Chương 145: Chặn Đường Cướp Đoạt. (1)


Liên Đội Trưởng Liên đội bốn vẻ mặt quan sát chi chít binh sĩ trước mặt.
Hừ hừ! Tin rằng ngay cả những đồng liêu cùng thủ trưởng của mình, căn bản không nghĩ tới, trong khoảng thời gian ngắn mình có thể có khả năng khuếch trương binh sĩ thành ba Lữ đoàn? Nếu không phải binh khí không đủ, khẳng định mình sẽ trực tiếp chiêu mộ năm Lữ đoàn, thỏa lòng ham muốn làm một Sư đoàn trưởng bấy lâu.
Quay đầu nhìn một chút cờ Liên đội bốn tung bay phía sau, Liên Đội Trưởng Liên đội bốn nhíu mày, hiện tại binh sĩ dưới trướng mình nhiều như vậy còn dùng cờ này, thật sự khiến cho người ta thất vọng. Ừ, nên đổi thành cờ gì nhỉ?
Dùng luôn tên mình làm tên đơn vị? Không được, quá rêu rao rồi. Ừ, dùng tên quận phủ đi, Sư đoàn Cẩm Quận, hắc hắc, tên này vừa văn nhã lại vừa tục lệ, thật đẹp.
Liên Đội Trưởng đắc ý dào dạt, vì mình nắm giữ cả hai chức vụ Sư đoàn trưởng và Quận trưởng mà hả hê. Tuy nhiên hắn rất nhanh liền nghiêm mặt, bởi vì con hắn đang tiến lại đây. Đối với đứa con trai này, Liên Đội Trưởng Liên đội bốn vẫn rất coi trọng, cho nên bản thân mình là chủ soái nhất định phải giữ vững uy nghiêm của người làm cha.
- Phụ soái! (giống như Phụ vương ấy, cha làm Soái thì gọi như vậy) Đã phát hiện quân địch, cách chúng ta tám dặm, phỏng chừng quân địch cũng đã phát hiện chúng ta, đã phái ra mấy nghìn kỵ binh, số còn lại hạ trại tại chỗ.
Thanh niên mang quân hàm Thiếu tá này, vẻ mặt uy vũ cung kính nói.
- Mấy ngàn kỵ binh?
Liên Đội Trưởng nhíu mày.
Thiếu tá vẻ mặt không thèm để ý nói:
- Trinh sát nói với con, đám kỵ binh này tốc độ thong thả, ngồi trên lưng ngựa lắc la lắc lư, nhưng lại có rất nhiều ngựa hai người cưỡi, căn bản là vừa thành lập từ bộ binh!
- Sao? Thì ra là tới thương thảo sự việc? Ha ha, xem ra bọn họ còn tưởng giống như lúc trước, có thể bàn bạc một phen rồi trả tiền để chúng ta buông tha bọn họ đây.
Tốt! Sau lần này khẳng định có đủ khả năng thành lập một Liên đội kỵ binh rồi! Đến lúc đó để xem mấy huynh đệ kia của ta lấy cái gì mà khoe khoang!
Liên Đội Trưởng cao hứng nói.
Nếu là bốn ngàn kỵ binh, hắn còn có thể cân nhắc có nên lui về thành hay không, nhưng là bốn ngàn binh sĩ mới thăng chức, hắn căn bản là không để vào mắt. Bốn ngàn binh sĩ tinh nhuệ có thể chống lại năm vạn binh sĩ sao? Cho dù là tân binh thì bọn chúng cũng không thể chống lại!
Thiếu tá vội nịnh bợ nói:
- Đúng vậy, đến lúc đó tên Liên Đội Trưởng Tân Thành kia sẽ không còn dám trước mặt phụ thân khoe khoang Liên đội kỵ binh của hắn nữa.
- Đúng rồi, ngươi nói Khang Tư thật sự giàu có như vậy sao?
Liên Đội Trưởng có chút nghi hoặc hỏi.
- Đúng vậy! Phụ thân, lúc đó chẳng phải ngài tận mắt thấy số vật tư đó sao? Con cũng không nghĩ tới, quản gia của một Thiếu tá nho nhỏ không ngờ mang theo nhiều vật tư đi đường như vậy. Hắc hắc, may mà con biết tình hình, lớn mật giam giữ một nửa vật tư, nếu không phải lo lắng phụ thân còn đang ở tỉnh thành, con khẳng định sẽ cho bọn họ ngay cả người chuyển hàng cũng phải để lại.
- Hừ, dám chắc Khang Tư kia là con riêng của quyền quý ở đế đô, bằng không một Thiếu tá dựa vào cái gì có được nhiều tiền tài như vậy! Nếu là trước đây ta còn muốn nịnh bợ ngươi, bây giờ, hừ hừ, lão tử khiến ngươi có mạng đến không có mạng về!
Liên Đội Trưởng hung tợn nói.
Thiếu tá biết lúc phụ thân nói đến quyền quý đế đô thì nghiến răng nghiến lợi, bởi vì phụ thân đã từng trải qua bị quyền quý đế đô làm nhục. Nghĩ vậy, hắn vội thay đổi đề tài:
- Phụ thân, thế đạo đã như vậy, người dứt khoát dựng cờ xưng vương đi.
Hắn cũng phi thường trông mong có thể trở thành Vương tử.
Nghe nói như thế, Liên Đội Trưởng trợn mắt mắng:
- Ngu ngốc! Ngươi cũng quá vênh váo đắc ý rồi đó? Đừng tưởng đế quốc nội loạn, là không có ai quản, có thể xưng vương xưng bá! Ngươi thật không muốn sống nữa hay sao?!
Thiếu tá hiển nhiên không ngờ tới đề nghị của mình chẳng những không được khích lệ, ngược lại còn bị quở trách, có chút gãi gãi đầu hỏi:
- Phụ thân sao phải nổi giận như vậy làm gì? Chẳng lẽ con nói sai rồi? Quận trưởng sau khi bị chúng ta thủ tiêu giờ do người đảm nhiệm, tất cả quyền lực quân sự và chính trị của quận đều nằm trong tay người, cũng chưa từng có ai đến quản vậy vẫn còn không thể xưng vương sao?
Liên Đội Trưởng nhíu mày nói:
- Hừ! Chúng ta hiện tại là quân phiệt cát cứ! Biết cái gì gọi là quân phiệt cát cứ không? Chính là bề ngoài thì vẫn chịu sự thống trị của trung ương, nhưng thực tế trung ương chỉ là là cái rắm, quân đội liều mạng mở rộng địa bàn, hơn nữa phải khống chế địa bàn cùng quân đội chặt chẽ trong tay các đầu lĩnh lực lượng vũ trang.
Những quân phiệt chúng ta ở phía dưới đánh sống đánh chết, chỉ cần còn là cờ của Áo Đặc Mạn đế quốc, chỉ cần trung ương không có bản lĩnh tiêu diệt chúng ta, vậy chỉ có thể tự đảm nhiệm chuyện của chúng ta. Dân chúng cùng lắm là trốn chạy ra xa, mà không phải phản đối chúng ta.
Nhưng một khi vứt bỏ cờ của đế quốc xuống, vậy không phải là quân phiệt mà là phản nghịch! Không nói binh linh thủ hạ có còn nguyện ý đi theo hay không, mà ngay cả dân chúng trong khu thống trị đều sẽ chống đối chúng ta!
Cho nên mới nói, khi nào còn chưa có người nào dẫn đầu tự xưng vương, chúng ta tuyệt đối không thể xưng vương! Ngược lại phải cả ngày hô cao khẩu hiệu mình trung tâm vì nước, là quân đội tối trung thành với đế quốc!
Thiếu tá mắt choáng váng, hắn có chút không thể tin được nói:
- Không phải đã nói hộ tịch của binh lính bị thiêu hủy, binh lính liền không chịu sự uy hiếp nữa, có thể nổi loạn sao? Tại sao nghe người vừa nói, giống như là còn hạn chế rất nhiều vậy?
Liên Đội Trưởng không kìm nổi vỗ đầu con trai một cái:
- Ngu ngốc! Ngươi thực sự cho rằng hộ tịch của binh lính bị thiêu hủy là có thể xằng bậy sao? Gia đình của những binh lính này đã không còn bị uy hiếp, nhưng dù sao bọn hắn đều là quân nhân của đế quốc, hơn nữa sức mạnh của đế quốc vốn thành lập hàng trăm năm qua là giả sao? Bởi vậy hiện tại không ai dám tự động xưng vương, tất cả đều yên phận làm thân quân phiệt phi thường có tiền đồ chức nghiệp này đó!
Trước khi đế quốc hoàn toàn hỗn loạn, tội danh phản nghịch là phi thường có lực rung động, cho nên chúng ta lấy danh nghĩa quân phiệt tiến hành chiến tranh, đám binh sĩ sẽ nghĩ rằng mình vẫn là quân nhân đế quốc, mà không phải hoàn toàn phản nghịch.
- Nhưng tập kích đơn vị bạn chính là phản nghịch mà, đám binh sĩ sẽ không thể không biết điểm này chứ?
Thiếu tá vẫn có chút nghi hoặc. Liên Đội Trưởng đắc ý cười nói:
- Hắc hăc, còn chưa hiểu vì sao ta lại tuyên dương chuyện tình chia cắt toàn bộ tỉnh Hải Tân ở hội nghị Sư đoàn ra ngoài sao?
Bởi vì cứ như vậy, đám binh sĩ đều biết các Liên Đội Trưởng trên toàn tỉnh cũng giống như thủ trưởng của họ, biến thành quân phiệt, những quân phiệt như chúng ta đến lúc vùng lên hoàn toàn thuộc về chó cắn chó, không xem như phản bội đế quốc, cho nên bọn họ không bị gánh nặng tâm lý mới chịu nghe lệnh làm việc đó.
- À! Thì ra là như thế, trí tuệ phụ thân thực sự sâu như biển nha! Con đã hiểu rồi.
Thiếu tá nịnh bợ một chút sau đó nhắc nhở nói:
- Phụ thân, binh lính ban đầu của Liên đội đều có được thân phận quân nhân đế quốc, lòng trung thành của bọn họ đối với phụ thân không thể trung thành bằng những binh lính sinh ra và lớn lên tại địa phương này, theo con thấy, không bằng...
Trên mặt Thiếu tá hiện lên thần sắc ác độc.
- Câm miệng! Hiện tại tân binh còn chưa hình thành sức chiến đấu, chúng ta vẫn cần những lão binh đó.
Liên Đội Trưởng thấp giọng quát, lời này của hắn ngay cả kẻ ngốc cũng biết vì sao, cho nên Thiếu tá lập tức hiểu ý gật đầu.
Nhìn những binh lính tản mát này, Thiếu tá có chút lo lắng hỏi:
- Phụ thân! Những tân binh này giao chiến với Khang Tư có thể không an toàn hay không?
- Làm sao không an toàn, những tân binh này mặc dù lần đầu ở trên chiến trường, nhưng cha con chúng ta lén huấn luyện nhiều năm, ngoại trừ chưa từng nhìn thấy máu ra, đều không có gì thiếu sót. Tuy nhiên những lão binh của Liên đội cũng không nhiều người từng thấy máu, không phải vẫn hoành hành toàn bộ quận phủ sao?
Liên Đội Trưởng lạc quan nói, hoàn toàn quên đi chuyện lén huấn luyện nhiều năm là huấn luyện thế nào. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Thiếu tá mặc dù hiểu rõ cái mà hai cha con gọi là lén huấn luyện chỉ là trùng tu sửa chữa thành trì, bắt thanh niên trai tráng toàn thành đến lao động làm công cho khu nhà cao cấp của gia đình mình, nhưng cũng gật gật đầu nói:
- Đúng vậy, Khang Tư đã cấp cho Sư đoàn trưởng bảy ngàn binh lính, chỉ còn lại có bốn ngàn tên, năm vạn người chúng ta mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết bọn chúng!
Hắn chưa từng trải qua trận huyết chiến nào, tuy rằng hiểu được binh lính trải qua huấn luyện khác biệt rất lớn so với tân binh, nhưng hiểu biết và thói quen của người thường không cách nào thay đổi.
Thói quen và hiểu biết của người thường ở đây chính là: người nhiều thì lực lớn!
Trong suy nghĩ của phần lớn người, năm vạn tráng đinh được võ trang không có khả năng thua bởi bốn ngàn binh sĩ võ trang. Mười đánh một còn đánh không lại, vậy quả thực khiến cả thiên hạ chê cười.
- Ha ha, khi tin tức truyền đến ta liền cảm thấy buồn cười, mấy Lữ đoàn trưởng kia cái gì cũng không có, không ngờ còn dám tranh giành binh linh của Khang Tư với Sư đoàn trưởng, không phải lúc đấy, ngay cả mặt Khang Tư còn chưa nhìn thấy, đã bị Sư đoàn trưởng đuổi đi, không bị thủ tiêu ngay tại chỗ coi như Sư đoàn trưởng đã nể tình cũ rồi.
Tâm tình tốt hơn nên Liên Đội Trưởng bắt đầu nói sang đề tài khác.
- Con thực bội phục năng lực trả giá của Khang Tư, không ngờ dùng bảy ngàn binh lính đổi được nhiều vật tư như vậy, tin rằng sau khi Sư đoàn trưởng biết tin Khang Tư không ngờ bị chúng ta dễ dàng tiêu diệt, khẳng định sẽ tiếc đứt ruột cho mà xem.
- Đúng vậy! Số vật tư này rất lớn nha! Hắc hắc, tiện nghi chúng ta quá!
Liên Đội Trưởng mặt mày hớn hở đang ảo tưởng đến lúc cướp được số vật tư kia làm thế nào để khuếch trương quân đội, cuối cùng xua quân công phá tỉnh thành, để mình nếm thử, khống chế Quân - Chính của một tỉnh có cảm giác thể nào.
Đúng lúc này, đội ngũ đang tiến lên đột nhiên dừng lại, Liên Đội Trưởng nhướng lông mày định hỏi, đã thấy trinh sát phi ngựa tới trước mặt hô:
- Đại soái! Phía trước một dặm phát hiện kỵ binh quân địch!
Liên Đội Trưởng hiển nhiên thích cách xưng hô này, si mê một chút rồi nói:
- Lệnh cho toàn quân chuẩn bị tác chiến! Đội thân vệ theo bổn soái đi trêu đùa Khang Tư một chút!
Nói xong hăng hái vung roi lên, dẫn theo hơn một ngàn kỵ binh thân vệ, ầm ầm phi nhanh, đi tới phía trước đội ngũ.
Dõi mắt nhìn ra, đội kỵ binh ngoài một dặm phía trước đã bắt đầu xuống ngựa, hơn nữa sắp xếp theo một trận hình chiến đấu, nhìn đối phương sắp xếp ra một trận hình trường thương chỉnh tề, Liên Đội Trưởng không khỏi nhếch miệng:
- Trông cũng có hình có dáng đó chứ, tuy nhiên với chút người đó có thể làm gì chúng ta?
Nói xong, lập tức tiến lên trước một bước, nói với thân vệ bên cạnh:
- Kêu Khang Tư tiến ra nói chuyện.
Thân vệ lập tức lớn tiếng lặp lại câu này một lần.
Binh lính bên phía Khang Tư khi nhìn thấy phía trước xuất hiện chi chít người, cũng không kinh sợ, bọn họ đã biết, đối diện đa số đều là tân binh.
Trải qua mười mấy ngày huyết chiến bọn họ đối với những tân đinh đó quả thực giống như thấy một đám gà con, cho nên ung dung thoải mái như cũ tập kết đội ngũ theo mệnh lệnh.
Bất quá đến khi nghe được phía đối diện kêu gọi đầu hàng, tất cả binh sĩ đều nổi giận, không ngờ dám gọi thẳng tên thủ trưởng mình? Ngay cả thủ trưởng mình cũng không để vào mắt, vậy những người bên mình trong mắt bọn họ chẳng phải giống như bùn đất sao? Thật không nể mặt!
Nghĩ như vậy, đám binh sĩ lập tức nổi giận dị thường trợn mắt nhìn về phía đối diện, những lão binh dưới trướng Khang Tư đều trải qua huyết chiến, khi tiếp xúc với các binh sĩ khác cũng có chút kiêu ngạo, hiểu rằng bọn họ không có cách nào so được với mình, cho nên khi bị người xem thường lập tức nổi giận.
- Đại ca, trước trận kêu gọi đầu hàng đây mà.
Áo Kha Nhĩ nhìn Khang Tư không phản ứng lập tức nhắc nhở.
- Đằng nào cũng đánh còn kêu gọi cái gì.
Tương Văn nóng lòng muốn thử bất mãn nói thầm.
Khang Tư cười cười nói:
- Đây là quy củ.
Nói xong cũng hiểu được có chút bất đắc dĩ lắc đầu, thúc ngựa tiến lên phía trước, hiển nhiên Khang Tư đối với chuyện trước trận kêu gọi đầu hàng cũng không thể nào quen được.
Bên phía Khang Tư thấy đối phương dẫn theo khoảng một nghìn kỵ binh, nên cũng dẫn theo một ngàn kỵ binh xuất trận.
Tuy nhiên đôi bên vẫn giữ quy cũ, thời điểm đối mặt, Khang Tư chỉ dẫn theo Tương Văn, Áo Kha Nhĩ, An Đạt cùng với hai ba thân vệ, bên phía Liên Đội Trưởng số người dẫn theo cũng khống chế ở dưới mười người.
Hai bên mặt đối mặt, Liên Đội Trưởng ngoài cười nhưng trong không cười chắp tay nói:
- Khang Tư, mấy ngày không gặp gần đây có khỏe không?
Vừa nói xong lập tức chăm chú nhìn lên mặt Tương Văn.
Không phải đang hỏi chuyện sinh hoạt đấy chứ? Khang Tư đành phải bất đắc dĩ gật đầu:
- Nhờ phúc! Vẫn tốt.
Liên Đội Trưởng từ trong sắc đẹp tỉnh táo lại liền cùng Khang Tư lạnh nhạt nói vài câu, bất quá vẫn có thể phát hiện ánh mắt hắn đến bẩy mươi phần trăm thời gian là tập trung trên người Tương Văn, mà con trai hắn cùng đám thân vệ bên cạnh càng không cần phải nói, chăm chú nhìn Tương Văn chưa hề rời đi.
Sau khi hai người nói hươu nói vượn vài câu, Liên Đội Trưởng thấy binh sĩ thủ hạ có chút huyên náo, cũng không muốn tiếp tục kéo dài, nháy mắt với con trai. Thấy đứa con còn đang trong trạng thái si ngốc, lập tức nổi giận quất một roi.
Thiếu tá bị đánh một roi đến nỗi ngã lộn, tức giận hít một hơi khí lạnh, lập tức hiểu được mình phải làm gì, liền nhảy ra hô lớn:
- Khang Tư, ngươi đi qua địa phận của chúng ta, tại sao ngay cả lời chào cũng không có một tiếng? Có phải khinh thường Sư đoàn Cẩm Quận trên mấy vạn người chúng ta hay không?
Hôm nay nếu muốn nhiều huynh đệ chúng ta vừa lòng, thì ngoan ngoãn lưu lại một nửa vật tư, tự trói tạ tội, khiến cho tâm tình chúng ta thoải mái mới thả ngươi một ngựa!
Nói xong ánh mắt mê đắm nhìn chằm chằm Tương Văn.
- Sư đoàn Cẩm Quận? Một nửa vật tư? Tự trói tạ tội? Chúng ta đều là quan hệ đồng liêu, không phải quan hệ cao thấp, vì cái gì ta phải cấp cho ngươi một nửa vật tư cùng tạ tội chứ?
Khang Tư nhíu mày nói.
Thiếu tá cùng Liên Đội Trưởng và đám thân vệ bọn họ tất cả đều cười rộ lên, Khang Tư này đúng thật là ngu ngốc, thời đại này không ngờ còn để ý đến quan hệ đồng liêu?

Độc Cô Chiến Thần - Chương #145


Báo Lỗi Truyện
Chương 145/353