Chương 128: Bình An Trở Về. (1)


Tiểu Cầm nghe nói như thế, thân thể mềm mại lập tức run lên, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn nữ tử kia, mở miệng muốn nói cái gì, nhưng lại không nói nên lời, cuối cùng cắn môi, hai mắt ửng đỏ, cúi đầu rơi lệ.
Mỹ nữ ở giữa, cũng chính là Y Ti Na, ôn nhu vỗ vỗ bả vai Tiểu Cầm, sau đó thoáng cau mày, ngữ khí êm ái nói với nàng kia:
- Ngả Lệ Ti...
Nói đến đây, phát hiện lông mày Ngả Lệ Ti cau lại, không thể làm gì khác đành thở dài sửa lời nói:
- Công chúa điện hạ! Tại sao người có thể nói như vậy?
- Hừ! Tại sao bổn cung không thể nói như thế? Ta nói không đúng sao?
Ngả Lệ Ti xoay người lại, cau mày nói:
- Ngươi cũng thấy đấy, ta và ngươi cùng hạ lệnh cho thuyền trưởng nhổ neo, nhưng hắn căn bản không nghe, ai ngờ Tiểu Cầm nói nhẹ một câu, tên đó lập tức như điên như dại nhổ neo lên đường! Nỗi uất ức này ta làm sao nuốt được!
Nói xong câu cuối, Ngả Lệ Ti lập tức xoay người trở lại ngắm nhìn biển xanh xa xa, bởi vì hai mắt của nàng đã ửng đỏ, cắn răng cố không để nước mắt chảy xuống.
Giờ phút này thần sắc cao ngạo lúc nãy trên mặt nàng đã không còn nữa, thay vào đó là một thần sắc mềm yếu.
Ngả Lệ Ti tự cảm thấy mình đang rất khổ, ngẫm lại mình là một công chúa có thể trở thành một nữ vương, chẳng những thân nhân không có, quốc gia không có, tự tôn cũng không có, hiện tại ngay cả bằng hữu cũng không có nữa. Những năm gần đây mặc dù quan hệ với Y Ti Na vẫn tốt, nhưng rõ ràng cảm giác được đã xa cách hơn xưa.
Đối với sự biến hóa này nàng phi thường hiểu rõ, nhưng không cách nào có thể vãn hồi, bởi tất cả những gì nàng đang làm đều là cố gắng phục quốc mà thôi.
Nghĩ tới bạn tốt của mình không hiểu mình, Ngả Lệ Ti chỉ cảm thấy chua xót trong lòng.
Bản thân mình đúng là không biết xấu hổ đi tranh đoạt nam nhân với một thị nữ, nữ nhân có thể chìm đắm trong trụy lạc như thế sao? Nàng cũng không có ngẫm lại, bản thân mình toàn bộ dựa vào cứu tế của một người vốn là một tiểu binh dưới trướng của mình mà qua ngày, hơn nữa tiểu binh này còn tỏ vẻ rõ ràng không muốn tiếp tục thuần phục nàng nữa.
Nếu như tên An Tái Kháng kia nguyện ý thuần phục, mình cần gì phải hạ mình đi ghen tuông vì hắn như thế chứ!
Ủy khuất như vậy, đổi lại là người khác, khẳng định sẽ tình nguyện tự sát cũng không nguyện chấp nhận làm như thế, mình vì nguyện vọng phục quốc này, chỉ có mượn sức tất cả lực lượng có thể mượn, phải dựa vào tất cả người nào có thể nương nhờ.
Cũng giống như lúc trước khi mình quyết định bỏ trốn, vì phục quốc, cho dù phải bán linh hồn cho quỷ thì sao chứ? Nghĩ đến quyết định này, hai mắt Ngả Lệ Ti đang đỏ dần dần tan biến, thần sắc cũng dị thường kiên định hơn, trên mặt cũng đã khôi phục thần sắc cao ngạo kia.
Mà Y Ti Na không biết nội tâm Ngả Lệ Ti đang tranh đấu, sau khi nghe được câu nói chứa mười phần vị giấm chua kia của Ngả Lệ Ti, nàng thở dài một hơi.
Nàng biết Ngả Lệ Ti đang tái phát tâm lý đố kỵ, kỳ thật chỉ cần là người có mắt cũng có thể nhìn ra, người An Tái Kháng thích là Tiểu Cầm, tại sao Ngả Lệ Ti lại còn muốn biểu hiện bộ dáng có tình ý với An Tái Kháng chứ?
Người khác có lẽ cảm thấy Ngả Lệ Ti rất thế lực, có thể tranh đoạt bạn trai cùng người khác, nhưng Y Ti Na cũng hiểu được, Ngả Lệ Ti căn bản không có cảm tình gì với An Tái Kháng, nàng chỉ là nhìn trúng tiền tài và đội thuyền trong tay An Tái Kháng mà thôi, nếu như An Tái Kháng thuần phục Ngả Lệ Ti, Ngả Lệ Ti sẽ không quan tâm An Tái Kháng có ý tứ với người nào.
Ngả Lệ Ti có tâm tính tranh thua ghen tuông lúc này, phần lớn là bởi vì nàng cảm thấy mình bị người coi thường không thèm để ý tới, ngẫm lại nàng là một công chúa thừa kế vương vị, trong đãi ngộ sinh hoạt và quyền lực tất nhiên tốt hơn hẳn một người thị nữ.
Bởi vì mình còn ăn nhờ ở đậu người ta, căn bản không có tư cách đưa ra yêu cầu với người ta, nỗi cay đắng mất mát trong lòng này, chỉ có thể phát tiết trên người Tiểu Cầm.
Mặc dù hiểu rõ tâm tình Ngả Lệ Ti, cũng hiểu nỗi khổ của nàng, nhưng Y Ti Na vẫn cảm thấy thần thái Ngả Lệ Ti như vậy, khiến cho mình không được thoải mái. Có thể nói, sau khi rời cố quốc, giữa hai người đã không còn cái loại quan hệ hữu hảo hòa thuận nữa.
Có lẽ cũng bởi vì cùng cảnh ngộ, chính bản thân mình vì bằng hữu mà phản bội lại giáo đình đã nuôi dưỡng mình khôn lớn, phản bội lại tín ngưỡng của mình, mặc dù không hối hận, nhưng cũng thấy rất mất mát.
Tất cả là tại mình trầm mặc thờ ơ không chịu cùng Ngả Lệ Ti tâm sự với nhau, cho nên mới khiến cho Ngả Lệ Ti đi vào ngõ cụt như bây giờ, chẳng những Ngả Lệ Ti trở nên cực đoan, mà chính Tiểu Cầm cũng bởi vậy phải chịu ủy khuất.
Nhưng mình nên làm cái gì bây giờ? Khuyên Ngả Lệ Ti? Khuyên nàng cái gì? Khuyên nàng không nên tranh đoạt An Tái Kháng với Tiểu Cầm sao? Khuyên nàng không nên phục quốc sao? Dù thế nào thì mình cũng nói không nổi một câu a!
Ôi! Y Ti Na thở dài lần nữa, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Tiểu Cầm đang ủy khuất cúi đầu nghẹn ngào, nói lảng sang chuyện khác:
- Đúng rồi! Chúng ta đi theo hải trình này có thể đến được bán đảo Phi Ba phải không?
Ngả Lệ Ti không biết câu này có phải nói với mình hay không, nhưng mình lại không có biện pháp trả lời, không thể làm gì khác hơn là vểnh tai lên, nàng biết tiểu ny tử (hầu nữ) Tiểu Cầm kia đối với câu hỏi của Y Ti Na thì trăm phần trăm sẽ trả lời.
Quả nhiên, Tiểu Cầm len lén lau lệ trên khóe mắt một chút, sau khi khiếp sợ liếc mắt nhìn Ngả Lệ Ti một cái, nhỏ giọng nói:
- Theo vị thuyền trưởng kia nói, thuận theo dòng hải lưu cùng chiều gió này, có thể đến bán đảo Phi Ba, chỉ là không rõ lắm An... bọn họ đang ở địa phương nào trên bán đảo Phi Ba, cho nên không xác định được có thể tìm được bọn họ trước hay không.
Ngả Lệ Ti hừ một cái nói:
- Chỉ cần tới bán đảo Phi Ba, ở một địa phương nhỏ bé như vậy tìm một chiến thuyền lớn như vậy, còn không phải dễ dàng sao?
Y Ti Na cười nói:
- Đúng vậy! Thuyền lớn như vậy, khẳng định dễ dàng thấy được, tin rằng chỉ cần hỏi một chút là có thể có được tin tức.
Tiểu Cầm mở miệng, vốn muốn giải thích bán đảo Phi Ba cũng không phải địa phương nhỏ bé gì, nhưng trong ba người nàng có địa vị thấp nhất, hơn nữa bản tính chịu người sai bảo, không dám cãi lại, đặc biệt tiểu thư đã nói, không thể làm gì khác hơn là gật đầu trái với lương tâm.
Dưới sự nỗ lực của Y Ti Na, ba người lại khôi phục trạng thái nói cười hữu hảo, chỉ là tâm lý mọi người cũng có ngăn cách, chỉ riêng trên phương diện lính đánh thuê, ba người đã có quan niệm khác nhau rồi.
Ngả Lệ Ti thì không cần phải nói, tuyệt đối không muốn An Tái Kháng dùng lính đánh thuê vào việc báo thù cho Khang Tư, còn Tiểu Cầm lại vì An Tái Kháng có tình có nghĩa mà cảm động.
Về phần Y Ti Na, bởi vì tính tình được tông giáo bồi dưỡng mà nên, cảm thấy vì báo thù khiến cho máu chảy thành sông là chuyện không có ý nghĩa. Người ta đã nói người chết như đèn tắt, nếu cái gì cũng biến mất, vậy cần gì phải tiếp tục tranh chấp, cướp đoạt tính mạng người khác chứ?
Dưới tình huống mọi người tận lực kìm nén, thời gian qua nhanh, sau thời gian vài ngày, lúc Y Ti Na các nàng vừa nhìn thấy hải âu, thì chiến thuyền treo cờ thủy quân Lôi gia đã xuất hiện trước mặt các nàng.
-----------------
- Tổng quản đại nhân! Chúng ta còn mất bao nhiêu ngày nữa mới có thể gặp được đại nhân nhà ngài?
Từ trên bến tàu đi xuống, Lai Nhĩ Ôn Chí ngồi trên đầu xe ngựa, quay sang hỏi Âu Khắc đang ngồi nhâm nhi rượu bên cạnh.
An Tái Kháng bây giờ đang rất hưng phấn, khiến cho cả người cứ mơ mơ màng màng, suy tính hơn thiệt, chờ hắn đi hỏi cũng không biết đến ngày tháng năm nào nữa.
Âu Khắc sau khi liếc mắt nhìn hai người một cái rồi cười nói:
- Không hổ là hải thương, đi trên biển một quãng đường dài như vậy mà một chút chuyện cũng không có. Yên tâm, chúng ta hiện tại đã đi hết hải lộ cuối cùng rồi, chỉ còn thời gian mười ngày xe ngựa nữa, là có thể đến quận Văn Tân nơi đại nhân nhà ta nhậm chức.
Lai Nhĩ Ôn Chí vẻ mặt rõ ràng tươi cười, nhưng trong lòng thầm chửi mắng: "Mẹ kiếp! Cũng không biết lời ngươi nói là thật hay giả! Một tháng qua lên bờ rồi lại lên thuyền tới năm sáu lần! Ngay từ đầu cứ tưởng ngươi trực tiếp đi thuyền tới đó! Không ngờ trên đường lại còn nhân tiện buôn lậu!".
Nghĩ vậy, nhìn đội xe do hơn mười xe ngựa lớn tạo thành, hắn không khỏi thầm nói: "Chỉ là xem bộ dáng hắn lần này hẳn là thật, bất quá đi gặp đại nhân nhà hắn cần mang nhiều hàng hóa vậy sao? Chẳng lẽ cũng là hàng buôn lậu?"
Âu Khắc đang híp mắt nhấm nháp rượu, thấy bộ dáng Lai Nhĩ Ôn Chí và An Tái Kháng, thầm gật đầu hài lòng: "Xem ra hai vị này đúng thật đang đi tìm đại ca kết nghĩa đây, nếu đại nhân nhà mình đúng là đại ca kết nghĩa của bọn họ thì tuyệt rồi.
Hai người này nhiệt huyết, nghĩa khí, cũng không biết còn bản lĩnh gì nữa, bất quá nhìn xem bọn hắn có thể buôn bán đến cấp thương thuyền Khôi Kiều, như vậy năng lực kiếm tiền hẳn là có thể cam đoan.
Hắc hắc, chớ có trách ta không phát bồ câu truyền tin hỏi trước, theo như các ngươi nói, vậy cũng nên cho đại nhân nhà ta một ngạc nhiên vui mừng lẫn sợ hãi chứ. Không phải đã nói, cũng không muốn quấy rầy đại nhân nhà ta sao, đằng nào cũng phải gặp mặt nghiệm chứng, đã như vậy, cần gì phải dùng phương pháp truyền tin đặc thù như bồ câu đưa tin đây?
Bây giờ cần lo lắng chính là, nếu như bọn họ không phải, vậy phải xem làm thế nào kéo bọn họ vào lửa, ít nhất cũng phải yêu cầu bọn họ giới thiệu vị công chúa kia cho đại nhân.
An Tái Kháng cùng Lai Nhĩ Ôn Chí căn bản không biết, người trung niên có vẻ mặt trung hậu như Âu Khắc lại đang suy tính chủ ý trên người họ, đến khi nghe được chỉ còn mười ngày nữa có thể nhìn thấy Khang Tư, cả hai nhìn nhau cười, thở phào nhẹ nhõm, tinh thần cũng ổn định hơn, thời gian dài chờ đợi bất luận kết quả gì, rốt cục cũng phải có hồi kết.
Khang Tư dẫn theo hơn vạn người, sau khi tốn nhiều thời gian hơn so với lúc đi, cuối cùng cũng về tới quận Văn Tân.
Lần này đám người Khang Tư dường như khôn khéo hơn, sớm phái ra kỵ binh thông báo, cho nên lúc bọn họ về tới cũng không giống như lần trước khiến cho toàn thành cảnh giới. Bất quá đứng nghênh đón Khang Tư ở cửa thành lần này, so với lần trước nhiều người hơn nhiều, có thể nói gần như toàn bộ dân thành đều tập trung nơi này.
Tương Văn chứng kiến đội ngũ của mình được hoan nghênh như vậy, lập tức hưng phấn nói:
- Chúng ta từ khi nào thì có uy vọng trong dân chúng như vậy?
Nghe nói như thế, Khang Tư cười cười không lên tiếng.
Mà Uy Kiệt thì cẩn thận nhắc nhở:
- Đại tỷ! Đội phòng vệ chúng ta cơ hồ đã quét sạch toàn bộ tráng đinh trong thành, hơn nữa phía sau chúng ta còn có toàn bộ thương nhân trong thành, dân chúng kia không hẳn là nghênh đón chúng ta, mà là đang đón người nhà bọn họ đó. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tương Văn lơ đễnh nói:
- Cái này có gì khác nhau, nếu người nhà mà bọn họ nghênh đón là binh lính của chúng ta, vậy bọn họ cũng chính là nghênh đón chúng ta, điều này nói rõ mời chào binh đinh địa phương nhập ngũ, tuyệt đối là biện pháp lôi kéo lòng dân tốt nhất.
- Chuyện đó đương nhiên là biện pháp tốt, thân nhân con cháu bọn họ nhậm chức dưới trướng chúng ta, khẳng định bọn họ cũng coi chúng ta như thân nhân con cháu họ, cứ như vậy, khi tác chiến tại địa phương chúng ta chiếm đủ tiện nghi rồi.
Uy Kiệt gật đầu nói.
- Nếu như không phải tác chiến tại địa phương, vậy có phải sẽ trái ngược với bây giờ hay không? Nửa bước cũng khó đi?
Khang Tư đột nhiên hỏi.
Tương Văn vội vàng nói:
- Điều đó là đương nhiên, chạy đến địch phương, cho dù bộ đội có lợi hại như thế nào, cũng cường hãn không bằng địa phương đó, phải biết rằng nơi đó chính là quê hương của chúng, binh lính cũng là dân chúng địa phương, trừ phi chúng ta giết sạch bọn chúng, hoặc thu mua nhân thủ, nếu không sẽ không có người dẫn đường cùng bộ đội tiếp viện, tuyệt đối là nửa bước khó đi.
Nghe được lời này, Khang Tư trầm mặc, hắn cảm giác được mình thành lập Đội phòng vệ để tìm Song Đao Đường Lang báo thù, dường như có chút hão huyền, không nói Đội phòng vệ này binh lính còn chưa trải qua chiến trận, sợ rằng một trận mưa tên cũng có thể khiến cho bọn họ bỏ chạy tứ tán.
Cho dù mật vệ điều tra rõ ràng tung tích Song Đao Đường Lang, thì mình dựa vào mật vệ đi tập kích cũng là chuyện phi thường khó khăn, giống như Tương Văn nói, đó là địa bàn của Sơn Việt Tộc, một chút ngoại nhân muốn xâm nhập vào địch phương, rồi tiêu diệt trưởng quan bộ đội vương bài của bọn họ? Cảm giác như là đang nằm mơ vậy.
Khang Tư cũng biết chiến tranh không phải binh lính hai bên xông vào chém giết nhau đơn giản như vậy, nhưng bởi vì nhiều năm đều ở tầng cấp dưới, hơn nữa ngay cả chính mình trở thành đầu lĩnh tác chiến, cũng không cần lo lắng ảnh hưởng khác, xem ra nguyện vọng báo thù lần này của mình rất khó thực hiện đây.
Nghĩ một chút như vậy, thần sắc Khang Tư có chút sa sút.
Thấy bộ dạng Khang Tư như thế, Tương Văn cùng Uy Kiệt nghi hoặc nhìn nhau một chút, không rõ đại nhân nhà mình tại sao tinh thần đột nhiên sa sút như thế? Mình dường như không nói gì sai mà.
Đang lúc Tương Văn muốn mở miệng nói cái gì, đội ngũ đã đi tới dưới cửa thành, tiếng hoan hô vang vọng tận phía chân trời. Chứng kiến đoàn người hoan hô đó, Tương Văn lập tức quên việc hỏi Khang Tư nguyên nhân, vẻ mặt đắc ý đưa tay vẫy vẫy về phía mọi người.
- Đại nhân! Bộ chỉ huy Liên đội chỉ có trung tá kia tới đón tiếp chúng ta thôi. Ồ! Còn có Thiếu tá Áo Kha Nhĩ cũng tới. Ừ? Tại sao Thiếu tá Áo Kha Nhĩ tươi cười giả dối như vậy? Cả người có vẻ uể oải mất mát vậy? Hơn nữa dân chúng đứng bốn phía xung quanh hắn lại tạo một khoảng cách nữa chứ?
Đánh giá mọi người đứng ở cửa thành, Uy Kiệt nghi hoặc nói.
Đang vẫy tay Tương Văn lơ đễnh nói:
- Cái này còn phải hỏi, khẳng định trong lúc chấp hành nhiệm vụ đã gây tổn thất nghiêm trọng rồi, nếu không con người như hắn sẽ không gượng ép giả vờ tươi cười như vậy?
- Ừ! Có khả năng. Phải biết là địa phương mà Thiếu tá Áo Kha Nhĩ tuần tra chính là nơi sơn tặc thường xuyên xuất hiện đó, những tân binh hắn mới chiêu mộ chưa trải qua rèn luyện, gặp phải sơn tặc khẳng định quá sức.
Uy Kiệt gật đầu tán đồng.
Áo Kha Nhĩ cố gắng tạo vẻ cười vui nhìn chăm chú đoàn người Khang Tư trở về, nhưng lúc đó trong lòng tuyệt đối là bi phẫn không thể nói nên lời, mặc dù lúc nhận được mệnh lệnh tuần tra, cũng ý thức được sẽ có tổn thất lớn, nhưng không nghĩ tới tổn thất lại có thể lớn như vậy.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #128


Báo Lỗi Truyện
Chương 128/353