Chương 22: Gặp gió nhất định sẽ hóa rồng


Mặc dù giữa đường gặp phải cướp nhưng hứng thú của Lâm Ngọc Đình không hề giảm xuống, ngược lại còn tăng cao hơn. Có thể là do biểu hiện trên xe buýt của Sở Thiên khiến tâm trạng cô vui hơn phần nào. Hoặc có thể do lời nói của bà cụ khiến tâm hồn thiếu nữ của cô bay bổng. Sau đó, Lâm Ngọc Đình không ngại ngần khoác tay Sở Thiên, bộ dạng có đánh chết cũng không buông ra.
Sở Thiên mấy lần có ý né tránh nhưng đều bất lực, đành chỉ biết buông xuôi, cũng bởi Lâm Ngọc Đình như con chim non nép vào người khác, chỉ cần bản thân không có ý đồ xấu xa là được.
Triệu Ngọc Khánh bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Ngọc Đình xem ra mắc bệnh mê trai rồi. Anh chàng Sở Thiên này cũng vậy, cũng không xem xem bản thân mình có xứng hay không?
Trải qua hơn một giờ lắc lư trên xe, cuối cùng cũng đến vườn bách thảo Thiên Hồ. Lâm Ngọc Đình bắt đầu cao hứng thuyết minh. Vườn bách thảo Thiên Hồ nằm ở ngoại ô Đông Bắc thành phố Nghi Hưng, phía Đông giáp với núi cao, phía Tây pháp với hồ nước. Trong hồ nước sóng sánh lấp lánh. Cây xanh trong đình soi bóng xuống mặt hồ, cảnh sắc như tranh vẽ. Càng mê hoặc người khác đó chính là ở bên trong có một ngôi chùa. Tên chùa là Thiên Pháp, cả ngày có tiếng chuông vọng ra, tiếng tụng kinh đều đặn hấp dẫn, khiến người ta có cảm giác trang nghiêm thành kính và u tịnh. Phương trượng Không Vô đại sư đức cao vọng trọng, Phật pháp tinh thâm nên không chỉ những người dân thành phố Nghi Hưng thường xuyên đến vườn bách thảo Thiên Hồ để tĩnh tâm, mà những người đến thành phố Nghi Hưng du lịch nhất định cũng muốn đến vườn bách thảo Thiên Hồ, đến chùa Thiên Pháp xin một tâm nguyện.
Đứng ở trước cổng vườn bách thảo Thiên Hồ, Sở Thiên trong người cảm nhận được một cảm giác thoải mái, tựa như thoát khỏi phàm trần, tâm hồn tĩnh lặng. Sở Thiên, Lâm Ngọc Đình và Triệu Ngọc Khánh hòa trong đám đông khách du lịch, nối đuôi nhau đi vào. Triệu Ngọc Khánh vốn không thích vào chùa chiền hương khói, thấy thật vô vị, nhưng Lâm Ngọc Đình một mực nài nỉ, đành phải đến chùa Thiên Pháp trước. Chen lấn hơn nửa tiếng đồng hồ, Sở Thiên cuối cũng đã đứng trước chùa Thiên Pháp. Chùa Thiên Pháp khí thế hùng vĩ, tắm mình trong ánh nắng mặt trời, toát lên vẻ vô cùng trang nghiêm. Trong cơn gió nhẹ, mơ hồ có tiếng chuông vọng ra, trong hương thơm cỏ cây mơ hồ có mùi hương trầm cửa phật. Sở Thiên đứng trên bậc thềm, cố hít một luồng khí thật sâu. Lâm Ngọc Đình và Triệu Ngọc Khánh dắt tay nhau đi phía sau. Những du khách xung quanh trên nét mặt đều có vẻ hưng phấn và cố tình tỏ ra rất trang nghiêm.
Lúc Sở Thiên chuẩn bị bước vào đại điện, hắn bỗng bị một Hành hương giả ở dưới bậc thềm thu hút. Vị Hành hương giả này cứ 3 bước lại lễ một cái, tiếng hai tay hai chân và đầu chạm đất làm cho người ta hình dung được thế nào là đầu rạp xuống đất. Bộ quần áo rách rưới cùng đôi găng tay da trâu rách nát tựa như đang ám chỉ những ngày tháng và lộ trình mà chúng đã trải qua. Hành hương giả coi những người hiếu kì xung quanh như không khí, tiếp tục lý tưởng và tín niệm của ông, thành kính bước lên bậc thang phía trước. Không gian và thời gian ông đi qua dường như tĩnh lại, không có ai nói chuyện, không có ai giễu cợt, tiếng đôi găng tay da trâu và trán chạm đất đã đánh thức tâm linh của mọi người.
Triệu Ngọc Khánh đã nghiên cứu qua Phật pháp mấy ngày, nhưng vì Triệu Ngọc Khánh thấy khó chịu việc bà cô ngày ngày đều tụng kinh niệm Phật nên mới nghiên cứu Phật pháp để càng có khả năng phản đối sự tồn tại của Phật giáo, vì vậy hơi tiêu cực nói:
- Cũng không biết nên nói vị Hành hương giả này cố chấp hay là ngoan cố, vì một tín ngưỡng hoàn toàn không có kết quả mà hủy hoại thân thể, tinh thần có lên cấp độ cao hơn nữa thì cũng có ích gì?
Lâm Ngọc Đình lắc lắc đầu, mặt tỏ vẻ tôn trọng, thần sắc nghiêm túc than vãn:
- Ngọc Khánh, bạn tiêu cực rồi! Có tín ngưỡng, trong sinh mệnh của ông ấy sẽ có vầng sáng thần kì, sinh mệnh của ông ấy sẽ lên đến một cảnh giới mới, và sẽ được giao phó một tinh thần vĩnh hằng bất diệt.
Triệu Ngọc Khánh không nói gì, cười cười, không giải thích. Phật gia nói, tranh mà lại không tranh, không tranh lại là tranh, vậy bản thân hà tất phải tranh đấu?
Sở Thiên gật gật đầu, Ngọc Đình nói không sai, nhưng điều hắn chú ý hơn đó là sự nhịp nhàng của cơ thể khi chạm đất và tư thế lễ của vị Hành hương giả, còn có độ lực phát ra từ toàn thân. Càng chăm chú xem, vẻ mặt của Sở Thiên càng nghiêm túc, ánh mắt không ngừng phiêu theo động tác của Hành hương giả. Lúc còn cách Sở Thiên khoảng 3m, ánh mắt Sở Thiên và Hành hương giả hơi chạm nhau, cả hai đều cảm thấy sức mạnh đằng sau đôi mắt, tâm hai người đều tĩnh lại, bờ môi Sở Thiên hơi mở ra, khẽ nói hai từ:
- Cao thủ.
Sau khi Lâm Ngọc Đình nghe thấy Sở Thiên nói "cao thủ", khẽ sững người, hỏi:
- Sở Thiên, cao thủ gì cơ?
Sở Thiên không tiện giải thích với Lâm Ngọc Đình, nói qua loa:
- Tôi ông ấy nhất định từ phương xa đến lễ Phật, đúng là cao thủ hành hương, chúng ta vào đại điện thắp hương thôi.
Nói rồi kéo tay Lâm Ngọc Đình vội vàng rời khỏi, nhưng ở chỗ ngoặt lại nhìn vị Hành hương giả thành kính đó một lần nữa.
Trong đại điện, nhìn mấy pho tượng Phật, Lâm Ngọc Đình không còn khuôn mặt tươi cười hàng ngày, mà tỏ vẻ vô cùng thành kính, giơ tay định lấy hương. Sở Thiên giữ tay cô lại, khẽ nói:
- Làm theo tôi.
Lâm Ngọc Đình hơi kinh ngạc, sau đó gật gật đầu. Cô tin rằng Sở Thiên làm như vậy đương nhiên là có lý do của hắn.
Triệu Ngọc Khánh khinh thường nhìn Sở Thiên. Tên nhóc này thích học người ta chơi trò giả thần giả quỷ, để thể hiện đẳng cấp của mình, thu hút sự tán dương của phụ nữ, thật đáng tiếc gặp phải sát tinh thông thạo Phật pháp là mình, đoán rằng hắn sẽ không giở được trò gì hay ho.
Vị hòa thượng ngồi trong đại điện khẽ mở mắt, có vẻ hơi tò mò về những lời nói của Sở Thiên.
Sở Thiên rút ra ba nén hương, dùng bật lửa châm, khẽ dập tắt ngọn lửa, sau đó dùng ngón tay cái và ngón trỏ kẹp nén hương lại, ba ngón tay còn lại khép vào, hai bàn tay giơ nén hương lên ngang lông mày, đầu nén hương đối diện với thần thánh trong đại điện, kính bái ba cái, tay trái cắm nén hương, đồng thời trong lòng khẽ niệm:
- Cung dưỡng Phật, cung dưỡng Pháp, cung dưỡng Tăng, cung dưỡng tất cả chúng sinh
Sau khi thắp hương xong, đến điện chính quỳ lên tấm lót, hai tay chắp lại lễ phật ba vái, mỗi một vái trong miệng đều khẽ niệm:
- Một lòng quỳ lạy thập phương Tam Bảo.
Sau đó lại chắp tay quỳ lạy, thành kính ước nguyện:
- Chúng sinh vô hạn thề nguyện độ, phiền não vô tận thề nguyện đoạn, pháp môn vô lượng thề nguyện học, Phật Đạo vô thề nguyện thành.
Cuối cùng, Sở Thiên khẽ nói:
- Mong cho mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lâm Ngọc Đình nhìn Sở Thiên lẩm bẩm cũng bắt chước làm theo. Lúc Lâm Ngọc Đình đọc đến câu cuối cùng mong cho mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Sở Thiên lại khẽ cười, nói:
- Câu cuối cùng, bạn có thể nói ra tâm nguyện của mình, không nhất thiết phải học theo tôi toàn bộ.
Lâm Ngọc Đình cười nói:
- Mọi chuyện đều tốt đẹp đã tóm gọn lại tâm nguyện mà tôi muốn nói, bằng không tôi thật sự không biết sẽ phải nói bao lâu.
Triệu Ngọc Khánh đã thắp hương xong từ lâu, đứng phía sau Sở Thiên và Lâm Ngọc Đình, thấy Sở Thiên làm nhiều quy tắc như vậy, có chút khinh thường. Nếu Phật tổ thật sự có linh thiêng thì hà tất phải làm nhiều chuyện như vậy? Nếu Phật tổ không linh thiêng, có làm nhiều chuyện như vậy cũng không nghe được, hà tất phải làm khổ mình?
Hơn nữa, ai dám chắc những quy tắc này của Sở Thiên không phải do hắn tự nghĩ ra, đem ra lừa Lâm Ngọc Đình, tăng thêm phần thần bí cho mình, không thì sao mình chưa gặp qua trong kinh Phật?
Lúc Sở Thiên niệm xong câu cuối cùng "Cầu mong mọi chuyện tốt đẹp", vị lão hòa thượng ngồi bên cạnh đã hoàn toàn mở mắt, nhìn người thanh niên có diện mạo không mấy đẹp traia, cảm thấy một luồng khí chất siêu phàm thoát túc khẽ phát ra từ xương tủy. Lão Hòa Thượng trong lòng có ấn tượng tốt, có ý muốn kết giao.
Ngay sau đó hòa thượng bước lên phía trước, đứng trước mặt Sở Thiên, bình thản nói:
- Vị thí chủ này biết rõ lễ hương tuần như vậy, lão nạp thực sự mười năm khó thấy, không biết thí chủ có phải là người có duyên với cửa Phật không?
Sở Thiên nhìn lão hòa thượng, giống như một đầm nước tĩnh lặng, biết là cao tăng đắc đạo, cũng không dám thất lễ, nói:
- Đại sư quá khen, tiểu sinh chẳng qua chỉ là biết sơ qua về lễ tiết Phật giáo, không dám xưng là người có duyên với Phật gia.
Lão hòa thường vẫn điềm nhiên, khẽ nói:
- Lão nạp pháp danh Không Kiến, gặp nhau coi như có duyên. Khi nào thí chủ rảnh thì đến thiện phòng lão nạp ngồi uống chén trà thơm, tâm tình Phật pháp.
Sở Thiên vội gật đầu, nói:
- Không Kiến đại sư đa lễ rồi, tiểu sinh Sở Thiên ở trước mặt đại sư không dám nói chuyện Phật pháp, khi nào có duyên nhất định sẽ đến thăm đại sư và nghe giảng thiền.
Không Kiến đại sư mỉm cười, sau đó chào từ biệt, trong lòng thở dài. Sở Thiên, người này không phải tầm thường, gặp gió nhất định sẽ hóa rồng.
Lâm Ngọc Đình nhìn Sở Thiên với ánh mắt sùng bái phục sát đất, đến đại sư cũng chủ động kết giao với Sở Thiên, thực sự không còn gì để nói, trong lòng liền dùng bốn từ "đẹp trai ngây người" để giải thoát sự điên cuồng của mình.
Triệu Ngọc Khánh cũng chỉ hơi ngạc nhiên. Xem ra Sở Thiên không phải là giả thần giả quỷ, có lẽ thực sự là biết một chút về Phật pháp. Nhưng Triệu Ngọc Khánh cũng không để trong lòng gì nhiều, hiểu biết lễ tiết Phật pháp như vậy có tác dụng gì? Đại học cũng không thi cái này, thuần túy là một sở thích mà thôi, không có gì to tát lắm.

Đô Thị Thiếu Soái - Chương #22


Báo Lỗi Truyện
Chương 22/792