Chương 266: Trộm gà không được (P1)


Tiếng kêu thảm thiết kéo dài không bao lâu, đột nhiên biến mất.
Dân chúng xung quanh cố vãnh tai nghe, nhưng không còn nghe chút thanh âm nào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đang lúc bọn họ cảm thấy kỳ quái, đột nhiên một tràng tiếng động như tiếng sấm rền từ xa truyền tới. Đa số mọi người đã thường nghe qua tiếng vó ngựa, lập tức liền biết đây là có rất nhiều kỵ binh chạy gần tới.
Cũng không biết đám kỵ binh đó có phải kẻ xâm nhập phủ Đại Đô đốc hay không, tuy nhiên mọi người thầm nghĩ cứ nghe tiếp một hồi có tiếng chém giết hay không thì biết ngay.
Đàng xa truyền tới tiếng hoan hô ầm ĩ, khiến dân chúng đều cảm thán trong lòng.
Xem ra, chế độ Thủ Các đã hỏng mất rồi.
Rất nhiều dân chúng có cấp bậc thân phận thượng dân, nghe thấy thế đều nắm chặt tay lắc lắc đầu, tháo huy chương thân phận trên ngực xuống, tiện tay vứt qua một bên.
Trước kia thời điểm Khang Tư đại nhân còn tại vị, khẳng định bản thân mình sẽ vì để nâng cao cấp bậc thân phận mà liều mạng với địch nhân xâm phạm phủ Đại Đô đốc này.
Đáng tiếc lúc này Khang Tư đại nhân đã mất tích không biết sống chết, mình có lựa chọn lẫn tránh qua một bên, nguyên nhân cũng đúng thôi. Hiện nay mình có hy sinh căn bản cũng không thể đổi lấy được chỗ tốt gì, chế độ cấp bậc của năm tỉnh Đông Nam đã trở thành cơ cấu tham quan ô lại vơ vét bổng lộc.
Áo Kha Nhĩ bước vào chủ phủ Đại Đô đốc dưới ánh mắt coi thường của dân chúng.
Sau đó hắn mượn danh nghĩa, lấy lý do đang tiến hành chiến sự, không nên phân tán quyền lực, nắm lấy tất cả quyền lực của Thủ Các vào trong tay mình.
Áo Kha Nhĩ ra một mệnh lệnh đầu tiên chính là trấn an các cựu thần của Khang Tư: Tỏ ý bản thân mình là kế thừa ý nguyện của đại ca, sẽ không phủ nhận công huân của cựu thần trước đây, yêu cầu cựu thần nguyện trung thành với đại ca thế nào thì nguyện trung thành với hắn như vậy.
Sau đó, chính là một loạt ngợi khen và thăng chức cho quan chức. Trên danh sách số cựu thần gần như chiếm một phần ba.
Hành động này vừa thực hiện, đám hành chính đã mất đi đầu lĩnh, đang mơ hồ phân vân, lập tức ngoan ngoãn tiếp nhận mối lợi lấy lòng của Áo Kha Nhĩ.
Về phần quân đội, chẳng những người cầm đầu biến mất, hơn nữa bọn họ còn phải đối mặt với công kích điên cuồng của thổ phỉ, hậu cần tiếp tế tiếp viện vân vân đều dựa vào hậu phương duy trì. Hiện tại Áo Kha Nhĩ đã khống chế hậu cần, lại được đám tân binh hoan nghênh, hơn nữa các quan lớn quân đội cũng không có dã tâm. Tuy rằng các sĩ quan xuất thân cựu thần có chút bất mãn, nhưng đa số vẫn là nhắm con mắt bịt cái mũi tiếp nhận Áo Kha Nhĩ hợp nhất.
Tuy nhiên, cũng có một số người vẫn bất mãn không chấp nhận.
Đầu tiên có vài sĩ quan cấp bậc Lữ đoàn trưởng tỏ vẻ không chấp nhận Áo Kha Nhĩ, nhưng mấy nhân vật đó bị Áo Kha Nhĩ thỉnh mời thần binh chém giết một trận, đã biến thành vật hy sinh bị giết gà dọa khỉ.
Như vậy hiệu quả thực rõ ràng, không còn người nào dám xầm xì bàn tán nữa.
Một Liên đội trưởng tên là Cát Cát, không biết vì nguyên nhân gì đột nhiên mang theo binh sĩ bỏ trốn, dứt khoát không muốn nhận Áo Kha Nhĩ thu nạp vào dưới trướng của hắn.
Vốn Áo Kha Nhĩ cũng không thèm để ý một tên sĩ quan Liên đội trưởng, nhưng không biết tên Liên đội trưởng Cát Cát này thanh danh hiển hách hay là thế nào, binh đội vốn đã ổn định được, không ngờ lại xuất hiện một số đông binh sĩ trốn chạy như sóng triều. Sĩ quan Liên đội trưởng, Đại đội trưởng linh tinh chạy hơn mấy chục người, lão binh tinh nhuệ bỏ trốn hơn bảy tám ngàn người!
Con số này khiến Áo Kha Nhĩ hết sức kinh hãi, hắn cho người điều tra, mới phát hiện Cát Cát cùng đám người chạy trốn, đều là quan binh do Khang Tư đề bạt từ nô lệ lên.
Nhưng, mình cũng đã ngỏ lời chuyện cũ sẽ bỏ qua, bọn họ còn lo sợ cái gì chứ?
Áo Kha Nhĩ không sao hiểu được lại không dám hạ lệnh đuổi giết đám sĩ quan không trọng yếu như vậy. Nhưng hắn khôn ngoan đưa ra một mệnh lệnh tuyên cáo giải phóng nô lệ, nên thu được sự ủng hộ của rất đông nô lệ ở năm tỉnh Đông Nam.
Mà việc này đủ để có ảnh hưởng ngăn chặn người trốn chạy.
Nhìn đoàn người đông đúc bên ngoài hướng về phía chính mình hoan hô, Áo Kha Nhĩ rất đắc ý hài lòng.
Không nghĩ tới toàn bộ năm tỉnh Đông Nam lại dễ dàng như thế liền rơi vào trong tay mình, trước đây không lâu mình còn phải chịu đám chó má Thủ Các kia xem thường, phải xem sắc mặt bọn chúng mà làm việc!
Lúc này đâu có bao lâu, các đại nhân vật đó vốn nhìn mình với vẻ mặt khinh thường, giờ cũng y như bùn đất hòa hợp cùng một thể. Mà bản thân mình ở nơi này nhận được thế nhân hoan hô, thật đúng là thế sự vô thường mà!
Nhìn thấy Áo Kha Nhĩ dường như quá mức hưng phấn... Liệt Văn đã thay Bỉ Khố Đức giữ địa vị Tể tướng, thực cảm thấy bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
Tuy rằng thành viên của Thủ Các nếu không phải bị giết thì đầu hàng, nhưng Bỉ Khố Đức nhân vật trọng yếu nhất của Thủ Các lại sớm đã mất tích, nhìn hắn mang theo quản gia, giải tán sạch đám người hầu, liền biết người này không phải vội vàng rời đi, mà đã sớm có chuẩn bị trước.
Loại nhân vật có thể đoán trước đại sự nguy hiểm chạy trốn như vậy, không ngờ chủ công lại không thèm để ý tới chút nào?
Hơn nữa, toàn bộ vụ việc cũng không phải tuyệt vời như trong tưởng tượng như vậy, mà vẫn mù mờ không biết, thật sự khiến người ta không biết làm sao đây.
Áo Kha Nhĩ phát hiện tâm tình của thủ hạ dưới tay, hắn rất nhạy cảm, không khỏi có phần không vui hỏi:
- Làm sao vậy?
"Tên này xảy ra chuyện gì vậy? Đang thời điểm hưởng thụ thắng lợi, hẳn là phải buông lỏng tinh thần cao hứng mới đúng chứ! Không ngờ ngươi ngu ngốc đến đưa ra một bộ dáng như mẹ già mới chết. Nếu ngươi không phải phụ tá đắc lực của ta, với lại biết ngươi hết dạ trung thành, lão tử đã sớm dùng tội danh đó bắt nhốt ngươi rồi! "
Một gã cận thần dòm ngó địa vị của Liệt Văn, lập tức nhảy dựng lên hô:
- Liệt Văn đại nhân! Ngài sao bộ dáng mặt mày ủ rũ như thế? Chẳng lẽ ngài không cảm thấy cao hứng vì thắng lợi của điện hạ sao?
Gã cận thần này vừa nói ra, An Đạt ngay lập tức không kiềm được, trực tiếp thoi gã cận thần một cái, trừng mắt quát lên:
- Ngươi nói cái gì vậy!
Đối với An Đạt loại người thô lỗ dám cả gan ra tay đánh người, gã cận thần cũng không dám trêu chọc, chỉ có thể trề trề môi tránh qua một bên.
Liệt Văn đối với kẻ tiểu nhân như vậy hoàn toàn không thèm để ý, mà nói thẳng ra:
- Chủ công! Thần hạ nhận công tác chính vụ, mới phát hiện hiện tại nô lệ của năm tỉnh Đông Nam có tới một trăm tám mươi vạn người, chủ công ban ra đạo mệnh lệnh giải phóng nô lệ, khiến cho một trăm tám mươi vạn người này thần phục chủ công, đối với việc này, thần hạ cảm giác sâu sắc chủ công rất sáng suốt.
Áo Kha Nhĩ được gãi trúng chỗ ngứa, lập tức cười ha ha khoát tay nói:
- Đây cũng không tính là công lao của ta, cũng nhờ được Tái Môn nhắc nhở rất nhiều.
Tái Môn cũng chính là gã cận thần kia, vẻ mặt tươi cười xu nịnh nói:
- Nguyên nhân vẫn là điện hạ thương tiếc đám dân đen đó. Nếu là hạng người như Khang Tư, khẳng định sẽ không chấp nhận đề nghị của tiểu thần.
Nhìn đến Áo Kha Nhĩ bởi vậy rất đắc ý cười ha hả, trong lòng Liệt Văn không khỏi cười khổ không thôi.
Cho xin đi chủ công! Đối với một quân chủ mà nói, không biết rõ tình hình đã phát thiện tâm lung tung, đây chính là sẽ mang đến tai họa mà thôi.
Chờ Áo Kha Nhĩ đắc ý, sau một lúc, Liệt Văn tiếp tục nói:
- Chủ công! Sau khi kiểm kê tồn kho, phát hiện năm tỉnh Đông Nam cộng tất cả có ba trăm kho lúa, cộng tất cả lương thực còn lại hơn ba trăm vạn thạch, tuy nhiên con số này chỉ là trên mặt sổ sách, số lượng thực tế cần phải kiểm kê từng kho lúa mới có có con số chính xác được.
Vốn Áo Kha Nhĩ vừa nghe nói có ba trăm vạn thạch sắc mặt đỏ bừng hí hửng, lại nghe nói tiếp chỉ là con số trên giấy tờ, sắc mặt hắn không khỏi sa sầm xuống.
Hắn đương nhiên biết rõ sự chênh lệch giữa sổ sách và tình trạng thực tế, không khỏi vội vàng nói:
- Lập tức phái người kiểm kê kho lúa, nhất định phải cho ra con số chuẩn xác! Đúng rồi, không chỉ là kho lúa, các kho hàng khác cũng đồng thời cho kiểm kê đi!
- Dạ!
Liệt Văn không nói gì thêm nữa, tốt hơn là chờ có con số chính xác mới càng có sức thuyết phục.
Vài ngày sau, Áo Kha Nhĩ và toàn bộ trọng thần đều chỉ ngây ngốc sững sờ nhìn bảng ghi chép khoản tồn kho sau khi kiểm kê, đến nỗi gã Tái Môn thích xu nịnh Áo Kha Nhĩ, cũng không còn tâm tình vuốt mông ngựa nữa.
Bởi vì lúc này mà vuốt mông ngựa hoàn toàn chính là hành động đi tìm chết.
Áo Kha Nhĩ lắc lắc tờ giấy trong tay, dùng giọng điệu có điểm hoảng hốt hỏi:
- Là ta nhìn lầm hay là các ngươi tính toán sai lầm vậy?
Liệt Văn vội thấp giọng như ở trong thư viện:
- Thần hạ dẫn người kiểm kê ba lần, số liệu là đúng thật.
- Là thật? Con bà nó! Đây chính là vùng quản hạt của Đông Nam Đại Đô đốc mà khắp cả đế quốc trừ đế đô ra là vùng giàu có nhất à! Lương thực tồn kho lại chỉ có không tới năm mươi vạn thạch! Tiền bạc không đến trăm vạn kim tệ! Trang bị vũ khí chỉ đủ để võ trang ba vạn quân!
- Chỉ riêng số tồn kho một cái địa phương nhỏ của Lôi gia cũng không kém hơn con số này, như thế nào đường đường là năm tỉnh Đông Nam cũng chỉ có chút xíu như vậy chứ?
Áo Kha Nhĩ gần như là sắp bùng lên cơn phẫn nộ, chút đồ vật này ngay đến mười vạn quân Đông Nam hợp nhất cũng không đủ dùng! Càng không nói tới mấy trăm vạn dân chúng của năm tỉnh Đông Nam!
"Dân chúng không cần mình cấp dưỡng cũng còn đỡ một chút, bằng không... Ai chà! "
Áo Kha Nhĩ đột nhiên nhớ tới, dưới trướng mình còn có một trăm tám mươi vạn nô lệ vừa giải phóng cần cấp dưỡng!
Vừa nghĩ đến con số một trăm tám mươi vạn khủng khiếp này, Áo Kha Nhĩ toát ra mồ hôi lạnh đầy mình.
Sớm biết như thế lúc trước sẽ không giải phóng bọn họ, thì dù có giảm phần ăn của bọn họ, cũng không ai dám hé răng, nhưng hiện tại nếu giảm thức ăn của họ, khẳng định sẽ lập tức tạo phản ngay!
Đó cũng không phải là một vạn tám ngàn người, mà là một trăm tám mươi vạn người tạo phản đấy!
Một trăm tám mươi vạn người, so với tất cả thổ phỉ hiện đang tạo phản bên ngoài còn nhiều hơn. Hơn nữa điều đáng sợ là bọn chúng đang ở ngay bên trong lãnh địa, xem ra, toàn bộ lãnh địa sắp bị hủy diệt đến nơi rồi!
Áo Kha Nhĩ khổ sở vạn phần suy nghĩ tìm biện pháp, đột nhiên ánh mắt hắn chú ý tới một khoản ghi trên sổ sách, vội vàng lật xem, phát hiện tất cả sổ sách kho hàng đều có một khoảng chi xuất kếch xù.
Hắn không khỏi lập tức giận dữ hét to:
- Chết tiệt! Là ai điều phái các thứ này đi! Không ngờ lại có người tham lam như thế!
Liệt Văn chần chờ một chút, có hơi ngập ngừng dè dặt nói:
- Chủ công! Trước khi Tương Văn rời bến, đã điều xuất ra hơn một trăm vạn thạch lương thực, đồng thời xuất đi hơn hai trăm vạn kim tệ; mà còn lấy đi toàn bộ binh khí cường nỏ lợi hại nhất của năm tỉnh Đông Nam. Có thể nói, Tương Văn chẳng những mang đi một lượng lớn quan binh tinh nhuệ nhất của năm tỉnh Đông Nam, cũng mang theo một lượng lớn vật tư quân khí và tiền lương. Nói cách khác, Tương Văn lần này lấy đi làm cho thực lực của năm tỉnh Đông Nam bị giảm mất hơn bảy thành so với lúc trước!
- Mẹ nó! Tương Văn chết tiệt! Tên đê tiện này mang đi nhiều thứ như vậy để làm gì chứ? Hắn đi tìm người chứ có phải đi đánh giặc đâu?! Thật là tức chết ta mất!
Áo Kha Nhĩ cực kỳ tức giận gầm thét lên.
Gã Tái Môn vội khuyên giải an ủi nói:
- Điện hạ không cần tức giận như thế! Không phải nói năm tỉnh Đông Nam mỗi tháng đều có nhận được một khoản viện trợ sao? Nghe nói phần viện trợ này mỗi tháng một lần, dường như tính theo số tồn kho của chúng ta hiện tại không còn lâu lắm, cho nên điện hạ không cần lo lắng vật tư không đủ.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #266


Báo Lỗi Truyện
Chương 266/353