Chương 100: Mọi Chuyện Thuận Lợi (P1+2)


Cảng khẩu thành Thanh Nguyệt có mấy chục quán rượu, ngoài thành Thanh Nguyệt ra cũng tính là khu phồn hoa.
Đương nhiên, những quán rượu này cũng không phải là nơi xa hoa gì, các phú hào quyền quý thành Thanh Nguyệt sẽ không xuất hiện ở mấy quán rượu ven bến tàu này.
Bởi vậy những quán rượu này có thể nói là nơi chuyên dụng của các thổ phỉ, tất cả đều là chỗ huyên náo khó trị nhất.
Một quán rượu trong đó, các chỗ ngồi đều đầy khách, hơn nữa khe hở giữa các bàn đều chen đầy người, xem trang phục của những khách hàng, xuất thân đều là thổ phỉ.
Tuy rằng trên bàn bọn họ ngoại trừ vài chai rượu kém chất lượng và hải sản rẻ tiền ra thì không còn gì nữa, nhưng những người này vẫn ăn uống náo nhiệt vô cùng, lớn tiếng hò hét là không tránh khỏi, mà cãi nhau đánh nhau càng không thiếu, toàn quán rượu mịt mù chướng khí.
Lão bản quán rượu trốn ở sau quầy hàng cười hì hì đếm tiền, hắn mặc kệ bọn thổ phỉ kia đánh nhau hay là giết người phóng hỏa.
Dù sao giá trị của mấy nhà quán rượu này căn bản không đáng mấy đồng tiền, chỉ cần tiền quỹ mình không bị cướp, vậy thì cũng không có tổn thất gì.
- Lão bản! Rượu ngon món ngon dọn lên cho ta! Lão tử muốn chiêu đãi huynh đệ một phen.
Câu lão bản thích nghe nhất truyền vào tai, hắn mừng rỡ đáp lời vừa ngẩng đầu nhìn, chợt biến sắc, lộ ra thần tình cười nhạo, có chút quái dị nói:
- Ni Nhĩ, sao lần này hào phóng vậy? Nhưng mà ngươi cũng biết, quán ta là buôn bán nhỏ...
Lão bản và Ni Nhĩ đối thoại khiến người khác chú ý.
Mấy người biết Ni Nhĩ, hơn nữa có vài tên thổ phỉ uống say, lập tức lớn tiếng cười nói:
- Ni Nhĩ, đừng có sưng má giả người mập, cái quán rượu tồi tàn này có thể dọn một bầu rượu một con cá là xa hoa rồi, ngươi còn muốn rượu ngon món ngon gì nữa chứ?
Lão bản kia mặc kệ, cười lạnh một tiếng:
- Quán tồi tàn? Hừ!
Lôi một chai rượu trên quầy hàng bỏ xuống quát:
- Nhìn đây là cái gì! Tự do liên minh Duy Nhĩ Đặc, Anh hùng huyết! Quán rượu ta không phải là không có rượu ngon món ngon, mà là đám nhãi các ngươi mua không nổi biết chưa!
Lúc tất cả mọi người mở mắt trừng trừng nhìn thứ chất lỏng đỏ rực như máu trong chiếc bình thủy tinh ở quầy, đinh đang vài tiếng, ánh mắt mọi người lập tức tập trung trên quầy, chỉ thấy vài phiến kim loại tròn tròn, đang nhảy tưng tưng gần bình rượu.
Nhìn thấy màu vàng chói lọi, tất cả vô thức hít một hơi lạnh, kim tệ!
Ở cái quán tồi tàn này tiêu xài mà dùng tới kim tệ! Tiền nhiều không có chỗ xài sao? Nên nhớ Anh hùng huyết kia cũng chỉ cần 1 đồng ngân tệ thôi!
Mà lúc này Ni Nhĩ vẻ mặt ung dung nói làm người khác khiếp sợ:
- Xem chút tiền đó chọn vài món lên, nhiều hơn không cần thối.
Mấy tên thủ hạ phía sau hắn, cũng biểu hiện ra thần tình không thèm để ý tới, giống như ném đi vài cái tiền đồng mà thôi, chỉ là thần sắc đắc ý trên mặt chúng ai cũng có thể nhìn ra được.
Lão bản lập tức đổi sắc mặt, động tác nhanh nhẹn thu lấy mấy kim tệ vào lòng, sau đó vẻ mặt nịnh nọt nói:
- Ni Nhĩ lão đại, xin mời ngồi, rượu ngon món ngon lập tức có ngay.
Những tiếng ồn ào tranh cãi lập tức an tĩnh rất nhiều, mọi người đều nhìn chăm chú vào đoàn người Ni Nhĩ.
Chỉ thấy bọn họ động tác nhã nhặn, khẽ lắc ly rượu thưởng thức có chút như là quý tộc, lúc này, mọi người mới phát hiện, đám người Ni Nhĩ kia đều quần áo chỉnh tề, bên hông còn đeo một thanh bội đao sáng ngời, mấy người bên mình so với bọn họ, quả thật là trên trời dưới đất.
Ni Nhĩ đương nhiên chú ý tới thần thái mọi người xung quanh, đắc ý nhỏ giọng nói:
- Nhìn xem, đồng dạng tiêu xài mấy đồng kim tệ, ở quán rượu trong thành có thể dẫn tới oanh động lớn như vậy sao?
- Nếu như chúng ta ở trong thành làm như thế, đám quyền quý kia khẳng định sẽ khinh bỉ chúng ta là những tên nhà giàu mới nổi, nào có thể hưởng thụ cảm giác được người ta săm soi như bây giờ.
Đám thủ hạ Ni Nhĩ lập tức vuốt mông ngựa:
- Hắc hắc, lão đại anh minh, vừa rồi động tác lão đại ném kim tệ thật mới gọi là xuất sắc, nhìn mà con mắt bọn chúng đều trợn trừng, nhiều tên mắt đều trắng dã cả ra! Cảm giác này thật khiến ta còn đang lâng lâng đây.
- Hiện giờ các ngươi mới biết ta là anh minh thần võ cỡ nào rồi chứ? Lúc đầu mấy người các ngươi còn có ý kiến ý cò chống lại ý định đầu nhập chủ công, nếu như không phải lão tử quyết định nhanh, nào có ngày hôm nay quần phẳng áo phiu đi vào quán rượu này xài kim tệ chứ?
Ni Nhĩ đắc ý nói.
- Phải phải, lão đại anh minh, chúng ta còn xa mới bằng.
Thủ hạ Ni Nhĩ lập tức cúi đầu khâm phục.
Một tên thủ hạ đầu óc linh hoạt đột nhiên nhớ tới hỏi:
- Đúng rồi, lão đại, chủ công bảo chúng ta dùng kim tệ đổi lấy tiền đồng, chúng ta trực tiếp đổi thành kim tệ bên này, có thể vi phạm mệnh lệnh chủ công hay không?
Ni Nhĩ cười nói:
- Hừ, ngươi cho là lão tử tham ô tài chính của chủ công đưa sao? Lão đại ngươi nào có ngốc như vậy, đây là chủ công khen thưởng, đám các ngươi mỗi người đều có 10 đồng kim tệ, lão đại các ngươi thiếu được sao, cho nên an tâm ăn uống đi.
- Hì hì, chúng ta chỉ là không hy vọng làm chủ công tức giận mà thôi. Lão đại, chủ công ngoại trừ đổi tiền đồng và chào mời thợ đóng thuyền ra, còn có nhiệm vụ gì? Chúng ta đều muốn kiếm thêm nhiều điểm quân công nữa, dù sao mấy điểm quân công kia quyết định tiền tài địa vị của chúng ta mà.
Ni Nhĩ nhìn bốn phía, ngoắc tay, đợi mọi người chụm đầu một chỗ mới thấp giọng nói:
- Chủ công tuy cùng thành chủ bên này hợp tác buôn lậu, nhưng chúng ta vẫn cần trợ giúp chủ công tìm nguồn hàng hóa giá rẻ, dù sao chúng ta ai cũng biết tên bên này đưa ra cái giá lừa gạt người quá mức.
- Cái công lao này rất lớn, chỉ cần tìm được nguồn cung cấp hàng, vậy tiền thưởng phải hơn ngàn!
- Hơn ngàn? Thật hay giả?
Thủ hạ Ni Nhĩ có chút chần chờ hỏi.
- Hừ, đây còn giả được sao? Chủ công cố ý chuẩn bị một rương kim tệ làm phần thưởng, chỉ cần các ngươi đem tin tình báo về, chờ ôm cả rương kim tệ về nhà đi.
Thủ hạ Ni Nhĩ đều nuốt nước miếng, nhưng hiển nhiên bọn họ ý thức được tìm nguồn cung cấp mới, không phải là chuyện bọn họ có thể làm được, chỉ còn có thể lau mồm hỏi:
- Còn có nhiệm vụ khác hay không?
Ni Nhĩ gật đầu nói:
- Đương nhiên còn, tuy rằng chủ công cùng bên này là quan hệ hợp tác, nhưng ai cũng không dám đảm bảo sau này cũng là như vậy, cho nên chúng ta còn phải thăm dò tình báo, tỷ như binh lực bao nhiêu, nơi quân đội đồn trú, tình báo sĩ quan, còn có tình hình biến động của các quan viên trong thành, cùng với các loại thông tin giá hàng nhân số thổ phỉ các nơi....
- Những tin tình báo này giá trị cao thấp khác nhau, nếu như trúng số nghe được tin tình báo trọng yếu, cũng có thể thưởng 1 rương kim tệ không chừng.
- Khà, những thứ này là sở trường của chúng ta.
Thủ hạ Ni Nhĩ đều mỉm cười, bọn họ không thấy nghe ngóng tin tình báo có gì là khó.
Vẫn là tên thủ hạ đầu óc nhanh nhạy kia nói:
- Lão đại, tuy rằng thăm dò tình báo không có gì khó, nhưng nhân thủ chúng ta có phải quá ít không? Chỉ có hơn 10 người có thể nghe ngóng được bao nhiêu tin tình báo chứ?
Ni Nhĩ mỉm cười:
- Ha ha, cho nên ta mới tốn mấy đồng kim tệ tới chỗ này uống rượu.
Lúc thủ hạ của Ni Nhĩ vừa bừng tỉnh đại ngộ, mấy tên đầu mục thổ phỉ từng có quen biết Ni Nhĩ, rốt cuộc đã không nhịn được đi tới.
- Ni Nhĩ lão đại, nhìn dáng vẻ của ngươi gần đây kiếm được một vố sao? Cũng để cho huynh đệ hưởng chút sái chứ? Tài lộ có phải là từ chỗ lần trước hai nhóm người đi tới phải không?
Một tên thẳng thắn mở miệng hỏi trực tiếp. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Đúng vậy, có tài mọi người cùng nhau phát mà, độc chiếm sẽ bị mọi người coi là ích kỷ.
Một tên đầu mục thổ phỉ cùng quan điểm gật đầu.
Mà một tên còn lại đột nhiên lộ thần sắc chợt nhớ nói:
- Đúng rồi, lần trước hai nhóm người ít nhất cũng có 3-4000 người, làm sao chỉ có các ngươi trở về? Không phải ngươi bán bọn họ cho nên mới có tiền như vậy?
Lời này lập tức khiến 2 người kia bắt đầu đề phòng.
Tuy nói giữa thổ phỉ với nhau cũng không có quan hệ gì thân mật, nhưng cũng có tập tục ước định, không thể bán đứng người trong nhà, không thì sẽ bị tất cả thổ phỉ trả thù.
Bởi mọi người đều biết tập tục này, cho nên thủ hạ Ni Nhĩ đều giận dữ nhìn tên ly gián kia, còn Ni Nhĩ lại như không có gì lo lắng hô:
- Tới tới nào, mọi người ngồi xuống nếm thử mùi vị Anh hùng huyết là thế nào coi.
Thấy bọn họ cũng không động thân, Ni Nhĩ không khỏi cười:
- Các ngươi cũng không nghĩ thử xem, thủ hạ ta chỉ có hơn mười người, có thể bán được mấy ngàn người sao?
- Bọn họ sao lại không có một ai trở về? Đừng nói với ta tất cả bọn họ đều bị người ta bắt làm tù binh cả đấy.
Cái tên ngữ khí ngay từ đầu không tốt lại nói tiếp.
- Ha, thật đúng như ngươi nói, 2 đoàn người chúng ta lần trước thật sự toàn quân bị diệt, sau khi đã chết hơn 1 phần 3, tất cả đều bị bắt làm tù binh, đương nhiên, chúng ta cùng mấy tên nhìn trúng thời cơ, đầu nhập làm gia thần người ta. Cho nên giờ đây chúng ta có thể tiêu dao, những người khác còn đang làm cu li kìa.
Ni Nhĩ cười nói.
Còn 2 vị khác vẻ mặt lại khiếp sợ:
- Các ngươi đầu phục chủ mới! Chẳng lẽ hắn xuất thân cũng là thổ phỉ?
Thổ phỉ ngoại trừ là dân nghèo mất ruộng, còn lại đều là võ sĩ tự do mất đi chủ nhân không ai thu nhận. Đối với việc đầu nhập chủ nhân mới, chẳng những không coi là cừu địch ngược lại còn ước ao.
Còn tên kia, vẫn mang vẻ hoài nghi như trước cười lạnh nói:
- Tức cười! Toàn quân bị diệt? Ngươi nghĩ rằng ta không biết tình huống bên kia sao? Mục tiêu tập kích của các ngươi chỉ là một lãnh địa của Thiếu tá mà thôi, một cái lãnh địa thiếu tá có bản lãnh tiêu diệt 3-4000 thổ phỉ sao?
Ni Nhĩ khinh thường nói:
- Ha ha, còn dám nói ngươi biết tình huống bên kia, vậy ngươi có biết chủ công nhà ta cùng thành chủ Thanh Nguyệt kết phường làm ăn hay không? Có biết chủ công nhà ta chỉ riêng kỵ binh đã có 2000 hay không? Nếu như ngươi không tin, có thể bơi đi xem, chỉ cần ngươi không có địch ý, lãnh địa của chủ công nhà ta tùy ý xuất nhập.
- Tốt! Ta đi xem có phải thật như ngươi nói! Nếu như ngươi nói dối, ta sẽ truy sát ngươi tới chân trời góc biển!
Tên kia nói xong liền quay người đi.
Mặt khác hai vị còn lại đã sớm bị lời Ni Nhĩ nói chấn động đến ngẩn người, nhưng lập tức tỉnh táo lại nịnh bợ:
- Ni Nhĩ lão đại không cần để ý tới để ý tới hắn, ca ca hắn ở trong đội ngũ xuất động lần trước, trong khoảng thời gian này hắn liều mạng thăm dò tin tức.
- A! Nguyên lai là vậy, chỉ cần ca ca hắn không chết trận tại chỗ, như vậy hắn tới lãnh địa chủ công nhà ta khẳng định có thể tìm được. Được rồi, các ngươi còn có việc gì sao? Còn có ý đánh lãnh địa chủ công nhà ta không phải là một ý kiến hay đâu.
Ni Nhĩ liếc mắt nói với hai người bọn hắn.
- Ha ha! Chúng ta nào dám to gan lớn mật như thế! Hì hì! Chúng ta muốn hỏi một chút, không biết chủ công Ni Nhĩ đại nhân còn muốn chiêu người hay không? Nếu như Ni Nhĩ đại nhân có thể giới thiệu một chút, chúng ta vô cùng cảm kích.
Hai vị này quả thật là một bộ dáng chó nịnh bợ chủ nhà.
Không trách bọn họ lại như vậy, không có gia chủ bọn họ hiện giờ so với dân lưu lãng cũng không bằng, không chỉ không có địa vị, càng không nói thu nhập cố định, còn phải nuôi một đống thủ hạ ngày qua ngày rất là khó khăn, hiện tại nghe được có người tuyển nhận thổ phỉ làm gia thần, sao không vội nắm lấy cơ hội cho được.
Ni Nhĩ cau mày nói:
- Hai vị lão ca, tuy rằng hiện tại ta là gia thần của chủ công, nhưng chức vụ cũng không xếp hạng nào, ngay cả thủ hạ của ta cũng không có chức vụ nữa.
Chính là thủ hạ Ni Nhĩ cũng thần sắc buồn bã gật đầu. Kỳ thực cũng phải, thật sự đầu nhập vào Khang Tư, chỉ là hai người Ni Nhĩ cùng Cung Tá Đôn mà thôi.
Hai người nghe vậy chỉ có thể cười khổ, xem ra tên Ni Nhĩ không muốn giới thiệu thôi.
Hiểu rõ điểm này hai người lập tức đổi giọng nói:
- Ha ha, nguyên lai là như vậy, xem ra chúng ta si tâm vọng tưởng quá mức. Đúng rồi, không biết Ni Nhĩ lão đại có thể giới thiệu một chút hay không, có công tác gì chúng ta có thể trợ giúp, để hai người chúng ta kiếm chút sống qua ngày?
Ni Nhĩ mỉm cười:
- Ha ha, đương nhiên, chủ công nhà ta có chút nhiệm vụ cần các ngươi hỗ trợ, thù lao khẳng định là hậu đãi, nếu như mà tình báo trọng yếu, thưởng mấy trăm kim tệ tuyệt không nói chơi.
Nói xong đem nhiệm vụ dò hỏi tình báo nói ra.
Nghe tới mấy nhiệm vụ cùng con số thưởng, hai tên đầu mục đều đỏ cả mắt, cùng Ni Nhĩ cáo biệt xong, lập tức kêu gọi thủ hạ mình vội vàng rời đi.
Hành động của hai đầu mục thổ phỉ này, lập tức hấp dẫn các đầu mục thổ phỉ khác đang nâng cốc trong quán chú ý tới Ni Nhĩ.
Ni Nhĩ chỉ ước gì càng nhiều người càng tốt, nên sôi nổi công bố nhiệm vụ cùng kim ngạch thưởng ra. Trong nháy mắt vốn quán rượu đang chật kín, giờ chỉ còn lại lão bản quán rượu cùng bọn người Ni Nhĩ.
Lão bản quán rượu kia hiển nhiên rất hiếu kỳ không biết Ni Nhĩ nói gì với đám đầu mục, không ngờ thoáng cái lại khiến bọn họ đi hết, hắn dựng lỗ tai nghe trộm bên này.
- Lão đại, những nhiệm vụ này giao hết cho bọn họ làm chúng ta làm gì bây giờ? Chúng ta mới là thủ hạ của chủ công mà!
Thủ hạ Ni Nhĩ lo lắng hỏi.
Ni Nhĩ đắc ý nói:
- Hừ, yên tâm, ta vừa rồi nói với bọn hắn đem tin tình báo về cho ta, tiền thưởng cũng là ta cấp cho bọn hắn, hơn nữa các ngươi không nghe ta vừa nói, tiền thưởng cao nhất cũng chỉ có mấy trăm kim tệ thôi sao? Nói cách khác, tình báo giao tới, chúng ta thu được công lao cùng tiền thưởng, mà chỉ đưa phân nửa ra cũng đủ để bọn họ bán mạng rồi.
- Ấy! Lão đại! Nói cách khác, chúng ta cái gì cũng không làm cũng có được công lao và phân nửa tiền thưởng?
Tên thủ hạ nhanh nhạy hỏi.
- Ha ha! Không sai! Thế nào, lão đại các ngươi anh minh thần võ chứ?
Ni Nhĩ đắc ý nói.
- Phải! Là lão đại anh minh!
Thủ hạ Ni Nhĩ lập tức ra sức vỗ mông ngựa.
Nhưng mới phát động không bao lâu, ngoài quán rượu chạy ào vào một nam tử cả người ướt đẫm, hắn nhìn xung quanh thấy Ni Nhĩ, lập tức vui mừng chạy tới.
Bọn Ni Nhĩ cũng chú ý tới nam tử này, bọn họ rõ ràng sửng sốt, vì người đó cũng là thủ hạ Ni Nhĩ, nhưng là đi theo bên người Khang Tư truyền lời mà thôi, làm sao đột nhiên tới nới này? Hơn nữa còn chật vật như thế?
- Lão đại, chủ công trở mặt với thành Thanh Nguyệt rồi!
Câu nói đầu tiên khi hắn tới, khiến bọn Ni Nhĩ chấn động cả người.
Lão bản quán rượu hiển nhiên cũng nghe được, dường như hắn định đi ra ngoài, nhưng lại lo lắng gì đó tiếp tục dựng tai nghe trộm.
- Xảy ra chuyện gì?
Đầu tiên là Ni Nhĩ quét nhìn xung quanh, thấy lão bản quán rượu đang cúi đầu bận rộn, trong mắt hắn chợt lóe hàn quang, sau đó mới dùng giọng thấp nhất hỏi.
- Là thế này...
Tên thủ hạ lập tức đem chuyện Khang Tư tiêu diệt thiếu chủ Thanh Nguyệt, nói đại khái một chút, nhưng chính miêu tả đại khái này, cũng đủ để bọn Ni Nhĩ trừng mắt cứng lưỡi, Ni Nhĩ lẩm bẩm nói:
- Trời ạ, chỉ bởi chút xung đột này mà giết thiếu chủ nhà người ta, lại còn đoạt lấy 20 chiến hạm? Chủ công thật sự là...
Hiện giờ Ni Nhĩ cũng không biết nói chủ công mình lợi hại, hay là ngu xuẩn nữa, ngu xuẩn là trở mặt với đồng bọn hợp tác, lợi hại là bằng vài người như thế, lại có thể cướp đoạt 20 chiến hạm.
- Chủ công có mệnh lệnh gì?
Sau khi khiếp sợ trôi qua, liền vội hỏi tên thủ hạ.
- Chủ công hạ lệnh tìm hiểu tin tình báo thủy quân, đồng thời tận sức phá hỏng thủy quân tập kết, bởi vì chủ công đã trở về tập hợp người chuẩn bị đánh thành Thanh Nguyệt rồi!
Nghe nói như thế, mọi người liền choáng váng.
Không phải chứ, không nói thủy quân còn lại cũng có hơn 40 chiến thuyền, hơn nữa thành Thanh Nguyệt cũng có hơn vạn quân chính quy, các lính đánh thuê càng không cần nhắc tới, chỉ cần thành Thanh Nguyệt ra tiền, bao nhiêu lính đánh thuê cũng có thể chiêu mộ được.
Những tình huống này đều đã báo cho chủ công rồi, sao mà chủ công căn bản không quan tâm tới cách biệt của thực lực song phương, ngược lại còn phát động cường công?
Lúc mọi người nhịn không được oán hận, Ni Nhĩ đột nhiên mỉm cười:
- Ha ha! Đây chính là cơ hội tốt, ta đoán chắc lúc này thành Thanh Nguyệt còn chưa nhận được tin thiếu chủ bọn họ đã tử vong, sợ rằng bây giờ còn đang chờ đợi đối tác tới giao dịch: thời điểm này chủ công đột nhiên bất ngờ đánh tới, tuyệt đối có thể khiến bọn họ trở tay không kịp.
- Hơn nữa các ngươi đừng quên thổ phỉ thành Thanh Nguyệt, chỉ cần chúng ta mời chủ công tuyên bố 'chỉ cần lập công liền trở thành gia thần tân thành chủ', sợ rằng tất cả thổ phỉ đều sẽ tham gia tấn công.
Nghe được Ni Nhĩ phân tích, thủ hạ Ni Nhĩ lập tức sĩ khí sôi trào, nỗi lo lắng binh lực địch ta chênh lệch quá lớn vừa rồi cũng hoàn toàn biến mất.
Ni Nhĩ không hổ là đầu mục, lập tức bắt đầu hạ mệnh lệnh:
- Ngươi, lập tức tới Cung Tá gia hồi báo tình hình, cười nhạo một chút tên Cung Tá Đôn kia, hỏi hắn xem lúc chúng ta dốc sức thì hắn đang làm gì.
- Ha ha! Nếu như không phải sợ chủ công trách tội, ta thật cũng không muốn nhắc nhở hắn, bởi nếu như ta lập ra quân công thật lớn, nói không chừng tân thành chủ chính là ta đây.
Nghe nói như thế, thủ hạ Ni Nhĩ sửng sốt một chút, tiếp đó hai mắt liền sáng lên.
Bọn họ đương nhiên biết bán đảo Phi Ba biểu hiện bên ngoài không cho phép thế lực khác xen vào, nhưng ai cũng biết rất nhiều thành chủ đều là người thay mặt thế lực bên ngoài.
Nếu như lão đại nhà mình được chủ công bổ nhiệm làm thành chủ, vậy mình chẳng phải cũng nước lên thuyền lên cao sao!
Thấy thần sắc đám thủ hạ, đặc biệt là thần tình tên phái đi thông báo Cung Tá gia, Ni Nhĩ lập tức nghiêm túc nói:
- Đừng nghĩ bất chính! Nếu như cố ý giở trò quỷ, trước khi chủ công xử phạt ta, ta sẽ diệt các ngươi trước! Chỉ cần chúng ta thành thành thật thật làm việc, lập được đại công, lẽ nào chủ công còn bạc đãi chúng ta hay sao? Cho nên, không cần nghĩ gì khác, chỉ cần lão đại các ngươi lập công lớn hơn những người khác, chức thành chủ còn có thể là người khác sao?
Thấy thủ hạ khôi phục lại, Ni Nhĩ tiếp tục hạ mệnh lệnh:
- Ngươi đi tìm hiểu tình hình thuỷ quân; ngươi đi tìm hiểu tình hình bên trong thành; ngươi đi len lén đưa tin chủ công đồng ý chào mời thủ hạ ra ngoài, đừng gióng trống khua chiên, chỉ cần để các đầu mục biết là được. Còn nữa, ngươi lập tức chiêu tập nhân thủ ẩn nấp gần cửa thành! Nhanh! Lập tức hành động!
Lúc thủ hạ Ni Nhĩ nhanh chóng rời đi, Ni Nhĩ mới cười dài đi tới trước mặt lão bản quán rượu.
Lão bản đánh rùng mình một cái, căng mặt tươi cười hỏi:
- Ni Nhĩ đại nhân! Không biết ngài có gì phân phó?
- Lão bản! Vừa rồi ta nói với huynh đệ, ngươi đều nghe rõ ràng chứ? Tin tức truyền vào thành chưa?
Ni Nhĩ cười híp mắt nói, các thủ hạ còn bên cạnh hắn nghe vậy lập tức vây quanh lão bản.
Lão bản cuống quít lắc tay nói:
- Ni Nhĩ lão đại! Ta không biết ngươi nói cái gì, ta cùng bên trong thành không có quan hệ gì cả. Ngài nghĩ xem, nếu có quan hệ, ta còn cần ở nơi này làm lão bản sao? Đã sớm vào thành mở cửa tiệm rồi!
Ni Nhĩ cười cười:
- Nếu như ngươi không đưa ra Anh hùng huyết, ta cũng sẽ không cho rằng ngươi cùng bên trong thành không có quan hệ gì. Nhưng mà ngươi lại đưa ra Anh hùng huyết, lại còn đưa ra nhiều bình như vậy, mà ta cũng vừa biết, Anh hùng huyết này là từ Tự do liên minh Duy Nhĩ Đặc mới chuyển vào thành. Hiện giờ ở trong thành còn chưa bắt đầu bán loại này, ngươi ở đây đã có, ngươi sẽ không nói ngươi là một lão bản quán rượu ven bến tàu, có tư cách thu được hạn ngạch loại rượu này chứ?
- Ta...
Lão bản thấy bọn người Ni Nhĩ đã lộ ra hung quang, vội vàng tỏ vẻ đáng thương kể lể:
- Ni Nhĩ lão đại! Dù là ta có quan hệ với trong thành, ta cũng không đem tin truyền ra, buông tha ta được không? Chỉ cần không giết ta, làm gì ta cũng được mà!
Ni Nhĩ lắc đầu:
- Ta không có thời gian rỗi này, nhưng nếu như ngươi đối với chủ công nhà ta có hữu dụng thì...
Vốn lão bản bị câu trước làm hoảng sợ, lập tức nói:
- Hữu dụng hữu dụng, ta biết các lão bản ven bến tàu đều là tâm phúc của thành chủ!
Ni Nhĩ bừng tỉnh đại ngộ:
- Thì ra là thế, khó trách không có một lần nào quân phản loạn thổ phỉ có thể thành công được.
Nói xong phất tay, tên thủ hạ lập tức đâm thẳng binh khí vào thân thể lão bản.
Nhìn thần sắc lão bản không thể tin được, Ni Nhĩ cười nói:
- Thật không hay, nếu như ngươi không nói các lão bản quán rượu đều là tâm phúc của thành chủ, ta đây cũng sẽ không giết ngươi.
Lúc rời khỏi quán rượu, Ni Nhĩ hạ lệnh cho đám thủ hạ.
- Phái người chú ý các lão bản quán rượu ven bến tàu, bọn họ có động tĩnh gì, lập tức tiêu diệt. Mấy người các ngươi lưu lại giải quyết hậu quả đi.
Nhưng Ni Nhĩ không biết, hắn vừa đi ra, tên thủ hạ lưu lại phụ trách giải quyết hậu quả, bởi bản năng giết người phóng hỏa hủy thi diệt tích, khiến bọn chúng lập tức theo thói quen châm lửa đốt trụi quán rượu.
Trong đất liền cách thành Thanh Nguyệt 200km, trong một vùng núi thuộc thế lực không rõ, có một tòa sơn trại.
Trong vùng núi bán đảo Phi Ba, sơn trại như vậy tầng tầng bất tận.
Sơn trại như vậy đối với thế lực địa phương mà nói, đều là cường hào phụ thuộc bằng mặt không bằng lòng. Còn một số sơn trại có thế lực cường hãn, càng ném bỏ cái quan hệ phụ thuộc kia, trực tiếp tuyên bố chống lại thế lực địa phương. Kết quả nếu không phải bị diệt thì bảo trì tình trạng giằng co. Đương nhiên, thỉnh thoảng cũng sẽ có sơn trại vận may lớn nhập vào chủ thành trì.
Sơn trại này cũng không phụ thuộc thành Thanh Nguyệt, cũng như rất nhiều sơn trại có thực lực khác đang giằng co với thành Thanh Nguyệt.
Lúc này trong chủ điện sơn trại, Cung Tá Đôn đang quỳ trên đất, đối diện hắn là 5 lão đầu cùng già cả như nhau đang ngồi phía trên.
- Chư vị trưởng lão, ta không rõ, vì sao không đồng ý thỉnh cầu của ta, ngược lại muốn giao mật vệ cho chủ Thanh Nguyệt. Nên nhớ thành Thanh Nguyệt chính là cản trở Cung Tá gia ta quật khởi mà!
Cung Tá Đôn cắn răng nói.
Nếu như không phải đối phương là trưởng lão gia tộc, chỉ sợ hắn đã sớm chửi ầm lên rồi.
Bản thân mình vào sinh ra tử đi ra ngoài tìm chỗ dựa, thật vất vả mới tìm được, trở về vừa nhìn, lại phát hiện gia tộc đã đầu phục địch nhân, loại tình huống này không khiến Cung Tá Đôn trực tiếp ói máu đã chứng tỏ sức chịu đựng tâm lý của Cung Tá Đôn đủ mạnh rồi.
- Gia chủ à, thời đại bất đồng rồi! Cung Tá gia chúng ta nếu muốn quật khởi, chỉ có thể dựa vào người có quyền thế, mà muốn người có quyền thế tiếp nhận chúng ta, chúng ta chỉ có thể dâng ra mật vệ. Tuy rằng tâm tình của ngươi chúng ta hiểu được, nhưng...
Đại trưởng lão ở giữa ngữ khí yếu ớt nói.
Cung Tá Đôn nhịn không được ngắt lời nói:
- Nếu điểm ấy các người hiểu được, vậy vì sao còn muốn đầu nhập thành Thanh Nguyệt? Không phải ta nói sẽ tìm được chỗ dựa hay sao?
- Đôn gia chủ! Chỗ dựa ngươi nói chính là Thiếu tá Đế quốc Áo Đặc Mạn kia? Gã Thiếu tá có lãnh địa ở vùng đất hoang dã đó? Hừ hừ, nói thật với ngươi, nếu như không phải ngươi tìm được chỗ dựa như thế, trưởng lão hội chúng ta cũng sẽ không quyết định đầu nhập vào thành Thanh Nguyệt!
Nhị trưởng lão lạnh giọng nói.
- Đôn gia chủ! Đừng nói trưởng lão hội chúng ta bác bỏ đề nghị của ngươi, ngươi ngẫm lại xem, một Thiếu tá nho nhỏ bên ngoài kia, dù là chúng ta toàn lực duy trì, có thể duy trì tới chỗ nào.
- Mà đầu nhập vào thành Thanh Nguyệt lại bất đồng, thành Thanh Nguyệt đã đáp ứng chúng ta, chỉ cần dâng mật vệ lên thì lập tức giao hoàn toàn đất đai phạm vi trăm dặm là đất phong của chúng ta. Chỉ cần chúng ta chiếm đoạt các sơn trại phụ cận, Cung Tá gia quật khởi lần nữa cũng không phải việc khó.
Tam trưởng lão vẻ mặt kích động nói.
Cung Tá Đôn dở khóc dở cười hỏi:
- Lẽ nào các ngươi không có xem báo cáo ta đưa sao? Người ta tuy bên ngoài là quân hàm thiếu tá, nhưng thực lực cũng không kém gì thành chủ Thanh Nguyệt cả.
- Đôn gia chủ! Báo cáo chúng ta đều xem, chỉ là chúng ta không tin tình báo trên đó, một Thiếu tá làm sao có khả năng sở hữu mấy ngàn kỵ binh, nên nhớ một Thiếu tá ở phía chúng ta, cũng chỉ là một Kỳ bản mà thôi.
Tứ trưởng lão cười lạnh nói.
Trong lòng Cung Tá Đôn chấn động, trưởng lão hội không ngờ không tin báo cáo của gia chủ, tuy rằng tình huống báo cáo trên đó thoạt nhìn khó tin, nhưng như vậy không hỏi tới, liền trực tiếp kết luận là giả tạo, đây nói rõ cái gì?
- Mật vệ đã đưa đi rồi?
Cung Tá Đôn đột nhiên hỏi.
- Còn chưa, nghi thức đầu nhập vào thành Thanh Nguyệt vẫn còn cần gia chủ tới thi hành, gia chủ trở về chúng ta đã đưa tin cho thành Thanh Nguyệt, tin rằng 1-2 ngày nữa, sứ giả thành Thanh Nguyệt sẽ đến, phiền gia chủ chuẩn bị một chút.
Đại trưởng lão nói.
Cung Tá Đôn cũng không khách khí, trực tiếp đứng dậy ly khai nơi này.
Sau khi Cung Tá Đôn rời đi, ngũ trưởng lão không nói gì đột nhiên lên tiếng:
- Gia chủ rất không bằng lòng với ý kiến chúng ta.
- Ha ha, đời gia chủ nào lại không có ý kiến với trưởng lão hội chúng ta? Nhưng cũng khó trách, ai bảo chúng ta đều là kẻ cạnh tranh chức gia chủ thất bại đây chứ.
Nhị trưởng lão cười nói.
- Nếu như gia chủ biết chúng ta muốn làm gì, sợ rằng sẽ rất giận dữ?
Tam trưởng lão cười nói theo.
- Mặc kệ nó! Dù sao chỉ cần đưa mật vệ cho thành Thanh Nguyệt, mỗi người chúng ta đều có thể thu được một khối đất phong lớn, đến lúc đó chức trưởng lão này có hay không cũng không sao.
- Hơn nữa nếu như không phải cần trưởng lão cùng gia chủ đồng thời phát lệnh mật vệ kia mới nghe, ta sẽ mặc kệ tên gia chủ kia đây.
Tứ trưởng lão không để tâm nói.
- Đúng vậy, đất đai màu mỡ như vậy cũng đủ để chúng ta qua ngày rồi, cũng không cần suốt ngày đêm làm việc cho Cung Tá gia nữa.
Ngũ trưởng lão vẻ mặt chờ đợi nói.
Đại trưởng lão thở dài:
- Mặc dù có điều không phải với Cung Tá gia, nhưng cũng không thể trách chúng ta, ai kêu quyền lợi trưởng lão không thể truyền cho đời tiếp theo chứ.
Nhị trưởng lão lập tức không đồng ý nói:
- Đại trưởng lão không thể nói như vậy, tuy rằng nguyên nhân chúng ta đưa mật vệ đi, là vì mỗi mật vệ thưởng 1000 thạch đất đai, nhưng chúng ta không phải cũng vì Cung Tá gia lấy được quyền lợi của đất đai phạm vi trăm dặm sao? Hơn nữa Cung Tá gia vẫn có thể bồi dưỡng mật vệ như cũ, không mất đi cái gì. Không những không có tổn thất, trái lại còn danh chính ngôn thuận có thêm một khối đất đai, lời lớn rồi. Dù là 5000 thạch thổ địa kia rơi vào trong tay chúng ta, cũng coi như chúng ta không có lỗi với Cung Tá gia rồi.
- Đúng vậy, chúng ta cũng cần vì mình chứ! Thiên tân vạn khổ đều là vì Cung Tá gia, kiếm chút phí cực khổ tính là gì?
Các trưởng lão khác đều hùa theo, đại trưởng lão suy nghĩ một chút cũng lộ vẻ cười gật đầu.
Còn Cung Tá Đôn quay về đến phòng mình tức giận vỗ mạnh bàn, hắn đã biết hiện giờ bản thân mình đã không còn cách nào thay đổi quyết định của trưởng lão hội, không tới vài ngày, mật vệ này chính là của thành Thanh Nguyệt rồi, uổng công mình dốc sức nịnh bợ Khang Tư. Mấy trưởng lão này sao lại không nghĩ xem: nếu như Khang Tư tiêu diệt thành Thanh Nguyệt, vậy mình chính là thành chủ Thanh Nguyệt còn gì.
Nhưng chỉ sợ bọn họ cũng không muốn nghĩ, dù sao ai có thể nghĩ tới một gã Thiếu tá nho nhỏ lại võ lực sánh ngang thành Thanh Nguyệt đây chứ.
Ôi! Lần này thất tín với Khang Tư, xem ra Cung Tá gia ở Đế quốc Áo Đặc Mạn không còn ngày xuất đầu nữa. Nhưng may là còn có thể danh chính ngôn thuận thu được vùng đất phương viên trăm dặm, coi như là một chút bồi thường đi.
Lúc Cung Tá Đôn thở dài, cháu trai hắn Cung Tá Binh chạy đến:
- Tam thúc! Ta biết trưởng lão vì sao muốn đầu nhập vào thành Thanh Nguyệt. Đó là bởi thành chủ Thanh Nguyệt đáp ứng bọn họ, chỉ cần giao mật vệ ra, 1 mật vệ đổi lấy 1000 thạch thổ địa, 5 lão già bọn họ mới gấp gáp quyết định đầu nhập vào thành Thanh Nguyệt! Bọn họ đem số mật vệ chia nhau hết cả.
Cung Tá Đôn vỗ mạnh bàn đứng lên quát:
- Chết tiệt! Bọn họ lại dám vì tư lợi mà giao tặng mật vệ cho người? Lẽ nào vừa rồi nói Cung Tá gia có thể thu được đất đai trăm dặm đều là gạt ta?
- Tam thúc, điểm ấy bọn họ không có lừa người, chỉ là lãnh địa Cung Tá gia là ở vùng núi này, mà đất phong của bọn họ lại là khu đất màu mỡ gần thành Thanh Nguyệt. Đúng rồi! Ta còn nghe được bọn họ quyết định thu được đất sẽ thoát ly gia tộc nữa.
Cung Tá Binh nói.
Cung Tá Đôn không biết nghĩ gì, đột nhiên cơn giận dữ biến mất ngồi xuống, cười lạnh nói:
- Hừ! Thoát ly Cung Tá gia? Bọn họ thật cho rằng mình có được 1000 thạch thổ địa liền biến thành thổ hào rồi sao? Cũng không ngẫm lại xem, chỉ cần tách khỏi sự che chở của gia tộc, đất đai của bọn họ tùy lúc sẽ bị đám quyền quý kia nuốt gọn.
Cung Tá Binh hỏi:
- Tam thúc, chúng ta có cần hạ thủ trước đem các trưởng lão...
Cung Tá Binh vung tay làm một động tác hạ xuống.
Cung Tá Đôn lắc đầu:
- Hiện tại tội ác của bọn họ còn chưa có chứng cớ xác thật, chúng ta nếu động thủ, toàn gia tộc sẽ tan vỡ, cho nên vẫn cứ quên đi. Dù sao Cung Tá gia chúng ta cũng nhận được một mảnh đất lớn, tuy rằng nghèo hèn một chút, nhưng ít nhiều cũng có được chút ít. Hơn nữa bọn họ thu được lãnh địa rồi, khẳng định sẽ thoát ly gia tộc, không cần mọi người trong nhà sẽ phản đối bọn họ, cứ như vậy chúng ta nhân cơ hội này thủ tiêu chế độ trưởng lão, thu hết quyền lực vào tay gia chủ, coi như cũng là một chuyện tốt.
Cung Tá Binh lập tức vui vẻ đầy mặt gật đầu, đừng nhìn hắn còn nhỏ tuổi nhưng dù gì cũng là một thiếu chủ, thấy quyền lực của gia chủ tăng lên, thân là gia chủ tương lai hắn đương nhiên vui mừng.
Cung Tá Binh đột nhiên nhớ tới vỗ đầu, nói với Cung Tá Đôn:
- Tam thúc, Ni Nhĩ phái một thủ hạ tới đây, như là có tình huống gì đó khẩn cấp, nhất định phải gặp người mới chịu nói, người xem thế nào?
- A? Có phải là chỗ Khang Tư có mệnh lệnh gì? Ừ! Gọi hắn vào đây.
Cung Tá Đôn tuy rằng cho là bởi nguyên nhân mật vệ, bản thân khẳng định sẽ mất điểm trước mặt Khang Tư, có thể còn làm gia thần nữa hay không cũng không sao.
Nhưng vừa nghĩ đến Tỉnh trưởng cùng Sư đoàn trưởng đều giao hảo với Khang Tư, đủ thấy Khang Tư tiền đồ sáng sủa, bản thân cũng không muốn cắt đứt con đường quan hệ này, cũng chuẩn bị nghe mệnh lệnh Khang Tư một chút.
Hắn xác định chủ ý, nếu như mình vẫn có thể thi hành, vậy thì tiếp nhận nhiệm vụ, còn như không được, vậy quên đi.
Nghe được tin tức thủ hạ Ni Nhĩ truyền đến, Cung Tá Đôn cùng Cung Tá Binh đều ngẩn người.
Một hồi lâu sau Cung Tá Binh mới có chút chần chờ nói:
- Tam thúc! Khang... chủ công hắn cũng quá lợi hại chứ? Không ngờ thoáng cái liền tiêu diệt thiếu chủ thành Thanh Nguyệt, lại còn thu giữ 20 chiến hạm, càng thêm lợi hại là chuẩn bị đánh thành Thanh Nguyệt?
Bởi có thủ hạ Ni Nhĩ ở đây, cho nên Cung Tá Binh không dám gọi thẳng tên Khang Tư.
- Ni Nhĩ hành động thế nào?
Cung Tá Đôn cau mày hỏi, hắn cũng không cho rằng Khang Tư làm loạn như vậy có thể thành công, không nói lính đánh thuê cùng các binh sĩ thổ hào phụ thuộc thành Thanh Nguyệt, chỉ cần thành Thanh Nguyệt đã có hơn vạn quân chính quy. Thành Thanh Nguyệt chiếm giữ địa lợi, không có khả năng bị thua bởi mấy ngàn người của Khang Tư được.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #100


Báo Lỗi Truyện
Chương 100/353