Chương 125: Cao thủ chân chính xuất hiện


Cơ thể của Đồ Long Hổ giống như một viên đạn pháo, nhanh như chớp tiếp thẳng về phía Sở Thiên, cả thân hình mập ú bỗng nhiên biến thành một tảng đá cực kỳ cứng rắn. Mọi người đứng xung quanh đều tin rằng, chỉ cần bị Đồ Long Hổ đánh trúng, Sở Thiên chắc chắn không chết thì cũng sẽ bị nôn ra máu.
Lúc này Sở Thiên cũng không né tránh, chậm rãi đưa tay phải ra, bộ dạng hoàn toàn giống như không có lực, toàn thân thả lỏng mềm mại như một chiếc lá, ngước mắt nhìn lướt qua, nắm đấm của Đồ Long Hổ đã rơi xuống đến nơi, Sở Thiên khẽ cười một tiếng, người nhẹ nhàng như chiếc lá, khẽ khàng như gió sớm, bả vai hơi lay động, thoải mái mà đánh lên một cước. Đồ Long Hổ hơi kinh hãi, , bả vai run run, trực tiếp đụng tới tay Sở Thiên, tay Sở Thiên không kịp thu về, va chạm thẳng vào bả vai Đồ Long Hổ. Đồ Long Hổ đương nhiên là sẽ không bỏ qua cơ hội này, muốn đem Sở Thiên ép dính vào bức tường mà giết chết, dồn hết sức lực của bản thân, không cho Sở Thiên cơ hội để dừng lại, nhanh chóng đè sát tới.
Sở Thiên cuối cùng bị ép sát vào bức tường biệt thự, đã không còn đường lui nữa, thân thể của Đồ Long Hổ chỉ cách hắn vài thước thôi. Sở Thiên thấy rõ tay Đồ Long Hổ đã nắm lại thành quả đấm, giống như là đạn sắt, miệng gào thét, hai cánh tay mập mạp to lớn lúc này đều làm cho ai cũng phải thấy sợ. Người của các bang cũng đã bắt đầu lắc đầu, không có ai còn tin tưởng rằng Sở Thiên sẽ thoát khỏi một chiêu này của Đồ Long Hổ, không ai tin Sở Thiên có thể chịu được một quyền của Đồ Long Hổ, chỉ cần một lát nữa, Sở Thiên sẽ là một xác chết máu chảy đầm đìa.
Hai chị em Tiêu gia không khỏi hoảng sợ mà đứng lên, vẻ mặt vô cùng hồi hộp, sợ rằng Sở Thiên gặp bất trắc, trong lòng Bát gia cũng không khỏi lo lắng, lo lắng rằng cậu con nuôi vừa mới nhận hai ngày sẽ bị Đồ Long Hổ đánh chết.
Trong lòng Bát gia cũng không vì Sở Thiên là Tam đương gia của Tương bang mà thấy khó chịu, trái lại, lão cảm thấy Thanh bang trong tương lai sẽ có triển vọng rất tốt. Nếu như Sở Thiên có thể sống sót qua đêm nay, lão quyết định sẽ mang Thanh bang giao cho Sở Thiên, bất kể Sở Thiên dẫn dắt Thanh bang độc lập, hay là mang Thanh bang sát nhập chung với Tương bang, lão đều cảm thấy vẫn tốt hơn nhiều so với để Thanh bang tự sinh tự diệt trong tay mình. Huống chi Sở Thiên là một người đội trời đạp đất, bất kể Tương bang có gặp phải sóng gió gì, Bát gia cũng đều cảm thấy không sao cả. Lão tin tưởng ở Sở Thiên. Sở Thiên cũng chính là hình bóng của lão lúc còn trẻ.
Sở Thiên nhìn nắm đấm của Đồ Long Hổ, khẽ cười một tiếng, chân trái đá lên phía trên, toàn bộ thân mình hướng theo, chân phải cũng nhón gót đá lên, cả người giống như đang bay, không cần điểm tựa mà vọt lên mấy thước, dính lên cửa sổ của biệt thự. Một đòn sấm sét của Đồ Long Hổ cũng vì vậy mà đánh trúng vào khoảng không, thật sự là ngoài dự đoán của mọi người, nguy hiểm cũng là nguy hiểm tới cực điểm rồi, cho dù là như vậy, mọi người cũng toát cả mồ hôi lạnh, trong lòng thầm lên tiếng khen Sở Thiên gan dạ sáng suốt hơn người.
Đồ Long Hổ vừa thấy một chiêu của mình sắp thành công lại bị Sở Thiên làm hỏng cũng đâu có chịu bỏ qua, cả người mạnh mẽ như sư tử vồ dê, ngón tay theo chiều ngang mà đâm tới, tựa như muốn thu hẹp lại khoảng cách, đem Sở Thiên đánh cho trào máu. Sở Thiên nhìn lên đã là mái hiên của biệt thự, đã không còn đường lui nữa, ngã xuống phía dưới thì sẽ bị dính cước của Đồ Long Hổ, Sở Thiên biết rằng lúc này cũng là lúc cần phải lấy cứng rắn chọi lại với cứng rắn, vận đủ chân khí, hét một phá không vang dội, tay phải mang theo vạn phần khí lực, hướng về phía một quyền từ tay Đồ Long Hổ. Đồ Long Hổ khẽ lắc đầu, cười "hắc hắc" hai tiếng, nắm tay phải lại, nghĩ thầm rằng Sở Thiên quả thật là không biết tự lượng sức mình, với khí lực nắm đấm của gã, có thể dễ dàng chặt đá phá gạch. Sở Thiên tuổi còn nhỏ, vậy mà muốn lấy trứng chọi với đá, Đồ Long Hổ làm sao có thể không cười được.
"Rắc" một tiếng, quyền trái của Sở Thiên chống tại quyền tay phải của Đồ Long Hổ, phát ra một tiếng vang cực lớn. Mọi người xung quanh giờ mới phát hiện nắm đấm chạm vào nhau lại có thể phát ra âm thanh như vậy, thật sự là thấy được những điều chưa từng thấy, mới nghe lần đầu tiên. Nét mặt Đồ Long Hổ vốn dĩ vẫn luôn mỉm cười đắc ý, sau cú va chạm, ngay lập tức liền có sự thay đổi. Bởi vì gã cảm thấy bàn tay mình âm ỷ đau, thân hình to lớn lùi ngược về sau mấy bước, rời khỏi bệ cửa sổ, trong thâm tâm không ngừng kinh ngạc vì lực đạo của Sở Thiên so với mình chỉ có hơn chứ không hề kém.
Khung cửa sổ làm bằng thủy tinh trong suốt phát ra tiếng kêu ong ong, dường như bị chấn động mạnhbất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Chị em Tiêu gia nhìn thấy Sở Thiên dường như đã chiếm được thế thượng phong, trong lòng bắt đầu cao hứng.
Sở Thiên nhìn thấy Đồ Long Hổ lùi về phía sau mấy bước, cười nhạt một tiếng nói:
- Người thua.
Vừa mới nói xong, cả thân mình Sở Thiên giống như quả đạn pháo lao thẳng về phía Đồ Long Hổ, nhưng dù sao thì thân thể Sở Thiên vẫn là ốm yếu, làm cho người khác nhìn thấy có vẻ giống như lấy trứng chọi với đá, không biết tự lượng sức mình, chỉ có trải qua quyền vừa rồi với Đồ Long Hổ, nên mọi người đều biết là không thể xem nhẹ lực của Sở Thiên xuất ra. Đồ Long Hổ cũng muốn tiếp tục đối chọi với Sở Thiên, nhưng hiện giờ không có chỗ đứng, chỉ có thể đạp một cái vào bệ cửa sổ, liền linh hoạt nhảy về phía sau, cơ thể Sở Thiên đang lao tới, lúc ngang qua sát mép cửa sổ, dùng sức đạp thêm một cái, gia tăng thêm lực hướng về phía Đồ Long Hổ.
Mọi người xung quanh tập trung xem Sở Thiên phản kích, trong nội tâm đều ân thầm cả kinh, ngay lập tức nhìn thấy Đồ Long Hổ lui về phía sau, mà Sở Thiên thì hướng về phía Đồ Long Hổ lao tới, cảm giác là Đồ Long Hổ đã thất bại rồi.
Đồ Long Hổ vừa mới rơi xuống đất, cả thân thể Sở Thiên đã lập tức dính vào, dán sát vào lồng ngực của gã. Đồ Long Hổ toàn thân tràn đầy sức mạnh, hai tay chém xéo hướng lên phía trên công kích, muốn chém đứt cổ Sở Thiên. Lúc này Sở Thiên đã dồn toàn lực lên cánh tay, khuỷu tay trước thế tấn công của Đồ Long Hổ thì nhanh hơn vài giây, đỉnh đầu đột nhiên dội vào ngực Đồ Long Hổ. Đồ Long Hổ ngay lập tức cảm thấy ngực mình ngạt thở, toàn thân linh hoạt lập tức dừng lại, lui về sau vài bước. Sở Thiên nhân cơ hội đó thoát ra rồi lại mạnh mẽ công kích. Hắn bay người lên tung thêm một cước, nặng nề đá vào ngực Đồ Long Hổ. Đồ Long Hổ bị trúng hai đòn nghiêm trọng vào ngực, ngay cả thân thể cường tráng như vậy cũng không thể chịu nổi, ngã ngược về phía sau.
Đồ Long Hổ quay người nhảy lên, muốn tiếp tục chiến đấu tiếp, nhưng cảm thấy được máu tươi đang trào lên, yết hầu ướt mặn, ngay lập tức nhịn không được, nhổ ra một ngụm máu tươi, rõ ràng là đã bị trọng thương.
Tất cả mọi người ở đây đều giống như đang xem một chuyện hoang đường, sát thủ bất khả chiến bạn Đồ Long Hổ cuối cùng đã bị đánh bại, người ngã xuống là Sở Thiên lại tiếp tục đứng thẳng lên mỉm cười. Ngay cả chị em nhà họ Tiêu cũng quên cả hoan hô, chỉ ngơ ngác đứng nhìn Sở Thiên. Hình tượng Sở Thiên trong lòng các nàng từ từ được nâng lên, tất cả thiếu nữ đều yêu anh hùng mà, Tiêu Tư Nhu thậm chí còn cảm thấy vài phần tự hào. Với nàng mà nói, vinh quang của Sở Thiên cũng chính là vinh quang của cô, bởi vì cô đã chinh phục được Sở Thiên.
Bát gia gật gật đầu, chẳng trách gì Sở Thiên tuy tuổi còn trẻ đã ngồi trên vị trí Tam đương gia của Tương bang, xét về phần gan dạ sáng suốt, phần thân thủ, so với Hải Tử và Quang Tử còn mạnh hơn vài phần. Nếu như tối nay Tương bang có thể tồn tại được, tương lai Tương bang dưới sự điều khiển của Sở Thiên, đoán chừng là không cần đến nửa năm, Tương bang sẽ thống nhất cả bến Thượng Hải, cũng có thể vươn xa hơn rất nhiều.
Sắc mặt Diệp Tam Tiếu rất khó coi, ngay cả Đồ Long Hổ cũng không chiến thắng, ngược lại còn bị Sở Thiên đánh bị thương. Ngay cả một tên vô danh tiểu tốt cũng không thu thập được chẳng phải sẽ khiến cho đám Bát gia chê cười hay sao? Chẳng phải các bang phái khác sẽ cho rằng người Phủ Đầu bang mời tới là một đám ăn hại hay sao?
Đồ Long Hổ đang chuẩn bị gắng gượng đứng lên, dốc sức liều mạng đánh một trận, nhưng từ phía từ sau lưng truyền tới một tiếng thở dài, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ Đồ Long Hổ, hữu lực mà ôn hòa, nói:
- Cứ để ta!
Đồ Long Hổ nhìn lại, lập tức thể hiện sự cung kích, cảm kích nhìn người kia, gật gật đầu, thuận thế lui ra, ánh mắt tràn ngập vẻ ngưỡng mộ.
Diệp Tam Tiếu thấy người này tự mình xuất chiến đấu với Sở Thiên, nở nụ cười, tựa như có anh ta ra tay, không còn nghi ngờ gì nữa, trận này nhất định chiến thắng!
Bang chủ Thiên Hùng bang Hoàng Thiên Long trông thấy người sau lưng Đồ Long Hổ, cảm thấy toàn thân rét lạnh, xuất phát từ lòng hiếu kỳ, nhích tới gần, thấp giọng hỏi Diệp Tam Tiếu:
- Diệp bang chủ, kia là ai vậy? Khiến người khác cảm thấy lạnh như băng, rất khó chịu.
Trên mặt Diệp Tam Tiếu đang tức giận giờ lại đắc ý nói:
- Hắn có ngoại hiệu là Cô Kiếm, khi hắn xuất hiện đều khiến người khác đều cảm thấy không thoải mái. Người giang hồ đều bảo hắn là một thanh kiếm! Nghe nói tám năm trước một mình hắn đơn thương độc mã chém giết ba mươi bảy tên cướp Sơn Đông dám cướp bóc và cưỡng gian vợ hắn. Chính vì hung hãn như thế cho nên ta mới thuê hắn, hơn nữa muốn người này ra tay còn cần điều kiện, nhất định đối phương phải là cao thủ, nếu không cho dù trả gấp đôi hắn cũng không đồng ý!
Quan Đông Đao đứng cạnh có phần không tin tưởng, nói:
- Ba mươi bảy tên? Hơn nữa còn là tướng cướp Sơn Đông? Thật hay giả thế? Hung mãnh như vậy thật sao?
Thân hình mập mạp của Đồ Long Hổ chậm rãi di chuyển tới, nhàn nhạt nói:
- Không ai có thể tiếp được hắn năm chiêu!
Lúc này, Hải Tử và Quang Tử, bang chúng Tương bang, còn có cả Bát gia đều lo lắng cho Sở Thiên. Người kia ánh mắt như đao, toàn thân khí tức lạnh như băng, cấp bậc khẳng định cao hơn Đồ Long Hổ rất nhiều lần. Nguồn: http://truyenyy.com
Sở Thiên nhìn Cô Kiếm chậm rãi đi tới, không hề khiếp đảm, ngược lại nhiệt huyết sôi trào, ánh mắt hiện lên vẻ nóng rực. Cô Kiếm tới càng gần, khí thế càng mạnh, nhiệt huyết trên người Sở Thiên tăng càng mạnh. Hắn sẵn sang xông lên chiến một trận kinh thiên động địa. Đối với Sở Thiên mà nói, việc càng mạo hiểm thì giá trị càng lớn, đối thủ càng mạnh càng đáng đối đầu!
Cô Kiếm thoải mái đứng trước mặt Sở Thiên, không nói gì, khí tức rét lạnh bức người xông tới, ánh đèn dường như cũng ảm đạm hơn rất nhiều. Mấy người sau lưng Sở Thiên không tự chủ được lui về sau vài bước. Sở Thiên lại hưng phấn, giống như đang tiếp đỡ một cơn bão. Sở Thiên thấy được vẻ lạnh trong mắt Cô Kiếm, Cô Kiếm thấy vẻ nóng trong mắt Sở Thiên, hai người giống như đã chờ nhau rất lâu, lại giống như sắp chia tay sinh ly tử biệt.
Cho nên mọi người đều im lặng. Đây là một trận quết chiến kịch liệt, liện hệ tới tính mạng, liên hệ tới việc Diệp Tam Tiếu thống nhất bến Thượng Hải.
Gió cũng ngừng thổi, yên tĩnh, giờ khắc này không gian đều yên tĩnh, có thể nghe rõ tiếng hít thở.

Đô Thị Thiếu Soái - Chương #125


Báo Lỗi Truyện
Chương 125/792