảo đảm tài sản tư nhân là thiêng liêng không thể xâm phạm.
Liên minh thống nhất vừa công bố ra mười điều hiệp ước này, lập tức khiến cho thiên hạ bàn tán xôn xao.
Một số người tự nhận là khôn khéo nói lên Liên minh thống nhất này cũng chỉ là một Liên minh quân sự mà thôi.
Bởi vì Liên minh căn bản không quản tới nội chính thành viên, chỉ tập trung một phần ba binh lực của thành viên lại để khai chiến với kẻ thù bên ngoài. Vơ vét được chỗ tốt thì mọi người chia của, xui xẻo cũng mọi người đổ máu, hoàn toàn chỉ là một cái tổ chức cường đạo mà thôi.
Mà một số người chân chính có ánh mắt tinh tường, lại chỉ vào điều thứ tám, điều thứ chín, và điều thứ mười mà cảm thán.
Chỉ cần ba điều hiệp ước này nếu có thể thực sự thực hiện đúng, Liên minh thống nhất này, thậm chí có thể vượt qua Liên minh Duy Nhĩ Đặc, bởi vì thuế quan giữa các bến cảng Liên minh Duy Nhĩ Đặc với nhau trong đó còn có chênh lệch.
Hơn nữa quan trọng nhất là ở Liên minh Duy Nhĩ Đặc bến cảng nào kiếm được nhiều chỗ tốt, thì thu hút hết về bến cảng đó, bến cảng khác một chút ưu đãi cũng không có, làm sao giống Liên minh thống nhất như vậy chính là ích lợi được hưởng bằng nhau, lại có quy luật cạnh tranh, cuối cùng ở đây có sự cam đoan tài sản tư nhân là thiêng liêng không thể xâm phạm!
Điều này đúng là cây ngô đồng có thể thu hút phượng hoàng tới thu kim tệ đây!
Chỉ cần kẻ có tiền xác nhận Liên minh thống nhất sẽ không vi phạm hiệp ước này, khẳng định là chen chúc nhau mà đến.
Ở thời điểm khắp nơi chỉa mũi nhọn vào mười điều hiệp ước của Liên minh thống nhất, Liên minh mới thành lập này, lại một lần nữa bất ngờ hướng thế nhân thể hiện một tin giật gân.
Vốn tin tức này cũng không kinh người lắm, chỉ là ba thành viên Liên minh hiện có, bắt đầu cắt một phần ba binh lực trong phạm vi lãnh thổ của mình, cùng với trù tính chung các vật tư cấp dưỡng của binh lực đó chuyển đến Liên minh, mà Liên minh thì công khai thông báo các tư liệu này với thiên hạ.
Cửu hoàng tử cùng Thập thất hoàng tử công khai kê báo đất đai với Liên minh, cũng chính là hai hành tỉnh Thiểm Đông và Thiểm Nam, binh lực còn lại là hai người đều tự cung cấp ba vạn binh lực.
Nhìn thấy vậy, dân chúng biết hai hoàng tử trước kia có bao nhiêu binh lực, lập tức ồ lên kêu to không công bằng.
- Ta đã biết những tên hoàng tộc sinh ra này không đáng tin cậy, Thiểm Đông Thiểm Nam bọn họ đại quân chỗ nào không phải ba bốn mươi vạn chứ? Một phần ba binh lực, như thế nào cũng phải cỡ mười vạn người mới đúng? Hiện tại lại chỉ xuất ra ba vạn quân, thực khi dễ dân chúng chúng ta là kẻ ngu ngốc à? Khang Tư người nầy cũng không biết muốn làm cái gì, lại đồng ý báo cáo của bọn họ. Bọn chó má này không phải đưa ra Liên minh thống nhất để đùa chứ? Thật sự khiến ta quá thất vọng rồi!
Một người thanh niên có lẽ đang hận đời, sau khi nghe được lời nói của thuyết thư tiên sinh trong trà lâu, ngay lập tức mở miệng chửi ầm lên.
Tuy nhiên lời nói kích động của hắn cũng không được mọi người phụ họa.
Một lão nhân liếc mắt nhìn người nầy một cái, mở miệng chỉ còn mấy cái răng nói.
- Tiểu tử kia! Tin tức của ngươi cũng quá lạc hậu rồi? Chẳng lẽ ngươi không biết sau khi Thiểm Đông Thiểm Nam gia nhập Liên minh thống nhất, đều trực tiếp tự giải tán hơn mười vạn binh sĩ sao? Hiện tại, mỗi hành tỉnh của bọn họ cũng chỉ còn một sư đoàn, đưa ra ba vạn người cũng xem như xuất nhiều rồi. Tuy nhiên đội quân ba vạn quân tinh nhuệ này có thể sánh bằng hơn mười vạn quân trước kia đấy. Phải biết rằng, ba vạn quân này đều là quân tinh nhuệ tuyển chọn từ trong mười vạn quân ra nha.
- Hai Hoàng đế này lại thành thật như vậy, chịu xuất ra binh sĩ tinh nhuệ nhất sao?
Quyển 16: Cương Thi Đột Kích

Độc Cô Chiến Thần - Chương #284


Báo Lỗi Truyện
Chương 284/353