Chương 26: Đối chiến


Không Vô phương trượng dừng bước lại, trên mặt lại tỏ vẻ vui mừng, chắc hẳn người thiếu niên trước mặt sẽ mang đến kinh ngạc bất ngờ.
Trên mặt Vạn Kiếm Phong và mấy tục gia còn cả Triệu Ngọc Khánh bọn họ đều tỏ ra vẻ khó hiểu. Sở Thiên ra vẻ anh hùng hảo hán cái gì không biết, đến cả một huấn luyện viên võ thuật như Vạn Kiếm Phong còn bị một chiêu của Sơn Bản Nghĩa Thanh đánh bại thì một kẻ hèn mọn như hắn sao chịu nổi nửa chiêu chứ? Triệu Ngọc Khánh không khỏi lặng lẽ lắc đầu. Tên Sở Thiên này quá nông nổi. Tuy rằng hôm nay biểu hiện của Sở Thiên có khiến mình có chút thiện cảm nhưng đó đều là những thứ mang tính chất lý luận. Hiện tại là dùng sức lực thực sự đâu có cần phải giả bộ như vậy. Cho dù có muốn thể hiện đi nữa cũng phải xem hoàn cảnh thế nào chứ. Sơn Bản Nghĩa Thanh là người lương thiện sao? Xem ra Ngọc Đình vẫn không nên qua lại với hắn, chẳng chín chắn một chút nào cả.
Ngay lập tức sắc mặt của Sơn Bản Nghĩa Thanh trang nghiêm lại. Những cảm nhận giữa các cao thủ vô cùng mãnh liệt. Y biết Sở Thiên không phải là một người tầm thường, nhưng cũng lập tức lại thư thái trở lại, nghĩ tới bản thân mình đã luyện võ 10 năm, đánh thắng vô số trận. Bất luận kinh nghiệm thi đấu hay chiêu thức thân thủ, bản thân chắc chắc cao hơn hắn vài bậc. Hơn nữa Sở Thiên mới khoảng mười mấy tuổi, giỏi thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể luyện võ từ trong bụng mẹ được. Vì vậy Sơn Bản Nghĩa Thanh vẫn rất tin tưởng sẽ đánh bại Sở Thiên.
Trên mặt Sơn Bản Nghĩa Thanh dần hiện ra một nụ cười, chỉ cần đánh bại Sở Thiên thì có thể ép Không Vô phương trượng ra tay, chỉ cần đánh bại Không Vô phương trượng thì có thể khiêu chiến với Thiếu Lâm.
Sở Thiên lúc này cũng không thoải mái lắm, nội công của hắn mới chỉ hồi phục được khoảng 2 phần, chiêu thức võ và kinh nghiệm thi đấu thực tế nhiều nhưng cơ thể không theo kịp, võ công cũng bị ảnh hưởng. Trong con mắt của người thường thì cách xuất chiêu và bộ pháp của mình có thể rất nhanh thậm chí không nhìn thấy mình di chuyển và xuất chiêu như thế nào. Lấy hết sức để đối phó với một số Tam lưu cao thủ thì còn được nhưng đối phó với một Nhất lưu cao thủ như Sơn Bản Nghĩa Thanh, bản thân hắn không nắm chắc được mấy phần thắng. Chỉ có điều nhìn Không Vô phương trượng khó xử như vậy, lòng hiệp nghĩa của hắn lại trỗi dậy, cho nên mơi đứng ra.
Sở Thiên vuốt vuốt mũi, trên mặt vẫn mang theo nụ cười như cũ, đã không còn nghĩ tới kết quả rồi, dốc hết sức vậy, không thẹn với lòng mình là được. Đã bao nhiêu trận không hề nắm chắc phần thắng, cứ mang theo một chút ung dung bình tĩnh, một chút vận may và đầy lòng tự tin chiến thắng, điều đó đã khiến hắn xây dựng danh tiếng bất bại của mình hết lần này tới lần khác.
Sơn Bản Nghĩa Thanh gật gật đầu, xuất quyền hướng thẳng vào ngực Sở Thiên mà đánh, trong chớp mắt nắm đấm đã cách ngực hắn nửa tấc. Sở Thiên hơi kinh ngạc liền tránh sang bên cạnh. Nắm đấm của Sơn Bản Nghĩa Thanh chuyển ngay thành các móng vuốt cào vào ngực Sở Thiên. Sở Thiên tránh được nắm đấm nhưng không ngờ Sơn Bản Nghĩa Thanh lại đổi chiêu nhanh như vậy, tuy có ý định tránh nhưng cơ thể lại chậm hơn một nhịp nên không tránh kịp. Không những quần áo bị xé rách mà trên ngực cũng để lại vài vết xước và đẩy Sở Thiên lùi về phía sau vài bước. Có thế thấy Sơn Bản Nghĩa Thanh không phải là một người hung hãn bình thường. Y không thừa cơ hội xông lên. Đối với y mà nói, cứ đánh một cách từ từ mới có ý nghĩa, kết thúc trận quyết đấu quá nhanh thì rất có lỗi với người xem mà cũng có lỗi với chính mình. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Lâm Ngọc Đình hét lên một tiếng "Ah…", thái độ lo lắng cho vết thương của Sở Thiên không hề che dấu. Triệu Ngọc Khánh chuẩn bị nhắm mắt lại, vì kết cục của Vạn Kiếm Phong rất nhanh lại được diễn lại rồi.
Mấy người bọn Vạn Kiếm Phong lắc đầu. Đây chính là sự trừng phạt cho sự nông nổi nhưng Vạn Kiếm Phong cũng có chút hổ thẹn. Sở Thiên sau khi chống đỡ được một chiêu của Sơn Bản Nghĩa Thanh còn vẫn chưa bại. So với mình một chiêu bị đánh bại vẫn còn hơn. Tuy nhiên rất nhanh sau đó Vạn Kiếm Phong lại tìm lấy cho mình một cái cớ. Đó là bản thân mình lúc nãy quá khinh địch cho nên mới để Sơn Bản Nghĩa Thanh dễ dàng ra tay như vậy, nếu như được đánh lại, để chống đỡ mấy chục chiêu cũng không thành vấn đề.
Sở Thiên sờ vết máu trên ngực mình một lát, mùi máu tanh bốc lên, tuy có hơi đau nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Hắn nhẹ nhàng vận nội công, kinh ngạc phát hiện ra cơ thể vừa được một lực va chạm của Sơn Bản Nghĩa Thanh, tốc độ lưu chuyển chân khí đã nhanh hơn vài phần. So với những ngày trước đó trôi chảy hơn nhiều. Sở Thiên biết lực đánh của Sơn Bản Nghĩa Thanh vô tình chạm vào tuần hoàn máu của mình, do đó khiến cho nội lực của mình cũng mạnh hơn một phần.
Sở Thiên đứng vững lại đối diện với Sơn Bản Nghĩa Thanh, ánh mắt vẫn mang một ý cười khó hiểu như cũ.
Sơn Bản Nghĩa Thanh thấy thiếu niên này còn kèm theo một nụ cười này trong mắt tràn đầy sự thương cảm. Y cảm thấy bản thân có hơi đánh giá cao Sở Thiên, vẫn tưởng người thiếu niên này có thể chống đỡ ít nhất cũng được 10 chiêu của mình. Hiện tại xem ra Sở Thiên đối với y mà nói không phải là đối thủ mà chỉ là đối tượng để luyện võ. Thậm chí y còn có chút mất hứng. Tại sao đối thủ lại yếu đuối đến vậy? Sơn Bản Nghĩa Thanh muốn nhìn thấy sự sợ hãi, bối rối trong mắt Sở Thiên, nhưng rất nhanh phát hiện ra mình đã sai lầm. Ánh mắt của Sở Thiên càng trở thâm thúy, càng trở nên khó hiểu, y đối với khí chất của Sở Thiên càng lúc càng không thoải mái thậm chí là khó chịu.
Cuối cùng Sơn Bản Nghĩa Thanh không kìm nén được nữa liền ra tay, đạp chân nhảy về phía trước vài bước, nắm tay phải lại tấn công vào đầu hắn. Từ nắm đấm, cánh tay và bả vai kéo dài thẳng tắp, vù vù xé gió, mạnh mẽ sắc bén vô cùng. Tất cả mọi người có mặt đều tin rằng Sở Thiên bị đánh trúng quả này chắc chắn sẽ ngã gục xuống đất không dậy được. Sở Thiên khẽ mỉm cười nghiêng đầu tránh, hai tay dùng hết sức hướng lên phía trước phòng thủ. Sơn Bản Nghĩa Thanh sớm đã biết Sở Thiên sẽ nghiêng đầu sang để tránh, nắm đấm tay phải đổi xuống tấn công bằng khuỷu tay. Không ngờ hai tay của Sở Thiên lại đưa ra phía trước phòng thủ vừa đúng chặn chiêu tấn công bằng khuỷu tay sấm sét của y. Cơ thể của Sở Thiên vừa chuyển động, Sơn Bản Nghĩa Thanh kinh ngạc, không ngờ tới Sở Thiên lại có thể chống đỡ được chiêu này của y. Đúng lúc Sơn Bản Nghĩa Thanh còn đang ngạc nhiên thì tay phải của Sở Thiên đấm mạnh vào bụng của Sơn Bản Nghĩa Thanh. Sơn Bản Nghĩa Thanh vội vàng lùi lại phía sau mấy bước, trong bụng tức như lửa đốt. Sơn Bản Nghĩa Thanh phải cố một lúc mới dần dẹp được khí lưu trong bụng, sắc mặt tỏ ra vô cùng phẫn nộ.
Sở Thiên đắc thủ không chỉ khiến cho Lâm Ngọc Đình và Triệu Ngọc Khánh kinh ngạc, đến cả Vạn Kiếm Phong bọn họ cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Thực lực của Sơn Bản Nghĩa Thanh đã rõ như ban ngày. Vừa rồi Vạn Kiếm Phong bị y đánh cho một chiêu đã gục ngã, hơn nữa lại khiến cho Vạn Kiếm Phong mất đi khả năng chiến đấu. Vừa rồi Sở Thiên cũng bị Sơn Bản Nghĩa Thanh đánh cho một chiêu chảy máu lùi bước, bây giờ sao lại thấy Sở Thiên có dấu hiệu càng đánh càng mạnh.
Ba huynh đệ Không Vô phương trượng liền liếc mắt nhìn nhau, trong mắt ẩn chứa niềm vui.
Lúc này Sở Thiên bị sự công kích của Sơn Bản Nghĩa Thanh, toàn thân nóng ran lên, cảm giác máu nóng trong người đang sôi lên. Chân khí trong cơ thể hắn chuyển động càng nhanh, đã hồi phục đến khoảng 5 phần rồi, toàn thân tràn đầy sức lực không thể kìm nén được. Nhìn Sơn Bản Nghĩa Thanh đối diện Sở Thiên tỏ vẻ vui mừng đến nỗi bản thân không thể phát giác được. Sơn Bản Nghĩa Thanh nhìn thấy Sở Thiên vui vẻ thì bất giác cảm thấy lạnh chưa từng có. Y cố gắng trấn tĩnh lại, sao có thể để một thằng nhóc dọa cho sợ hãi được? Y hét lên một tiếng, hai tay vận công nhảy về phía tước. Một chiêu theo gió mà tới, đáng sợ hơn lúc Sở Thiên định chống lại thì tay lại nhanh chóng xuyên qua khoảng không giữa hai tay Sở Thiên nhanh như chớp hướng tới yết hầu của Sở Thiên. Sở Thiên không còn cách nào xoay tay chống đỡ cũng không thể lùi bước, phía sau là tường viện. Đây là một chiêu độc, người bị trúng chiêu này không chết thì cũng bị thương nặng, có thể thấy Sơn Bản Nghĩa Thanh đánh cho Sở Thiên một đòn đầy phẫn nộ.
Lâm Ngọc Đình và Triệu Ngọc Khánh kêu lên sợ hãi. Mấy người Vạn Kiếm Phong cũng thở dài. Trên mặt Sơn Bản Nghĩa Thanh lại lộ ra vẻ vui mừng. Đến cả huynh đệ Không Vô phương trượng cũng bắt đầu căng thẳng. Tất cả mọi người đều không tin Sở Thiên có thể thoát khỏi đòn sấm sét này của Sơn Bản Nghĩa Thanh. Chỉ cần tay của Sơn Bản Nghĩa Thanh đưa lên phía trước một chút thì ai có thể né tránh, ai có thể chống đỡ được, càng có ai có thể cứu được Sở Thiên?
Nhưng Sơn Bản Nghĩa Thanh dừng lại rồi, không phải y muốn dừng lại mà là khi Sở Thiên không kịp xoay tay lại chống đỡ thì đùi phải được nâng lên chặn ngay vào eo Sơn Bản Nghĩa Thanh, ngăn cản chiêu xuyên qua yết hầu của Sơn Bản Nghĩa Thanh. Tay trái của Sơn Bản Nghĩa Thanh dốc hết sức chém vào đùi phải Sở Thiên, đồng thời đùi cũng đưa ra phản kích. Tay phải vẫn giữ tư thế đánh vào yết hầu như cũ, rồi cho rằng có thể chặn được chân phải của Sở Thiên sẽ tiếp tục đâm thẳng vào yết hầu hắn.
Thế nhưng Sơn Bản Nghĩa Thanh đã phán đoán sai. Ai có thể duỗi chân ra mà vẫn còn lực? Đầu gối thúc vào eo Sơn Bản Nghĩa Thanh của Sở Thiên tuôn ra một lực khiến người khác khó có thể tin được. Dường như chân phải của Sở Thiên đã tăng thêm vài phần sức mạnh. Sơn Bản Nghĩa Thanh không ngờ bị đá ra ngoài, sau đó ngã xuống đất. Sở Thiên thu chân lại đạp vào tường, mượn lực bên ngoài nhảy tới chỗ Sơn Bản Nghĩa Thanh. Sơn Bản Nghĩa Thanh vừa mới đứng dậy, nắm tay phải của Sở Thiên đã đánh vào bụng y, đánh rất mạnh. Lúc đó Sơn Bản Nghĩa Thanh mới sâu sắc cảm nhận được tay của Sở Thiên mặc dù lạnh như băng nhưng máu trong người y lại trào sôi. Sơn Bản Nghĩa Thanh một lần nữa không thể tin bị bay ra ngoài, khí hỏa bị công kích, thổ ra một ngụm máu tươi, tay trái vẫn cố chống đỡ không chịu gục ngã.
Mọi người có mặt tựa như đang nhìn thấy một thần thoại. Sơn Bản Nghĩa Thanh không thể đánh bại đã bị đánh bại rồi. Sở Thiên lẽ ra phải gục ngã thì lại tươi cười đứng thẳng lên. Đến Lâm Ngọc Đình và Triệu Ngọc Khánh đều quên cả hò reo, chỉ có thể ngơ ngác nhìn Sở Thiên, hình tượng của hắn trong lòng các cô trở nên cao tột đỉnh. Tất cả các thiếu nữ đều thích anh hung. Nếu không phải ở đây quá nhiều người Lâm Ngọc Đình không nghi ngờ gì sẽ lao vào ôm chầm lấy Sở Thiên, kiêu hãnh tuyên bố với mọi người mình là người phụ nữ của Sở Thiên, tuy rằng Sở Thiên vẫn chưa thừa nhận.
Sơn Bản Nghĩa Thanh vẫn đứng lên chậm rãi đi tới phía Sở Thiên.

Đô Thị Thiếu Soái - Chương #26


Báo Lỗi Truyện
Chương 26/792