Chương 101: Nằm mộng ban ngày (P1+2)


Hũ Hèm, đây là biệt hiệu của một người.
Thân phận bên ngoài của Hũ Hèm, là một lão bản của bến tàu ngoài thành Thanh Nguyệt, ngầm bên dưới lại là một mật thám thành Thanh Nguyệt có đất phong của riêng mình.
Nhiệm vụ của hắn là giám thị đám thổ phỉ ra ra vào vào quán rượu, một khi phát hiện động tĩnh không hay, sẽ lập tức phát tin báo vào trong thành.
Hũ Hèm chính dựa vào công tích như vậy hiện giờ kiếm được 500 thạch đất phong.
Còn bây giờ, Hũ Hèm cảm giác được đất phong mình lại sắp gia tăng rồi.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hắn phát hiện đám đầu mục thổ phỉ toàn bộ đang tụ tập một chỗ thì thầm cái gì đó.
Dù là mấy đầu mục thổ phỉ thường ngày đối địch lẫn nhau cũng chụm đầu lại, không giống như trước đây, vừa gặp mặt liền chửi ầm lên lấy đao chém nhau.
Hơn nữa ngoại trừ đám đầu mục thổ phỉ bình thường hoạt động ở bến tàu ra, các đầu mục ở nơi khác cũng bắt đầu xuất hiện ở cảng.
Tuy rằng hắn không nghe hiểu được cái gì, nhưng bằng hai từ then chốt "Chủ công, đầu nhập" hắn nghe trộm được, cũng đủ để đoán được có một cổ thế lực chuẩn bị thu đám đầu mục thổ phỉ này làm gia thần.
Tuy rằng không rõ ràng lắm là cổ thế lực nào, nhưng nếu không phải chủ công nhà mình làm, như vậy chính là xuất hiện địch nhân, điều này còn không phải một phần công lao lớn sao.
Ngay khi Hũ Hèm hỉ hả chuẩn bị đem tin tình báo này hồi báo lên trên, đột nhiên trên đường truyền đến tiếng ầm ĩ, vểnh tai nghe thử, hình như là chỗ nào đó cần lấy nước.
Đối với điểm này Hũ Hèm căn bản không thèm để ý, bến tàu này ngày nào không có vài sự cố cháy nổ, dù sao có người sở trị an ở đó, không tới phiên mình đi tới quản chuyện, mình cùng bọn họ là hai hệ thống khác nhau mà.
Ngay lúc Hũ Hèm âm thầm đắc ý mình không cần giống như sở trị an, khổ cực bán mạng lại không có công lao gì, tiếng náo loạn ở trên đường chẳng những không yếu bớt hay ngừng lại, ngược lại càng lúc càng lớn, lòng hiếu kỳ người người đều có, Hũ Hèm cũng không ngoại lệ, nhịn không được chạy ra xem.
Vừa nhìn tới lập tức khiến hắn ngẩn ra, chỉ thấy xa xa cả bầu trời đỏ rực, cả một khu hoàn toàn bị biển lửa bao phủ.
Trời ạ, lấy nước làm gì nữa?
Trước đây tối đa là cháy 2-3 căn phòng, hiện giờ không ngờ cả quảng trường đều rơi vào biển lửa!
Ni Nhĩ chỉ ngây ngốc nhìn biển lửa xa xa, tiếp đó lại ngây ngốc nhìn mấy tên thủ hạ lưu lại giải quyết hậu quả đang thấp thỏm bất an, Ni Nhĩ bây giờ quả thật là khóc không ra nước mắt.
Ý giải quyết hậu quả của hắn chỉ là bảo bọn chúng đem thi thể giấu đi, đóng cửa quán rượu lại, nhưng không ngờ tới bọn chúng lại đi phóng hỏa! Hơn nữa còn là đại hỏa đem cả quảng trường đốt hết!
Chết tiệt! Không bao lâu nữa nơi này chính là của chủ công, hiện giờ đốt hủy mất nơi này, mình làm sao ăn nói đây?
Nhìn bộ dáng đám thủ hạ tội nghiệp, Ni Nhĩ vỗ vỗ đầu, mình có thể làm thế nào? Bởi bản thân hắn cũng không có nói rõ lý do làm sao trách phạt những thủ hạ này?
Dù trách phạt thì thế nào? Đánh? Mắng? Lãng phí khí lực bản thân, còn phải chịu thủ hạ oán giận.
Giết? Sợ rằng đám thủ hạ lập tức lật mình tạo phản.
Ôi! Quên đi! Nếu đã lỡ như vậy, dứt khoát làm nháo động lớn luôn, một thành Thanh Nguyệt hỗn loạn, khẳng định càng dễ bị chủ công đánh hạ.
Nghĩ vậy, Ni Nhĩ hung hăng trừng thủ hạ, rút đao hét:
- Truyền lệnh xuống dưới: đánh giết lính trị an! Khơi mào sát tính đám thổ phỉ! Nói cho đám đầu mục thổ phỉ, chỉ cần dẫn dụ quân đội trong thành ra, chức gia thần không thiếu phần bọn họ! Đừng quên đem tin này báo cho mấy thổ phỉ nơi khác, ta muốn làm cho cả lãnh địa thành Thanh Nguyệt đều hỗn loạn!
Mấy thủ hạ đang vì mình làm sai chuyện mà lo lắng, lập tức mừng rỡ hét lớn một tiếng, rút đao nhằm phía biển lửa. Các quan trị an thuộc sở trị an, tất cả đều đang chỉ huy thủ hạ đi cứu hỏa nơi này.
"Chết tiệt! Đám lính trị an này làm gì? Sao không ra lệnh mấy thổ phỉ kia cứu hỏa! Lẽ nào bọn chúng cho rằng bằng mấy người sở trị an kia, có thể dập tắt đám lửa này sao?"
Hũ Hèm tự nhủ đến đây, thấy đám thổ phỉ tràn ra chật cả đường vẻ mặt đều hả hê xem náo nhiệt, hắn không khỏi bốc hỏa trong lòng.
- Đám chết tiệt này, biết mình không có sản nghiệp cũng không có người nhà, đều cho rằng bản thân an toàn là được rồi, cũng không ngẫm lại bến tàu này bị thiêu hủy, các ngươi làm sao kiếm ăn đây!
Tự nói đến đây, Hũ Hèm đột nhiên nảy ra một ý nghĩ trong đầu: "A! Đám chết tiệt này có thể nhân lúc cháy nhà hôi của hay không? Chết tiệt! Lửa cháy lớn như vậy, từ xa đã nhìn thấy, tại sao quân đội trong thành còn chưa tới chứ?"
Nghĩ vậy hắn cũng không quản chuyện hỏa hoạn hay không, quay đầu chạy vào quán rượu thu xếp bao quần áo chuẩn bị đào tẩu.
Mấy lão bản quán rượu quán xá bốn phía hiển nhiên cũng ý thức được vấn đề này, đều rời khỏi đám đông người về nhà chuẩn bị.
Những lão bản này cũng không chú ý, lúc bọn họ nhích người, phía sau đều có mấy tên thổ phỉ vẻ mặt không có ý tốt theo đuôi.
Ngay sau đó mấy đầu mục thổ phỉ nhận được tin tức cùng một chỗ thương thảo vài câu, sau đó liền mang người công kích những quán rượu này, bắt đầu tàn sát những bình dân không phải thổ phỉ.
Bên trong thành Thanh Nguyệt, nhận được tin tức bến tàu bốc cháy, thành chủ Thanh Nguyệt sau khi biết, chỉ phất tay, phái một thủ hạ dẫn người đi tham dự cứu hỏa rồi không để ý tới nữa.
Phí Nhĩ là thân tín biết chủ công mình tâm tình rất không tốt.
Dù ai chết đi một đứa con, tâm tình cũng sẽ không thể tốt chỗ nào được, nếu như không phải chủ công còn một người con trai tư sinh, sợ rằng bây giờ chủ công đã sớm mượn rượu tiêu sầu rồi.
Đương nhiên, chủ công cũng không phải tất cả vì thiếu chủ chết mà tâm tình không tốt, đương nhiên cũng không phải chuyện hỏa hoạn kia.
Bên bến tàu kia chủ công không có lợi ích gì, dù là thiêu hủy toàn bộ cũng không sao, bởi xưởng đóng tàu căn bản không phải ở bến tàu kia, hơn nữa thế lửa lớn thế nào cũng không có khả năng lan tràn sang đến bên thành này.
Đương nhiên, cũng không phải bởi vì giao dịch kế tiếp, chuyện này hai bên đã đàm phán thỏa đáng, chỉ cần tiền hàng phù hợp là được.
Nhưng tâm tình chủ công không tốt cùng lần giao dịch vẫn có chút quan hệ, không phải cái khác, mà nguyên nhân là chiến mã.
Kỳ thật nói lại, cũng là chủ công một lần thu được 200 con chiến mã quá mức hưng phấn, chẳng những lập tức xây dựng một đội kỵ binh, còn mang theo tất cả kỵ binh đi gặp đại diện.
Vốn theo ý đồ chủ công, là muốn tới chỗ đại diện khoe khoang và uy áp, dù sao bên đại diện chỉ có 400 kỵ binh, mà chủ công lại có 600 kỵ binh.
Thế nhưng chủ công lại không ngờ rằng 600 kỵ binh này, khiến cho các thành chủ đồng trận doanh khác đố kỵ.
Kết quả, có những thành chủ này ủng hộ, bên đại diện trực tiếp mở miệng muốn chủ công đưa lên 200 kỵ binh, khiến cho chủ công đáp ứng không được, cự tuyệt cũng không xong.
Tuy rằng các thành chủ đều mạnh ai nấy làm, nhưng trên danh nghĩa vẫn đều nằm dưới một lá cờ của chủ công, lớn gan trắng trợn cãi lại mệnh lệnh, sợ rằng sẽ đưa tới các thế lực thành chủ cùng thảo phạt.
Cuối cùng, vừa lúc tin thiếu chủ bệnh chết truyền đến, chủ công mới mượn cớ này chạy về.
Thế nhưng sự tình còn chưa xong, theo cùng sứ giả đại diện phái tới phúng viếng, còn có lệnh truy thu 200 chiến mã.
Bán đảo Phi Ba thiếu ngựa, hai đại quốc gần bên càng thiếu ngựa.
Kỵ binh lực công kích cường đại, càng khiến chiến mã trở thành quân bị trọng yếu, ở bán đảo Phi Ba có tiền cũng không mua được, có thể thấy 200 chiến mã đối với một thế lực mà nói là trọng yếu cỡ nào, cũng biết 200 chiến mã này bỏ hay không là quyết định khó khăn mức nào.
- Ôi, xem ra chỉ có thể giao chiến mã ra.
Thành chủ Thanh Nguyệt thở dài nói.
Trứng chọi đá, Phí Nhĩ biết chủ công quyết định đúng.
Nhưng hắn vừa nghĩ tới mình bằng đám thợ đóng tàu nhặt được đổi lấy chiến mã, bằng vào quân công này, nhận được phần thưởng 2000 thạch thổ địa, trong lòng không nhịn được giật mình kinh sợ, vội vàng nói:
- Chủ công, Khang Tư còn có mấy ngàn con chiến mã, chúng ta có thể tới mua tiếp của hắn 200 con chiến mã được không.
Thành chủ Thanh Nguyệt nghe nói như thế khẽ nhăn mày, hỏi:
- Không phải hắn nói chỉ có thể xuất ra 200 chiến mã thôi sao? Hiện giờ tìm hắn đòi nữa, hắn sẽ nguyện ý đưa chiến mã ra ư?
- Hắn có nhiều chiến mã như vậy, cho ra 200 con nữa hẳn cũng không thành vấn đề. Hắn không phải cần thợ đóng tàu sao? Chúng ta đưa ra một nhóm thợ đóng tàu ưu tú, hắn khẳng định sẽ không cự tuyệt, chỉ cần trả giá thích hợp, bảo hắn phản quốc cũng không thành vấn đề.
Phí Nhĩ nói.
Thành chủ Thanh Nguyệt nghe nói như thế, nhíu chân mày nói:
- Thợ đóng tàu ưu tú? Đây là cơ sở trọng yếu đảm bảo lợi ích của chúng ta, hơn nữa nghe nói hắn chuẩn bị xây dựng xưởng đóng tàu, cho hắn những thợ đóng tàu ưu tú này sợ rằng không ổn.
- Chủ công, chúng ta có thể tăng giá, một tên thợ đóng tàu ưu tú đổi một chiến mã, dù cho có 200 thợ đóng tàu cũng không thể tạo thành uy hiếp với chúng ta, hơn nữa hắn chỉ là một lãnh chủ thiếu tá, qua một thời gian nữa sẽ rời khỏi lãnh địa, lãnh địa đó tối đa cũng chỉ kiếm chút tiền cho hắn, căn bản không cần sợ hắn sẽ chế tạo chiến thuyền.
Phí Nhĩ nói.
Thành chủ Thanh Nguyệt gật đầu:
- Ừ, tốt lắm, chờ hắn tới, ngươi tới chỗ hắn dò xét ý thử xem, nếu như không muốn thợ đóng tàu, như vậy đổi thành kim tệ cũng được, có thể nói với hắn 1 chiến mã 2000 kim tệ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Phí Nhĩ lập tức lĩnh mệnh, hai người bọn họ cũng không cho rằng Khang Tư sẽ uy hiếp tới chính mình, cùng lắm chính là từ nơi mình kiếm một chút kim tệ mà thôi.
Bởi bọn họ đều biết, quân Đế quốc không có mệnh lệnh mà tự ý khai chiến bên ngoài là thuộc về tử tội.
Ngay lúc thành chủ Thanh Nguyệt hỏi yến hội chiêu đãi chuẩn bị ra sao, một tên người hầu chạy ào vào thất lễ hô to:
- Chủ công! Cấp báo! Ở ngoài bến tàu lũ thổ phỉ nhân lúc cháy nhà hôi của, chẳng những cướp sạch cả bến tàu, lại còn bắt đầu tổ chức tập kích quân đội bên ta, xin gấp rút tiếp viện!
Thành chủ Thanh Nguyệt nghe vậy lập tức nhảy dựng lên quát:
- Đám dân đen chết tiệt này! Lại dám đốt nhà làm loạn! Muốn ta mất hết mặt mũi sao? Người đâu! Điều 5000 binh mã giết sạch đám dân đen kia cho ta!
Phí Nhĩ vội vàng khuyên can:
- Chủ công, đã điều đi 2000 bộ đội cứu hỏa, như vậy bên trong thành chúng ta chỉ còn lại hơn 3000 bộ đội, phòng thủ bên trong thành sẽ lập tức suy yếu hơn phân nửa, không bằng mời lính đánh thuê xuất động?
Thành chủ Thanh Nguyệt lạnh mắt nhìn chằm chằm Phí Nhĩ nói:
- Mời lính đánh thuê? Tiêu diệt đám dân đen cháy nhà hôi của kia, việc nhỏ nhặt như vậy, còn muốn lính đánh thuê xuất động? Nếu như ta làm như vậy, tên thiếu tá Khang Tư kia sẽ nhìn ta thế nào? Các thành chủ khác sẽ nói ta thế nào? Bọn họ nhất định sẽ nghĩ, bộ đội trực thuộc của ta suy yếu đến nỗi ngay cả thổ phỉ cũng không thể giải quyết! Nếu như để cho bọn chúng hiểu lầm như vậy, ngươi cho là kế tiếp sẽ thế nào?
Nói tới đây, ngữ khí thành chủ đã lạnh đến đóng băng.
Phí Nhĩ toát mồ hôi lạnh, một thế lực mà bộ đội trực thuộc suy yếu sẽ mang tới hậu quả gì? Các thế lực cùng phe khác sẽ đem ngươi chia cắt, các thế lực bên ngoài sẽ lập tức xâm lược.
Ở trên bán đảo Phi Ba không thể tỏ ra yếu kém.
Trước đây có một tên ngu đần không biết nghe ý kiến của kẻ nào, muốn địch nhân xung quanh chém giết lẫn nhau, bản thân trốn ở một nơi bí mật phát triển, liền chỉ thị bộ đội trực thuộc cố ý tỏ ra yếu kém, nhưng lại không ngờ rằng, hắn vừa tỏ ra yếu ớt, địch nhân bốn phương tám hướng lập tức đặt mục tiêu lên người hắn, tất cả đều chen chúc nhào tới, chính thổ phỉ cùng các gia thần thừa phong trong lãnh địa cũng thừa cơ làm loạn.
Mặc dù lúc giao chiến với quân đội tên ngốc kia mọi người liền phát hiện tình báo không đúng, nhưng chế độ lãnh thổ trên bán đảo Phi Ba đã quyết định kết cục: một khi khai chiến, đình chiến sẽ không phải do quân chủ định đoạt nữa, cho nên tất cả mọi người đều liều chết chiến đấu.
Cứ như thế, tuy rằng bộ đội trực thuộc của tên ngu đần kia kỳ thật rất mạnh, nhưng quân đội mạnh tới mức nào cũng không chịu nổi công kích luân phiên, cho nên kết quả không cần phải nói, tên ngốc kia thân tử tộc diệt, lãnh địa bị người ta chiếm đoạt.
Bởi vậy trên bán đảo Phi Ba, ngươi diễu võ dương oai cũng được, không coi ai ra gì cũng được, nhưng là không thể tỏ ra yếu kém hơn kẻ địch, bởi tất cả đều là hạng bắt nạt kẻ yếu, một khi bị người ta hiểu lầm là quả hồng mềm thì phiền phức, nên biết một trái hồng cứng, bị người ta nắm nhiều, nắm lâu cũng sẽ biến thành cây hồng yếu quả hồng mềm.
Nghĩ tới đó, Phí Nhĩ lập tức hoảng sợ quỳ xuống dập đầu:
- Chủ công! Thần nhất thời lo lắng cho sự an toàn thành trì, không chú ý tới điểm ấy, thần đáng chết! Thần nguyện lập công chuộc tội vì chủ công dẫn quân đi tiêu diệt đám dân đen kia!
Hiện giờ ở trong lòng Phí Nhĩ đang tự chửi mình ầm ĩ: "Chết tiệt! Ngươi sao lại ngu xuẩn như vậy, luôn nghĩ thành trì an toàn mà không để quân chính quy xuất động, lại không nghĩ như vậy sẽ khiến người ta có cảm giác mình suy yếu!"
Hiện tại thì thảm rồi, ấn tượng trước đây thật vất vả mới tạo thành giờ đại suy giảm, sợ rằng muốn dẫn binh chuộc tội cũng không có cơ hội nữa.
Quả nhiên, thành chủ Thanh Nguyệt cự tuyệt:
- Không cần! Ngươi còn phải phụ trách chuyện yến hội, tiêu diệt đám dân đen kia sẽ có người phụ trách.
Nghe ngữ khí lạnh băng của thành chủ Thanh Nguyệt, Phí Nhĩ chỉ có thể trong lòng thở dài phục tùng. Ôi! Xem ra chính mình lại phải tốn hao một thời gian dài, mới có thể khôi phục lại ấn tượng trong lòng chủ công đây.
Còn các gia thần ở đó thần sắc lại có chút hả hê, tuy rằng bọn họ không dám bỏ đá xuống giếng, nhưng có thể thấy địa vị đệ nhất gia thần giảm xuống, cũng là một chuyện vui mắt.
5000 quân chính quy thành Thanh Nguyệt sau khi tiếp nhận mệnh lệnh, lập tức vũ trang hạng nặng, khí thế hùng hổ nhằm phía bến tàu. Việc phòng thủ cửa thành cũng nghiêm mật hơn rất nhiều. Việc này khiến thủ hạ Ni Nhĩ ẩn nấp gần cửa thành lo nghĩ không thôi, đang lo lắng không có cách hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời phái người đem tin quân địch tăng binh nhanh chóng truyền đi.
Ở bến tàu hỗn loạn, Ni Nhĩ đang dẫn theo một đám thủ hạ chỉ huy thổ phỉ, hưng phấn chém giết 2000 quân chính quy kia.
Đám quân chính quy này thật không may, vốn chỉ nhận được lệnh tới cứu hỏa, ngoại trừ mang bội đao ra, căn bản không mang theo trường mâu cùng cung tiễn. Hơn nữa lúc vừa mới chuẩn bị dập lửa, trái phải và phía sau đột nhiên nhảy ra nhung nhúc thổ phỉ cầm trúc thương xung phong giết tới.
Đám lính Thanh Nguyệt phía sau còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị trúc thương đâm xuyên qua người.
Mà những tên thổ phỉ giết chết lính Thanh Nguyệt, cũng không quản những người khác, lập tức ném thương, đoạt lấy bội đao binh sĩ, vừa hô to:
- Ta có một kim tệ rồi!
Vừa nâng đao nhằm phía lính Thanh Nguyệt khác.
Cử động này khiến đám thổ phỉ nhiệt huyết sôi trào, tất cả đều hô lớn:
- Kim tệ! Kim tệ!
Liền khởi xướng công kích quên mình.
Binh lính thành Thanh Nguyệt tuy rằng có huấn luyện, nhưng đầu tiên không chuẩn bị tâm lý đã bị đánh phục kích, hơn nữa 1 mặt là lửa lớn, 3 mặt còn lại là thổ phỉ tràn tới như sóng thủy triều, thiên thời địa lợi cùng nhân số không ở bên mình nên bọn chúng giảm tinh thần trầm trọng.
Tuy rằng thổ phỉ cùng so sánh với binh lính Thanh Nguyệt, thể chất cùng vũ khí đều có cách biệt rất lớn, nhưng nói tới trình độ hung hãn, ngoại trừ liều mạng chiến đấu, cái khác đều không mạnh hơn thổ phỉ.
Hơn nữa thổ phỉ bởi vì chiếm ưu thế nhân số tuyệt đối, đồng thời dưới kích thích của tiền tài địa vị, sĩ khí sôi trào.
Kết quả chiến đấu không cần nói cũng biết, chỉ là vấn đề thời gian dài ngắn.
Thấy đám thổ phỉ hưng phấn như thế, Ni Nhĩ núp ở phía sau nhìn thủ hạ đắc ý nói:
- Thế nào, vẫn là lão tử thông minh chứ?
- 1 kim tệ đổi lấy 1 kiện vũ khí của binh sĩ thành Thanh Nguyệt, sĩ quan gấp đôi. Không cần lão tử phí miệng lưỡi, bọn người kia liền bỏ mặc sinh tử bắt đầu công kích. Binh sĩ dùng kim tệ thu mua, đầu mục dùng chức gia thần thu mua, lão tử ta thật sự là quá anh minh mà.
- Lão đại đúng là anh minh, thuộc hạ thế nào cũng không nghĩ ra, lão đại không ngờ có thể nghĩ tới biện pháp tăng sĩ khí như thế, thật sự là quá lợi hại.
Thủ hạ Ni Nhĩ lập tức vuốt mông ngựa.
Ni Nhĩ vừa hưởng thụ vỗ mông ngựa, trong lòng âm thầm tự giễu: "Cái gì anh minh, còn không phải nhớ tới lúc đầu công kích chủ công, bên trong thành liền đặt tiền thưởng thu mua binh khí Đế quốc sao. Chỉ là thành Thanh Nguyệt cũng quá keo kiệt, binh khí Đế quốc 1 kiện chỉ mới có 1 ngân tệ mà hiện giờ lão tử 1 kiện 1 kim tệ! Lão tử hào phóng như vậy, xem ra chỉ lão tử mới thích hợp làm tân thành chủ!"
Nghĩ tới đó, Ni Nhĩ liền đắc ý.
Bất cứ lúc nào đều có tình huống phá hoại phong cảnh xuất hiện, ngay lúc này, một tên thủ hạ đột nhiên hỏi:
- Lão đại, ở đây có tới mấy ngàn người, cũng là mấy ngàn kiện binh khí, lão đại ngươi có nhiều kim tệ như vậy sao?
Tiếng vỗ mông ngựa lập tức tan biến, Ni Nhĩ trừng mắt quát thủ hạ kia:
- Ngu ngốc! Ta đang thay chủ công làm việc, tiền này đương nhiên là chủ công đưa!
Tên thủ hạ này chớp mắt hỏi tiếp:
- Ấy, nếu như chủ công không đồng ý thì sao?
- Cái này mới mấy ngàn kim tệ, chủ công có nhiều tiền như thế, sao lại không đồng ý?
Cái này Ni Nhĩ căn bản không có lo lắng, nhẹ nhàng phủi tay giải quyết.
Kỳ thật cũng phải, chỉ cần cầm mấy ngàn kim tệ đi ra, liền giải quyết mấy ngàn quân địch, chuyện tốt như vậy ai không đáp ứng.
- Ha ha! Lão đại, chúng ta như vậy có tính là xây dựng quân đội đánh thuê không? Một bên ra tiền, một bên là vì tiền chiến đấu, cũng giống như lính đánh thuê vậy.
Một tên thủ hạ đột nhiên hưng phấn nói.
Ni Nhĩ khẽ liếc hắn một cái, khinh thường nói:
- Đánh thuê giỏi lắm sao? Chỉ kiếm tiền nhiều mà thôi, lão đại ngươi lại đang muốn làm thành chủ kìa!
- Thành chủ? Không phải chứ, lão đại? Ngươi làm thành chủ! Không phải chúng ta coi thường lão đại, nhưng ngươi là gia thần tầng chót nhất trong các thủ hạ của chủ công, chúng ta ngay cả gia thần cũng không phải nữa!
Các thủ hạ đều làm bộ dáng ngươi đừng nằm mộng giữa ban ngày.
Ni Nhĩ tức giận nói:
- Ngu ngốc! Một đám ngu ngốc! Chủ công là người Đế quốc, đánh hạ thành Thanh Nguyệt xong, chỉ có thể tìm người xuất thân bán đảo Phi Ba làm quản lý. Mà hiện giờ gia thần dưới trướng chủ công xuất thân từ bán đảo Phi Ba, chỉ có hai người là ta và Cung Tá Đôn, hiện tại Cung Tá Đôn không có tin tức gì, còn ta lại lập được công lao lớn như vậy.
Nói xong ngó nhìn chiến trường đã nghiêng về một phía, hắn đắc ý nói tiếp:
- Ngoại trừ ta lên làm thành chủ ra, còn có ai thích hợp đảm đương thành chủ?
Thủ hạ chớp chớp mắt, một hồi lâu mới thoát khỏi chấn động của kết quả chưa thành hiện thực đó, mọi người đồng thời nuốt nước miếng, sau đó cùng nhau hô:
- Lão đại! Chiếu cố tiểu đệ một chút nha!
Một tên thủ hạ lanh trí lập tức quỳ xuống hô:
- Tham kiến đại nhân, xin đại nhân thu tiểu nhân làm gia thần, tiểu nhân vô cùng cảm kích, thề chết thuần phục!
Có động tác thủ hạ này làm gương, mấy tên thủ hạ khác đều hùa theo.
Ni Nhĩ vừa giả vờ tiêu sái nói:
- Không cần như vậy, huynh đệ trong nhà, ta không chiếu cố các ngươi thì chiếu cố ai. Đều đứng lên đi!
Vừa khẩn trương quan sát bốn phía, phát hiện đám thổ phỉ đều nhằm phía binh lính Thanh Nguyệt, căn bản không có người chú ý bên này, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Hiện giờ thời khắc còn chưa định, nếu như để đám thổ phỉ này biết, khẳng định sẽ khiến trong lòng chúng nghi hoặc, hơn nữa mấy tên đầu mục thổ phỉ khẳng định sẽ không cam lòng để mình lên làm thành chủ, vạn nhất gây ra chuyện gì phiền toái, vậy chẳng phải chuyện tốt thường gian nan sao? Cho nên cẩn thận vẫn hay hơn.
Thủ hạ không biết Ni Nhĩ nghĩ gì, trực tiếp hô chủ công quỳ lạy một hồi rồi mới đứng lên, vừa đứng dậy, tên nhanh trí kia bắt đầu ra ý kiến:
- Chủ công! Không bằng thu phục các đầu mục thổ phỉ này làm gia thần đi? Đây là cơ hội tốt để tăng lực lượng đấy.
Ni Nhĩ lắc đầu:
- Đám người này các ngươi cũng đừng nghĩ tới, bọn họ biết rõ tường tận về ta, tuyệt đối sẽ không đầu nhập phía ta, muốn đầu nhập cũng là đầu nhập phía chủ công. Nhưng đầu mục thổ phỉ địa phương khác lại có thể suy nghĩ, nhưng phải chờ ta trở thành thành chủ xong mới được. Không thì mọi người đều là đầu mục thổ phỉ như nhau, đều ngang hàng thì dựa vào cái gì phải phục tùng ngươi chứ?
Đám thủ hạ nghe vậy đều gật đầu, xem ra lão đại chủ công mình vẫn còn có chút tự hiểu lấy mình.
Thấy bộ dáng đám thủ hạ đột nhiên không lên tiếng, Ni Nhĩ vội vàng bảo đảm:
- Không cần lo lắng, một khi ta trở thành thành chủ, mỗi người các ngươi ít nhất cũng có 1000 thạch đất phong, chỉ cần làm cho tốt, tuyệt đối sẽ không bạc đãi các ngươi!
Ni Nhĩ vừa buông lời này, tiếng vỗ mông ngựa như thủy triều liền tiếp tục vang lên.
Nhưng Ni Nhĩ hưởng thụ lại bị người ta đánh gãy lần nữa:
- Lão đại, không tốt rồi! Trong thành phái ra 5000 quân binh, vũ trang hạng nặng, đang tràn sang phía bên này!
Nghe tên thủ hạ phái đi thăm dò tin tức gần cửa thành thở hổn hễn nói, trong lòng Ni Nhĩ lập tức run lên, trước tiên dời ánh mắt tới chiến trường, phát hiện trận chiến đã kết thúc, hắn thở một hơi lập tức ra lệnh:
- Nhanh! Tìm tất cả các đầu mục tới đây!
Đám đầu mục tới nơi, đều đòi Ni Nhĩ trả kim tệ, Ni Nhĩ tức giận rống to:
- Gấp cái gì? Thiếu được các ngươi sao? Hiện giờ chúng ta phải chú ý tới 5000 quân địch tiếp phía sau kia, bọn họ là vũ trang hạng nặng! Không giống đám vừa rồi chỉ có bội đao thôi đâu!
Nói xong liền đem tin tình báo của mình nói ra.
- 5000 người? 5000 người thì thế nào? Bọn họ có là đối thủ của nhiều người chúng ta sao? Chỉ cần chúng ta chung sức hợp tác, giải quyết bọn họ còn không phải một bữa sáng?
- Được rồi, nếu như tiêu diệt 5000 người này xong, bên trong thành chỉ còn lại có 3000 người, nếu như chúng ta giết toàn bộ bọn chúng. Ha ha! Toàn thành Thanh Nguyệt đều là của chúng ta!
Một tên đầu mục thổ phỉ đắc ý nói, lời này vừa thốt ra, đám đầu mục cảm thấy chiến đấu thật quá dễ dàng liền nhao nhao tán thành.
Ni Nhĩ phát hiện lúc mình đem tin tình báo nói cho đám đầu mục này xong, bọn họ chẳng những không truy thu kim tệ, ngay cả chức gia thần cũng không hỏi, ngược lại thảo luận cướp đoạt thành Thanh Nguyệt rồi chia chác thế nào.
Thấy như vậy Ni Nhĩ buồn cười: đám ngu ngốc này, bởi vì đánh địch nhân trở tay không kịp, liền đắc ý vênh vang cho rằng quân địch yếu ớt, bắt đầu huyễn tưởng chuyện bọn họ thống trị thành Thanh Nguyệt, đã hoàn toàn đem hắn là người tổ chức vứt sang một bên.
Ha ha, như vậy cũng tốt, dù sao nhiệm vụ của mình chính là đem quân đội thành Thanh Nguyệt điều ra ngoài, giảm thiểu khó khăn cho chủ công công thành, mình thật không tin, khi chủ công tới bến tàu, mấy tên thổ phỉ này cùng quân lính Thanh Nguyệt có thể chống lại thiết kỵ của chủ công công kích.
Nghĩ vậy, Ni Nhĩ kiềm chế đám thủ hạ đang bốc lửa tận trời, cũng không chào hỏi, liền mang theo thủ hạ trở lại bến tàu.
Mà đám đầu mục thổ phỉ kia thấy Ni Nhĩ bỏ đi, càng vui mừng khác thường, dù sao thiếu đi một người tổ chức, vậy thì mấy người bọn họ càng thu được nhiều lợi ích hơn.
Bọn họ thương thảo một phen, nghĩ vẫn nên để 5000 quân Thanh Nguyệt dẫn vào quảng trường bến tàu thì tốt nhất, đánh dã chiến, thổ phỉ còn thật không dám đấu với quân chính quy.
Lửa lớn không cách nào đi qua con đường quá rộng, cho nên sau khi thiêu rụi quảng trường, mất đi chất đốt thế lửa dần dần tắt.
5000 quân Thanh Nguyệt gấp rút chạy tới, trước mắt chỉ còn là một mảnh phế khu và mấy ngàn thi thể đồng liêu.
Nếu như không phải quen mặt, sợ rằng sẽ nghĩ những thi thể trần trụi này là thổ phỉ lưu lại.
Nhìn thảm trạng đồng liêu bị cướp đoạt không còn gì, quân Thanh Nguyệt căm hận ngửa mặt hét lớn, quân Thanh Nguyệt cao cao tại thượng không ngờ lại bị đám thổ phỉ thấp hèn đối đãi như vậy, tất cả mọi người lửa giận ngập trời, dưới mệnh lệnh sĩ quan, tạo chiến trận trường thương đi trước, đao thủ hộ vệ cung tiễn binh theo sau, chậm rãi tiến tới bến tàu.
Tuy rằng quân Thanh Nguyệt phẫn nộ, nhưng cũng không phải ngu ngốc, cũng không bị tức giận hôn mê, đương nhiên biết nếu chạy lộn xộn tới bến tàu, tuy rằng nhất định thu được thắng lợi, nhưng khẳng định sẽ dẫn tới tổn thất lớn, vững bước tiến tới mới là phương pháp tác chiến tốt nhất.
Dù sao đám thổ phỉ này ngoại trừ cái mạng rẻ tiền không quan tâm tới chết sống, không có gì đáng chú ý, cùng so với chúng, mạng của mình ngược lại càng quý hơn, 1 người đổi 10 tên dân đen cũng không đổi.
Đúng như quân Thanh Nguyệt nghĩ, bọn họ vừa lướt qua phế tích, đi vào quảng trường bến tàu coi như còn hoàn hảo, lập tức lọt vào ổ công kích của những mũi tên trúc.
Loại tên trúc hoàn toàn không có lực xuyên thấu này, cũng không tạo ra bất cứ thương tổn nào cho quân Thanh Nguyệt áo giáp đầy đủ, giỏi lắm là vài người không may bị bắn trúng mặt mà chết. Nhưng đám cung tiễn thổ phỉ trên nóc nhà, lập tức bị cung tiễn thủ quân Thanh Nguyệt dùng tên sắt bắn thành con nhím.
Còn một vài tên thổ phỉ trốn trong các tòa nhà chuẩn bị phục kích, không may bị tên sắt bắn xuyên qua vách gỗ bắn trúng, vốn là thuộc loại bị đạn lạc, nhưng tiếng kêu la của chúng lập tức khiến quân Thanh Nguyệt chú ý tới bọn họ.
Không cần phải nói, trường thương cùng tên sắt lập tức biến tòa nhà thành tổ ong, thổ phỉ mai phục ở bên trong dù may mắn tránh được trường thương cùng cung tiễn công kích, cuối cùng cũng không tránh được bị người cầm đao chém rơi đầu.
Tiêu diệt đoàn thổ phỉ mai phục này, quân Thanh Nguyệt căn bản không có tổn thất gì.
Thấy tình huống như thế, đám đầu mục thổ phỉ đều bắt đầu khẩn trương, nguyên vốn tâm tình tự cao tự đại lập tức trở nên bắt đầu run sợ.
Nhưng tính cách hung tàn, cùng tập tính không coi mạng mình vào đâu, đám đầu mục thổ phỉ liền ra lệnh cho bọn thổ phỉ xung phong tập thể.
Kỳ thật nói tới chiến thuật thổ phỉ cũng rất đơn giản, một chiêu là lấy mạng đổi mạng, một chiêu là chiến thuật biển người, ngoại trừ 2 chiêu này ra, thổ phỉ cũng không lôi ra được chiến thuật nào nữa.
Đương nhiên, hiện tại đám đầu mục thổ phỉ này còn có một chiêu mới mẻ, đó là đồng quy vu tận.
Đám đầu mục thổ phỉ đã quyết định, nếu như lần công kích này thất bại, vậy châm lửa đốt sạch cả quảng trường phòng ốc cùng người bên trong, dù sao giết nhiều quân Thanh Nguyệt như vậy, đã không thể ở chỗ này sống tiếp nữa rồi.
Đã như vậy, còn không bằng châm một mồi lửa, nói không chừng thiêu chết sạch quân Thanh Nguyệt, vài người bên mình cũng có thể may mắn tồn tại.
Nhưng mấy tên đầu mục thổ phỉ vừa nghĩ đến chỉ cần sống sót, vậy chẳng khác nào mình có được thành Thanh Nguyệt này, trong lòng chúng đều đại động, nghĩ cách làm thế nào mới sống sót.
Lúc này, cũng có rất nhiều đầu mục thổ phỉ bắt đầu hối hận lúc đầu sao mình bị ma sai quỷ khiến, làm sao lại đi nghe tiểu tử kia phiến diện, cùng kim tệ địa vị mờ mịt không biết ở đâu, dẫn tới mình khởi binh phản loạn đây nữa?
Đương nhiên, một bộ phận rất lớn trong số đó theo khởi binh làm loạn, chủ yếu là quen thói nhân người khác cháy nhà hôi của, lý do này bọn họ sẽ không thừa nhận, dù sao phân ra, bởi vì phản loạn cùng cháy nhà hôi của là hai chuyện khác nhau, đối với bọn họ mà nói dù sao cũng là đắc tội thành Thanh Nguyệt, tội danh càng lớn càng có danh tiếng.
Nghĩ vậy, đám đầu mục hối hận đều rối rít tìm kiếm bọn người Ni Nhĩ, chuẩn bị tìm hắn xả giận, thế nhưng căn bản không phát hiện tung tích bọn người Ni Nhĩ, theo từng bước quân Thanh Nguyệt tới gần, cũng đem ý niệm buồn chán này ném sang một bên, bắt đầu tự hỏi làm thế nào mới tránh được một kiếp.
Hiện tại Ni Nhĩ không thèm quản tới đám thổ phỉ này nghĩ thế nào, hắn đang mang theo thủ hạ đi nghênh tiếp chủ công của hắn.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #101


Báo Lỗi Truyện
Chương 101/353