Chương 282: Âm mưu xấu xa (P2)


Hắn đột nhiên nhớ tới, nếu như bố vợ chấp nhập buông tha nữ nhi này, vậy miễn trừ cho mấy người mình phiền phức, nếu như muốn lập quan hệ thông gia, mình lại cưới một nữ nhi của bọn họ là được?
Chỉ là, chuyện như vậy không thể để thủ hạ đi làm, phải tự mình đi thương thảo vòng vèo một phen mới được.
Nếu như bố vợ đồng ý, mình cũng tiến lùi tự nhiên, trực tiếp điều quân tiêu diệt đạo tặc, cũng không phải là một chuyện gì khó.
Nghĩ đến đó, hắn lập tức ra lệnh thủ hạ chuẩn bị xe ngựa ra ngoài.
Trong vòng vây hộ vệ hộ tống, Thừa tướng đi tới phủ đệ bố vợ.
Vừa thông báo, Thừa tướng liền nghênh đón vào phủ, nguyên lai Thừa tướng thấy ngoài cửa đông đúc xe ngựa, cho rằng mọi người trong phe phái mình tìm tới nhà bố vợ thương thảo sự tình.
Tuy rằng bọn người kia không tới tìm Thừa tướng mình làm hắn có chút tức giận, nhưng hắn cũng biết, trong nhiều con tin như vậy, còn có phu nhân nhà mình, cũng chính là nữ nhi nhà này là quan trọng nhất.
Bố vợ không muốn buông tha, mấy người này tự nhiên phải hợp tác với bọn giặc... Bố vợ muốn buông tha, mấy người kia liền lập tức điều binh khai chiến.
Đây là thực lực mà.
Ài, đừng nhìn mình mặt ngoài rực rỡ, chỉ bất quá là khoác một cái thân phận cậu của hoàng đế con rối mà thôi.
Thật sự tính toán lại thực lực của mình, ở trong quốc gia này chỉ xuất phát ở hạng ba, nhưng mình còn có thể dựa thế đứng vào hàng số một.
Trong lòng Thừa tướng suy nghĩ miên man, vừa bước vào trong chủ phủ, lập tức sững sờ, bởi vì bên trong phủ chẳng những nhân vật chủ yếu phe phái mình tới đông đủ, dù là nhân vật chủ yếu phe chống đối cũng tới hết.
Cái này cũng chưa tính, vốn bố vợ mình là chủ nhân, sắc mặt có chút tối đen ngồi ở một bên, còn chủ vị lại ngồi một mỹ nhân xinh đẹp mặt không chút biểu tình.
Mà càng kinh khủng, bên cạnh cái mỹ nhân này, lại là hoàng đế bệ hạ lẽ ra lúc này đang co rút trong vòng vây hộ vệ, ăn chơi ngủ nghỉ!
Nhìn tiểu hoàng đế lúc này cả người run run, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ, nhưng lại cố nén không biểu lộ ra, trong lòng Thừa tướng không khỏi có chút cảm khái, huyết mạch hoàng thất Đế quốc thật là càng ngày càng kém.
Thừa tướng nhanh chóng quan sát sắc mặt những người ở đây, phát hiện thần sắc mọi người đều không dễ coi, trong lòng Thừa tướng ngẩn ra, "Không xong! Bị bắt cóc rồi! " Liền muốn lui về sau, chỉ là sau lưng bị người ta đẩy mạnh, lảo đảo vào trong phủ chủ, cửa phủ lập tức đóng lại.
Mỹ nhân an tọa trên chủ vị, mặt không chút thay đổi gật đầu với Thừa tướng:
- Cũng chỉ còn mỗi ngươi, vốn còn phải phái người đi mời, không ngờ rằng ngươi lại tự mình tới đây.
Thừa tướng cố lấy dũng khí hô:
- Ngươi là ai? Chẳng lẽ không sợ bị diệt tộc sao? Lại dám bắt cóc hoàng đế cùng triều thần Đế quốc!
Lời này vừa nói ra, trên cổ Thừa tướng liền cảm thấy đau xót.
Thừa tướng cúi đầu nhìn lại, liền toát hết mồ hôi lạnh, bởi vì một lưỡi đao sắc bén đã đặt trên cổ mình, mà ở phía sau người hắn, không biết lúc nào đã xuất hiện một người áo đen che mặt.
Mỹ nhân kia phất tay, người áo đen cùng thanh đao kia cứ thế biến mất, người ở đây tuy nhiều lần thấy qua tận mắt, nhưng vẫn không nhịn được lại hít một hơi lạnh. Còn Thừa tướng trong lòng hoảng sợ cũng không dám hé môi nữa, nhu thuận ngồi vào một vị trí trống.
Lúc này, Thừa tướng mới phát hiện bên cạnh mình ngồi là thủ lĩnh phe chống đối - chính là ngài Thiếu tướng kia, sắc mặt cũng đang tái mét. Không biết vì sao, thấy thần sắc ngài Thiếu tướng kia trong lòng phẫn nộ lại không dám phản kháng, Thừa tướng chỉ cảm thấy trong lòng có một trận sảng khoái.
Thế nào, bình thường ngươi huênh hoang bao nhiêu, hiện tại đối mặt với cường quyền, còn không phải nhu thuận như cháu ngoan gặp ông nội sao.
Mỹ nhân kia quét nhìn mọi người, ho khan một tiếng mở miệng nói:
- Được rồi, hiện giờ đã đủ người, ta liền tự giới thiệu một chút.
Lời vừa nói ra, mọi người đều vểnh tai, bọn họ đều muốn biết, cái thế lực cường hãn không coi Đế quốc ra gì này, tốt cuộc là cái thứ nào.
Hơn nữa một lưới bắt hết triều thần cùng hoàng đế Đế quốc, lại là vì cái gì?
Bất quá tâm tình mọi người tới lúc này, cũng có chút ổn định lại.
Bởi vì mọi người đều biết đối phương tốn sức tập hợp mọi người lại đây, khẳng định không phải chỉ đơn giản lấy cái mạng nhỏ của mình.
- Ta là Tương Văn, là thị vệ thiếp thân Thủ tịch Quân đoàn Khang Tư, kiêm nhiệm Tổng trưởng Quân đoàn nội vệ.
Tương Văn nhẹ nhàng nói một câu, khiến toàn bộ người ở đây vắng lặng, trừng mắt há miệng.
Một hồi lâu sau, mới có người phản ứng lại.
Vị bố vợ Thừa tướng mặt mũi vẫn âm trầm kia sắc mặt đổi đổi, cuối cùng biến thành một tiếng cảm khái:
- Ài, thì ra ngài chính là Tổng trưởng nội vệ quân Khang Tư, Tương Văn đại nhân, nghe tiếng đã lâu. Tin rằng ngài còn kiêm nhiệm chức vụ quan chỉ huy bộ đội bí mật của quân Khang Tư kia nữa chứ? Những người áo đen xuất quỷ nhập thần kia có lẽ chính là bộ đội bí mật trong quân Khang Tư rồi. Xác thật lợi hại, lão hủ bội phục.
Tương Văn đương nhiên biết, quân Khang Tư trong khoảng thời gian ngắn chiếm lĩnh năm tỉnh Đông Nam, khẳng định sẽ có người để ý tỉ mỉ tìm hiểu tất cả tình báo quân Khang Tư.
Tuy rằng mật vệ không có khả năng tiết lộ bí mật, nhưng Khang Tư có được một bộ đội bí mật cường hãn thần bí, thì không cách nào che giấu nổi.
Tùy tiện nhìn một ít chiến tranh xoay chuyển tình thế cùng hành động của quân Khang Tư, có thể nhìn ra, không có một đoàn bộ đội bí mật chống đỡ, không có khả năng làm được.
Cho nên Tương Văn rất là rộng lượng gật đầu nói:
- Quá khen.
Thừa tướng kia có lẽ nghĩ hắn nên biểu hiện một chút địa vị của mình, ra vẻ can đảm nói:
- Tương Văn đại nhân, không phải các người đã rời khỏi năm tỉnh Đông Nam sao? Làm thế nào đột nhiên xuất hiện ở đây?
Cái này cũng là vấn đề mọi người kỳ quái.
Bọn người Tương Văn đột nhiên mất tích, năm tỉnh Đông Nam đột nhiên thay đổi chủ nhân, là chuyện truyền khắp toàn bộ Đế quốc, người biết chút tình hình, đều kỳ quái bọn người Tương Văn đã đánh quá nửa thiên hạ, từ bờ biển tới nội địa, lại bỏ qua được chứ.
- Bởi vì chủ thượng nhà ta quyết định xuất hiện ở chỗ này, cho nên chúng ta liền xuất hiện ở đây.
Tương Văn thuận miệng trả về một câu, sau đó phất tay ngăn lại những tên quan đột nhiên mắt sáng rực này.
Tương Văn lạnh lùng nói:
- Lần này triệu tập mọi người, cũng không phải muốn để các người đặt câu hỏi với ta, mà là hy vọng các người có thể đáp ứng đề nghị của chúng ta. Ta hy vọng mọi người có thể lập tức đồng ý, bởi vì đây là ý nguyện chủ thượng nhà ta, ta cũng không muốn bởi vì các ngươi mà khiến chủ thượng nhà ta thất vọng.
- Cho nên nếu không, ta không ngại cho Đế quốc các ngươi thay đổi một nhóm đại thần mới.
Nói đến đây, Tương Văn đột nhiên rất sỉ ngục vỗ vỗ đầu hoàng đế bên người, hời hợt nói:
- Biết không? Chỉ cần con rối hoàng đế này còn tồn tại, thay đổi bao nhiêu đại thần, đều là một chuyện rất dễ dàng.
Tương Văn nói rất bình thản, nhưng mọi người đều toát hết mồ hôi lạnh.
Ai cũng biết đây là lời nói uy hiếp trắng trợn.
Thiếu tướng kia cắn răng, không nhịn được gầm khẽ:
- Cái cách ngươi nói có thể làm được sao? Tuy rằng chúng ta không phải nhân vật gì xuất sắc, nhưng làm thế nào cũng có hệ thân tín theo chúng ta cùng tiến cùng lùi! Ta tin tưởng dựa vào năng lực của các ngươi, thay đổi các quan viên thượng tầng chúng ta hết sức dễ dàng, nhưng người bên dưới sẽ phục những kẻ mới nhậm chức sao?
Các nhân viên ở đây nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Đúng vậy, dù là mình có kém cỏi thế nào, bên dưới cũng có mấy thân tín chấp nhận cống hiến cho mình, mình bị giết rồi, khẳng định bọn họ sẽ báo thù cho mình, như vậy Đế quốc rơi vào cục diện hỗn loạn khẳng định không phải đối phương muốn, không thì bọn họ cần gì phải khống chế hoàng đế? Cần gì phải uy hiếp mình?
Nếu thật muốn mưu đoạt quốc gia này, trực tiếp giết hết mấy người mình còn không phải bớt chuyện sao? Ừ, đây là cơ hội trả giá tốt, cho nên mọi người bắt đầu kêu la.
Tương Văn sắc mặt lạnh lẽo, lạnh lùng vung tay lên nói:
- Để cho bọn họ câm miệng lại.
Lời vừa ra, miệng mỗi người đều bị một bàn tay che lại, trên mỗi cái cổ đều có một thanh đao sắc bén khẽ lướt qua.
Loại cảm giác kinh khủng khi tử vong tới gần, cái loại cảm giác giãy dụa đau đớn vô lực tùy ý để cho người khác xâm lượt, lập tức lan tràn trong lòng mỗi người bọn họ.
Tuy nhiên cũng may là đối phương chỉ đe dọa một chút, chỉ dọa sợ bọn họ, bàn tay cùng lưỡi đao liền biến mất.
Tuy rằng mọi người đều che lại vết cắt trên cổ, cố sức hít thở không khí, nhưng mọi người không dám hé môi nữa, cũng không dám cho thân thể mình cử động mạnh, chỉ có thể bỏ mặc để mồ hôi lạnh ướt đẫm quần áo, bỏ mặt cho trái tim đang đập mạnh.
Còn trong ánh mắt tiểu hoàng đế vẫn luôn cẩn thận rụt rè kia hiện lên thần sắc may mắn, may là mình làm con rối lâu rồi, mất đi hứng thú lên tiếng, cho nên mới miễn cho một lần hù dọa này.
Không biết vì sao, tiểu hoàng đế nhìn lén Tương Văn, trong lòng đột nhiên dâng lên một cổ tình cảm khích lệ, bởi vì thần thái Tương Văn lãnh khốc xinh đẹp hết sức mê người.
Đặc biệt nhiều cao thủ thần bí hành sự theo ánh mắt của nàng như vậy, nhanh chóng áp chế triều thần, nó đại biểu cho một loại ý nghĩa quyền thế ngập trời, càng khiến tiểu hoàng tử si mê.
Những triều thần này nắm trong tay quyền lợi Đế quốc chân thật, hoàn toàn coi hắn là một con rối, bình thường đối mặt với hắn đều nghênh mặt, hồn nhiên không để thống soái tối cao Đế quốc như hắn vào mắt.
Thế nhưng, khi bọn hắn đối mặt với cường quyền tùy thời có thể lấy đi mạng nhỏ của bọn họ, lại có vẻ mềm yếu như thế, bất lực như vậy.
Võ lực tuyệt đối, đại biểu cho quyền lợi tuyệt đối.
Lúc đầu mình chỉ cho rằng nắm giữ được quân đội, liền nắm giữ được quyền lợi, chỉ là nhìn hiện tại, cũng không cần bao nhiêu binh lực, chỉ cần hơn mười cao thủ xuất quỷ nhập thần như vậy, là có thể hoàn toàn nắm giữ khống chế toàn bộ Đế quốc.
Bởi vì cổ lực lượng thoạt nhìn hết sức nhỏ bé này, nhưng nó đại biểu, chỉ cần ai không nghe lời là có thể khiến hắn lập tức mất mạng. Mọi người đều sợ chết, đặc biệt là các quyền thần, chỉ cần nằm giữ mạng nhỏ của bọn họ, như vậy quyền lợi trong tay bọn họ tự nhiên sẽ trở lại trong tay mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hơn nữa hoàng đế chưa thấy qua mỹ nhân xinh đẹp như vậy, cường thế như vậy, lập tức mê đắm Tương Văn.
Tuy rằng hoàng đế biết loại lực lượng này không thuộc về mình, nhưng không nhịn được ảo tưởng mình giống như Tương Văn sẽ hô mưa gọi gió ra sao.
Mà cái này càng khiến tiểu hoàng đế đố kỵ sâu sắc cái chủ thượng mỹ nhân Tương Văn này luôn miệng nhắc tới, coi như là kẻ ngốc cũng nghe ra ngữ khí của Tương Văn, cũng có thể biết rõ cảm tình của mỹ nhân này đối với cái chủ thượng kia, là thâm hậu cỡ nào, tiểu hoàng đế chưa bao giờ thu được loại cảm tình này không đố kỵ mới là lạ.
Tương Văn nhìn cái Thiếu tướng đầu đầy mồ hôi kia, lạnh giọng nói:
- Chúng ta cũng không ngại đưa hết toàn bộ các sĩ quan từ Bách phu trưởng, các quan văn chủ hệ trở lên xuống địa ngục. Đương nhiên chúng ta càng không ngại hợp tác với Thập Thất hoàng tử, trực tiếp xử tử toàn bộ những người thượng tầng các ngươi, tin ta đi, chúng ta có năng lực làm được.
Lời này thật lãnh đạm, nhưng mọi người ở đây đều biết đây không phải là lời đe dọa.
Bằng vào cao thủ xuất quỷ nhập thần của đối phương, tốn chút thời gian xác thật có thể làm được, lẽ nào bởi vì ngạo khí của mình mà vô duyên vô cớ để cho thằng ranh Thập Thất hoàng tử kia thu lợi?
Quyết không thể như vậy!
Ngay lúc triều thần chuẩn bị khuất phục, bởi vì nghe được Tương Văn chuẩn bị xử tử mọi người, hiểu được bao gồm cả tiểu hoàng tử mình, hắn vội vàng thất kinh hô to một câu đầu tiên từ lúc tới đây - "Đừng mà! Ta đồng ý hợp tác với các người! "
Các quan viên ở đây tuy rằng rất là khinh bỉ hành vi sợ chết của hoàng đế này, nhưng cũng khiến trong lòng bọn họ rung lên, loại chuyện khuất nhục này, để cho hoàng đế đứng mũi chịu sào là tốt nhất, mất mặt cũng là mặt mũi hoàng đế, cho nên hai đại phái nháy mắt ra hiệu, lập tức hô to:
- Vi thần tuân lệnh!
Vào lúc này, bọn họ lập tức vứt hai chữ con rối sang một bên, chỉ cần để mình an tâm thoải mái là được, cần gì phải quản người ngoài nhìn thế nào chứ!

Độc Cô Chiến Thần - Chương #282


Báo Lỗi Truyện
Chương 282/353