Chương 28: Đêm trước ngày thi


Sau khi ăn mỳ xong Lâm Ngọc Đình kéo Sở Thiên và Triệu Ngọc Khánh đi chèo thuyền, đi cho cá ăn, đi nhảy dây tới 5 giờ mới lên xe quay về thành phố. Tinh lực trong người tràn đầy đến mức ngay cả Sở Thiên cũng thấy phục. Trên mặt Triệu Ngọc Khánh tuy có vài phần mệt mỏi nhưng tinh thần đi chơi vẫn lớn, thỉnh thoảng cố tình hay vô ý liếc sang nhìn Sở Thiên với ánh mắt đầy phức tạp. Hôm nay mỗi lần khinh thường của mình đều bị Sở Thiên chuyển hóa thành rung động, mỗi lần rung động đều khiến trong lòng Ngọc Khánh lại tăng thêm một phần thiện cảm. Không biết từ lúc nào con tim lạnh giá kia đã bắt đầu mềm yếu hơn. Nếu như không phải Lâm Ngọc Đình thích Sở Thiên rồi, nếu như không phải muốn tập trung tinh thần để đi đại học, Triệu Ngọc Khánh đoán rằng mình sẽ thổ lộ tình cảm trong lòng mình với Sở Thiên mất.
Sở Thiên đương nhiên không thể biết trong lòng Triệu Ngọc Khánh đang nghĩ gì. Mà dù có biết thì hắn cũng sẽ rời xa. Hắn đa tình nhưng hắn sợ tình cảm của hắn không thể cứu vãn nên hắn thường làm ra bộ dạng vô tình.
Sau khi từ Thiên Hồ trở về, Sở Thiên vì nội lực đã hồi phục hơn một bậc, huyết mạch so với trước càng thông suốt, cho nên cả người có tinh thần hơn trước nhiều. Sở Thiên nhân cơ hội nhiệt nóng rèn sắt, buổi sáng dậy sớm luyện công vận khí. Hắn một thân công phu tuyệt thế này có được là bởi vì tư chất tự nhiên, trăm năm kỳ tài. Điểm quan trọng hơn nữa là phấn đấu, không được lười biếng. Sở Thiên biết bây giờ tập võ mà không cố gắng thì tương lai chỉ cố gắng mà đi mãi võ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Thời gian cứ thế trôi đi, rất nhanh kỳ thi cuối kỳ đã tới. Trước ngày thi vài ngày, thần sắc của các học sinh đều nghiêm túc giống như là không phải nghênh đón một kỳ thi cuối kỳ mà là nghênh đón pháp trường một đi không trở lại. Ai cũng biết đây là một kỳ thi rất quan trọng, kết quả thi trực tiếp liên quan tới việc học kỳ sau giáo viên tiếp tục bồi dưỡng hay từ bỏ. Thái độ của giáo viên lại gián tiếp ảnh hưởng tới sự tự tin trong kỳ thi đại học sinh tử. Cho nên kỳ thi cuối kỳ lần này có thể nói là cuộc thi đấu khôn sống dốt chết mà nhà trường tổ chức.
Điểm, điểm, điểm là vận mệnh của học sinh. Từ trước đến giờ điểm số luôn quyết định vận mệnh của học sinh, thậm chí tiêu chuẩn để đánh giá học sinh tốt, xấu đều là lấy điểm số ra để định. Ở một trình tự nào đó giáo viên thường thích những học sinh có thành tích tốt hơn. Đương nhiên đầu năm cấp 3 càng là một cách nhìn khác với những học sinh có thành tích tốt. Dù sao có thành tích tốt bọn họ thường nảy sinh tính kiêu căng. Nhưng đồng thời cũng phải chịu nhiều áp lực từ sự kỳ vọng của mọi người. Cho nên học sinh phải tiếp tục chấp nhận sự rèn luyện qua các kỳ thi. Thi cử cũng trở thành nơi bắt đầu ác mộng của học sinh.
Khương Tiểu Bàn mấy ngày hôm nay đều rất lo lắng, đến cả cái đùi gà và cá của bữa trưa cũng không có sức hấp dẫn. Nó mặt mày ủ rũ nhìn Sở Thiên thầm than thở. Trận chiến này, tiến có thể vinh hoa phú quý, lui có thể roi mây đầy người. Người cha lái tàu hỏa của Khương Tiểu Bàn trước giờ không quan tâm tới những thứ hư vô như nhân quyền, luật bảo vệ tuổi chưa thành niên, lòng tự trong của con cái. Ông chỉ nhớ tới chính sách dùng cà rốt và gậy của Mỹ trở thành đại quốc trên thế giới. Vì vậy áp dụng từng thứ một lên người Khương Tiểu Bàn. Một mực kéo thành tích của Khương Tiểu Bàn từ tuyến cách xa tiêu chuẩn ép tới tuyến thứ 3 của tiêu chuẩn, sau đó mãi không thể tiến thêm được bước nào nữa, vì vậy Khương Tiểu Bàn không ít lần bị ăn roi.
Sở Thiên cũng thông cảm cho Khương Tiểu Bàn, hắn hiểu được tâm trạng đó.
Từ sâu trong trí nhớ của Sở Thiên cũng có những thống khổ tương tự. Thành tích cấp 2 của Sở Thiên trước đây cũng khá. Nhưng từ sau khi cha mẹ hắn qua đời, ngày nào trong lòng hắn cũng sợ hãi chịu đựng ánh mắt của chú thím. Từ đó mới trở nên tự ti. Hai năm nay Sở Thiên vẫn không thể ngẩng đầu lên được ở trường, không phải là hắn thua kém gì, cũng không phải vì những lỗi lầm mà hắn mắc phải, chỉ vì thành tích của hắn không tốt. Mặc dù cái đầu của Sở Thiên không thấp, nhưng hắn luôn cảm thấy trường học là nơi giáo viên có thể làm hoàng đế có thể hạ thấp hắn trước mặt học sinh cả lớp. Chú thím hắn cũng thường xuyên moi móc hắn trước mặt mọi người để nâng Sở Hân Hân lên bậc thông minh hơn người.
Đáng tiếc, Sở Thiên nhu nhược, tự ti, vô năng đã ra đi không trở lại rồi. Sở Thiên bây giờ đã tự quyết định là phải vượt trội, ngạo thế mà đứng.
Buổi trưa trước ngày thi một ngày, lúc Sở Thiên, Lâm Ngọc Đình và Khương Tiểu Bàn cùng ăn cơm, Lâm Ngọc Đình cũng ăn không có cảm giác ngon. Cô căng thẳng hỏi Sở Thiên:
- Sở Thiên, nội dung ôn tập thời gian gần đây cậu còn nhớ được bao nhiêu?
Sở Thiên cười nói:
- Cũng tàm tạm.
Sở Thiên ngại không muốn nói là mình đã thuộc lòng tất cả rồi.
Khương Tiểu Bàn bên cạnh ánh mắt đờ đẫn hỏi Sở Thiên:
- Sở Thiên, cậu nhất định phải nghĩ cách đạt tiêu chuẩn nhé, nếu không học kỳ sau thầy cô giáo sẽ bỏ mặc cậu.
Lâm Ngọc Đình cũng gật gật đầu nói:
- Đúng vậy, Sở Thiên cố lên nhé. Thực ra mình ôn tập cũng không tệ lắm, chỉ có điều càng gần đến ngày thi thì càng căng thẳng. Càng căng thẳng thì càng hay quên, hiệu quả trở nên kém hơn nhiều.
Khương Tiểu Bàn cũng gật đầu như gà mổ thóc.
Sở Thiên giật mình nhớ ra mình có thể giúp đỡ được gì đó liền nói:
- Để tôi dạy các bạn một "bí quyết tĩnh tâm" may ra có thể giúp được các bạn.
Vẻ mặt Lâm Ngọc Đình và Khương Tiểu Bàn vô cùng mừng rỡ không khác gì trúng sổ số cùng nhau nói:
- Thật không?
Lúc này họ hoàn toàn tuyệt vọng. Nếu nói chỉ cần uống thạch tín là có thể thi tốt thì chắc hẳn họ cũng sẽ uống.
Sở Thiên gật gật đầu. Hắn đột nhiên nghĩ tới "bí quyết tĩnh tâm" của Lão tử, bí quyết này chắc chắn sẽ khiến họ tĩnh tâm như nước mà ôn tập, ít nhất có thể xua tan tâm trạng căng thẳng.
Sở Thiên nhỏ giọng đọc ra:
- Băng hàn thiên cổ, vạn vật vưu tĩnh tâm nghi khí tĩnh, vọng ngã độc thần tâm thần hợp nhất, khí nghi tương tùy tương gian nhược dư, vạn biến bất kinh vô si vô sân, vô dục vô cầu vô xá vô khí, vô vi vô ngã.
Lâm Ngọc Đình và Khương Tiểu Bàn đọc mấy lần, rất nhanh đã nhớ hết, Lâm Ngọc Đình có chút tò mò hỏi:
- Những thứ này là có ý gì.
Sở Thiên cười cười nói:
- Bạn mặc kệ nó có ý gì, cứ nhớ đi đã, lúc nào thấy phiền muộn trong lòng thì lấy ra đọc vài lần.
Lâm Ngọc Đình và Khương Tiểu Bàn gật gật đầu, lúc ăn cơm ánh mắt trông linh hoạt hơn nhiều, thức ăn cũng trở nên ngon miệng như lúc trước.
Buổi chiều là buổi học tiếng Anh. Thầy Trương chủ nhiệm lớp dõng tổng động viên cả lớp:
- Các em học sinh, lần này chúng ta phải cố gắng hết sức, đánh một trận thật đẹp, nâng cao thành tích toàn thể lên một bậc. Thầy hy vọng Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ cùng dốc hết sức lọt vào Top 5 của toàn khối làm vẻ vang cho lớp.
Trên mặt Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ tràn đầy vẻ tự phụ, dường như đang muốn nói sự vẻ vang của cả lớp cứ giao cho chúng tôi.
Toàn bộ học sinh đều vỗ tay. Sở Thiên biết dạo này thầy Trương luôn nói về Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ, động một tí là đại diện cho cả lớp, chắc hẳn là muốn xóa bỏ ảnh hưởng xấu trong lòng mọi người về Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ trong "kim cương". Khương Tiểu Bàn khinh thường nói với Sở Thiên, người nhà của Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ tặng thầy Trương rất nhiều quà đắt tiền, nếu không thầy Trương làm sao mà tích cực thế chứ?
Sở Thiên tò mò hỏi:
- Tiểu Bàn, làm sao cậu biết?
Khương Tiểu Bàn chần chờ một lát khẽ cắn môi nói:
- Cha mình cũng tới tặng nên gặp ở nhà thầy Trương.
Sở Thiên đột nhiên cảm thấy Khương Tiểu Bàn càng ngày càng đáng yêu.
Đột nhiên lão cổ hủ chuyển giọng:
- Cũng hy vọng nhân lúc vẫn còn thời gian này, một số học sinh yếu kém nên tranh thủ về nhà cố gắng học tập để lấy điểm cao hơn, tránh làm thành tích của lớp tụt xuống.
Sở Thiên biết thầy Trương nói lời này là nhằm vào hắn, nên cũng chẳng thèm để ý, nằm ghé lên mặt bàn rồi nhìn đám mây đang bay ngoài cửa sổ.
Thầy Trương chủ nhiệm lớp thấy Sở Thiên không thèm để ý tới, trong lòng phẫn nộ nói:
- Sở Thiên, nói em đấy, còn ra vẻ bất cần, có phải là định thi kiếm mấy quả trứng vịt về để làm mất mặt của cả lớp không hả?
Thầy Trương chủ nhiệm lớp vừa nói đã chụp mũ ngay. Khương Tiểu Bàn lo lắng kéo kéo tay Sở Thiên. Mặc dù thời gian gần đây Sở Thiên rất nổi trội ở trường nhưng phận học sinh không nên đấu với thầy cô giáo, bởi vì kết quả chỉ dẫn đến thí sinh thảm bại.
Sở Thiên ngẩng đầu lên nhẹ nhàng nói:
- Thầy cứ yên tâm, lần này em sẽ thi đứng thứ nhất của toàn khối để mang vẻ vang về cho lớp.
Toàn bộ học sinh trong lớp xôn xao. Không ngờ khẩu khí của Sở Thiên lại lớn đến vậy? Nói là thi đạt tiêu chuẩn trở lại thôi mọi người còn có thể dựa vào biểu hiện gần đây của Sở Thiên mà tin tưởng nhưng mà đứng thứ nhất toàn khối thì chỉ có mà khoác lác thôi.
Chủ nhiệm lớp cũng tỏ vẻ giễu cợt nói:
- Em có thể thi được đứng thứ nhất toàn khối làm vẻ vang cho lớp? Em nằm mơ giữa ban ngày à? Nếu em có thể thi đứng thứ nhất toàn khối thì vị trí chủ nhiệm lớp của tôi cho em làm. Toàn bộ học sinh của lớp cho em dạy.
Sở Thiên vươn vươn người nói:
- Sự thực sẽ chứng minh mọi thứ.
Thầy Trương càng tỏ vẻ vô cùng coi thường. Tiểu tử cứ đợi đấy xem sau khi thi xong ta sẽ xử lý cậu như thế nào. Đến lúc đó xem cậu còn mặt mũi nào mà ở Thiên Đô.
Tối hôm đó Sở Thiên lấy tất cả sách giáo khoa ra xem, bỏ ra hai tiếng đồng hồ để xem lại một lượt sau đó vứt hết xuống sàn, lên giường ôm chăn ngủ. Mặc dù ngày mai phải thi rồi nhưng tối hôm nay Sở Thiên vẫn ngủ một cách ngon lành.

Đô Thị Thiếu Soái - Chương #28


Báo Lỗi Truyện
Chương 28/792