Chương 112: Trở thành vệ sĩ.


Chú Trung cùng hai vệ sĩ thấy có người tiến vào, lần nữa dâng lên hy vọng. Chú Trung nhìn kỹ, tiểu tử phía trước không phải người trẻ tuổi vừa rồi bị đại tiểu thư hiểu nhầm thành ăn trộm trên đường sao? Chú Trung cho rằng hai người trẻ tuổi này phát hiện chuyện xảy ra trong phòng sẽ quay lại kêu to, có lẽ sẽ sợ quá chạy mất trước mắt đám hung đồ này. Ai ngờ, hai thanh niên này thản nhiên tiến vào trong phòng, khép cửa lại, không phải là muốn chết sao? Tuy thân thủ Sở Thiên nhìn qua có bản lĩnh, nhưng một đám hung đồ trước mắt cực hung hãn, hai người trẻ tuổi này có thể làm được gì chứ?
Tư Nhu và Niệm Nhu vẫn hoảng sợ, bỗng nhiên nhìn thấy chàng trai hiểu lầm không lâu trước, trong lòng sững sờ, không biết họ xuất hiện ở nơi này làm gì? Nhưng nhìn thấy bộ dạng thiện ý lạnh nhạt kia của Sở Thiên vẫn cảm giác được vài phần an tâm khó hiểu.
Lần này Hỏa ca thật sự buồn bực, hào hứng bị quấy nhiễu hỏng mất, dừng tay cởi thắt lưng, tức giận nói:
- Kiệt Tử, chém tiểu tử kia cho ta, bán bánh bao con mẹ cái gì, con bà nó, thời điểm mấu chốt làm hỏng hưng phấn của ông.
Đôi mắt Kiệt Tử lộ ra hung quang, mang theo dao nhọn nhỏ dính máu đánh tới hai người Sở Thiên. Kiệt Tử luôn có lòng tin đối với đao pháp của mình, đó là kinh nghiệm có được sau bao lần mổ heo, về sau vận dụng trên thân người, phát hiện vẫn có tác dụng, lại có thể kiếm tiền, vì vậy liền gia nhập tổ chức sát thủ của Hỏa ca, thay Hỏa ca hoàn thành không ít nhiệm vụ. Gã ngày càng tin tưởng mình đã có tư cách tấn chức hàng ngũ sát thủ đứng đầu, qua một thời gian, bảng sát thủ có thể có tên của mình.
Đao trong tay Kiệt Tử tạo thành đường vòng cung đánh tới cổ Sở Thiên, một đao kia tương đối nhanh, chuẩn, hung ác. Sở Thiên thầm khen một tiếng trong lòng, quả nhiên là "Khoái đao thủ", thân thể hắn lại không di chuyển, lúc này Thiên Dưỡng Sinh sau lưng tiến lên phía trước một bước, tay trái bưng mười lăm cái bánh bao, tay phải nhẹ nhàng chộp đón ánh đao của Kiệt Tử, cổ tay Khoái đao thủ bị nắm, dùng sức vặn, đao rơi xuống đất, sắc mặt Kiệt Tử trở nên uể oải khác thường, từng giết không biết bao nhiêu con heo, không biết chém bao nhiêu miếng thịt, đao pháp tự nhiên cũng dày công tôi luyện, hôm nay đao pháp mà gã kiêu ngạo bị một người trẻ tuổi đơn giản phá như vậy, thậm chí không thấy được Thiên Dưỡng Sinh ra tay thế nào, thế mới biết ngoài trời có trời, người giỏi còn có người giỏi hơn, tầm tình tất sa sút không thôi.
Những người khác nhìn thấy tay Kiệt Tử bị nắm, cũng lắp bắp kinh hãi, dường như người trước mắt rất có thực lực, nhưng nghĩa khí giang hồ vẫn khiến họ xông tới, chuẩn bị đánh đập, cho nên nói, ra ngoài lăn lộn cũng không dễ dàng như vậy. Lúc này Hỏa ca cũng chấn động, đối thủ còn trẻ như vậy mà đơn giản đánh bại Kiệt Tử? Nhìn qua có chút thực lực, Hỏa ca biết rõ nơi này không tiện ở lâu, nhưng nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, còn chưa đẩy ngã lăng nhục hai đứa con gái Bát Gia, hơn nữa dục hỏa của mình cũng đã nổi lên, trời sập xuống gã cũng không rời đi.
Lần này trên mặt đám người chú Trung thật sự có nụ cười hy vọng, không biết hai tiểu tử này có lai lịch gì, nhưng chỉ cần có thể cứu được hai cô con gái Bát Gia cùng mình, chính là ân nhân của Thanh bang.
Hỏa ca lấn tới, xuyên qua thủ hạ của mình, thuận tay cầm đao nhọn trong tay bọn họ đâm tới Thiên Dưỡng Sinh, dùng bộ pháp không thể tưởng tượng tiến tới gần người Thiên Dưỡng Sinh, đao nhọn trong tay như mưa rơi dùng từng góc độ bổ về Thiên Dưỡng Sinh, thế đao như trường giang đại hà, không thể chống đỡ, vừa công chỗ nào cũng có, đâm như độc xà phun lưỡi, quét như dời sông lấp biển. Sở Thiên thầm nghĩ trong lòng, quả nhiên cũng có chút thực lực, đáng tiếc so với Chủ Đao Y Sinh vẫn kém mấy cấp bậc. Chú Trung nhìn thấy Hỏa ca hung hãn như vậy, đều không tự chủ được đổ mồ hôi thay Thiên Dưỡng Sinh, chỉ có thể cầu nguyện trong lòng Thiên Dưỡng Sinh có thể tránh thoát công kích của Hỏa ca.
Thiên Dưỡng Sinh bỗng nhiên dùng tay trái giơ bánh bao lên, sau đó đá bay Kiệt Tử, dùng chân trên mặt đất vẽ đường vòng cung. Lúc này dao nhọn trong tay Hỏa ca đã tới gần, Thiên Dưỡng Sinh dùng một cước, dùng một cước không đủ dùng liên kích, chân giống như dao nhọn của Hỏa ca, giống như hạt mưa rơi lên người Hỏa ca, cuối cùng đá cao đánh ngã Hỏa ca, tiếp tục lại thuần túy dựa vào sức eo chuyển động thân thể, chân không rơi xuống mà liên tục đá ra ba hướng, đá bay toàn bộ ba sát thủ nhào lên, bánh bao trên tay một cái cũng không rơi xuống, ngay cả hơi thở cũng không gấp, tất cả động tác đều nước chảy mây trôi.
Thiên Dưỡng Sinh bước xa một bước, tay phải vươn lên nắm yết hầu Hỏa ca vừa mới đứng lên, sau đó chống lên vách tường. Hỏa ca không dám chuyển động, gã hoàn toàn cảm giác được lực lượng truyền đến trên tay Thiên Dưỡng Sinh, đủ để bóp gãy cổ yếu ớt của gã.
Sở Thiên cười, sờ sờ mũi nói:
- Buông hắn xuống.
Thiên Dưỡng Sinh hất Hỏa ca, ném tới chỗ Kiệt Tử, nhìn cũng không nhìn bọn hắn, dường như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, chỉ cẩn thận nâng khay bánh bao đắt đỏ của mình.
Hỏa ca nhìn Thiên Dưỡng Sinh giống như người ngoài hành tinh, dường như hoàn toàn không tin mấy người mình bị Thiên Dưỡng Sinh đánh bại trong chốc lát. Gã rất không muốn thừa nhận tài nghệ của mình không bằng người, nhưng đau đớn trên người đã nói cho gã biết rất rõ ràng, tiếp tục đánh nữa, chỉ biết chết ở chỗ này. Hỏa ca oán giận nhìn Sở Thiên cùng Thiên Dưỡng Sinh, lại lưu luyến nhìn hai chị em Tư Nhu và Niệm Nhu, trong mắt mang theo phẫn nộ và không cam lòng nói:
- Các ngươi có gan, hôm nay ta thua các ngươi, nhưng Tương bang chúng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy, chứng ta nhất định sẽ điên cuồng trả thù Thanh bang các ngươi.
Hỏa ca rất có tinh thần nghề nghiệp, luôn không quên lời chị Lệ nói cho gã, cho dù như thế nào, cũng nên đưa chiêu bài "Tương bang" ra.
Sở Thiên tất nhiên rõ ràng, vì vậy thuận theo ý tứ Hỏa ca, nói:
- Hừ, Tương bang có gì đặc biệt, hôm nào ta dẫn người hủy nó đi.
Ánh mắt Hỏa ca sáng lên, cảm thấy cuối cùng có chút thu hoạch, đã kích động hai tên đáng sợ trước mắt này đối nghịch với Tương bang, đoán không chừng Thanh bang cũng sẽ không ngoại lệ, tin tưởng có thể nói lại với chị Lệ, vì vậy đứng lên, bưng bộ ngực đau đớn nói:
- Kiệt Tử, chúng ta đi, về bang phục mệnh đại ca.
Nói xong, gã muốn dẫn bọn sát thủ rời đi, lại phát hiện Thiên Dưỡng Sinh đứng ở cửa phòng, hoàn toàn không có ý tứ tránh đường.
- Chậm đã!
Khuôn mặt anh tuấn của Sở Thiên lộ ra nụ cười, nhàn nhạt nói:
- Chúng ta bán bánh bao, các ngươi chưa mua bánh bao đã muốn rời khỏi sao?
Ai cũng không nhĩ tới Sở Thiên lại nói ra những lời này, đều sửng sốt một chút. Hỏa ca nhìn thấy khuôn mặt Sở Thiên không giống như đùa giỡn, hừ hừ nói:
- Bao nhiêu tiền?
- Mới vừa rồi là 10 đồng một cái. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sở Thiên véo ngón tay, rất giống thầy phong thủy, nói:
- Bây giờ là 100 đồng một cái.
Trong mắt hai chị em Tư Nhu và Niệm Nhu lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc. 100 đồng đối với các cô mà nói chẳng qua là một món tiền rất nhỏ, nhưng 100 đồng một cái bánh bao đối với các cô mà nói lại là giao dịch rất đắt tiền. Tư Nhu không tự chủ được cảm thấy vài phần tâm động đối với chàng trai tuổi không sai biệt lắm trước mắt các cô, nói chuyện bá đạo như thế lại khiến người ta cảm thấy đáng yêu, hơn xa so với bạn trai trong lớp cùng đám bạn bè của cô, có khí phách hơn nhiều.
- Đắt như vậy à?
Hỏa ca tức giận, còn giận dữ hơn thua trận vừa rồi, nhưng có biện pháp nào, người trước mắt này nói 1000 đồng một cái, gã cũng chỉ có thể mua.
Sắc mặt Sở Thiên không hề thay đổi, nhàn nhạt nói:
- Bây giờ là 200 đồng một cái.
Hỏa ca là người thông minh, biết rõ nói thêm gì, chỉ sợ thật sự sẽ 1000 đồng một cái, vội vàng móc 3000 đồng đưa cho Sở Thiên, nói:
- Mua hết.
Sở Thiên cầm lấy 3000 đồng, lần lượt xem từng tờ, lầm bầm:
- Hiện giờ ngân hàng còn có tiền giả, làm sao có thể phân biệt một chút.
Hỏa ca thực muốn vỡ mạch máu rồi, lúc này Tư Nhu và Niệm Nhu thấy nguy cơ đã qua, sắc mặt bình tĩnh lại, nghe được lời Sở Thiên nói, không tự chủ được che miệng mà cười.
Sở Thiên gật đầu với Thiên Dưỡng Sinh, Thiên Dưỡng Sinh đưa 15 cái bánh bao cho Hỏa ca, sau đó nhường đường. Hỏa ca ôm 15 cái bánh bao, xám xịt mà đi, trong lòng không biết mắng Sở Thiên vô sỉ bao nhiêu lần, lúc đi ra còn không quên giả vờ đáng rơi một đồ vật. Sở Thiên nhìn lướt ra, là một tấm bài bằng bạc khắc chữ Tương, trong lòng mỉm cười, nhưng không có động tới tấm bài kia.
Sở Thiên cất kỹ tiền, sau đó cũng không nhìn hai cô con gái Bát Gia và đám người chú Trung, liền từ từ tới cửa ra vào.
- Hai vị anh hùng xin dừng bước.
Chú Trung đột nhiên lên tiếng, y đột nhiên cảm thấy tuy rằng hai người trẻ tuổi này không rõ lai lịch, nhưng dù sao cứu mấy người mình, còn bảo vệ thân thể trong sạch cho thiên kim Bát Gia, hơn nữa thân thủ quả thật không tệ, nếu để họ bảo vệ hai vị thiên kim Bát Gia đến nhà, hệ số an toàn sẽ tăng lên rất lớn. Chú Trung hiểu sự việc hôm nay, bắt đầu cảm thấy nguy hiểm khắp nơi.
Dường như Sở Thiên đã sớm đoán được chú Trung sẽ giữ lại, quay đầu nhàn nhạt nói:
- Bánh bao đã bán xong, chúng ta cũng cần trở về.
Chú Trung nhẹ nhàng cười, cung kính nói:
- Hai vị thiếu niên anh hung rất cao minh, không biết có nguyện ý bảo vệ hai vị tiểu thư của chúng ta mấy giờ không? Thù lao cậu nói.
Ánh mắt Sở Thiên sáng lên, trên mặt cố ý lộ ra nét mặt hưng phấn nói:
- Vậy sao? Mỗi giờ đồng hồ chúng ta thu phí bảo vệ 5000.
Hai gã vệ sĩ chú Trung mang đến thầm mắng trong lòng một cái, tiểu tử này thật sự là sư tử ngoạm, mỗi tiếng đồng hồ 5000 đồng, nếu để ngươi bảo vệ một tháng, chẳng phải là cần mấy triệu? Nhưng câu tiếp theo của Sở Thiên, càng khiến bọn họ cảm thấy phẫn nộ, Sở Thiên nhàn nhạt bổ sung:
- Là mỗi người 5000 đồng, hai vị tiểu thư, vậy chính là 10.000, bắt đầu từ bây giờ, mỗi lần 24 tiếng thu phí một lần.
Chú Trung sửng sốt một chút, lập tức gật đầu đáp ứng:
- Được.
Trong lòng y cũng thầm mắng, tiểu tử này thật xấu, nhưng nghĩ tới đám người Hỏa ca dùng 3000 đồng mua mười lăm cái bánh bao, y lại cảm thấy mình vẫn có lợi hơn.
Hai chị em Tư Nhu không nói gì, trải qua kinh hãi vừa rồi, đã giảm bớt tính tình tiểu thư nóng nảy, đều hào hứng nhìn Sở Thiên cùng Thiên Dưỡng Sinh. Nội tâm Tư Nhu lại đảo lộn, trải qua hiểu lầm ban đầu, lại trải qua pha giải cứu vừa rồi, dường như tâm hồn thiếu nữ đã nảy mầm trong lòng, không khỏi nhìn Sở Thiên nhiều hơn vài lần.
Khuôn mặt Thiên Dưỡng Sinh không chút biểu tình, trong lòng lập tức nghĩ tới, sớm biết như vậy ăn ít mấy cái bánh bao hoặc là mua nhiều mấy cái, có lẽ sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.

Đô Thị Thiếu Soái - Chương #112


Báo Lỗi Truyện
Chương 112/792