Chương 251: Tự thân dẫn lính. (1+2)


Đêm khuya, bởi Thanh Hương lĩnh đã tiến vào trạng thái chiến tranh, hệ thống Khang Tư mặc dù có chút non nớt dù phương diện chuẩn bị chi tiết cho chiến tranh thì có chút miễn cưỡng, nhưng các sự vụ vẫn còn có hình có dáng.
Như vào ban đêm thì cấm đi lại buổi khuya, không cần Khang Tư phân phó cứ theo quy củ tiến hành.
Trên đường đội tuần tra giơ đèn lồng, đều lấy đơn vị đội mười người, hơn nữa ngoại trừ thập trưởng ra, những người khác cũng không phải vệ đội lĩnh chủ trước kia, mà là tráng đinh mới chiêu mộ, trang bị binh khí vệ đội thay ra lưu lại.
Những người này tuy rằng vừa mới gia nhập quân đội, nhưng trang phục cùng trang bị thống nhất, hơn nữa kỷ luật nghiêm ngặt, cũng để cho bọn họ có hình có dáng, một khi đi tuần tra thật không có chuyện náo loạn.
Nhưng mà cũng có người căn bản không để những đội tuần tra này vào mắt.
Chỉ thấy phía sau đội tuần tra có một bóng người theo sau lặng yên không tiếng động, bóng người này mượn hoàn cảnh cùng tác dụng bóng tối, vẫn lẻn tới trước cửa phủ lĩnh chủ cũng không có ai phát hiện ra có người thần bí tới gần.
Đến khi thấy vệ binh trước cửa phủ lĩnh chủ vô thức đảo mắt chú ý lên đội tuần tra, một bóng đen mau lẹ trèo qua tường viện phủ lĩnh chủ. Mà vệ binh gác cửa phủ lĩnh chủ cùng đội tuần tra căn bản không có phát hiện, vẫn chấp hành nhiệm vụ như trước. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Toàn thân bóng đen kia bọc trong một bộ quần áo đen, động tác nhanh nhẹn như truy tìm thứ gì trong phủ lĩnh chủ, nhưng mà nhìn bộ dáng hắn thường thường lại dừng một chút, liền biết hắn cũng không quen thuộc tình huống bên trong phủ lĩnh chủ này. Chỉ là dù như thế, người thần bí này không phí quá nhiều thời gian liền tìm được mục tiêu của mình.
Thấy một căn phòng ở phía trước có đội hộ vệ liên tục qua lại tuần tra sâm nghiêm, bất kỳ ai cũng xác định chắn chắc trong căn phòng đó có nhân vật quan trọng.
Chỉ là có chút quái dị, căn phòng này lại quá nhỏ, chỉ có thể bố trí một chủ phòng, căn bản không đặt thêm phòng cho người hầu được.
Bóng đen kia phát hiện điều này có chút chần chờ, nhưng mà nghĩ tới toàn phủ lĩnh chủ trong nhiều phòng ốc như vậy cũng chỉ có nơi này hộ vệ nhiều nhất, hẳn đúng là chỗ này.
Bóng đen hạ quyết tâm, một kế dương đông kích tây, chuyển sự chú ý vệ binh trong chốc lát, liền nháy mắt tiến vào trong căn phòng.
Mới vừa vào trong gian phòng, trước mắt một mảnh đen kịt, cái gì cũng không thấy, nhưng bóng đen vừa tiến vào gian phòng lập tức như con ếch bị rắn độc nhìn trúng, cả người cứng ngắc bảo trì động tác tiến vào phòng.
Sở dĩ bóng đen không dám cử động, là bởi hắn cảm giác được phía trước có một hơi thở cực độ nguy hiểm, đây là một loại cảm giác biết rằng đầu mình sẽ tùy thời thoát ly thân thể, đối với cảm giác của mình, cho tới giờ bóng đen luôn cực kỳ tin tưởng, cho nên hắn mới căn bản không dám cử động.
Yên tĩnh một hồi, lúc này ánh mắt đã thích ứng bóng tối, có thể mông lung nhìn được hoàn cảnh bên trong gian phòng, vừa nhìn thử, bóng đen lập tức toát hết mồ hôi lạnh.
Chỉ thấy ở trong căn phòng âm u, một bóng người đường hoàng nghiêm nghị ngồi ở đầu giường gần lò sưởi, một đôi mắt sáng ngời gắt gao nhìn chằm chằm vào hắn.
Đúng lúc này, bóng đen phát hiện người kia rất có thể là mục tiêu của mình, lại mỉm cười một chút, sau đó dùng giọng rất bình tĩnh nói:
- Ngươi không có sát khí, tìm ta có chuyện gì sao?
Không biết có chuyện gì xảy ra, bóng đen phát giác sau khi người này nói ra, cái loại cảm giác nguy hiểm liền biến mất, hắn chậm rãi thở phào một hơi, tùy ý để mồ hôi lạnh rơi xuống cũng không dám lau, chậm chạp nói:
- Là lĩnh chủ đại nhân phải không?
- Là ta.
Khang Tư nói đến đây, phất tay, gian phòng lập tức hiện ra hai ngọn nến, bóng đen lập tức bại lộ tướng mạo, đây là một người thanh niên coi như tuấn tú.
Mà lúc này người thanh niên mới thình lình phát hiện, không ngờ trong phòng này còn có bốn tráng hán toàn thân bịt kín áo đen che cả mặt, tay còn ấn trên chuôi đao.
Mồ hôi lạnh lại toát ra lần nữa, người thanh niên căn bản không nhận ra được trong phòng này lại tồn tại nhiều người như vậy, hơn nữa vệ sĩ giỏi ẩn giấu này còn có tới bốn người, tất cả đều cực kỳ cung kính thủ hộ bên cạnh lĩnh chủ!
Cái lĩnh chủ này không giống người thường mà, nên biết rằng vệ sĩ như thế không phải ai cũng có thể bồi dưỡng ra được.
Người thanh niên cẩn thận khom lưng hành lễ nói:
- Bái kiến lĩnh chủ đại nhân, tại hạ lần này mạo muội tới đây là muốn nhìn qua một chút ấn chương của lĩnh chủ đại nhân.
- Ấn chương?
Khang Tư sững sờ, làm sao lại nhảy ra một người có quan hệ tới Cổ quốc nữa chứ? Nhưng mà cũng không ngẫm nghĩ, tiện tay ném chiếc nhẫn ấn chương sang.
Từ khi biết nguồn gốc dòng họ mình, Khang Tư tăng nhiều hứng thú với Cổ quốc, bỏ rất nhiều công sức lục tìm tư liệu Cổ quốc, đáng tiếc bởi vì quý tộc hiện hữu đều coi như phản bội Cổ quốc, cho nên tư liệu tìm được ít đến đáng thương.
Chỉ là biết Cổ quốc là một quốc gia rất giàu có rất hòa bình, chỉ là bởi vương giả Cổ quốc tính cách mềm yếu, hơn nữa tinh thần buông lỏng thời gian dài, lại để lĩnh chủ tướng quân biên cảnh thành đại họa, Cổ quốc cứ thế bị các nhà dã tâm nơi biên cảnh chia cắt.
Về phần chuyện gì phát sinh về sau, tuy rằng không có tư liệu ghi chép lại, nhưng có thể từ người đời đồn đãi biết được, về sau là người bên trên thiếu lực khống chế, người bên dưới liền học theo có lòng tạo phản, sau Cổ quốc diệt vong là mấy trăm năm Tuyết quốc cứ chìm trong lịch sử chinh chiến phản loạn.
Nhận rõ tình huống như vậy, Khang Tư cho rằng nhiệm vụ tìm kiếm dòng họ của mình có thể hoàn thành, hắn căn bản không muốn mượn thân phận hậu duệ vương thất Cổ quốc đi thống nhất thiên hạ, nếu thật muốn thống nhất, cũng là khi thực lực của mình đạt tới tình trạng đó.
Đặc biệt quý tộc ẩn binh Cáp Nhĩ lĩnh biểu hiện lần này, để cho hắn minh bạch, hậu duệ Cổ quốc chỉ là một cái bảng hiệu mấy nhà có dã tâm tô điểm ra mà thôi, càng không có hứng thú này, cho nên cái người thần bí này yêu cầu xem ấn chương, Khang Tư liền tiện tay quăng qua.
Người thanh niên kia hiển nhiên không ngờ tới Khang Tư lại đưa ra dễ dàng như vậy, có chút luống cuống tay chân tiếp lấy chiếc nhẫn, đầu tiên là sững sờ, tiếp theo là tỉ mỉ quan sát vuốt ve ấn chương trên chiếc nhẫn, đồng thời còn vô thức đưa gần ánh đèn cho sáng.
Vốn mấy mật vệ cấp chín vừa huấn luyện ra không bao lâu đang muốn tiến lên ngăn cản, nhưng mà bị Khang Tư ngăn lại.
Một hồi lâu sau, người thanh niên này đột nhiên quỳ xuống dập đầu với Khang Tư hô:
- Thần Trác Văn Lạp - Tạp Đặc, tộc trưởng gia tộc Tạp Đặc bái kiến Điện hạ.
Vốn tâm tình Khang Tư đang bất đắc dĩ cảm thán hậu duệ Cổ quốc lại xuất hiện, nhưng mà thấy người thanh niên lệ rơi đầy mặt, bộ dạng kích động đến mức không kiềm chế, không khỏi trong lòng khẽ động.
Thần tình người thanh niên này chân thành hơn so với đám quý tộc ẩn binh kia, hình dạng như trung thần chân chính, nhưng mà có thể trung thành suốt mấy trăm năm như một ngày sao, Khang Tư cảm thấy có chút hoài nghi.
Tuy nhiên Khang Tư vẫn ôn hòa khoát tay nói:
- Đứng lên đi, gia tộc Tạp Đặc của ngươi là?
- Điện hạ, gia tộc Tạp Đặc là Tổng quản cung đình nhiều đời ở vương thất Cổ quốc, từ khi Cổ quốc thành lập thì gia tộc Tạp Đặc chúng ta đã là Tổng quản cung đình rồi, sau khi Cổ quốc bị nghịch tặc chia cắt, chúng ta vẫn cứ ẩn giấu âm thầm chờ đợi cơ hội, không nghĩ tới đợi chờ lần này là đợi hơn mười thế hệ, thần cũng đã cho rằng mình sẽ giống như tổ tiên, không tưởng được lại để thần biết được tin tức của Điện hạ, thật sự là trời cao phù hộ chủ ta tộc ta mà!
Người thanh niên tên Trác Văn Lạp này vừa kích động nói, vừa rút từ trong lòng ra một cái bọc nhỏ hai tay dâng lên:
- Đây là gia phả gia tộc thần cùng văn kiện sắc phong lịch đại quốc vương bệ hạ.
Tuy rằng Khang Tư tiếp nhận chiếc bọc xem thử văn kiện bên trong, biết các văn kiện này rất có thể là thật. Nhưng không biết thế nào, Khang Tư luôn cảm thấy có điểm quái dị, xem chừng là bởi vì nếu như đổi là một lão già đến nói thì còn dễ nghe, nhưng một thanh niên mới hai mươi tuổi đi nói những lời này không phải có chút già dặn quá chứ?
Khó trách trong lòng Khang Tư có chút mâu thuẫn với người thanh niên này, đầu tiên là người trẻ tuổi này lén lút đêm hôm trộm vào phủ lĩnh chủ, có cảm giác bụng dạ khó lường. Hai là người thanh niên này vừa tới liền biểu thị mình là Tổng quản cung đình đời đời vương thất Cổ quốc, đồng thời nói gia tộc của hắn từ mấy trăm năm qua vẫn duy trì trung thành với vương thất. Chỉ riêng lời này Khang Tư đã không tin rồi, gia chủ đã mất, tổng quản dựa vào gia chủ tuy rằng đã không còn giám sát, nhưng cũng không có quyền thế địa vị cùng tài nguyên, dù là một hai đời vẫn còn có thể duy trì trung thành với gia chủ, có lẽ nói là họ hoài niệm quyền thế địa vị gia chủ dành cho bọn họ, qua ba đời, loại hoài niệm này sẽ giảm đi nhiều, hơn mười đời trôi qua, không khác gì hai người xa lạ cả.
Cứ thế mà vẫn còn trung thành, ngu ngốc cũng sẽ không tin!
Khang Tư hết sức rõ ràng người thanh niên này phải có tài có năng lực, về mặt văn thì không biết, chỉ cần có thể lẫn vào phòng ngủ của mình, mặt võ coi như cũng được. Mà người thanh niên này thuần phục mình, có lẽ là bởi có thế lực nào đó ra lệnh hoặc ủy thác, muốn đánh nhập vào bên người mình, có thể là bởi phát hiện mình rất có tiềm lực, cho nên muốn đầu nhập vào mình kiếm lấy vinh hoa phú quý.
Chỉ là hiện tại xem ra, cách nghĩ phía sau mới có khả năng lớn nhất.
Bởi nếu có mục đích khác, sẽ không liều lĩnh lẫn vào phủ lĩnh chủ như vậy, hai là sẽ không đưa văn kiện thân phận đại tổng quản nhiều đời ra, bởi chức vị trọng yếu này không có khả năng đưa cho một thanh niên không có liên hệ với nhiều thế hệ tổng quản đảm nhiệm được.
Có thể nói người thanh niên làm những chuyện như vậy đều khiến người ta hoài nghi, tuy rằng không bài trừ khả năng cố ý như vậy, nhưng nói là gian tế cũng không cần chướng mắt như thế chứ.
Kỳ thật người thanh niên này nói nhiều như vậy, tổng cộng lại là: ta rất xem trọng phát triển của ngươi, hơn nữa tổ tiên chúng ta cũng rất có sâu xa, tổ tiên nhà ta cũng là đời đời tổng quản của tổ thượng nhà ngươi, cho nên hiện giờ ta tới đầu nhập ngươi, vị trí tổng quản không dám nghĩ, nhưng thế nào cũng phải cho ta vị trí tốt chứ?
Người sáng suốt từ chỗ này có thể thấy người thanh niên này ở gia tộc lăn lộn không tốt, thậm chí có thể nói rất khốn cùng, đã hết đường, không thì sẽ không tuyển chọn đầu nhập vào Khang Tư đang bị Bá tước Bỉ Khắc tiến đánh, thậm chí có thể trở thành địch nhân chung của tất cả các quý tộc.
- Ngươi am hiểu cái gì?
Khang Tư đột nhiên hỏi. Cái này khiến cho Trác Văn Lạp còn đang liều mạng biểu thị gia tộc của mình kiên trì nhiều năm gian khổ như thế khó khăn cỡ nào, chính mình lại có thể gặp được hậu duệ vương thất là may mắn thế nào, dù là hiện giờ chết đi cũng có thể mỉm cười đối mặt với tổ tiên, không khỏi ngẩn người, nhưng lại lập tức vui mừng, đây là khảo hạch năng lực của mình, xem phải đưa chức vị nào mới hợp.
- Điện hạ, thần quen thuộc nhất đương nhiên là quản lý ngoại đình cho ngài, nhưng mà thần đối với hành quân chiến tranh, thăm dò tình báo, xây dựng lãnh địa cũng có chút tâm đắc.
Trác Văn Lạp vội vàng nói.
Nghe nói như thế, Khang Tư không khỏi có chút bất đắc dĩ, người thanh niên này thật có chút tự đại, quản lý ngoại đình, cái này không phải vị trí Thừa tướng sao?
Không nói ngươi có năng lực hay không, dù là có, không trải nghiệm đầy đủ trong ngoài hệ thống, cũng không có khả năng lên làm được.
Về phần hành quân chiến tranh, thăm dò tình báo, xây dựng lãnh địa cũng không phải một người có thể làm tốt được, một người ngoài chen chân giữa chừng như ngươi, thật đúng là khó khăn mà.
Thấy Khang Tư không nói gì, Trác Văn Lạp lập tức nói tiếp:
- Điện hạ, Tạp Đặc gia tộc ta còn có năm trăm tráng đinh, đều là tráng hán võ lực mạnh mẽ, thần nguyện đưa những tráng đinh này dâng cho Điện hạ, chỉ cần thời gian mười ngày, thần có thể triệu tập bọn họ phục vụ Điện hạ.
Đây là đề cao giá trị của mình sao? Khang Tư cười:
- Tốt lắm, đã như vậy trước tiên bổ nhiệm ngươi làm Bách phu trưởng, tạm thời thống lĩnh tráng đinh gia tộc nhà ngươi, cũng cho ngươi nửa tháng nghỉ phép xử lý sự vụ cá nhân trước. Nhưng mà ngươi cũng phải hiểu rõ, phàm là tráng đinh mới gia nhập đều phải đánh tan huấn luyện chỉnh biên một lần nữa, mới có thể đi vào quân đội, đây là vì duy trì sức chiến đấu cùng tính trong sạch của quân đội, cũng không phải đặc biệt nhắm vào ngươi.
- Rõ, thần hiểu được, thần tạ ơn long ân Điện hạ.
Trác Văn Lạp rất kích động quỳ xuống hành lễ.
Sau khi Trác Văn Lạp bị dẫn xuống, một mật vệ trong phòng đột nhiên nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ cảm giác cái Trác Văn Lạp có chút bụng dạ khó lường, nếu như hắn cần nhận rõ ấn chương của ngài, hà tất phải đêm hôm khuya khoắt lẻn vào, trực tiếp đến nhà chào hỏi không được sao?
- Chủ thượng, để thủ hạ đi giám thị hắn, thuộc hạ tin tưởng hắn trở về nhất định sẽ lộ ra sơ hở!
Một cái mật vệ khác nói theo sau.
Khang Tư lắc đầu cười:
- Kỳ thật hắn giống như Áo Kỳ, đều là một thương nhân đầu tư chính trị, chỉ là Áo Kỳ dùng tiền tài binh lính vật tư đưa tới đầu tư, còn hắn lại đem chính mình làm vốn đầu tư vào.
- Về phần mạo hiểm lẻn vào, thứ nhất có thể là muốn thử xem năng lực vệ binh phủ lĩnh chủ chúng ta, hai là muốn nhìn thử ta là dạng người nào, ta tin tưởng, nếu như bên chúng ta phòng ngự sơ sót, nói không chừng hắn sẽ buông bỏ chúng ta quay sang đầu tư Bá tước Bỉ Khắc.
- Không nghĩ tới cái tên gia hỏa này là người như vậy, thế vì sao tên gia hỏa này còn có được những công văn này? Thoạt nhìn không giống giả được.
Mật vệ có chút kỳ quái hỏi.
- Một là những thứ này là thật, hai là mấy thứ này là tổ tiên hắn đã sớm chuẩn bị thỏa đáng, nếu như là loại sau, xem ra đủ loại tài liệu ngạc nhiên kỳ quái đều có, chính là vì để cho mục tiêu chấp nhận ngay lập tức. Như vậy xem ra, hắn, gia tộc của hắn, có lẽ chỗ thế lực hắn, nếu không phải thuộc nhà có dã tâm, thì là nhân sĩ đầu tư chuyên nghiệp rồi.
Khang Tư có chút cảm thán nói.
- Nhân sĩ đầu tư chuyên nghiệp?
Mật vệ càng thêm hiếu kỳ, vốn bọn họ không thích ứng nói chuyện với chủ thượng như vậy, nhưng Giáp Nhị huấn luyện bọn họ, Giáp Nhất thường thường hỗ trợ cũng cảnh cáo bọn họ, bản thân mấy người mình là mật vệ, là người thân cận nhất với chủ thượng, cho nên trong sinh hoạt thường ngày phải bảo trì trung thành, cung kính với chủ thượng ra, còn phải hợp thời khuyên can một ít hành vi không hay của chủ thượng, đồng thời còn phải tự hỏi nhiều hơn chủ thượng.
Người có thể vào được mật vệ cũng không phải ngu ngốc, vừa nghe lời này liền rõ ràng, đừng nhìn hiện giờ mình ngang cấp với thể kết hợp giữa bảo vệ và mật thám, nhưng nhìn tri thức mà mình học tập cùng thái độ chủ thượng đối đãi, hầu như ngang với quan viên dự bị, lập được công lớn, hoặc có đủ năng lực, nói không chừng sẽ được an bài đi chỉ huy quân đội hoặc thống trị lãnh địa.
Cho nên sau khi bọn họ tiếp xúc với Khang Tư, phát hiện xác thực giống như Tổng trưởng nói, lập tức sĩ khí ngẩng cao cực độ, hơn nữa tất cả đều động đầu chuyển não suy nghĩ tự hỏi các vấn đề.
- Trên đời này có rất nhiều thế lực đầu tư truyền lưu rất lâu, bọn họ đặt mục tiêu chuyên môn bồi dưỡng ra nhân vật ưu tú cho mục tiêu đầu tư bọn họ nhìn trúng, mục tiêu này cũng không giới hạn một hai người, hầu như thấy thích hợp liền đầu tư.
Khang Tư nói.
- Như vậy không phải quá lãng phí nhân tài sao? Hơn nữa phân tâm như thế, bọn họ không sợ làm nhiều người tức giận?
Mật vệ hỏi tiếp.
- Sẽ không lãng phí, chỉ cần có một cái đầu tư thành công, bọn họ sẽ thu về thành phẩm mấy chục mấy trăm lần. Cũng sẽ không khiến cho nhiều người tức giận, bởi vì bọn họ không có khả năng bại lộ thân phận, người bị đầu tư căn bản không biết rõ về bọn họ, bởi vì bản thân người thế chấp cũng không rõ sau lưng mình đứng người nào, thậm chí còn có thể lấy tư liệu hư cấu trở thành tư liệu thật sự.
- Tỷ như cái Trác Văn Lạp này, nói không chừng hắn chỉ là một cô nhi, mới mấy tháng thì bị loại thế lực này thu dưỡng, ngay từ đầu bị quán thâu tư tưởng hậu duệ tổng quản đời đời vương thất Cổ quốc, ngươi nói hắn là gián điệp, dù là đặt chứng cớ trước mặt, hắn cũng sẽ không tin là thật.
Khang Tư nói.
- Chủ thượng thật là kiến thức uyên bác, cho tới bây giờ thuộc hạ chưa từng nghe qua thiên hạ lại có tồn tại thế lực như vậy.
Mật vệ cảm thán nói.
- Chỉ cần xem nhiều nghe nhiều, rất nhiều chuyện tình cổ quái đều sẽ biết, hơn nữa cũng không cần phải quản các thế lực này, nói lại bọn họ cũng sẽ không nguy hại tới đối tượng đầu tư, hơn nữa không có địch ý gì với đối tượng đầu tư, chỉ là thả ra con cờ thay bọn họ kiếm lấy tài phú. Cho nên chỉ cần tiền đồ càng tốt, càng chịu các thế lực đầu tư này chú ý, cũng càng có thể nhận thêm nhiều nhân tài. Đương nhiên, cần khống chế vẫn nên khống chế.
Khang Tư nói đến đây, không nhịn được nhớ tới trong hai thế lực mình thành lập không biết tồn tại bao nhiêu nhân vật như vậy, cảm thán một tiếng, khoát tay, xoay người lại nằm xuống.
Mấy mật vệ biết chủ thượng mình muốn nghỉ ngơi, lập tức thổi tắt đèn.
Trác Văn Lạp nằm trong phòng khách hưng phấn không ngủ yên, không nghĩ tới mình vừa mới rời núi liền tìm được đối tượng gia tộc mình đời đời thuần phục, hơn nữa đối tượng này trải qua mình khảo sát thử nghiệm, phát hiện thật đúng là có tiền đồ, tuy rằng hiện giờ nơi này bị Bá tước công kích, nhưng chính mình vẫn có tin tưởng đối tượng thuần phục khẳng định có thể thu được thắng lợi cuối cùng, vì sao khẳng định như vậy? Bởi vì có mình gia nhập mà!
[….]
[Nơi này thiếu một đoạn, đại ý là tình cảnh Áo Kỳ dẫn binh lính của mình giao cho Khang Tư]
[….]
Áo Kỳ cười cười nói:
- Xin yên tâm, những thủ hạ của ta đều trải qua khảo nghiệm, hạ mệnh lệnh xuống, coi như bảo bọn họ lên núi đao xuống chảo dầu cũng sẽ không có một chút chần chờ.
Khang Tư đối với chuyện này không nói gì, chỉ là gật đầu thể hiện đã biết.
Nhìn Khang Tư mang theo ba ngàn binh sĩ võ trang rời đi, Áo Kỳ nói với thủ hạ:
- Trước đây cho rằng Tuyết quốc cũng xuất hiện chuyện thiếu lương thực, không ngờ tới trời phạt gây thiệt hại với Tuyết quốc kém cỏi như thế, xem ra chúng ta phải tăng lực vào Tuyết quốc mới được, xem chừng trong một thời gian dài, Tuyết quốc sẽ là nơi nạn dân ít nhất toàn đại lục.
- Đại nhân, chúng ta còn đi nơi đó không? Đại nhân Khang Tư có thể nuốt hết số binh khí chúng ta mang đến chứ?
Một thủ hạ hỏi.
- Đương nhiên phải đi, đầu tiên là vấn đề danh dự, nếu đáp ứng người ta rồi, phải làm cho được, hơn nữa các thương nhân chính trị chúng ta không có khả năng chỉ dựa vào một bên. Ừm, hiện giờ Khang Tư cũng đi rồi, ta cũng không cần phải ở lại chỗ này, lưu lại mấy chiếc thuyền thu mua lương thực, các thuyền khác theo ta xuất phát.
Áo Kỳ nói xong liền đi ra bến tàu.
Vốn một đám thủ lĩnh thế lực dựa vào hải thương muốn tiễn đưa Áo Kỳ, nhưng mà chờ khi bọn họ phản ứng lại, Áo Kỳ đã sớm mang theo đội tàu rời bến, Thanh Hương lĩnh thiếu thốn thủy binh căn bản không có cách biết được đội tàu Áo Kỳ đi nơi nào. Vốn đám thủ lĩnh thế lực còn có chút lo lắng, thấy còn mấy chiếc thuyền ở lại chỗ này mua lương thực da thú cỏ khô, cũng sẽ không lưu ý, dù sao một thủ lĩnh thương đoàn không có khả năng dừng lại ở một nơi thời gian dài.
Hành quân theo ba ngàn binh lính một khoảng thời gian, Khang Tư không nhịn được gật đầu khen ngợi, những lính đánh thuê này thật đúng như Áo Kỳ nói, đều là hùng sư tinh nhuệ kinh nghiệm chiến trận, nhưng còn tiếp thu huấn luyện kỷ luật rất nghiêm khắc, tuyệt đối nghe lệnh làm việc.
Xem ra Áo Kỳ cũng đã hao tốn công sức không nhỏ mới rèn đúc ra được, cũng khó trách chi phí cho bọn họ xuất phát, khen thưởng, trợ cấp lại cao đến thế.
Khang Tư vốn là người không nói nhiều, còn những lính đánh thuê tinh nhuệ này càng chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, ngoại trừ hai thủ hạ Áo Kỳ phụ trách kết nối còn có thể thường thường nói với Khang Tư hai ba câu, toàn đội ngũ một trận tĩnh lặng.
Tới sau, xem chừng hai người phụ trách kết nối kia cũng bước đi mệt mỏi, cũng mất đi hứng thú. Thế nhưng trong lòng bất mãn càng thêm sâu.
Vì sao bất mãn, rất đơn giản, Khang Tư thấy các binh lính này đều là bộ binh, hắn cũng phải bỏ ngựa đi bộ theo, đường đường đại lĩnh chủ cũng đi bộ, hai người chuyển lệnh bọn họ dám cưỡi ngựa sao?
Không nói đắc tội khách lớn, ngay cả đắc tội các binh lính này ghi hận cũng không phải chuyện tốt, cho nên chi có thể tự oán mệnh khổ ngoan ngoãn đi đường.
Vốn là đi đường bộ hai người còn không sợ, dù sao cũng đã khổ luyện qua, nhưng Khang Tư vốn không đi đường lớn chuyên đi đường nhỏ và sườn núi, đi mấy con đường tồi tệ này còn chưa tính, nhưng Khang Tư này thật đúng là xuất thân khổ cực, một đường đi thẳng chưa từng dừng lại, dù là binh lính tinh nhuệ cũng có chút uể oải, Khang Tư này vẫn vẻ mặt dễ dàng, thật là thể chất đặc thù sẽ không phải cũng coi người khác như mình chứ.
Cho nên lúc Khang Tư hạ lệnh nghỉ ngơi, hai người này lập tức không thèm để ý chuyện gì ngồi xuống đất thở sống thở chết, đồng thời xoa bóp cái chân mệt mỏi của mình.
Một hồi lâu sau, hai người này mới đứng dậy nói với Khang Tư:
- Khang Tư đại nhân, tiếp tục hành quân dạng này, các binh sĩ sẽ không chịu nổi nữa.
Nhìn lại đám binh lính chỉ hơi thở dốc, Khang Tư vừa gật đầu thoả mãn vừa thuận miệng nói:
- Yên tâm, ta xuất thân từ bộ binh, biết làm thế nào, khẳng định sẽ để bọn họ tiến vào chiến đấu ở trạng thái tốt nhất.
Hai người kia nháy mắt lẫn nhau, một người còn muốn mở miệng nói gì, lại bị người kia ngăn cản, len lén thì thầm:
- Hắn là đang kiểm tra năng lực binh lính, loại người xuất thân lão tướng như hắn sẽ không mang binh lính chưa rõ năng lực lên chiến trường.
- Thế nhưng ta chỉ sợ áp chế các binh lính này quá đáng sẽ khiến bọn họ phản kháng, vậy thì không hay rồi.
Người kia cũng thì thầm trả lời.
- Nhìn ánh mắt bọn lính kìa, nếu như cùng một hệ thống, những binh sĩ này đã sớm một lòng theo hắn! Ngươi cho là có mấy nhân vật cấp thủ lĩnh chịu đi cùng với bọn họ, đồng thời còn có thể đuổi kịp tốc độ hành quân của các binh lính này? Nhưng so với bọn hắn còn dễ dàng tự tại hơn?
Nhìn lại trong ánh mắt bọn lính nhìn Khang Tư đầy thần sắc bội phục, thậm chí ngay cả các sĩ quan cũng như vậy, hai người đều thở dài, tới mức này rồi, dù là không có mình trao đổi, Khang Tư cũng có thể dễ dàng sai khiến chỉ huy bọn họ.
Ài, thảo nào đại nhân thường nói, những lính đánh thuê này tuy rằng trung tâm, nhưng cũng không tin phục, bởi vì không có quan chỉ huy có thể để bọn họ tin phục.
Chỉ là nếu quan chỉ huy như vậy không phải là thủ lĩnh mình, vậy còn không bằng không có quan chỉ huy như thế. Dẫu sao cứ như vậy dù không xuất hiện nguy hại, nhưng không cách nào để các võ lực mũi nhọn cùng thống soái cấp cao thực tâm cống hiến, đó cũng là khổ não lớn nhất của thương nhân, bởi người như vậy đều rất tự ngạo hoặc thanh cao, tuy rằng tiền có thể đổi lấy rất nhiều, nhưng không cách nào đổi lấy những cái này.
Hai người đều lau mồ hôi, may là các binh lính này đều là lính đánh thuê đắt đỏ, hơn nữa người nhà đều được an trí thỏa đáng, đưa chính mạng của mình ra đổi lấy đồng tiền.
Nếu như là quân đội phổ thông, chỉ sợ đã đầu nhập vào dưới trướng Khang Tư rồi.
Cái Khang Tư này thật là cao tay mà, chỉ theo binh sĩ này đi một con đường, cũng không nói ra lời nào thu mua lòng người, lòng quân lại tự nhiên chuyển sang người hắn như thế, có được mị lực như vậy, cũng khó trách người ta có thể dựng nghiệp dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng!

Độc Cô Chiến Thần - Chương #251


Báo Lỗi Truyện
Chương 251/353