Chương 271: Lễ cưới xa hoa (P1)


Vốn bến tàu ồn ào, lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi cùng tiếng khóc đè nén, hoàn cảnh yên ắng, để cho hai nàng Ngả Lệ Ti, Y Ti Na lập tức tỉnh táo lại.
Hai nàng ngượng ngùng muốn giãy ra, đáng tiếc lại bị Khang Tư ôm chặt lấy, hai nàng giãy dụa một chút, dùng sức ngay cả một cọng tơ mảnh cũng không giãy dứt được, thì không phản kháng tiếp, kỳ thật nói lại, các nàng vốn không muốn rời vòng tay Khang Tư ôm ấp, giãy dụa chỉ là làm cho ra vẻ mà thôi.
Về phần Khang Tư, bản tính hắn giống như người bị bức phải hành động, nếu hai đại mỹ nữ đều lớn gan như vậy, trước mắt bao người biểu đạt cảm tình của mình, hơn nữa còn không để ý ngôn luận đầu nhập vào vòng tay mình ôm ấp, mình còn không làm ra phản ứng, vậy quả thật không phải nam nhi nữa.
Cho nên Khang Tư cũng tùy ý để cho cảm tình của mình bay bổng, ôm chặt hai người không buông.
An Tái Kháng nhìn một hồi lâu, thấy xung quanh đã tụ tập rất nhiều ánh mắt, biết thời gian quá dài, dân chúng vốn từ cảm động sẽ biến thành cười nhạo, không khỏi phải lập tức lên tiếng.
- Ai nha, ta nói đại ca đại tẩu, các người đã lâu không gặp muốn thân thiết, vậy cũng có cần phải ngay trước mắt công chúng hay không, sẽ dạy hư trẻ con đó.
Một lời phá hư phong cảnh như vậy vừa nói ra, người vây xem xung quanh sững sốt một chút, tiếp đó lập tức quay đầu nhìn bốn phía, đồng thời như lơ đãng tản ra.
Còn hai nàng Y Ti Na, Ngả Lệ Ti, dù là không muốn, lúc này cũng phải giãy ra.
Khang Tư bất đắc dĩ liếc nhìn An Tái Kháng, nhưng hắn cũng biết, sự tình không thể cứ kéo tiếp, vì vậy khoát tay, một chiếc xe ngựa lập tức chạy tới, bọn người Khang Tư bước lên lập tức nhanh chóng chạy đi phủ lĩnh chủ.
Tương Văn vốn định theo Khang Tư, thế nhưng thấy Ngả Lệ Ti, Y Ti Na thần sắc có chút khẩn trương rụt rè theo phía sau Khang Tư, thở dài, không tranh với các nàng nữa.
Bên trong xe ngựa, căn bản không có bầu không khí thân thiết như bên ngoài như vừa nãy, ngược lại tràng diện có vẻ xấu hổ.
Hai nàng Ngả Lệ Ti cùng Y Ti Na hai má ửng đỏ, nghiêng đầu nhìn cảnh sắc xa xa bên ngoài, thấy cái dạng này, vốn An Tái Kháng có ý xuống xe lưu lại không gian riêng tư cho bọn họ, không khỏi may mắn mình ở trên xe, không thì e rằng ba người này cả một đường cũng không nói gì.
Nếu như lại xảy ra cái chuyện bất ngờ nào, sợ rằng hôn sự sắp tới sẽ đổ bể hết.
Cho nên An Tái Kháng lập tức nói:
- Đại ca, ngươi xem hôn sự của ngươi cùng hai vị đại tẩu lúc nào cử hành? Cần làm long trọng cỡ nào?
Khang Tư ngẩn người, làm sao đột nhiên nói tới chuyện hôn sự đây? Cái này cũng quá nhanh đi chứ?
Khang Tư đang nghi hoặc vô thức chuyển mắt lên người hai mỹ nữ đối diện, phát hiện tuy rằng các nàng vẫn giữ động tác thưởng thức cảnh sắc bên ngoài, nhưng hai má đỏ ửng đã khuếch tán đến cổ rồi.
Thấy hai mỹ nữ không lên tiếng, chỉ vểnh tai nghe, nhìn lại ánh mắt cùng khóe miệng lộ vẻ tươi cười đắc ý của An Tái Kháng, Khang Tư hiểu biết rộng rãi lập tức biết ngay mình trúng chiêu rồi.
Khang Tư hơi mở miệng một chút, đột nhiên thấy hai mỹ nữ thân thể căng thẳng, trong lòng run lên, trên mặt lộ vẻ tươi cười nói với An Tái Kháng:
- Tất cả giao cho ngươi làm đi.
Nghe được Khang Tư nói vậy, An Tái Kháng lập tức thầm khen, biết rõ đại ca dù có hiểu được, vậy cũng sẽ không làm người ta thất vọng, mình mới dám đi làm hành động bức bách này.
Kỳ thật sở dĩ An Tái Kháng có thể bức bách đại ca cùng hai người chị dâu chấp nhận việc này, nói lại cũng là trong lòng bọn họ có đối phương, không thì nếu thật sự muốn bức bọn họ? Đi nằm mơ chắc là được!
- Tốt, như vậy việc này cứ giao cho tiểu đệ làm, tiểu đệ nhất định sẽ biến hôn lễ của các người hết sức long trọng, nhất định phải khiếp sợ thiên hạ mới được.
An Tái Kháng vừa hưng phấn xoa xoa tay, trong đầu vừa tự hỏi nên sử dụng cảnh tượng và thủ đoạn nào, về phần mấy chuyện khác có thể dùng tiền giải quyết, căn bản không xuất hiện trong đầu An Tái Kháng.
Tuy rằng ba người Khang Tư, Ngả Lệ Ti, Y Ti Na đều không thích làm chuyện này quá lớn, nhưng không có ai mở miệng, chỉ sợ vạn nhất mình nói ra dàn xếp nhỏ một chút, có thể khiến hai người khác hiểu lầm, là chính mình căn bản không để ý tới hôn sự này hay không?
Dù sao ba người còn không hoàn toàn buông lỏng lòng mình ra, hơn nữa lần đính hôn vội vội vàng vàng này là An Tái Kháng giở trò quỷ, căn bản không có thương thảo gì, cho nên mới gặp phải loại tình huống này.
Nếu không ai phản đối, như vậy một cái hôn lễ long trọng, gần như hoàn toàn sinh ra trong tay An Tái Kháng.
Trở lại phủ đệ Khang Tư, mọi người bên trong phủ đã biết tình huống trên bến tàu, cũng biết rõ người tới lần này là ai, đối mặt với chủ mẫu tương lai, người trên dưới trong phủ đều ra sức xu nịnh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
An trí xong, Ngả Lệ Ti, Y Ti Na không để ý hành trình uể oải, lập tức lôi kéo Khang Tư bắt đầu hỏi chuyện, các nàng hết sức muốn biết Khang Tư ở Bắc quốc này gặp phải chuyện gì.
Mà lần nói chuyện này, Tương Văn thân tín cũng có phần tham dự, hắn mong mỏi biết chuyện của Khang Tư, tuyệt không ít hơn các nàng Ngả Lệ Ti.
Sau một phen trò chuyện, hai mỹ nữ ngáp dài ngáp ngắn đi nghỉ ngơi, Tương Văn lập tức vẻ mặt thống khổ quỳ xuống trước Khang Tư nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ để cho ngài thất vọng, thuộc hạ không thể bảo vệ được năm tỉnh đông nam cho ngài.
Tương Văn cũng không biết hiện tại năm tỉnh đông nam đã thành bộ dạng gì nữa, nhưng hắn biết rõ, chỉ cần mình rời đi, mất đi mình áp chế, năm tỉnh đông nam nếu không phải chia năm xẻ bảy thì sẽ rơi vào trong tay những nhà có dã tâm.
Thế nhưng muốn hắn đợi ở năm tỉnh đông nam không đến gặp Khang Tư, vậy là chuyện không thể nào, Tương Văn tình nguyện tới đây chịu phạt, cũng không muốn đợi ở năm tỉnh đông nam.
Khang Tư đương nhiên rõ ràng, thế lực mình dựng lên sau khi mất đi thủ lĩnh, sẽ biến thành bộ dạng gì, cho nên hắn cười nói:
- Không có chuyện gì, lãnh địa mất đi có thể đánh lại một lần nữa, thế lực tan vỡ có thể xây lại, chỉ cần các người bình yên vô sự là được.
Có được Khang Tư thông cảm, Tương Văn lập tức khoe thành tích:
-Chủ thượng, thuộc hạ đưa toàn bộ hệ thống mật vệ đều gọi lại, hơn nữa ngoại trừ mật vệ ra, còn đưa hệ thống nội vệ cùng với bộ đội tinh nhuệ hải quân đều mang đến, có thể nói thực lực năm tỉnh đông nam ít nhất cũng phải giảm đi phân nửa! Chỉ cần chủ thượng hạ lệnh, hải quân cập bờ Đế quốc, năm tỉnh đông nam cũng sẽ là của ngài.
Tương Văn tuyệt không tin, võ lực khổng lồ như thế dưới Khang Tư dẫn dắt, năm tỉnh đông nam còn dám chống lại, khẳng định sẽ nhìn xa mà đầu hàng sẵn.
Dù sao võ lực mạnh mẽ nhất đều ở chỗ này, hơn nữa Khang Tư vẫn còn là chủ nhân danh chính ngôn thuận năm tỉnh đông nam, thân phận hợp pháp trong tay, căn bản không ai có thể chống đối.
Mà Khang Tư càng sớm thu hồi năm tỉnh đông nam, tội trạng của mình cũng càng sớm tiêu trừ.
Nghe nói như thế, trong lòng Khang Tư tràn đầy vui mừng, không ngờ Tương Văn lại dẫn nhiều người tới như thế, đặc biệt hệ thống mật vệ đưa sang đây, lực lượng trong tay mình nháy mắt liền trở nên hết sức sung túc rồi.
- Chuyện năm tỉnh đông nam thì để sau, mục tiêu trước mắt của chúng ta, là Liên minh Duy Nhĩ Đặc.
Khang Tư đưa chuyện An Tái Kháng làm và thành tích đều nói cho Tương Văn nghe, đối với thân tín trong thân tín này, Khang Tư không cảm thấy có chuyện gì cần giấu diếm.
Từ việc Tương Văn vừa nhận được tin tức, liền có thể lập tức vứt bỏ quyền khống chế năm tỉnh đông nam, mang theo người từ xa xôi ngàn dặm tới tìm kiếm mình, riêng điểm này là đủ để đảm bảo Tương Văn trung thành với mình rồi.
Đối với thủ hạ trung thành như vậy, có cái gì cần phải giấu diếm chứ.
- Liên minh Duy Nhĩ Đặc?
Tương Văn mở to hai mắt, mặt đầy thần sắc khiếp sợ, chủ thượng mới không gặp một năm, làm sao lại đột nhiên cuồng vọng như vậy?
Duy Nhĩ Đặc không phải như các quốc gia bình thường, trước đây là nước lớn nhất nhì thế giới, hiện giờ thiên hạ hỗn loạn, Đế quốc sụp đổ mấy năm, Duy Nhĩ Đặc càng hoàn toàn xứng đáng là cường quốc đứng đầu, chủ thượng nhà mình lại dám đánh chủ ý tới một quốc gia như thế?
Tuy rằng chủ thượng rất lợi hại, nhưng bằng vào một khối lãnh địa nhỏ tổng số mấy vạn binh lính, liền dám đi trêu chọc quốc gia đứng đầu thiên hạ, vậy cũng quá không tự lượng sức mình đi chứ?
Tương Văn rất chần chờ, hắn cũng không rõ ràng lắm sau một năm không gặp tính cách Khang Tư có biến đổi hay không, dù là không biến đổi, chính mình cũng không có dũng khí chỉ ra việc Khang Tư làm chẳng khác gì cuồng vọng tự đại.
Bộ dáng Tương Văn, Khang Tư nhìn vào mắt, đợi một lúc Tương Văn không lên tiếng, trong lòng Khang Tư thở dài, Tương Văn trung thành không cần hoài nghi, nhưng không có dũng khí thẳng thắn can ngăn.
Một người nội thần ưu tú, đồng thời cũng là quan viên tình báo khôn khéo, nhưng lại không phải một đại thần hợp cách, nói cách khác không thể một mình đảm đương một phía được.
Nhưng mà Khang Tư cũng biết, sở dĩ Tương Văn lại chần chờ, hẳn là có quan hệ tới chuyện mình làm có thể sai lầm hay không.
Hắn cũng không muốn Tương Văn lại phiền não, trực tiếp đưa bố trí của An Tái Kháng ở Liên minh Duy Nhĩ Đặc cho Tương Văn biết.
Vốn thần sắc Tương Văn có chút chần chờ, càng nghe con mắt càng sáng rực.
Hắn làm sao cũng có thân phận Tổng trưởng, kiến thức cũng phải có, đương nhiên biết loại hành động thông qua thương đoàn cùng kinh tế, khống chế được Duy Nhĩ Đặc, chỗ yếu duy nhất là phải làm sao đảm bảo khống chế được lòng trung thành của thương đoàn.
Để tránh bị lọt vào chèn ép, chủ nhân thương đoàn cũng không có khả năng cùng một người, mà những chủ nhân thương đoàn đối mặt với tài sản kếch xù, lại có Duy Nhĩ Đặc cường quốc số một này đảm bảo, người hơi chút có dã tâm, đều sẽ vứt bỏ chủ nhân ngày xưa tự mình độc lập.
Cho nên, cũng không phải không có quốc gia nào không nghĩ đến chuyện dùng thủ đoạn này mưu tính Duy Nhĩ Đặc, chỉ là đều không thể đảm bảo thủ hạ trung thành.
Như vậy xem ra, chủ thượng có mật vệ xuất quỷ nhập thần trung thành tận tâm, xác thật có thể đảm bảo cho sự trung thành của thương đoàn, nhìn thương đoàn An Tái Kháng mở rộng đến lớn như vậy, cũng không có người phản bội, có thể biết được tác dụng của mật vệ cỡ nào.
Tương Văn đã tim đập thình thịch, bởi vì dựa theo Tam gia An Tái Kháng phát triển, thật sự rất có thể thông qua thương đoàn, khống chế tất cả cảng khẩu Duy Nhĩ Đặc.
Đã khống chế được cảng khẩu Duy Nhĩ Đặc, thì không khác gì khống chế hoàn toàn quốc gia Duy Nhĩ Đặc.
Một khi đã khống chế Duy Nhĩ Đặc, có được nền kinh tế mạnh mẽ nhất thiên hạ, quần chiến hạm hùng mạnh nhất cùng lục quân xếp thứ hai thiên hạ, đối phó với thiên hạ này giống như một trò chơi mà thôi.
Thiên hạ?
Ngẫm lại trước đây nhằm vào một cái hành tỉnh cũng phải phập phồng lo sợ, lúc ngắm vào một quốc gia một Đế quốc thì càng ăn không ngon, ngủ không yên, hiện tại càng thêm kinh khủng, lại bay lên tới thiên hạ?
Tương Văn rõ ràng, nếu chủ thượng đặt mục tiêu lên mặt này, như vậy mình sẽ phải chịu một thời gian rất lâu ngay cả ăn ngủ cũng không có thời gian nữa.
Nhưng dù là có khổ có mệt hơn thì mình cũng sẽ vui vẻ đồng ý, ai bảo cái từ thiên hạ này mê người như vậy!
- Chủ thượng, hạn chế Tam gia phát triển số lượng thương đoàn, là bởi vì mật vệ không đủ, hiện giờ thuộc hạ dẫn toàn bộ mật vệ hiện có trở lại, có thể phân phối một nhóm mật vệ cho Tam gia, tin rằng số lượng thương đoàn Tam gia phát triển được, sẽ lại tiến lên một bước mới.
Tương Văn vội vàng biểu thị lập trường của mình, tuy rằng hắn là Tổng trưởng mật vệ, nhưng chính hắn không thể đưa mật vệ thành tài sản riêng của mình, chỉ cần có lợi với chủ thượng, hắn sẽ rất vui lòng đưa mật vệ dưới trướng mình giao cho bên ngoài hệ thống mật vệ quản lý.
Khang Tư rất an lòng gật đầu, tuy rằng mình rất tin tưởng chỉ cần ra lệnh một tiếng, tất cả mật vệ đều sẽ phục tùng mệnh lệnh của mình, nhưng Tổng trưởng mật vệ Tương Văn tỏ thái độ như vậy, vẫn để cho Khang Tư thật cao hứng, ít nhất hệ thân tín của mình không có ý nghĩ tranh quyền đoạt lợi.
Khang Tư đang cao hứng, đưa tiến độ hiện nay cùng phương hướng chuẩn bị nói cho Tương Văn biết. Nghe được Khang Tư chuẩn bị bảo trì lãnh thổ hiện tại, sau đó quay đầu xuyên qua rừng rậm Mạn Đặc Tư đến Liên minh Duy Nhĩ Đặc, trên mặt Tương Văn xuất hiện thần sắc chần chờ.
Thấy thần sắc Khang Tư đang hứng thú, Tương Văn không nhịn được nói:
- Chủ thượng, ngài cứ vậy buông tha công quốc Băng Diệu? Thuộc hạ cho rằng, lúc chủ thượng xuất phát từ nơi này, công quốc Băng Diệu đã trở thành hậu phương của ngài, một căn cứ hậu phương quan trọng như thế, làm sao có thể tùy ý để cho các quý tộc này nhìn chằm chằm được chứ?
- Nếu như binh lực không đủ, chủ thượng có thể yên tâm, lần này tới mấy trăm chiến hạm, chỉ riêng đội lục chiến có thể điều ra hai vạn rồi.
Khang Tư lắc đầu, cự tuyệt đề nghị của Tương Văn.
- Chiếm toàn bộ công quốc Băng Diệu, sau đó quy hoạch phát triển ra bên ngoài, ngay từ đầu ta cũng nghĩ như vậy, cũng không phải nguyên nhân không đủ binh lực, mà là bởi tiêu diệt công quốc Băng Diệu rồi, hai công quốc khác ở Tuyết quốc này, tuyệt đối sẽ coi chúng ta là địch nhân lớn nhất.
- Cứ vậy, chúng ta sẽ phải chịu hai công quốc khác đe dọa uy hiếp hậu phương, hoặc là sẽ phải thống nhất toàn Tuyết quốc, cái trước không cần nói, một khi sơ ý, chúng ta mất đi hậu phương kết cục là toàn quân bị diệt.
- Về phần cái sau, không có hơn mười mấy năm, đừng nghĩ tới chuyện an ổn được Tuyết quốc, quý tộc tan tác tuyệt đối sẽ làm cho chúng ta sứt đầu mẻ trán, hậu phương hỗn loạn sẽ không thể nào trở thành căn cứ tiếp viện được.
Nói đến đây, Khang Tư mỉm cười nhìn Tương Văn, muốn biết cái thân tín không gặp một năm này có tiến bộ hay không, có thể đưa ra ý kiến khác hay không.
- A...
Tương Văn sửng sốt một chút, xác thực hắn không nghĩ qua vấn đề này, theo hắn nghĩ hắn không muốn đánh người ta, bọn họ nên ở một bên mừng rỡ cười trộm, nào còn dám ngược lại đi đánh mình chứ.
Nhưng mà Tương Văn đầu óc cũng xoay chuyển nhanh chóng, hắn lật bản đồ khoanh tròn vị trí Tuyết Long Giang một chút.
- Chủ thượng, thuộc hạ cho rằng, chúng ta cũng không cần phải để ý lãnh địa công quốc nào, trực tiếp đánh hạ hết lãnh địa trên bờ Tuyết Long Giang bên này, như vậy chỉ cần lưu lại hơn mười chiếc chiến hạm, chia làm mấy đoàn tuần tra bất kể ngày đêm, sau đó lại đặt binh lực đóng ở mấy vị trí mấu chốt, như vậy có thể thành lập được một hậu phương an toàn rồi.
- Ừm, đề nghị của ngươi cũng tốt, có chiến hạm hỗ trợ, chúng ta hai mặt giáp công, nếu chiến sự thuận lợi, chúng ta có thể trong một thời gian rất ngắn đánh hạ được khối lãnh địa này, để thống nhất một bờ Tuyết Long Giang.
Khang Tư cười nói.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #271


Báo Lỗi Truyện
Chương 271/353