Chương 58: Lại thấy Hồng Diệp


Trị Ban Y Sinh công liền ba chiêu, trong chốc lát đao ảnh đã liên tục bay trước mặt Sở Thiên. Lúc này màn đêm buông xuống, từng đao ảnh như ma núi lay động, chợt trái, chợt phải, chợt trước, chợt sau, hoàn toàn bao vây lấy Sở Thiên. Lưu Phi Yến và Trương Lượng Quang nhìn thấy đều hít một hơi lạnh, trong lòng lo lắng cho Sở Thiên, người mà mới đây họ bắt đầu có hảo cảm. Họ không biết tên nam sinh đem đến cho họ sự kinh ngạc này có thể ngăn cản được sự tấn của Trị Ban Y Sinh hay không?
Lúc này Sở Thiên mới thực sự cảm nhận được sự dũng mãnh của Trị Ban Y Sinh, thực sự là danh bất hư truyền. Với sát thủ sống qua ngày nhờ dao như gã có thể cắm dùi một chỗ mà lại có thể giữ được tên tuổi không bị quật đổ, nếu không có thực lực, thì sao có thể đạt đến được vị trí đó.
Sở Thiên không dám khinh thường, phi thêm lần nữa, chỉ còn lại ba viên đạn. Lần này Trị Ban Y Sinh không dám kinh xuất, có hết sức chăm chú nhìn phương hướng của viên đạn. Khi viên đạn vừa bay tới không lâu liền trực tiếp chém rơi xuống đất. Sở Thiên đợi chính lúc này, khi Trị Ban Y Sinh chém rơi đạn liền chuyển động thân thể, giống như một chiếc lá bay qua bên đó, nhân lúc đao của Trị Ban Y Sinh chém rơi đạn không kịp thu về, tay phải chém vào các đốt ngón tay ở tay trái của Trị Ban Y Sinh, răng rắc một tiếng, tiếng các đốt ngón tay đứt gãy làm cả căn phòng, cả Lưu Phi Yến và Trương Lượng Quang đều cảm thấy tan nát cõi lòng, không ngờ Sở Thiên lại mạnh mẽ, hung hãn đến vậy.
Đao của Trị Ban Y Sinh rơi xuống đất, khóe miệng vẫn khẽ lộ ra một nụ cười lạnh, gã không tránh cũng không né, cho đến khi ngón giữa của Sở Thiên đã bắt tới trước ngực hơn nửa. Trong phút chốc gã hét to một tiếng, hóp ngực, co bụng lại, cánh tay phải tụ lực mãnh liệt đánh về hướng cánh tay trái của Sở Thiên. Sở Thiên thấy vậy, biết chắc trong cánh tay phải của Trị Ban Y Sinh sẽ có vật gì đó nên nhanh chóng thu cánh tay trái lại, hơi nghiêng sang bên cạnh, chân phải gảy con dao bầu của Trị Ban Y Sinh bị rơi trên đất lên đâm về hướng Trị Ban Y Sinh.
Các đốt ngón tay bên tay trái của Trị Ban Y Sinh bị gãy đã không còn sức chống đỡ, cổ tay phải lại trúng đạn, lòng bàn tay cũng không thể di chuyển tự nhiên chỉ có thể dựa lấy cánh tay phải chặn con dao bầu. Keng một tiếng, dao bầu lột bỏ áo trên cánh tay phải của Trị Ban Y Sinh, bỗng nhiên thấy mấy cái vòng đồng bao quanh cánh tay phải, Sở Thiên không khỏi cười thầm vì may mắn không cứng đối cứng với Trị Ban Y Sinh nếu không chắc cánh tay mình đã không chịu nổi rồi.
Trong lúc đánh nhau Trị Ban Y Sinh thấy chút cơ hội duy nhất của mình cũng bị Sở Thiên nhìn thấu không khỏi nảy sinh ý định bỏ trốn, vừa đánh vừa sợ, càng đánh càng sợ, trong lòng không khỏi thầm kinh ngạc về cậu thanh niên thực sự dũng mãnh đang ở trước mắt. Trẻ mà lại có thể luyện được thân thủ như vậy, kinh nghiệm đối địch cũng làm cho người ta không thể ngờ được, nếu tiếp tục đánh, thì người chết chính là mình. Trị Ban Y Sinh chạy về cửa phòng bệnh, nhưng lại cười khổ, vừa rồi chính mình đã đóng đinh cố định cửa rồi, đúng thật là tự gây nghiệt, không còn đường sống.
Trương Lượng Quang thét:
- Sở Thiên không để cho hắn thoát.
Trị Ban Y Sinh khẽ cắn răng, dốc sức xông tới phía cửa phòng, dưới sức công phá lớn của Trị Ban Y Sinh cửa đã bị phá. Trị Ban Y Sinh vừa ổn định thân hình thì đột nhiên nghe tiếng "bang" chân đã bị trúng đạn. Thì ra Sở Thiên thấy Trị Ban Y Sinh xông ra cửa, cũng không còn gì cố kỵ nữa liền lấy khẩu súng p229 chỉ còn lại một viên đạn ra nhớ lại cách sử dụng súng, bóp cò, vốn định bắn vào người Trị Ban Y Sinh không ngờ lại trúng vào chân gã. Sở Thiên lắc đầu đúng là không dễ sử dụng, rồi thu súng lại. Trị Ban Y Sinh đứng không vững chỉ có thể dựa vào tường, trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng.
Lúc này, vừa mới yên tĩnh được không bao lâu thì bệnh viện lại ồn ào trở lại. Trong nháy mắt trên hành lang đã xuất hiện không ít bệnh nhân đang rất bực bội. Cả đêm liên tiếp hai lần nghe thấy tiếng súng, người nào người nấy đều ngủ không yên.
Mắt Trị Ban Y Sinh vừa sáng lên, thừa cơ rẽ ngang lẫn vào trong đám đông trốn đi. Sở Thiên vừa đẩy những người bệnh đang hoảng loạn ra vừa đuổi theo Trị Ban Y Sinh nhưng bỗng nhiên thấy một mùi thơm quen thuộc bay đến, trong lòng cảm thấy có điều gì đó không ổn, quả nhiên nghe thấy tiếng "a" Trị Ban Y Sinh từ từ ngã xuống giữa đám đông. Sau lưng bị đâm bởi một con dao phẫu thuật. Những bệnh nhân nữ xung quanh nhìn thấy Trị Ban Y Sinh chết không rõ ràng không khỏi hét to:
- Chết người rồi!
Tiếng kêu như xé rách cả bệnh viện. Đám người dần dần không chạy nữa, tới vây quanh nơi xảy ra vụ việc.
Sở Thiên vội vàng đuổi theo nơi mùi thơm phát ra, đến góc của một cầu thang gỗ thì nhìn thấy thân ảnh của Hồng Diệp, tuy trên người mặc bộ đồ trắng nhưng lại không thể che hết được phong thái của cô. Lúc này Sở Thiên mới quên đi việc truy đuổi, than thầm một tiếng, quay trở lại phòng bệnh.
Quay trở lại hành lang, Trương Lượng Quang đang kiểm tra thi thể của Trị Ban Y Sinh, thấy Sở Thiên trở lại, anh ta không còn kiêu ngạo như lúc gặp mặt nữa, khiêm tốn hỏi:
- Sở Thiên có đuổi theo được hung thủ không?
Sở Thiên nghĩ tới Hồng Diệp, ánh mắt nhìn mình vẫn như trước kia, thở dài trong lòng, lắc đầu rồi nói với Trương Lượng Quang:
- Nhiều người, loạn quá, chạy rồi.
Trương Lượng Quang gật đầu, hung thủ có thể nhân lúc náo loạn giết chết Trị Ban Y Sinh thì cũng có thể thừa cơ náo loạn mà bỏ trốn nên quay lại an ủi Sở Thiên:
- Chạy thì cũng chạy rồi, dù sao Lưu Đại Dũng vẫn an toàn, hai lần sát thủ ám sát đều thất bại, Trị Ban Y Sinh cũng chết rồi. Chúng tôi cũng đã hoàn thành nhiệm vụ mà Kiểm sát trưởng Lâm giao phó.
Mọi người đều khổ cực mới có thể từ lạ lẫm mà kết hợp lại, cảm giác bây giờ của Trương Lượng Quang chính là như vậy. Trong vô hình đã tiếp nhận Sở Thiên đồng thời coi Sở Thiên như người bạn kề vai tác chiến mới nói ra câu nói sau cùng như vậy.
Sở Thiên thở dài, không nói gì, đi vào phòng bệnh, thấy Lưu Phi Yến đang cầm khẩu súng lục ngồi trước giường bệnh Lưu Đại Dũng đầy cảnh giác nhìn về phía cửa phòng, thấy Sở Thiên đi vào mới nhẹ nhàng thở ra, sau một hồi chiếu đấu kịch liệt cô đã có cái nhìn hoàn toàn khác đối với Sở Thiên. Nếu không phải Sở Thiên, không chừng cả cô cùng Trương Lượng Quang đã không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai nữa rồi. Bây giờ mới biết tại sao Kiểm sát trưởng Lâm lại muốn cả hai người đều phải nghe lời Sở Thiên quả nhiên là đều có lý của nó. Nếu không phải tự nhiên nhớ lại câu nói chiều cao của bác sĩ không quá 1m70, chiều cao của y tá bình quân 1m65, bác sĩ, y tá có chiều vượt quá con số đó hai người phải lưu ý thêm của Sở Thiên thì e rằng Lưu Đại Dũng đã sớm bị… Nếu mình cùng Trương Lượng Quang nghe lời Sở Thiên, phòng thủ chặt ở cửa phòng bệnh thì Trị Ban Y Sinh sẽ không vào phòng bệnh đả thương hai người họ, chút nữa đã nguy hiểm tới tính mạng của Lưu Đại Dũng.
Sở Thiên nhìn Lưu Phi Yến:
- Vết thương của cô thế nào? Lưu Đại Dũng sao rồi?
Lưu Phi Yến nhìn Sở Thiên mấy lần, trong lòng cảm động vài phần vì Sở Thiên đã hỏi vết thương của cô như thế nào trước, còn tưởng Sở Thiên cũng là loại chỉ cầu mục đích mà mặc kệ sống chết của người bên cạnh. Nếu đổi là cô ta hoặc Trương Lượng Quang thì nhất định họ sẽ hỏi: Lưu Đại Dũng như thế nào rồi trước. Dù sao, nghi phạm mới là mấu chốt bởi vậy Lưu Phi Yến càng nhìn Sở Thiên càng thấy thuận mắt, trong lòng càng bội phục, cô trả lời với ngữ khí nhẹ nhàng dị thường trước lời hỏi thăm của Sở Thiên:
- Tôi không sao, Lưu Đại Dũng cũng không sao. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Sở Thiên tiến đến, thấy con dao Trị Ban Y Sinh phi vào vai Lưu Phi Yến đã được rút ra, máu tươi vẫn còn lưu lại, hắn tiến đến nhẹ nhàng ấn vài cái xung quanh bả vai cô, Lưu Phi Yến lập tức cảm thấy bả vai tê dần, cúi đầu xuống nhìn, miệng vết thương vậy mà đã không còn chảy máu nữa. Xem ra Sở Thiên thực sự là cao thủ, cảm thấy vô cùng cảm kích nhưng lại ngại ngùng không nói ra. Sau khi Sở Thiên cầm máu cho Lưu Phi Yến liền đưa tay ra, nắm chặt mạch của Lưu Đại Dũng. Tuy có phần yếu đi nhưng lại rất ổn định. Lúc này hắn mới dám yên tâm hơi đôi chút.
Sở Thiên biết Trương Lượng Quang ở bên ngoài giữ nguyên hiện trường vị trí của thi thể Trị Ban Y Sinh chờ cảnh sát đến nên nói với Lưu Phi Yến:
- Cô đi tìm bác sĩ đến đây giúp cô và Trương Lượng Quang kiểm tra vết thương sau đó kiểm tra cho Lưu Đại Dũng đồng thời thông báo với Kiểm sát trưởng Lâm những sự việc đã xảy ra để chú ấy có dự tính, cũng không cần chú ấy tới trợ giúp tránh phân tán lực lượng bên đó để kể địch có cơ hội xâm nhập. Đêm nay là một đêm bận rộn, mọi người phải dốc sức giữ cảnh giác.
Lưu Phi Yến gật đầu, đi ra ngoài tìm bác sĩ. Cậu thanh niên kiêu ngạo khi mới vào bệnh viện sau một trận chiến kịch liệt đã biến thành một chàng thiếu niên chu toàn.

Đô Thị Thiếu Soái - Chương #58


Báo Lỗi Truyện
Chương 58/792