Chương 23: Khang Tư gặp tập kích.


Gió hiu hiu thổi lướt qua khuôn mặt Khang Tư.
Mặc dù đang lúc mồ hôi đầy người, làn gió nhẹ mát mẻ này đúng là một loại hưởng thụ, nhưng Khang Tư cũng không có lộ ra cảm giác thoải mái, bởi vì trong làn gió nhẹ mang theo mùi máu tươi nồng đậm, đó là mấy ngàn thi thể không toàn vẹn trên đồng bằng mang đến.
- Đại nhân, không phải là thuộc hạ nhiều chuyện, nhưng ngài cũng nên chú ý sự an nguy của ngài một chút, nếu lỡ như ngài có mệnh hệ gì, bọn chúng ta đây biết làm sao bây giờ?
Khang Tư nhớ tới lúc vừa kết thúc trận chiến, Y Đạt lộ ra chút trách móc nói những lời này, hắn không khỏi thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên những đám mây biến ảo thất thường trên bầu trời.
Khang Tư biết tất cả Trưởng quan rất bất mãn với chuyện bản thân hắn tự tới tiền tuyến, tự thân giết địch, hắn cũng biết bọn họ sợ mình có sơ suất gì xảy ra chăng.
Nhưng hắn sao có thể nhìn bọn binh sĩ liều chết chiến đấu, mà không tham dự chiến đấu chứ? Chẳng lẽ một Quan chỉ huy nhất định chỉ có thể đứng ở phía sau? Nhất định phải dùng tánh mạng của bọn binh sĩ để bảo vệ mình sao?
Cái nghi vấn này không có đáp án, Khang Tư nghĩ đến hơn năm trăm binh sĩ chết trận, hơn phân nửa là vì bảo vệ mình mà hy sinh, hắn cúi thấp đầu.
"Ngay cả dưới tình huống nào nên đứng ở tiền tuyến cũng đều không nắm rõ được, xem ra ta vẫn không thích hợp làm một Quan chỉ huy." Khang Tư buồn khổ lắc lắc đầu, hắn hiểu nếu không phải vì mình xuất hiện tại tuyến đầu rồi bị địch nhân phát hiện, bọn binh sĩ cũng không có bị hy sinh nhiều như vậy.
Vì không để cho binh sĩ vì bảo vệ mình mà mất mạng một cách vô ích, Khang Tư quyết định sẽ không xuất hiện tại tuyến đầu nữa.
Khang Tư nguyện ý vì những thứ này mà vứt bỏ cái hư danh vô vị. Phải biết rằng ở thế giới này nếu muốn trở thành một vị danh tướng, trừ năng lực chỉ huy ra, chính là vũ lực của bản thân hắn phải hùng mạnh.
Một Tướng quân vũ lực yếu ớt cho dù có năng lực chỉ huy tài giỏi đến đâu đi nữa, cũng sẽ không được bọn binh sĩ sùng bái một cách chân thành, dù sao cường giả vẫn luôn là thần tượng của thế nhân.
Tuy nhiên, vì sao những Tướng quân vũ lực yếu kém, có đầu óc tài giỏi mà không thể nổi danh: nguyên nhân vì bọn họ rất dễ dàng bị địch nhân ám sát bỏ mình. Điểm này hiện giờ Khang Tư vẫn còn chưa hiểu rõ.
- Đại nhân, thi thể chôn cất xong, Thiên tướng Tạc Lạp bọn họ đã theo kế hoạch rời đi rồi.
Y Đạt đi tới bên cạnh Khang Tư, giơ tay chào, nói.
Khang Tư lúc này mới phát hiện chỉ còn một mình trầm tư trên cánh đồng, cũng không còn thấy thi thể, bọn binh sĩ tập trung ở bốn phía cũng thiếu đi mấy ngàn người.
Thấy những thứ này, hắn không khỏi nhớ tới phương án của Tạc Lạp đưa ra, thở dài hướng Y Đạt nói:
- Tạc Lạp đại nhân thật đúng là lợi hại, lại có thể nghĩ tới vấn đề phải đối mặt sau này.
Y Đạt vội vàng nói:
- Đại nhân nói rất đúng. Tạc Lạp đại nhân nghĩ ra biện pháp này quả thật lợi hại, nhưng điều này cũng phải được đại nhân ngài đồng ý hắn mới có thể làm a. Nếu như những Tướng quân khác nhất định sẽ không đồng ý với phương án này. Bởi vì đây không phải là tự đánh mất mặt mũi của mình sao?
Khang Tư gật đầu, hắn đã ba năm làm binh sĩ trong tầng lớp thấp nhất trong quân đội, chuyện các Tướng quân báo cáo láo chiến công hắn đã gặp nhiều. Nhưng xưa nay hắn chưa từng thấy bọn họ phóng to tổn thất của phe mình báo lên trên.
Nhìn nơi xa kia từng hàng gò đất mới đắp, Khang Tư xót xa thầm nói lời xin lỗi: "Thật xin lỗi, vì kế hoạch phải để các ngươi vùi thân nơi dất khách quê người. Sau khi thắng lợi nhất định sẽ dời các ngươi trở về cố hương."
Khang Tư nghĩ tới đây, khóe miệng không khỏi hiện lên một vẻ cười khổ tịch mịch. "Tình cảm của con người thật là kỳ quái, lúc mình còn là binh sĩ, đối mặt với thi thể của đồng bạn chiến đấu, cho tới bây giờ mình cũng chưa hề nghĩ tới phải chôn cất bọn họ, chớ nói chi là vận chuyển thi thể bọn họ trở về cố hương."
"Tại sao hiện giờ sau khi mình lên làm Quan chỉ huy, trong đầu lại có ý niệm như vậy chứ?"
Thấy ánh mắt của Y Đạt bình thản nhìn mình, thấy vô số ánh mắt ở bốn phía kia đang chờ đợi hắn ra lệnh, Khang Tư chợt tỉnh lại. Tâm tình hắn dâng lên nỗi thương tiếc với bọn họ, những người này bởi vì mệnh lệnh của hắn mà đi chiến đấu, đi tìm cái chết... Lúc này hắn quyết định: cuộc sống của hắn không còn là sống cho riêng bản thân mình.
Khang Tư biết rằng tâm hồn cô độc của mình đã từ từ mở ra, chính là nhờ những đồng bọn đồng sinh cộng tử trước mắt đi theo giúp mình.
Nghĩ mới vừa rồi quyết định không ra lại chiến trường, trong lòng Khang Tư xấu hổ một hồi. Bản thân mình núp ở hậu phương còn có tư cách ra lệnh cho bọn họ sao? Hắn chỉ muốn làm một Trưởng quan không cần bọn họ bảo vệ cũng không được sao?
Hiện tại mặc dù Khang Tư có hiểu biết làm Quan chỉ huy, nhưng tình cảm gắn bó với binh sĩ vẫn luôn tồn tại. Phải biết rằng thời gian hắn làm binh sĩ nhiều hơn gấp bao nhiêu lần cuộc sống làm Quan chỉ huy.
Cho nên hắn mới cảm thấy bất an vì chuyện người khác dùng tánh mạng để bảo vệ hắn. Trong nỗi bất an đó, tình cảm gắn bó của hắn với binh sĩ chiếm thượng phong, vì vậy hắn mới có quyết định trái ngược trước đó. Bởi vì chiến trường nơi quy tụ các binh sĩ đó mới là chỗ thuộc về hắn.
Y Đạt không biết quyết định trái ngược trước đó không lâu của Khang Tư, hắn chỉ nghĩ dường như Khang Tư đang nghĩ đến chuyện trọng yếu gì. Cho nên hắn lẳng lặng dắt ngựa, đứng đợi ở một bên.
Sau khi Khang Tư đã hạ quyết tâm, hắn lộ ra nụ cười y như trước kia, nhận dây cương trong tay Y Đạt, phóng mình lên ngựa, phất tay lên ra lệnh:
- Trở về thành Khai Nhất!
Y Đạt nhìn thấy nét mặt của Khang Tư, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Sau khi kết thúc chiến đấu hắn tức giận tiến vào định khuyên can Khang Tư, nhưng phát hiện nét mặt mang vẻ cô tịch của hắn. Mặc dù rất muốn nói lời xin lỗi với Khang Tư, nhưng nghĩ đến sự tồn tại một chủ tướng rất trọng yếu đối với binh sĩ trong quân đội, nên lại nhịn xuống.
Hắn muốn Khang Tư tự mình hiểu được tầm quan trọng của một Tướng quân, nếu không lỡ như Khang Tư bị vùi lấp trong trận xung phong nào đó, chi quân đội này lập tức sẽ tan rã. Bởi vì chi đội quân do tân binh tạo thành này có thể tập trung sức mạnh được như ngày hôm nay, hoàn toàn là do sức thu hút của Chiến Thần Khang Tư này đây.
Trong lòng Y Đạt tràn đầy vui mừng phóng ngựa chạy theo Khang Tư về thành Khai Nhất, hắn nhìn bóng lưng của Khang Tư thầm nghĩ: "Hiện giờ Khang Tư đại nhân đã khôi phục lại thần sắc trước kia, không, phải nói so với trước trận chiến còn có tinh thần hơn, đó là nét mặt không còn mơ hồ nữa. Xem ra Khang Tư đại nhân đã hiểu rõ tầm quan trọng của Quan chỉ huy, vậy là mình có thể nhìn thấy một danh tướng sắp ra đời rồi."
-o-o-o-
Bên trong phủ thành chủ thành La Đặc, Tây Lôi Tư gở ống trúc nhỏ cột trên chân hai con chim bồ câu. Hắn không có lập tức lấy ra tờ giấy bên trong ống trúc, ngược lại lấy hạt bắp rải trong lòng bàn tay cho chim bồ câu ăn, đồng thời ôn nhu vuốt ve lông chim...
Chờ hai con bồ câu ăn no xong bay đi, hắn mới ngồi bên cửa sổ lấy tờ giấy ra xem.
- Ừ, Cổ Đặc Tư đã hoàn thành nhiệm vụ, chẳng qua không ngờ tên Khoát Đức kia lại không tới thành La Đặc, ngược lại chạy tới những thành thị khác, xem ra có lẽ hắn đã đoán ra thân phận cường đạo của ta. A ha, nhân vật này không tệ đây.
Tây Lôi Tư vừa lẩm bẩm, vừa để tờ giấy trong tay xuống, mở tờ giấy kia ra xem.
- Chiêm Đặc toàn quân chết hết. A ha, chuyện này đúng y như ý liệu.
Tây Lôi Tư dĩ nhiên biết Chiêm Đặc sẽ sảng khoái đáp ứng xuất binh, không lẽ chỉ vì mấy câu nói của mình tên ngu ngốc đó mới chịu đi. Nhất định là hắn nghĩ rằng Khang Tư vì phòng thủ thành Khai Nhất để tạo đường lui, nên chỉ có thể phái ra một nửa binh lực để nghênh chiến.
Nhưng thật ra thành Khai Nhất chỉ là một thành nhỏ có thể chứa năm ngàn người, bên trong thành có thể chiến đấu chỉ có hai ngàn quân của Cổ Đặc Tư kia, hơn nữa thành Khai Nhất lại ở trên vùng đồng bằng không có điểm chiến lược hiểm yếu nào, sao có thể ngăn chặn được đường lui của hơn một vạn quân đội chứ?
Khi Khang Tư nhận được tin tức bọn cường đạo nhất định là huy động toàn bộ lực lượng, bởi vì thành Khai Nhất căn bản không có gì uy hiếp, chỉ có tên Chiêm Đặc biết chút binh thư kia mới có thể khôn ngoan quá ngược lại bị tính lanh chanh hại.
- Ồ? Quân đội của Khang Tư giảm quân số một phần ba?
Tây Lôi Tư thấy tin này, không nhịn được cau đôi mày, mặc dù hắn để Chiêm Đặc đi lót đường, mục đích là để tước giảm thực lực của Khang Tư, đồng thời cũng là để chuẩn bị cho kế hoạch. Nhưng Chiêm Đặc lại có năng lực kéo theo một phần ba quân số của Khang Tư để lót chân sao?
"Tên Chiêm Đặc này nếu quả thật đã tiêu diệt gần nửa quân số của Khang Tư, vậy đúng là hắn bị chết thật oan ức, vì như vậy sẽ làm chậm trễ kỳ hạn thành công của kế hoạch mất mấy ngày." Tây Lôi Tư nghĩ thầm như vậy, nhưng hắn vẫn không tin Khang Tư lại vô dụng như vậy, một vạn năm ngàn quân chống với bốn ngàn lại phải chết hơn bốn ngàn quân.
Nhưng tin tình báo của mình không thể báo tin vô căn cứ, nhất định là đã chứng thật rõ ràng mới báo lên.
"Có phải Khang Tư cố tình bố trí mê hồn trận, để ẩn dấu thực lực hay không? Nhưng ở chỗ này, rất dễ dàng bị người ta dò thám được tung tích, hơn nữa lúc binh sĩ rời khỏi trận chiến ai nấy cũng đều xuống thấp tinh thần. Lương thực tiêu hao tăng lên, ở địa phương xa lạ này càng kéo dài cuộc chiến, đúng là hết sức không sáng suốt a."
Tây Lôi Tư hơi buồn bực, nhưng hắn rất nhanh đã quyết định truyền lệnh cho gián điệp điều tra xung quanh thành Khai Nhất, vì cho dù quân đội ẩn núp thế nào thì cũng phải giữ liên lạc với bản trận, như vậy rốt cuộc vẫn có thể xác định được quân của Khang Tư là tổn thất một phần ba, hay là ẩn dấu một phần ba binh sĩ.
Sau khi truyền lệnh xuống, Tây Lôi Tư đột nhiên cảm thấy dường như mình quá lo lắng: "Sức chiến đấu của đội quân Chiêm Đặc rất mạnh, đặc biệt là Chiêm Đặc sau khi học qua binh thư, lực chiến đấu đã tăng vọt lên, làm cho toàn quân hắn chết hết thì dĩ nhiên phải bị tổn thất rất lớn. Hơn nữa cho dù Khang Tư thật sự ẩn tàng binh đội, hiện giờ hắn cũng không có biện pháp sử dụng chi quân đội đó để giành chiến thắng trên chiến trường."
Tây Lôi Tư đứng bên cửa sổ nhìn mặt trời lặn ở hướng Tây, hắn thở phào lẩm bẩm: "Hy vọng Khang Tư chịu đựng không nổi, đi cướp lương thực của các thành. Nhưng mà ta nghĩ hắn không có khả năng lựa chọn phương pháp cướp đoạt. Nhưng nếu hắn lui quân về cũng tốt, ít nhất trong vòng mấy tháng Khi Hồng Quốc cũng không thể lập tức phát động chinh phạt lần thứ ba, như vậy điện hạ có thời gian thêm được mấy tháng..."
Nhìn cảnh sắc nơi xa, trên mặt Tây Lôi Tư lộ ra vẻ chờ mong.
-o-o-o-
Khang Tư vừa đến thành Khai Nhất, không khỏi bị một màn trước mắt làm kinh ngạc đến ngây người: cửa thành mở rộng, vô số dân chúng rải rác khắp nơi, nằm có ngồi có, bầu không khí trầm lặng. Thế nhưng khi thấy đội quân của Khang Tư đi tới, lập tức hai mắt cả bọn đều bừng sáng lên, cùng xông tới.
Nhìn thấy vô số ánh mắt không bình thường kia, đội tiên phong lập tức khẩn trương đề phòng.
Những dân chúng kia nhìn thấy vũ khí binh đao sáng ngời bèn dừng bước lại. Bọn họ mặc dù không có tiếp tục đi tới, nhưng bắt đầu la ó ầm ĩ.
Y Đạt sớm đã chạy lên phía trước thăm dò tình hình, nôn nóng chạy trở lại, vừa xuống ngựa đã tức giận nói:
- Đại nhân! Bọn họ nói tên Khoát Đức kia nói cái gì trợ giúp chúng ta đánh cường đạo, sau khi chúng ta đi, liền ra lệnh cho lính đánh thuê đem tất cả lương thực trong thành chuyển đi, ngay cả hạt giống của họ cũng bị cướp đi.
Khang Tư lập tức nghĩ đến điều mình suy đoán trước kia, xem ra chuyện này thật sự đã tới.
- Đại nhân, tên Khoát Đức này muốn làm cho chúng ta lương thực tiêu hao hết, bởi vì lúc hắn đi, còn nói chúng ta là quân đội hoàng gia của Khi Hồng Quốc, là hóa thân chính nghĩa, nhất định sẽ không để cho dân chúng chịu đói khát. Bây giờ những dân chúng kia tới xin lương thực của chúng ta!
Y Đạt tiếp tục nói.
Binh sĩ ở bốn phía nghe nói đều giật nảy mình, nói cách khác phải nuôi sống hơn hai vạn dân chúng này sao? Bọn họ biết quân lương chỉ có thể đủ ăn hơn hai tháng, cũng không có ai lo lắng vấn đề lương thực không đủ, ai cũng tin tưởng trong hai tháng quân đội nhất định có thể thu phục địa phương này. Nhưng lúc này nảy sinh ra hơn hai vạn người ăn, quân lương đó có thể chống đở được mấy tháng chứ? Đến lúc đó nếu như địch nhân tấn công thì sao?
Nghĩ tới đây, đầu óc đơn giản của bọn binh sĩ ý thức được mối nguy cơ rất lớn. Tất cả đều nắm chặt binh khí trong tay, khẩn trương nhìn Khang Tư. Bọn họ biết rằng đây là mưu kế của địch nhân, mục đích để mau tiêu hao hết quân lương của mình. Lúc này chỉ cần Khang Tư ra lệnh một tiếng, những binh lính này nhất định sẽ đánh đuổi những dân chúng nhắm vào quân lương của mình.
Dù sao với những người không quen không biết, thậm chí có thể nói là dân chúng của nước địch, bọn binh sĩ này không cần phải quan tâm bọn họ chết hay sống!
Khang Tư nhìn thấy thần sắc khẩn trương của bọn binh sĩ, không thèm quan tâm, chỉ gật gật đầu nói với Y Đạt:
- Theo kế hoạch làm việc đi.
Y Đạt sau khi giơ tay chào Khang Tư, xoay người phất tay ra lệnh:
- Hành động!
Hắn vừa dứt lời, các Trưởng quan lập tức bắt đầu chỉ huy bộ hạ hành động
Sau đó bọn binh sĩ di chuyển, thoáng cái đã vây quanh hơn hai vạn dân chúng kia. Mặc dù binh sĩ đã tách đi bốn ngàn người, còn có hơn một ngàn người bị thương, nhưng thêm vào các binh sĩ đội quân nhu, quân số vẫn còn một vạn người vẫn rất dễ dàng hoàn thành vòng vây này.
Nhìn thấy binh khí lóe hàn quang, ánh mắt đầy sát khí, sắc mặt dân chúng trong vòng vây đều trắng bệch, hai chân không ngừng run rẩy. Còn tất cả các trẻ con đều bị dọa cho hoảng sợ khóc thét lên, nhưng rất nhanh chúng liền bị cha mẹ ở bên cạnh bịt miệng chúng lại, nhưng những tiếng khóc thút thít vẫn không ngừng truyền ra.
Bọn họ đều là những nông phu tay không một tấc sắt a, đâu có ai từng nhìn thấy cảnh này?
Khang Tư thấy thần sắc sợ hãi của đám nông dân, không đành lòng thở dài. Nhưng không có biện pháp, nếu như không làm như vậy, thì không thể khống chế cục diện được. Không trấn áp bọn họ ngay, thì không thể nói chuyện phân rõ trắng đen và bọn họ cũng không thể dễ dàng nghe hiểu ý của mình.
Y Đạt cỡi ngựa đi vào vòng vây, uy nghiêm quét mắt nhìn đám dân chúng không còn dám lên tiếng, sau đó lớn tiếng nói:
- Các ngươi muốn làm gì! Dám vây công quân đội hoàng gia? Phải biết đó chính là tử tội!
Bọn binh sĩ dưới chỉ thị của Trưởng quan, khi Y Đạt vừa lên tiếng nói, chúng phối hợp rất tốt, trước một bước, đồng thời đều hô to:
- Vây công quân đội là tử tội!
Cả vạn người đồng thời gào lên, âm lượng kia thật là đủ dọa người, những nông phu này chỉ biết làm ruộng làm vườn nhất thời bị dọa cho hoảng sợ, tất cả đều quỳ xuống, ráng sức dập đầu cầu xin tha thứ.
Khang Tư cau tít đôi mày, không nghĩ tới muốn giúp đỡ các nông phu này cho tốt lại chứng kiến cảnh này. Nhân số họ tuy nhiều, nhưng không có một chút ý muốn phản kháng, điều này cũng khó trách Khoát Đức đơn giản chỉ dựa vào một số lính đánh thuê, liền có thể chuyển đi hết lương thực của họ.
Nhưng nếu mình cũng giống như bọn họ, còn có thể có dũng khí để phản kháng không? Khang Tư không khỏi thầm suy nghĩ.
- Được rồi, tất cả đứng lên đi, hãy phái ra một người đại diện nói lên ý của các người muốn làm gì.
Y Đạt thấy trời sắp tối nên chuyện này cần phải giải quyết nhanh một chút.
Đám nông phu mặc dù nghe nói như thế, nhưng không người nào dám đứng lên.
Một người nông phu già nua run rẩy kinh hãi bò ra, trước dập đầu mấy cái, mới dùng giọng run run nói:
- Đại nhân, thành chủ đại nhân nói phải ủng hộ đại nhân đánh cường đạo. Chẳng những lấy đi tất cả lương thực trong thành, còn đem hạt giống chúng ta chuẩn bị cho năm sau và một số lúa còn chưa chín muồi trên ruộng cũng gặt đem đi.
Chúng ta chỉ là muốn cùng đại nhân... phải lấy về... một số... hạt giống để làm ruộng mà thôi. Chúng ta tuyệt đối không có ý mạo phạm đại nhân...
Lão nhân vừa nói xong, áo quần đã bị ướt đẫm mồ hôi.
Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của lão nhân, đã già lão như vậy rồi, lại quỳ dập đầu với người chỉ đáng con cháu mình, ngay cả muốn lấy về một chút hạt giống của mình cũng phải ăn nói khép nép như vậy, Khang Tư thở dài, đây chính là nỗi xót xa của kẻ yếu sao.
Đồng thời Khang Tư hắn cũng bội phục sự tuyệt tình tuyệt nghĩa của Khoát Đức, đến ngay cả lúa còn chưa kịp chín muồi cũng gặt hái sạch sẽ, chẳng lẽ hắn không sợ đám dân chúng này sẽ vì như vậy chết đói hết sao?
- Phải thu về? Thu về cái gì?
Y Đạt vẫn cứ lớn tiếng hỏi, hắn diễn vai kẻ ác, cho nên phải hết sức biểu diễn.
Lão nhân bị Y Đạt dọa cho hoảng sợ, vội vàng lắp bắp nói:
- Không... Không phải là... miệng của tiểu nhân không biết nói chuyện, xin đại nhân tha thứ.
Lão nhân ra sức tát mấy bạt tai vào mặt mình, sau đó lo lắng dè dặt nói:
- Tiểu nhân là... là nói... Xin đại nhân bố thí cho một ít hạt giống... cho chúng ta, nếu không chúng ta sẽ... không thể làm ruộng được nữa.
Y Đạt mặc dù bị dọa cho hoảng sợ, nhưng vẫn nén nhịn tiếp tục nói, có điều cũng không còn giả giọng hung ác nữa:
- Có phải tên Khoát Đức kia nói tất cả lương thực đều đem cho chúng ta hay không, đồng thời nói lúc các người gặp được chúng ta, có thể sẽ thu lại đúng không?
Lão nhân phản xạ gật gật đầu.
Y Đạt nhảy xuống ngựa đỡ lão nhân dậy, tức giận nói:
- Các người bị lừa rồi! Tên khốn Khoát Đức kia, chẳng những lừa lấy lương thực của các người, cũng gài chúng ta vào bẩy của địch nhân, làm hại chúng ta tổn thất hơn bốn ngàn người! Ông nghĩ tên phản tặc này sẽ chuyển lương thực cho chúng ta sao?
Y Đạt nhân cơ hội đem mấy chữ "binh lực tổn thất" truyền bá ra ngoài.
Lão nhân vốn đang rất bối rối nghe câu nói của Y Đạt, vội vàng ngẩng đầu nhìn một vòng binh sĩ ở xung quanh, lão đã thấy qua quân đội của Khang Tư lúc vừa mới tới đây, lúc này nhìn xem quả nhiên thiếu rất nhiều người.
Chân lão không khỏi mềm nhũn, ngồi sụp dưới đất, nước mắt trong cặp mắt nhăn nhíu chảy tràn ra. Lúc này lão đã biết quân đội không có nhận được lương thực, như vậy bọn lão không có lý do gì bám theo chân bọn họ đòi hỏi hạt giống nữa. Chẳng qua là, rồi đây bọn lão sẽ sống như thế nào chứ!
Sau khi đám dân chúng kia hiểu rõ chuyện gì xảy ra, tất cả đều lộ ra vẻ tuyệt vọng trên nét mặt, cũng có rất nhiều người chuyển vẻ tuyệt vọng thành phẫn nộ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Y Đạt biết đã đạt được mục đích rồi, lúc này chính là lúc đại nhân đóng vai chính diện làm người tốt.
Trước đó Y Đạt cùng nhóm người Tạc Lạp bàn bạc để giải quyết vấn đề của dân chúng, cả bọn đều quyết định phải nhân cơ hội đề cao danh vọng của Khang Tư trong dân gian. Vì thế hắn mới cam tâm đóng vai kẻ ác khiến người ta chán ghét.
Thế nhưng khi hắn nhìn về phía Khang Tư, phát hiện Khang Tư ngẩng đầu nhìn lên bầu trời không biết đang suy nghĩ gì, không khỏi lo lắng nháy mắt ra hiệu với tên thân binh bên cạnh Khang Tư.
Khang Tư hiện tại đang trầm tư suy nghĩ: Tại sao tầng lớp nông dân dưới chót nhất, khi bị đủ loại áp bức như vậy, vẫn ngoan ngoãn chấp nhận như con cừu non chứ? Vẫn để mặc cho người ta lột da xẻ thịt chứ? Chẳng lẽ bọn họ không có nghĩ tới chuyện phản kháng lại những thứ bất công đối đãi với chính mình sao?
Mặc dù lúc sau này Khang Tư đọc không ít sách vở, nhưng phần lớn là binh thư, cho nên hắn không thể hiểu rõ những vấn đề này.
Hắn biết mình có suy nghĩ như vậy, cũng là vì trong binh thư từng nói tới từ "Dân tâm" này, nếu không căn bản cũng không lóe ra những ý nghĩ vừa rồi trong đầu hắn.
"Trước kia và cho tới bây giờ mình cũng chưa từng nghĩ tới những vấn đề phức tạp thế này, có lẽ sau khi mình học tập, trong đầu mới có thể bắt đầu nghĩ một số vấn đề khác thường." Nghĩ tới đây, Khang Tư không khỏi thở dài: "Có kiến thức thật tốt a."
- Đại nhân... Đại nhân!
Tên thân binh bên cạnh kêu dồn dập làm Khang Tư chợt tỉnh lại. Nhìn thấy Y Đạt vừa đỡ lão nhân co quắp trên mặt đất, vừa lo lắng nhìn mình. Khang Tư nhớ lại quyết định lúc cùng nhau bàn bạc, không khỏi thở dài thật sâu.
"Tại sao ngươi cứ nghĩ vì ta như vậy chứ?" Khang Tư rất muốn hỏi Y Đạt câu này, nhưng bẩm sinh hắn không có tài ăn nói, rốt cục không có cơ hội nói thành lời.
Khang Tư mặc dù không thích loại bịa chuyện tạo thế này, nhưng thấy ánh mắt của Y Đạt, biết hắn nóng lòng chờ biểu hiện của mình.
Không đành lòng từ chối ý tốt của tên đội trưởng thân binh vẫn muốn trợ giúp mình, Khang Tư không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ xuống ngựa bước lại gần Y Đạt.
Các Trưởng quan kia từ trước đã nhận được gợi ý, vội vàng ra chỉ thị.
Khang Tư được bọn thân binh bảo vệ vừa tiến vào vòng vây, dân chúng trong vòng lập tức biết đại nhân tới, bởi vì tất cả binh sĩ thấy người trẻ tuổi mặc khôi giáp, sáng bóng đó, tất cả đều xoát một tiếng đồng loạt giơ tay chào, mà ngay cả đại nhân rất uy phong kia đang nâng đỡ lão, cũng cung kính đứng ở một bên.
- Không cần lo lắng, chúng ta là quân đội chính quy của Khi Hồng Quốc, tới đây là để thu phục vùng lãnh thổ này. Các người cũng là con dân của Khi Hồng Quốc, quân lương của chúng ta mặc dù không nhiều lắm, nhưng cũng có thể giải quyết cho các người được no đủ.
Khang Tư đón nhận mấy vạn ánh mắt, bình tĩnh nói ra những lời này.
Hắn từ rất lâu đã thành thói quen chịu đựng ánh mắt của mọi người. Thời niên thiếu, chịu đựng ánh mắt chính là khinh thường, miệt thị, chán ghét...
Thời kỳ làm binh sĩ thì chịu đựng ánh mắt kinh ngạc, bội phục, đố kỵ của phe mình; ánh mắt oán hận, hoảng sợ của địch quân; còn sau khi lên làm Trưởng quan trừ các ánh mắt hâm mộ, bội phục, sùng bái, còn gộp lại cả những ánh mắt thời niên thiếu và ánh mắt của hai phe địch ta thời binh sĩ kia.
Nghĩ đến sau khi trở thành Trưởng quan, không ngờ lại phải chịu đựng mọi ánh mắt của các thời kỳ lúc trước, Khang Tư cảm khái lộ ra một nụ cười khổ.
Khang Tư nói giọng bình thản mang theo ánh mắt tịch mịch, kèm theo một nụ cười kỳ lạ kia, khiến cho lời của hắn nói ra tạo nên một cảm giác xúc động cho người nghe.
Bọn binh sĩ tiếp nhận quyết định của Khang Tư, bọn họ nghĩ lại mà xấu hổ vì mình đã có ý nghĩ muốn đuổi dân chúng đi, tại sao đã quên mình là đội quân chính nghĩa đi thu phục lãnh thổ chứ?
Còn tất cả dân chúng đều kích động nhìn Khang Tư, không nghĩ tới đại nhân này lại nguyện ý vì những dân chúng vô dụng như mình, lãng phí số quân lương quý giá kia.
Y Đạt hài lòng nhìn biểu tình của dân chúng, hắn biết Khang Tư đã thành công tạo thế cho mình, đã tạo được ấn tượng tốt ở trong lòng hơn hai vạn dân chúng nơi đây.
Màn đêm mặc dù đã phủ xuống, nhưng thành Khai Nhất vẫn không có chìm vào bóng tối, cả thành Khai Nhất tiếng người nhao nhao rộn ràng khí thế ngất trời.
Ngoài thành đã dựng lên chi chít các khung nhà. Ở chỗ nhà cửa dày dặc tạm bợ này, phụ nữ, trẻ con, người già lão đều bận bịu tíu tít, đều trở thành thợ mộc, thợ hồ. Mà từ xa không ngừng có người khiêng cây tới, đàn ông cường tráng thì mạnh mẽ vung công cụ trong tay lột vỏ đẽo gọt những cây này.
Khi Y Đạt vừa vào thành, liền đề nghị với Khang Tư để dân chúng chuyển ra ngoài thành cư ngụ, thứ nhất có thể giảm bớt lượng người bên trong thành, thứ hai cũng dễ dàng quản lý hơn.
Dân chúng ăn quân lương dĩ nhiên phải nghe lời, hơn nữa có thể ở chỗ rộng rãi thoải mái hơn, cớ sao không tự nguyện mà làm? Không phải lúc này, đều đang bận bịu xây dựng nhà của của mình đó sao?
- Đại nhân, sau khi quân lương của chúng ta phân phối cho họ, chỉ còn có thể chống đở một tháng. Chúng ta có thể vượt qua cửa ải khó khăn này hay không, thì phải xem Tạc Lạp đại nhân thu hoạch như thế nào.
Y Đạt đứng ở trên tường thành, bẩm báo với Khang Tư bên cạnh.
- Ôi, ta nghĩ lúa má ở ruộng đất bỏ hoang kia cũng không thu được bao nhiêu đâu, Tạc Lạp đại nhân thu hoạch hẳn là rất ít. Hơn nữa bọn họ chỉ đem theo một tuần lương thực, không thể ẩn giấu hành tung bao lâu.
Khang Tư nhìn ánh lửa ngổn ngang dưới thành, thở dài nói.
- Đại nhân...
Y Đạt cắn môi, cố lấy dũng khí nói:
- Nhưng thật ra nhiệm vụ của Tạc Lạp đại nhân, không đơn thuần là đi thu hoạch lúa trên những đám ruộng hoang kia, nhiệm vụ chân chính của hắn là đánh lén những thành thị khác, cướp đoạt lương thực trong thành.
Nói đến đây, Y Đạt vội vàng giải thích:
- Đại nhân không cần lo lắng lòng dân sẽ xa cách chúng ta, binh sĩ Tạc Lạp đại nhân mang theo, đều thay trang phục của bọn cường đạo. Đám dân chúng bị tập kích, nhất định sẽ cho là bọn cường đạo gây ra.
Nói xong, Y Đạt cúi đầu, không dám nhìn mặt Khang Tư. Bởi vì làm trái với mệnh lệnh của chủ tướng là tội nặng.
Thế nhưng, Khang Tư không có nổi giận như trong tưởng tượng của Y Đạt, mà chống tay lên tường thành, ngẩng đầu, nhìn màn đêm tối đen bình thản nói:
- Ta biết.
- A, đại nhân ngài biết?
Y Đạt rất kinh ngạc, bởi vì trước khi Tạc Lạp lên đường, từng nhắc nhở mình phải giữ bí mật chuyện này, theo lý hẳn là chỉ có mình và Tạc Lạp hai người biết, tại sao đại nhân lại biết chứ?
- Đúng vậy, ta biết, lúc Tạc Lạp đại nhân đưa ra ý kiến phải thay đổi trang phục của bọn cường đạo, ta đã đoán được như vậy, bởi vì những ruộng lúa kia căn bản không thể đủ cung cấp cho chúng ta.
Khang Tư quay đầu nhìn Y Đạt nói.
Thấy ánh mắt kia, Y Đạt bối rối một trận, vội vàng quỳ xuống xin tội:
- Xin đại nhân trị tội thuộc hạ làm trái lệnh, nhưng xin đại nhân khoan thứ cho Tạc Lạp đại nhân, hắn là vì...
- Ôi, đứng lên đi, địa phương này mặc dù là lãnh thổ của Khi Hồng Quốc, nhưng hiện nay cũng đã giống như địch quốc rồi. Ta nhớ trong binh thư có nói: Thân là một Tướng quân, vấn đề cung ứng lương thực cần phải giải quyết ngay tại chỗ trong nước địch, bởi vì lấy được một cân lương thực ngay tại chỗ tương đương với hai mươi cân từ trong nước vận chuyển tới.
Đây chính là phương pháp cơ bản làm mạnh cho mình đồng thời tước giảm lực của địch nhân. Hơn nữa cũng là cách khiến cho dân chúng càng thêm căm ghét bọn cường đạo. Cho nên Tạc Lạp đại nhân đã quyết định đúng.
Khang Tư khoát khoát tay, nhìn lên bầu trời nói.
Y Đạt cảm nhận được trong giọng nói của Khang Tư kia có một cảm giác khác thường, hắn lấy làm lạ hỏi:
- Đại nhân, nếu đã như vậy, tại sao ngài vẫn...
Y Đạt không biết làm sao để biểu đạt ý tứ, may là Khang Tư dường như hiểu hắn muốn nói gì.
Khang Tư tiếp lời nói:
- Không cần lo lắng, ta chẳng qua rất lấy làm lạ, tại sao dân chúng phải gánh chịu hậu quả của chiến tranh chứ? Giống như nơi này đây.
Khang Tư chỉ chỉ các ánh lửa dưới thành nói tiếp:
- Khoát Đức đại nhân vì phối hợp chiến lược tiêu thổ, đem tất cả lương thực, bao gồm cả lúa còn chưa kịp chín tới cũng mang đi. Hơn nữa vì muốn cho lương thực của chúng ta mau tiêu hao hết, lại đem toàn bộ con dân của hắn lưu lại chịu đói khát. Nếu như chúng ta không phải vì cố kỵ lòng dân xa rời quốc gia, như vậy những người dân này phải chết đói. Mà chủ mưu nhóm lên điều ác này: Khoát Đức đại nhân thì nhất định đang nơi nào đó sống rất thanh thản.
Y Đạt ngẩn người một lúc, hắn không nghĩ tới Khang Tư lại có những ý nghĩ này. Suy nghĩ trong chốc lát, hắn thở dài nói:
- Đại nhân, đây chính là chỗ khác nhau giữa kẻ yếu và người mạnh, những nông dân này mặc dù làm ra vật chất nuôi sống đám người tầng lớp trên, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể bị tầng lớp trên vứt bỏ như một quân cờ, bởi vì người tầng lớp trên khống chế quân đội là công cụ đại biểu cho kẻ mạnh.
Chỉ cần là người mạnh thì có thể nô dịch kẻ yếu, đó cũng là quy luật của trời cao định ra, tôi tin rằng bất luận trải qua bao nhiêu năm tháng, quy luật này cũng sẽ không thay đổi. Cho dù có thay đổi, cũng là kẻ yếu lúc ban đầu biến thành người mạnh hiện tại, người mạnh trước kia biến thành kẻ yếu hiện tại . Nói đến cùng, định luật người mạnh nô dịch kẻ yếu vẫn không thay đổi.
Khang Tư chỉ là một lúc cảm xúc, không nghĩ tới Y Đạt lại có thể nói ra những đạo lý này. Hắn thoáng ngẩn người sau đó nói ra nghi vấn đã từ lâu hắn muốn hỏi:
- Ta biết ngài và Tạc Lạp đều là người hiểu biết sâu rông, vì sao lại nguyện ý trở thành thuộc hạ của một con người bình thường như ta? Hơn nữa còn tận tâm trợ giúp ta như vậy chứ?
Y Đạt sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh lộ ra nụ cười:
- Tôi tin rằng đại nhân ngài cũng biết, Tạc Lạp đại nhân là Công chúa phái tới trợ giúp ngài. Thế nhưng hiện tại cho dù Công chúa ra lệnh cho Tạc Lạp đại nhân trở về, Tạc Lạp đại nhân cũng không muốn rời khỏi ngài.
Còn tôi, tôi chỉ là một người bình thường, nhiều nhất chỉ là đội trưởng thân binh của ngài, dĩ nhiên tôi phải trợ giúp cho chủ tướng của mình.
Thấy Khang Tư lộ ra thần sắc tịch mịch, Y Đạt thu lại nét mặt tươi cười, đổi thành vẻ cung kính nói:
- Bọn thuộc hạ có lẽ có một chút năng lực nhỏ nhoi, nhưng đại nhân lại có được sức thu hút mà bọn thuộc hạ không có, điều này cũng chính là nguyên nhân làm cho bọn thuộc hạ nguyện ý thuần phục.
- Sức thu hút?
Khang Tư mơ hồ, mình xuất thân là một đứa trẻ mồ côi, thời gian gần đây mới học được một chút kiến thức, có sức thu hút gì chứ?
- Đúng vậy, ở thế giới ham muốn hưởng thụ vật chất này, đại nhân ngài với tính cách xử thế lạnh nhạt, lòng trong sáng không thiết kim tiền mỹ nữ, lại ẩn chứa tấm lòng nhân ái, cùng với thái độ bình đẳng với mọi người, tất cả những thứ này đều như dòng suối mát thu hút bọn thuộc hạ, ở bên cạnh ngài thuộc hạ có thể nhận được sự thanh thản trong tâm hồn.
Y Đạt chân thành nói.
Nhưng thật ra hắn còn có một câu không nói ra, chính là Khang Tư có một loại năng lực tiềm ẩn có thể ngấm ngầm biến đổi tính cách của kẻ khác. Hiện tại mình so với trước kia, quả thực chính là một người khác biệt.
- À...
Khang Tư trầm mặc: "Mình có tốt như vậy không? Nhưng thật ra mình hẳn là người do dự thiếu quyết đoán, không có chủ kiến, mình chỉ cố làm người bình thường thôi."
Thấy Khang Tư trầm tư suy nghĩ, Y Đạt biết Khang Tư không thể tiếp thu đánh giá của mình đối với hắn. Không đánh giá cao mình là một chuyện tốt, nhưng đánh giá thấp mình thì là chuyện xấu a. Xem ra Khang Tư đại nhân còn phải biết rõ chính mình mới được.
Y Đạt quyết định để Khang Tư một mình tự suy nghĩ, cho nên sau khi chào Khang Tư liền rời đi.
Một lúc lâu sau, Khang Tư ngẩng đầu thở dài:
- Ôi, có thể có được bộ hạ như vậy, tên Khang Tư ngươi thật đúng là một người may mắn, nhưng ta có thể trở thành người trong kỳ vọng của bọn họ không đây?
- Ngươi không thể, bởi vì ngươi không có cơ hội nữa.
Một tiếng nói lạnh lùng vang lên trong bầu trời đêm.
Khang Tư nghe những lời này, quay đầu hướng về phía phát ra tiếng nói, chỉ thấy vốn chỉ có một mình hắn trên tường thành, giờ thêm một người, một người mặc trang phục binh sĩ.
Dưới ánh đuốc chiếu rọi xuống tường thành, có thể thấy người kia là một người rất bình thường, không có một chỗ nào đặc biệt. Nếu không xác định ánh mắt lạnh lùng của hắn nhìn mình, không có bất cứ tình cảm nào lộ ra ngoài, Khang Tư cũng không nghĩ tới câu nói vừa rồi là do hắn nói ra.
Ngay khi Khang Tư nhìn về phía hắn, tên binh sĩ đó đột nhiên toát ra một khí thế oai nghiêm lẫm liệt, sau đó hắn nhẹ buông tay để mặc cho cây trường thương trong tay rơi xuống. Ngay sau đó, chỉ thấy hàn quang chợt lóe, hắn đã rút bội kiếm ra, từ từ đi tới phía Khang Tư.
Nhìn bộ dáng khoan thai, hoàn toàn không lo lắng Khang Tư có thể kêu gọi vệ binh lên hay không.
Khang Tư đã nhìn ra tên binh sĩ này ẩn chứa sát ý mãnh liệt, khi người nọ rút đao, Khang Tư cũng rút đao ra. Năng lực phản xạ, khiến hắn trong nháy mắt liền tiến vào trạng thái cảnh giới.
Người nọ thấy Khang Tư căn bản không có lộ ra bất cứ vẻ kinh hoàng nào, không khỏi lộ ra vẻ tươi cười, ngừng bước chân, kiếm trong tay chỉ xéo trên mặt đất. Hắn chẳng qua là tùy tiện đứng ở nơi đó, nhưng cái tư thế này khiến cho người ta hiểu rằng hắn có thể tùy thời tấn công.
Khang Tư nắm thật chặt lợi đao trong tay, không nói gì, bởi vì bộ dáng của đối phương rõ ràng cho biết có lời muốn nói, cho nên Khang Tư lẳng lặng chờ đợi.
Người nọ bình thản nói:
- Thật không hỗ là Tướng quân có được danh hiệu Chiến Thần, ta tin rằng không có bất cứ một Tướng quân nào lúc gặp phải thích khách, không phải la lên gọi vệ binh, mà bày ra tư thế chiến đấu.
Khang Tư nghe nói như thế không khỏi lộ ra một vẻ cười khổ, bất đắc dĩ ở trong lòng thở dài thầm nghĩ: "Thích khách? Thì ra mình cũng có lúc được thích khách xem trọng a."
Chẳng qua, Khang Tư không hỏi là ai phái hắn tới, chỉ lẳng lặng nhìn tên thích khách.
Tên thích khách kia thấy Khang Tư không có mở miệng dò hỏi, mắt hắn lộ ra thần thái hồ nghi, mở miệng nói:
- Ngươi không muốn biết là ai phái ta tới? Hay là ngươi đã biết?
Khang Tư khẽ lắc đầu, không nói gì, vẫn không chớp mắt nhìn chằm chằm tên thích khách.
Tên thích khách thấy động tác Khang Tư lắc đầu, không khỏi hơi sửng sờ, nhưng rất nhanh cười nói:
- Chủ cũ của ta ngươi cũng biết, chính là thành chủ thành này: Khoát Đức.
Khang Tư nghe nói như thế không khỏi sửng sốt, mà tên thích khách vẫn luôn chú ý tới nét mặt của Khang Tư, chính đang chờ cơ hội này. Kiếm của hắn vốn chỉ chéo xuống đất, đột nhiên vung lên, cả người mang theo hàn quang, vọt tới như bay chém vào Khang Tư.
Khang Tư cũng không để đối phương tới gần sát người, vừa thấy hàn quang kia, Khang Tư căn bản không còn kịp suy nghĩ, thân thể hoàn toàn theo bản năng vung đao ngăn chặn đường kiếm này đồng thời lập tức thuận thế hung hăng chém tới đối phương.
Khang Tư ở trên chiến trường rèn luyện năng lực phản xạ biết bao năm tháng, lúc này phát huy ra.
Tên`thích khách không nghĩ tới, Khang Tư lại dễ dàng ngăn cản được đòn công kích mình thừa dịp hắn phân tán tinh thần phát ra, hơn nữa còn nhanh như vậy phản công lại, hắn vội vàng rút đao về đỡ thế chém của Khang Tư. Nhưng lúc hắn vừa định khởi thế công, Khang Tư đã tung mạnh đao đâm vào cổ của hắn. Khiến tên thích khách vội vàng lui ra sau một bước, tránh thoát một kích kia.
Thế nhưng Khang Tư đuổi sát theo một bước, đồng thời vừa tung chân đá vào hạ bộ, vừa vung đao đâm tới lồng ngực tên thích khách.
Tên thích khách cũng không phải là nhân vật bình thường, rất nhanh xoay người một trăm tám mươi độ tránh thoát, đồng thời lật tay chém vào lưng Khang Tư.
Chân Khang Tư đá ra không trúng đích rơi xuống đất, nhưng thuận thế lấy chân này làm trụ, đột nhiên nghiêng người huy đao chém tới cổ tên thích khách. Tên thích khách biết, cho dù mình chém trúng Khang Tư, Khang Tư cũng chỉ là trọng thương mà thôi, nhưng đầu của mình lại rời khỏi cổ, cho nên hắn vội vàng cử kiếm chặn đường đao của Khang Tư lại.
"Keng", tiếng kim khí chạm nhau cùng lúc lóe lên những đốm lửa. Tên thích khách chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, trong lòng hắn cả kinh, đối phương xem ra lực lượng không yếu hơn mình.
Tên thích khách còn chưa kịp thi triển kiếm pháp, Khang Tư lần nữa áp sát tới, vung đao bổ xuống đầu của hắn. Tên thích khách vừa định giơ kiếm lên ngăn đỡ, chợt phát hiện ánh đao kia đột nhiên thay đổi phương hướng, không ngờ thế chém lại biến thành đâm, hơn nữa không phải đâm vào chỗ yếu hại, mà đâm vào bắp đùi của mình.
Tên thích khách không chút nghĩ ngợi, liền tính toán lui về phía sau một bước, chuẩn bị thuận tay vớt rụng đầu Khang Tư. Nhưng một đao kia lại đột nhiên thay đổi phương hướng, thuận thế đi lên đâm tới bộ ngực của tên thích khách. Tên thích khách vội vàng thu kiếm nghiêng người, nhưng thanh đao kia vẫn nhanh chóng thay đổi đường đao, thân đao lật nghiêng chém tới, tên thích khách không thể làm gì khác hơn là nâng kiếm lên ngăn chặn trước thân mình.
Tiếng va chạm truyền ra còn vang dội hơn lần trước, bởi vì Khang Tư dùng hai tay chém tới, mà thích khách chỉ cầm kiếm một tay. So lực lượng hắn đã bị thiệt thòi. Tên thích khách không tự chủ thối lui về phía sau một bước.
Khang Tư không bỏ qua cơ hội chiếm thượng phong, mạnh mẽ thừa thắng truy kích, chém liên tiếp mấy đao.
Tên thích khách cố hết sức chống đỡ những thế đao này, hắn rất kinh ngạc, bởi vì hắn hoàn toàn không phát hiện được thế đao của Khang Tư phát ra công kích vào chỗ nào trên thân mình. Hơn nữa mỗi một đao Khang Tư công tới chỗ nào, nơi đó đều là chỗ hắn không có phòng thủ. Trên phương diện khí thế mà nói, hắn đã rơi vào hạ phong, nếu không phải hắn lui lại mấy lần, lúc này sớm đã bị Khang Tư chém chết rồi.
Thích khách nhìn không ra đao pháp của Khang Tư là điều rất bình thường, bởi vì đao pháp của Khang Tư không có chiêu thức hoa lệ gì, cũng không có động tác dư thừa, mỗi một chiêu đều là trí mạng.
Tên thích khách là một cao thủ, có lẽ nguyên nhân đánh không lại Khang Tư cũng rất đơn giản. Bởi vì Khang Tư là một quân nhân, một người anh dũng chiến đấu tắm máu trên chiến trường, là quân nhân trải qua vô số lần nguy cơ sinh tử mà sinh tồn được. Đao pháp của Khang Tư không có đường lối võ thuật cố định, có chẳng qua là làm sao trong thời gian ngắn nhất tiêu diệt địch nhân.
Có một số cao thủ luyện kiếm, lấy việc giết chết người để làm bậc tăng lên của kiếm pháp. Chiếu theo quy định này, với Khang Tư giết địch hằng hà sa số, vậy cấp số của Khang Tư đã có tới mấy ngàn cấp.
Cũng có người cho rằng dưới kiếm của mình người chết càng nhiều, kiếm của mình lại càng sắc bén. Như vậy, theo thuyết này đao của Khang Tư cũng là sắc bén nhất.
Võ lâm cao thủ có lẽ có thể dễ dàng giết chết những Tướng quân khác, nhưng muốn dựa vào lực lượng của mình, giết chết Khang Tư người còn sống sau vô số lần trải qua Tu La địa ngục mà nói, cũng là khó khăn. Bởi vì trải qua những cuộc chiến đấu quyết tử kề cận với cái chết: mọi kỷ xảo giết địch, lực lượng, khí thế, đều đã được Khang Tư lợi dụng, dung hợp hoàn mỹ cùng một chỗ.
Nếu là lấy việc giết địch làm tiêu chuẩn để phán định, Khang Tư đã là cao thủ trong cao thủ, nhưng nếu lấy kỹ xảo hoa mỹ để phân định, thì Khang Tư chẳng qua là chim non mới nhập môn. Đây chính là chỗ khác nhau trên căn bản giữa đao pháp luyện tập trên sân luyện võ, cùng với đao pháp giết địch trên chiến trường.
Tên thích khách biết mình lần này đã đá phải thiết bản, trên người cũng có mấy vết thương, đó là mình hơi sơ suất nhận được, dĩ nhiên trên người Khang Tư cũng có mấy vết thương.
Tên thích khách cảm giác những vết thương trên người nóng bỏng đau nhức, kình lực trên tay cũng giảm bớt rất nhiều. Nhưng vì cái gì Khang Tư cũng bị thương nhưng thần sắc vẫn tự nhiên như thường, đao thế vẫn mãnh liệt như cũ vậy?
Tên thích khách đã bị ép đến sát mép tường thành. Lúc này dưới tường thành truyền đến tiếng vệ binh kêu la ầm ỉ, theo vô số tiếng bước chân, đầu tiên xông lên hơn mười vệ binh. Theo những binh sĩ này xuất hiện, tên thích khách cũng không có lộ ra thần sắc kinh hoảng, ngược lại trong mắt rất nhanh chợt lóe lên vẻ mừng rỡ. Tên thích khách đột nhiên gia tăng lực phản kích.
Khang Tư nghe vệ binh lên tới, vốn trong lòng hơi nhẹ một chút, nhưng chợt nhìn thấy ánh mắt tên thích khách kia lóe lên tia mừng rỡ, trong lòng đột nhiên nhảy dựng lên.
Cùng lúc đó, từ sau lưng mấy đạo kình phong vọt tới phía mình, cũng đúng lúc này vang lên tiếng kinh hô của bọn vệ binh.
Khang Tư biết, trong đám vệ binh phía sau có đồng bọn của tên thích khách, không chút nghĩ ngợi hắn xoay người huy đao chém tới. Rắc rắc mấy tiếng, ba cây trường thương bị Khang Tư chém gãy.
Nhưng cùng trong nháy mắt, Khang Tư cảm nhận được một luồng hàn khí đâm tới hậu tâm mình. Muốn tránh né cũng không còn kịp nữa, bởi vì ba cây trường thương kia bị chém rụng đầu, không có vì mất đi sắc bén mà giảm bớt tốc độ, cứ như thế đâm trúng vào thân thể của Khang Tư.
Thân thể phía sau Khang Tư không thể khống chế di chuyển được, mặc dù Khang Tư trong nháy mắt này khẽ nghiêng mình một chút, nhưng một mũi kiếm sắc bén mang theo hàn quang nhiễm đầy máu tươi, vẫn xuyên ló ra ngoài lồng ngực của Khang Tư.
Tên thích khách đắc ý cười nhe nanh vừa định rút kiếm ra, nhưng lại bị Khang Tư trở tay tung ngược một đao ra sau. Một tiếng thét thảm thiết vang lên, cánh tay cầm kiếm của tên thích khách bị chém đứt rời.
Đúng lúc này, tên thích khách nhìn thấy ba tên trợ thủ kia, đã bị vệ binh biến thành ba tổ ong. Đồng thời cũng nhìn thấy có mấy vệ binh đang nhào tới phía mình. Trong lòng hắn chợt phát lạnh, vội vàng nhịn đau nhảy xuống dưới tường thành. Tường thành năm thước cao, đối với những cao thủ võ lâm này mà nói căn bản không tính là gì.
Tên thích khách cũng rất tinh ranh, sau khi nhảy xuống, hắn lập tức dán sát người vào góc tường, chờ sau khi vô số ngọn trường thương phóng xuống tới, mới phóng mình lướt qua hào thành, biến vào trong bóng đêm.
Lúc này trên tường thành đã hỗn loạn thành một khối, tất cả mọi người đều khẩn trương vây quanh Khang Tư, hoảng sợ nhìn trường kiếm lóe hàn quang kia đâm xuyên qua lồng ngực của Khang Tư. Mọi người đều quên sự tồn tại của thời gian, cũng quên mất công năng tiếng nói của mình, cũng hoàn toàn quên mất mình tồn tại...
Trong mắt bọn họ, chỉ có nửa đoạn kiếm lóe hàn quang kia.
Khang Tư dùng tay phải chống xuống đất, giữ cho thân mình không ngã xuống. Hắn nhìn mủi kiếm ló ra trước ngực phải, bất đắc dĩ khẽ cười khổ một tiếng trong lòng thầm nghĩ: "Không ngờ mình lại tránh không khỏi một chiêu như vậy. Trước kia ở trên chiến trường, gặp qua nhiều lúc nguy hiểm còn hơn thế, nhưng cũng không có bị thương quá nặng như vậy."
Khang Tư dùng ánh mắt bình tĩnh, nhìn bọn binh sĩ vây quanh bốn phía đều giống như những tượng đá, thở dài thầm nghĩ: "Thì ra vì ta đã là Trưởng quan rồi, đã không còn là binh sĩ lâm trận xung phong ở chiến trường như trước kia nữa. A ha, không nghĩ tới ta lại không chết ở trên chiến trường a..."
Khang Tư cảm giác ý thức có chút mơ hồ, không tự chủ được, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #23


Báo Lỗi Truyện
Chương 23/353