Chương 12: Vu oan


Sở Thiên và Khương Tiểu Bàn từ căng-tin trở về lớp học. Tại hành lang, Sở Thiên trông thấy Lâm Mỹ Mỹ đứng ở cửa lớp ngó trái ngó phải, thần sắc lén lút. Lâm Mỹ Mỹ vừa thấy bóng Sở Thiên và Khương Tiểu Bàn, vội vàng trở vào trong lớp học. Sở Thiên kinh ngạc, cùng Khương Tiểu Bàn đi vào, thấy trong lớp học chỉ có Lâm Mỹ Mỹ và Trương Vạn Giang. Thấy Sở Thiên, hai người thần sắc không tự nhiên, gục đầu xuống bàn ngủ. Nhưng Sở Thiên có thể cảm giác được bọn họ không hề ngủ, ngược lại hơi thở có phần gấp gáp hơn.
Sở Thiên không nói gì. Hắn biết nhất định vừa rồi họ đã làm chuyện gì mờ ám. Đột nhiên hắn phát hiện cặp sách của mình bị người đụng vào, vì vậy gục đầu xuống bàn, cũng giả vờ ngủ. Lâm Mỹ Mỹ và Trương Vạn Giang thỉnh thoảng quay đầu nhìn sang, thấy Sở Thiên không có động tĩnh gì mới an tâm trở lại. Sở Thiên mỉm cười, nhân lúc họ không chú ý lấy cặp sách từ trên bàn xuống, kiểm tra thì phát hiện trong góc có hai thứ rất cứng. Sở Thiên lấy nó ra, nắm trong tay, nói nhỏ với Khương Tiểu Bàn:
- Tiểu Bàn, đây là cái gì vậy?
Khương Tiểu Bàn đang buồn ngủ, nhìn thấy hai thứ này liền tỉnh như sáo, nắm lấy tay Sở Thiên, hưng phấn kêu lên:
- Sở Thiên, đây là kim cương, trị giá rất nhiều tiền, bạn kiếm chúng ở đâu ra vậy?
Về sau Khương Tiểu Bàn mới biết dùng "rất nhiều tiền" vẫn chưa đủ hình dung giá trị hai viên kim cương này.
Sở Thiên cũng không có phản ứng gì:
- Kim cương? Trị giá rất nhiều tiền?
Khương Tiểu Bàn sững sờ, nói:
- Kim cương cũng giống như trân châu vậy, không những có thể dùng để trang trí mà còn có thể tăng tỷ giá đồng bạc.
Trong lòng Sở Thiên đã hiểu hai viên kim cương này rất giá trị, có thể khiến mình quay đầu xe. Trong cặp sách của mình đột nhiên xuất hiện thứ này, xem ra là có người định vu oan hãm hại mình. Sở Thiên đảo mắt nhìn Lâm Mỹ Mỹ và Trương Vạn Giang trong lòng lập tức hiểu ra. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Lâm Mỹ Mỹ và Trương Vạn Giang cấu kết với nhau, như vậy khẳng định Lí Kiếm cũng tham gia việc này. Mà có Lí Kiếm tham dự, vậy theo lời của Hồ Bưu thì cảnh sát cũng sắp xuất hiện.
Sở Thiên quyết định chơi lại chúng một phen.
Giờ học buổi chiều vừa bắt đầu không lâu thì có cảnh sát tiến vào phòng học. Thầy giáo và thầy chủ nhiệm vội vã tới hỏi. Thầy chủ nhiệm Trương cũng không quen biết với cảnh sát, hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Tên cảnh sát béo dẫn đầu nghiêm túc nói:
- Tối qua một cửa hàng vàng bạc đá quý bị trộm. Theo tin tức chúng ta thu được thì đối tượng tình nghi là học sinh trong lớp này.
Chủ nhiệm Trương có chút ngờ vực:
- Học sinh sao có thể ăn trộm ở một cửa hàng vàng bạc đá quý? Nếu là như vậy, không phải là an ninh của cửa hàng quá kém thì chính là học sinh kia quá lợi hại!
Cảnh sát béo nói:
- Điều này ta không biết. Có manh mối chúng tôi mới điều tra. Hơn nữa đồ vật mất trộm rất có giá trị!
Thầy Trương ngơ ngác hỏi:
- Là thứ gì?
Cảnh sát béo có phần khinh thường nhìn thầy Trương, ngạo mạn nói:
- Là kim cương trị giá hơn 100 vạn.
Tất cả mọi người không nhịn được hút một ngụm khí lạnh. Khương Tiểu Bàn kêu "a" một tiếng, bị dọa gục xuống mặt bàn. Hắn nhớ tới hai viên kim cương Sở Thiên cho hắn xem. Nếu đó đúng là thứ bị mất trộm thì không biết Sở Thiên sẽ bị ngồi tù bao nhiêu lâu. Mặc dù Khương Tiểu Bàn biết Sở Thiên không phải là đồ ăn trộm ăn cắp, nhưng biết đâu cậu ta lại chơi đùa một chút dẫn họa tới thân.
Bộ dạng của Sở Thiên vẫn bình thản như trước, giống như mọi chuyện không liên quan tới hắn. Lâm Mỹ Mỹ và Trương Vạn Giang thì âm hiểm nhìn Sở Thiên vài lần.
Thầy Trương và thầy Chủ nhiệm hiển nhiên có ý bảo vệ học sinh, thấp giọng nói:
- Không biết các vị hiềm nghi ai? Phiền đồng chí cảnh sát xử lý việc này nhẹ nhàng một chút!
Cảnh sát béo rất hài lòng với thái độ hai người, cũng lộ ra vẻ tươi cười nói:
- Yên tâm. Chúng tôi sẽ không làm lớn việc này. Bởi vì chúng tôi đã có tên đối tượng tình nghi. Hơn nữa còn biết được kim cương được dấu trên người hắn.
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm cảnh sát, hồi hộp chờ tên đối tượng tình nghi được nói ra.
Cảnh sát béo nhìn quanh cả lớp, rất nhiều học sinh cúi đầu, giống như mình chính là người bị tình nghi vậy, chỉ có Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ vẻ mặt tươi cười, thậm chí còn dùng ánh mắt trao đổi với tên cảnh sát béo nữa. Sở Thiên thở dài một hơi, lạnh lùng nhìn sự việc tiếp tục phát triển.
Cảnh sát béo sau khi nhận được ám chỉ của Lâm Mỹ Mỹ và Trương Vạn Giang, bởi vậy biết đã chuẩn bị tốt mọi việc, chậm rãi mở miệng:
- Đối tượng tình nghi chính là Sở Thiên!
Sở Thiên? Sở Thiên!
Tất cả mọi người đều giật mình, nhìn về phía Sở Thiên. Bộ dạng của Sở Thiên vẫn như cây ngay không sợ chết đứng, vô cùng bình tĩnh.
Thầy chủ nhiệm Trương tức giận nhìn Sở Thiên, cảm thấy Sở Thiên đã làm mất thể diện của lớp. Ông ta cũng nghĩ nhất định là Sở Thiên làm. Cậu học sinh này không chỉ kéo tụt thành tích lớp, giờ lại còn ăn trộm ăn cắp. Nếu việc này bị truyền ra ngoài mình là thầy chủ nhiệm nhất định sẽ bị mọi người chế nhạo.
Đột nhiên có một giọng nói vang lên:
- Bắt trộm phải có chứng cớ, trừ phi anh có bằng chứng chứng minh là Sở Thiên làm, bằng không anh không thể sớm đưa ra kết luận như vậy, nếu không rất dễ dẫn đến án sai.
Mọi người nhìn lại, chỉ thấy Liễu Trung Hoa đang từ từ đi tới.
Cảnh sát béo đương nhiên cũng biết tầm ảnh hưởng của nhân vật như Liễu Trung Hoa, thái độ hòa nhã hơn rất nhiều, nói:
- Ông Liễu, ngài khỏe chứ? Chúng ta nhận được lời khai mới tới đây. Người khai còn bảo kim cương vẫn còn đang trên người Sở Thiên.
Liễu Trung Hoa gật gật đầu, nói:
- Tốt, các anh cứ làm đúng theo luật. Tôi hi vọng các anh không bỏ qua một người xấu, nhưng cũng không được làm oan uổng một người tốt!
Cảnh sát béo vội vàng gật đầu, nói:
- Ông Liễu cứ yên tâm, chúng tôi sẽ làm theo trình tự!
Sau đó y nói với hai tên cảnh sát đứng cạnh:
- Hai cậu đi khám người và cặp sách của Sở Thiên xem trong đó có dấu kim cương hay không?
Thầy Trương chỉ vị trí của Sở Thiên. Hai tên cảnh sát hùng hổ đi tới. Sở Thiên nhẹ nhàng đứng dậy, vẫn liếc nhìn quyển kiến thức luật pháp trong tay mà bình thường Khương Tiểu Bàn gác sau đầu để ngủ, chậm rãi nói:
- Dừng lại!
Dừng lại? Dừng lại!
Cảnh sát đã bao giờ phải nghe đối tượng tình nghi nào nói với họ hai chữ "Dừng lại"?! Bọn chúng truy bắt tội phạm đã bao nhiêu năm, bách chiến bách thắng, vậy mà hôm nay có một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa nói "Dừng lại", đây chẳng phải là chuyện buồn cười nhất thế gian hay sao?
Tất cả mọi người, kể cả Liễu Trung Hoa đều giật mình nhìn Sở Thiên. Sở Thiên ngăn cảnh sát điều tra liệu có phải hắn có tật giật mình, ăn trộm kim cương, vì vậy mới không cho cảnh sát điều tra?
Cảnh sát béo cũng đã đi tới, bất mãn nói:
- Cậu muốn thế nào? Có phải muốn cản trở người thi hành công vụ?
Sở Thiên cười cười, giơ quyển kiến thức pháp luật lên, thản nhiên nói:
- Tôi muốn xem lệnh khám xét của các anh.
Lệnh khám xét? Cảnh sát có chút dở khóc dở cười. Thứ đó là để đưa cho người có địa vị, một tên nhãi con xem cái đó làm rắm gì, đúng là quá hoang đường, quá vớ vẩn mà!
Nếu như không phải có Liễu Trung Hoa ở đây, y đã xông tới xích cổ Sở Thiên lại rồi. Hắn lạnh lùng nói:
- Chúng tôi xác định tang vật ở trên người cậu, không cần lệnh khám xét, chỉ cần lục soát xong là sẽ biết rõ chúng tôi nói đúng!
Theo tư duy quán tính, mọi người không tự chủ được liền gật đầu.
Sở Thiên mỉm cười:
- Cảnh sát muốn lục soát tài sản của một công dân không đưa ra lệnh khám xét thì đó là thiếu trình tự pháp luật, không mang tính pháp lí. Cho dù hiện giờ cảnh sát tìm ra hai viên kim cương trên người tôi nhưng bằng chứng thu được không có tác dụng, cũng không thể dùng thứ này để lên án công dân, tôi càng không thể bị định tội!
Mọi người đều sững sờ, tuy rằng Sở Thiên khiến họ không thấy rất lạ nhưng những điều đó nghe cũng có lý.
Cảnh sát béo hừ một tiếng, nói:
- Đừng có ngụy biện, mau tránh ra, không được cản trở chúng tôi làm việc, nếu không chúng tôi lập tức bắt cậu lại!
Sở Thiên quát lớn:
- Làm càn, đây là hiến pháp quốc gia đã quy định. Vậy mà anh dám nói đó là ngụy biện. Xin mọi người mở sách kiến thức luật pháp trang 21 xem điều tôi nói có đúng hay không?!

Đô Thị Thiếu Soái - Chương #12


Báo Lỗi Truyện
Chương 12/792