Chương 25: Khiêu chiến


Sơn Bản Nghĩa Thanh được vị hòa thượng trung niên dẫn vào với bộ y phục rách rưới và đôi găng tay da bò rách khiến mọi người không khỏi liếc nhìn. Trên mặt mấy người tục gia tỏ vẻ khinh thường. Tại nơi cửa phật mà lại ăn mặc rách rưới như vậy thực sự là bất kính với phật tổ. Chỉ có điều Không Vô đại sư bọn họ lại hiểu rằng đó là biểu tượng của tín ngưỡng và ý chí, không được xem nhẹ thực lực của người mới tới, chắc chắn sẽ có chỗ hơn người khác nhiều.
Sở Thiên nhìn thấy Sơn Bản Nghĩa Thanh trong lòng thầm giật mình. Sơn Bản Nghĩa Thanh không ngờ lại là khách hành hương mà vừa rồi mới gặp tại cầu thang lên chùa.
Mắt Sơn Bản Nghĩa Thanh quét qua mọi người một lượt rồi từ từ dừng lại trên người Sở Thiên, rồi lập tức nhìn sang Không Vô phương trượng đang ngồi ở giữa, thần sắc trên mặt cung kính khác thường.
Không Vô phương trượng thản nhiên nói:
- Hoan nghênh thí chủ hạ cố tới chùa, không biết thí chủ tới là vì chuyện gì?
Sơn Bản Nghĩa Thanh cung kính nói:
- Nghe nói Không Vô đại sư là một cao tăng đắc đạo, thanh danh có một không hai ở Thần Châu. Sơn Bản Nghĩa Thanh lần này trăm dặm hành hương tới là thành tâm muốn thỉnh giáo đại sư về Phật pháp cũng như võ thuật.
Lúc Sơn Bản Nghĩa Thanh nói câu này thì đặc biệt nhấn mạnh từ "võ thuật" khiến cho mọi người ngồi đây đều hồi hộp, phản ứng đầu tiên của Lâm Ngọc Đình và Triệu Ngọc Khánh là: Tên này tới là để phá đám đây.
Sở Thiên nhìn thấy thần sắc phấn khích của hai cô gái kia không khỏi cười khổ, thực sự là e sợ cho thiên hạ bất loạn, phải biết không có kim cương làm sao nắm được sứ. Thân thủ của người này không kém, phải nói là rất phi thường.
Thần sắc của Không Vô phương trượng không hề thay đổi vẫn thản nhiêu như cũ nói:
- Lòng thành tâm của thí chủ thật đáng khen, thỉnh giáo về Phật pháp thì ta không dám nhận, chỉ có thể nói là cùng thảo luận thì được. Còn về võ thuật Thiên Pháp tự không có một võ tăng nào, không thể học hỏi cùng thí chủ được.
Sơn Bản Nghĩa Thanh thở dài một tiếng nói:
- Người xuất gia không nói dối, người ngoài không biết được bộ mặt thật của phương trượng, Sơn Bản Nghĩa Thanh cũng trải qua một phen cất công tìm hiểu. Không Vô đại sư xuất thân từ Thiếu Lâm, trí tuệ hơn người không chỉ tinh thâm Phật pháp mà võ nghệ cũng cao cường. Vì vậy mới được phái tới Thiên Pháp tự làm phương trượng để trấn áp. Hơn nữa theo tại hạ được biết người mang tuyệt kỹ ở Thiên Pháp tự không dưới mười người. Đại sư có thể nói Thiên Pháp tự không có một võ tăng nào sao?
Lời nói của Sơn Bản Nghĩa Thanh tuy rằng rất thong thả nhưng chấn động mọi người có mặt ở đây. Không ngờ Không Vô phương trượng lại xuất thân từ Thiếu Lâm. Không Vô phương trượng càng kinh ngạc, không ngờ Sơn Bản Nghĩa Thanh này lại điều tra rõ thân phận của mình như vậy. Xem ra người không thiện ý thì tới, người có thiện ý thì không tới. Hôm nay lại có một chuyện phiền toái đây. Nhưng Không Vô phương trượng biết tất cả họa phúc đều theo đây mà sinh ra, kết quả cuối cùng chỉ duy nhất Phậ tổ có thể biết.
Không Vô phương trượng chậm rãi nói:
- Thí chủ cẩn thận quá rồi. Lão nạp trước giờ không nói dối. Lúc trước tuy rằng lão nạp có ở Thiếu Lâm luyện vài chiêu võ nhưng lại chưa từng vào võ tăng đoàn. Chùa Thiên Pháp từ khi xây dựng đến nay cũng không thiết lập võ đường, càng không thu nhận một người đệ tử nào. Người mang tuyệt kỹ mà thí chủ nói e rằng chỉ là lời đồn thôi.
Sơn Bản Nghĩa Thanh khẽ gật đầu nhìn thần sắc Không Vô phương trượng, biết rõ những lời ông nói có thể là sự thật. Nhưng Không Vô phương trượng dù không phải xuất thân từ võ tăng Thiếu Lâm thì vẫn là người mang tuyệt kỹ, vì thế hướng Không Vô phương trượng thành khẩn xin lỗi:
- Không Vô phương trượng, Sơn Bản Nghĩa Thanh vì những lời nói và việc làm hồi nãy xin thứ lỗi nhưng cả Không Vô phương trượng võ công tuyệt thế chắc hẳn có thể chỉ giáo Sơn Bản Nghĩa Thanh.
Tuy trong lòng Không Vô phương trượng có hơi chấn động nhưng thần sắc bên ngoài lại không chút sợ hãi nói:
- Tất cả đều thoảng qua như mây khói, lão nạp sớm đã không màng tới danh lợi, không tranh cường háo thắng chỉ sợ không thể cùng thí chủ học hỏi được.
Sơn Bản Nghĩa Thanh thở dài nói:
- Phật thuyết: tranh giành không phải là tranh giành, không tranh giành cũng là tranh giành. Sơn Bản Nghĩa Thanh một đường hành hương, không quản gian khổ chỉ hy vọng được lãnh giáo một hai chiêu với Không Vô phương trượng. Bây giờ lại bảo tôi tay không ra về. Phương trượng yêu cầu không tranh giành cũng đã là tranh giành rồi, không biết có vi phạm Phật gia pháp chỉ không?
Sở Thiên nhìn Không Vô phương trượng thì biết ông có điểm khó xử. Nếu một người Nhật Bản đưa ra lời khiêu chiến với Thiên Pháp tự, có thể tưởng tượng ra trong mắt rất nhiều người Thiên Pháp tự đại diện cho Thành phố Nghi Hưng thậm chí là sự tôn nghiêm và hình tượng của quốc gia. Liên quan tới danh dự, dù Không Vô phương trượng có là người mang tuyệt kỹ thì cũng không thể sơ suất.
Không Vô phương trượng bình thản nói:
- Mọi sự tùy duyên, hà tất phải miễn cưỡng?
Sơn Bản Nghĩa Thanh vẫn chưa từ bỏ ý định nói:
- Không Vô phương trượng, đến Thiếu Lâm còn hoan nghênh sĩ tử có nhận thức trong thiên hạ muốn học hỏi võ nghệ thì tại sao Thiên Pháp tự lại hèn nhát như vậy? Chẳng lẽ phương trượng đã già thật rồi sao? Hoặc là trong chùa không còn ai nữa?
Lời này vừa nói ra trong lòng mọi người ngồi đây đều rõ Sơn Bản Nghĩa Thanh bắt đầu dùng phép khích tướng, mặc dù khẩu khí của y vẫn bình tĩnh như vậy nhưng nhuệ khí giữa những hàng chữ đã dần dần giãn ra, đập vào tâm linh của mọi người.
Triệu Ngọc Khánh và Lâm Ngọc Đình bất mãn nhìn tên Sơn Bản Nghĩa Thanh tự đại này, một chút tình cảm dân tộc và thiện cảm về con người kiêu ngạo Sơn Bản Nghĩa Thanh đã biến mất. Nếu như ánh mắt có trể biến thành đao thì Sơn Bản Nghĩa Thanh sớm đã bị ngã gục xuống đất rồi. Năm người tục gia kia cũng đầy phẫn nộ, hận vì không thể xông vào tấn công. Chẳng qua vì họ nể mặt Không Vô phương trượng nên mới không vung tay hô lên.
Sơn Bản Nghĩa Thanh vỗ vỗ lên bộ y phục rách rưới trên người nhìn vài cái rồi thốt lên vài tiếng:
- Đáng tiếc.
Lúc này một vị tục gia bước ra phẫn nộ chỉ vào Sơn Bản Nghĩa Thanh nói:
- Người trẻ tuổi, đừng có tùy tiện như vậy, đây là đâu mà cậu được phép giương oai? Phương trượng không so đo với cậu là nể mặt cậu nhưng cậu lại được thể lấn tới. Hôm nay để tôi thay phương trượng cho cậu một bài học.
Vị tục gia này là huấn luyện viên võ thuật địa phương tên Vạn Kiếm Phong. Ở thành phố Nghi Hưng ông ta có mấy Kiếm phong võ quán ngày kiếm được cả trăm lạng vàng. Sau khi có tiền tự nhiên muốn sống có chiều sâu tâm linh. Hàng tháng đều tới Thiên Pháp tự dâng hương cúng dường. Vì là đại thiện nhân của Thiên Pháp tự nên hôm nay rốt cục cũng có cơ hội tận mắt thấy được phong phạm của Không Vô phương trượng. Tiếc rằng tự nhiên lại chui ra cái tên Sơn Bản Nghĩa Thanh càn quấy ở đây vì vậy với sự phẫn nộ của người luyên võ cộng thêm cảm xúc xủa dân tộc cuối cùng đã không nhịn được phải đứng ra.
Sơn Bản Nghĩa Thanh cười cười:
- Thực lực là được thể hiện bằng hành động chứ không phải bằng lời nói.
Vạn Kiếm Phong quay đầu lại cung kính nói với Không Vô phương trượng:
- Các vị đại sư, để Vạn mỗ tôi thay đại sư đánh một trận.
Không Vô phương trượng thấy sự việc đã tới mức này thì một trận chiến là không thể tránh khỏi. Một tục gia xuất chiến, thắng thì đương nhiên là tốt, thua cũng chỉ là cá nhân quyết đấu không liên quan tới danh dự của Thiên Pháp tự. Nếu thực sự mà không được nữa thì mình sẽ ra tay, vì vậy, ông gật gật đầu nói:
- Vạn thí chủ cẩn thận. Mọi người không thù không hận, đến điểm thì dừng lại tuyệt đối không thể để tổn thương hòa khí.
Sơn Bản Nghĩa Thanh vẫn nghiêm túc như cũ trả lời:
- Phương trượng yên tâm, Sơn Bản Nghĩa Thanh chẳng qua cũng chỉ là muốn học hỏi võ nghệ, không có ý đả thương người khác.
Mọi người xung quanh dời bước ra ngoài tiểu viện. gió núi từ trên thổi xuống, nhưng mọi người lại không cảm thấy lạnh, ánh mắt đã dừng lại ở Sơn Bản Nghĩa Thanh và Vạn Kiếm Phong trong phòng.
Sở Thiên nhìn một lát trong lòng khẽ than thở: "Vạn Kiếm Phong còn lâu mới là đối thủ của Sơn Bản Nghĩa Thanh."
Không Vô phương trượng cũng nhìn được ra, chỉ có điều lúc này đã không tiện để cho Vạn Kiếm Phong lùi ra nữa rồi, chỉ có thể yên lặng nhìn sự việc tiến triển. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Vạn Kiếm Phong tay trái che ngực, tay phải đặt ở eo, bày ra một tư thế rất đẹp, khinh thường nhìn Sơn Bản Nghĩa Thanh đứng đối diện nói:
- Mời!
Lâm Ngọc Đình, Triệu Ngọc Khánh và cả mấy vị tục gia vội vàng vỗ tay trầm trồ khen ngợi tư thế của Vạn Kiếm Phong, khiến cho sắc mặt của Vạn Kiếm Phong càng tự hào, dương dương tự đắc.
Sơn Bản Nghĩa Thanh mỉm cười, nhảy lên vung tay đánh vào mặt Vạn Kiếm Phong một quyền.
Vạn Kiếm Phong thấy một chiêu rất bình thường không có gì là lạ, tay trái xuất kích, muốn ngăn cản nắm đấm của Sơn Bản Nghĩa Thanh đồng thời tay phải tấn công vào ngực Sơn Bản Nghĩa Thanh. Nhưng khi tay trái vừa chạm vào nắm đấm của Sơn Bản Nghĩa Thanh thì ông ta liền cảm thấy có gì đó không ổn. Lực của tay trái cơ bản là không thể chống đỡ nổi nắm đấm của Sơn Bản Nghĩa Thanh, chỉ có thể rút tay phải về và dùng hai tay đan vào nhau để chống đỡ lại nắm đấm của Sơn Bản Nghĩa Thanh.
Nắm đấm của Sơn Bản Nghĩa Thanh như được chứa hỏa dược vậy, đột nhiên tăng lên giống như sấm sét xuyên qua khoảng không giữa hai tay của Vạn Kiếm Phong đánh trúng bả vai phải của Vạn Kiếm Phong. Cơ thể Vạn Kiếm Phong tự nhiên bị chịu một lực lớn mất điều khiển ngã xuống phía sau. Vạn Kiếm Phong nhảy dựng lên định tiếp tục đánh nhưng bả vai bên phải không còn sức lực, rất yếu.
Sơn Bản Nghĩa Thanh chắp tay cười nói:
- Vị huynh đệ này thừa nhận đi.
Sắc mặt Vạn Kiếm Phong vô cùng khó coi. Một chiêu, Sơn Bản Nghĩa Thanh chỉ dùng một chiêu mà đã đánh gục mình không còn sức chiến đấu. Vốn dĩ định đánh bại tên Sơn Bản Nghĩa Thanh này để làm tăng thêm vài phần danh khí cho võ quán của mình. Ai ngờ lại bị thua thảm hại như vậy, thực sự không còn mặt mũi nào gặp Giang Đông phụ lão rồi.
Không Vô phương trượng than nhẹ một tiếng, kêu một Sa di ngoài cửa đi vào thiện phòng lấy một ít thuốc trị thương cho Vạn Kiếm Phong. Không Vô phương trượng hiểu Sơn Bản Nghĩa Thanh ra tay cũng nể tình. Nếu như chiêu đó mà đánh vào ngực của Vạn Kiếm Phong thì chắc là Vạn Kiếm Phong đã thổ huyết mà ngất rồi. Xem ra hôm nay vẫn phải tự mình ra tay mới có thể dẹp được lòng háo thắng của Sơn Bản Nghĩa Thanh.
Không Vô phương trượng đang chìm trong suy nghĩ định dời bước thì Sở Thiên dần bước ra nhẹ nhàng nói với Sơn Bản Nghĩa Thanh:
- Võ sĩ Đông Doanh quả nhiên không giống người bình thường, Sở Thiên muốn chỉ giáo mấy chiêu.

Đô Thị Thiếu Soái - Chương #25


Báo Lỗi Truyện
Chương 25/792