Chương 751: Ngoài dự đoán


Tần Thiên vội vàng mở cửa, Tần Dao lúc này sắc mặt trắng bệt, cô vốn không muốn đi, nhưng mà, bây giờ cho dù không muốn đi, cô ta cũng phải đi.
Tiểu Thất là một chàng trai khoảng hăm bốn hăm lăm tuổi, bề ngoài rất lịch sự, trên mặt có nụ cười nhạt. Y xuất hiện trước cửa nhà Tần Dao, y không hề đi vào trong phòng.
- Tần tiểu thư, xe đã ở dưới lầu, mời cô lên xe!
Tần Dao cắn chặt môi, cô lầm bầm:
- Bên công ty tôi vẫn còn chút việc, tôi muốn xử lý xong việc ở công ty trước, rồi qua đó!
- Tần tiểu thư, chuyện này tôi không thể quyết định được, tôi đến đón cô!
Tiểu Thất duy trì nụ cười nhạt, nói:
- Đừng làm tôi khó xử!
Tần Dao theo Tiểu Thất xuống lầu, dưới lầu có một chiếc xe hơi màu đen, Tần Dao vừa rồi lái xe về nhà, chiếc xe màu đen này đã dừng ở đây, Tần Dao lúc đó chỉ lo đến Tần Thiên, không hề lưu ý chiếc xe này, bây giờ nghĩ lại, có thể chiếc xe này đã đợi ở đây từ sớm. Tần Dao cảng nghĩ cảng thấy sợ, trong lòng cô ta đột nhiên có một dự cảm không tốt, cứ như bản thân một đi không trở lại.
Tiểu Thất lái xe chở Tần Dao đến biệt thự gần bờ biển, khi xe dừng trong sân, Dương Tử mặc áo sơ mi màu vàng, đang dạo trong sân, nhìn thấy Tần Dao xuống xe, y cười ha ha nhìn tới, miệng cười nói:
- Tần tiểu thư, gần đây sao rồi!
Tần Dao vừa nhìn thấy Dương Tử, cô liền lo lắng, cố gắng để giọng nói của mình nghe ra rất bĩnh tĩnh, nói:
- vẫn tốt, chỉ là hơi bận!
- Bận rộn, bây giờ cô là minh tinh của công chúng, sao có thể không bận!
Dương Tử nói.
- Dương tiên sinh. Anh gọi tôi qua đây có chuyện gì. Công ty tôi còn có việc. Còn phải trở về xử lý!
Trong lòng Tần Dao bắt đầu bất an. Lúc này cảm thấy số phận của bản thân không còn do cô ta nắm bắt. Hoàn toàn bị nắm giữ trong tay Dương Tử.
- Thật ra cũng không có gì. Chỉ là hạng mục vận chuyển bách hóa An Thạnh cô vẫn chưa tuyên bố. Có phải kéo thời gian hơi dài hay không!
Dương Tử nói.
- Tôi chính là muốn hỏi. Khoảng khi nào cô tuyên bố tin tức này?
- A. Dương tiên sinh muốn hỏi chuyện này. Hai ngày nay tôi chính là bận chuyện này. Tôi tính ngày mai tuyên bố!
Tần Dao nói.
- Hôm nay tôi còn muốn thông báo phóng viên!
- Ổ. Tần tiểu thư biết như vậy thì tốt. Con người tôi có chút nôn nóng. Thấy cô luôn không có động tĩnh gì, xem ra tôi đa nghi rồi. Được thôi, cô trở về mau chóng chuẩn bị chuyện này!
Khi Tần Dao nghe Dương Tử nói câu này, trái tim lo lắng của cô mới có thể bò xuống, vôi vàng gật đầu. Đồng ý nói:
- Tôi lập tức làm!
- Tiểu Thất. Đưa Tần tiểu thư về!
Dương Tử gọi Tiểu Thất.
Đợi Tần Dao lên xe, rời khỏi biệt thự, cô ta thở một hơi dài. Xem ra là bản thân đa nghi rồi, Tần Thiên hôm qua thật sự đi tìm bạn gái nó.
Tần Dao vừa rời khỏi thì miệng của Dương Tử hiện ra nụ cười lạnh. Hắn vừa quay lưng, thì thấy Mễ Tuyết đang đi tới. Dương Tử hơi xoay đầu, Mễ Tuyết đi tới hỏi:
- Sao vậy Dương Tử ?
- Có thể đêm qua bị tên tiểu tử đó đánh thức, sau khi xoay cổ cảm thấy cổ không thoải mái!
Dương Tử nói.
Mễ Tuyết nhìn chiếc xe rời khỏi, không hiểu nói:
- Rốt cuộc là anh có dự tính gì, sếp sắp trở về rồi, nếu như xảy ra chuyện gì, anh và tôi cũng không gánh nổi, anh nên cẩn thận, cô gái này tôi luôn không yên tâm, chỉ sợ cô ta bán đứng chúng ta!
- Cô yên tâm, trong lòng tôi đă có tính toán!
Dương Tử cười nói.
- Cô bây giờ cứ nghĩ nên làm thế nào lôi kéo mấy người quan chức chính phủ, bảo vệ tàu xe cho sếp!
Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển, Vu Đình Đình ba người gần tối mới rời khỏi biệt thự, cả ngày nay đều ở trong biệt thự quậy điên, Diệp Lăng Phi đúng là tận hưởng diễm phúc, trên đường lái xe đi quán rượu Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi còn đang hồi tưởng lại cảnh tượng khiến người ta ***. Trên mặt Diệp Lăng Phi vẫn luôn có nụ cười **. Đường Hiểu Uyển ngồi ở ghế sau thúc thúc Vu Đình Đình ngồi kế bên, khẽ nói:
- Đình Đình, em xem mặt của Diệp đại ca, thật là đáng ghét, hai người chúng ta tìm cơ hội trả thù Diệp đại ca, em thấy sao?
Vu Đình Đình ừ một tiếng, cho đến giờ, Vu Đình Đình vẫn còn chút không thích nghi với chuyện hoang đường trong biệt thự ngày hôm nay, vừa nghĩ đến hành vi hoang đường đó, cô liền cảm thấy mặt nóng bừng, tim đập thình thịch.
Vu Đình Đình sinh ra trong gia đình phần tử tri thức, ba mẹ của cô là giáo viên, từ nhỏ đến lớn cô đều là một đứa con rất ngoan. Trước khi gặp Diệp Lăng Phi, cô thậm chí còn chưa từng cặp bồ, trong con người của cô, còn tồn đọng tư tưởng bảo thủ. Nhưng mà, từ một cô gái ngượng ngùng, sống nội tâm nhưng lại yêu điên cuồng Diệp Lăng Phi, yêu đến nỗi cô mất đi cái tôi. Cô chỉ khi bĩnh tĩnh lại, mới suy nghĩ đến chuyện giữa cô và Diệp Lăng Phi.
Chuyện hôm nay xảy ra trong biệt thự, là trước đây cô không hề dám tưởng tượng, tuy nói cô được biết chị Hiểu Uyển và cô ta đều có quan hệ với Diệp Lăng Phi, trong lòng liền nghĩ đến cảnh tượng hoang đường hôm nay trong biệt thự, nhưng mà, khi thật sự xảy ra, cô nhất thời không thể thích nghi.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, cắn chặt môi, không nghĩ thông như Đường Hiểu Uyển. Thật ra, Đường Hiểu Uyển không phải là một cô gái dễ dãi, hoàn cảnh sinh trưởng của cô và Vu Đình Đình giống nhau, cũng là lớn lên trong một gia đình quản giáo hơi nghiêm, nhưng mà, so với Vu Đình Đình, cô ta sớm bước vào xã hội tiếp xúc nhiều hơn so với Vu Đình Đình, huống chi, cô luôn đối đãi với Vu Đình Đình như em gái của mình.
Tình cảm mà Đường Hiểu Uyển đối với Vu Đình Đình một mặt là vì quan hệ của Diệp Lăng Phi, mặt khác, Vu Đình Đĩnh quả thật là một cô bé được người khác yêu thích, hiểu tâm ý người khác, lại rất ngoan hiền. Đường Hiểu Uyển luôn được người ta đối đãi như một cô bé, không dễ dàng gì có người gọi cô là chị, trong lòng cô có một cảm giác, giống như cuối cùng có người chịu gọi bản thân là chị mà vui vẻ, tình cảm cô dành cho Vu Đình Đĩnh rất phức tạp, thậm chí là vượt qua em ruột binh thường,
ngay cả cô cũng không hiểu tình cảm trong lòng của cô dành cho Vu Đĩnh Đình là tình cảm gì, nói chung, đó là một dạng tình cảm rất thân, rất thân.
Đường Hiểu Uyển sớm nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện này, trong lòng đã có chuẩn bị, phản ứng của cô mạnh hơn Vu Đình Đình nhiều. Cô ở trên xe nói thì thầm với Vu Đình Đình, thương lượng đợi đến quán rượu làm thế nào báo thù Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình thì thầm ở sau lưng, cười nói:
- Anh nói hai em ở đó thì thầm gì đó, không lẽ có bí mật gì sợ anh nghe được?
- Đương nhiên rồi, bọn em đang nói chuyện mà con gái mới hiểu!
Đường Hiểu Uyển nhếch môi, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Được rồi, Hiểu Uyển, em cũng biết chơi trò này với anh, ừ, đợi đến quán rượu, xem anh làm thế nào giáo huấn cô bé không nghe lời như em.
Đường Hiểu Uyển không phục nói:
- Em mới không sợ anh, em đến chỗ chị Khả Hân, em sẽ nói với chị Khả Hân rằng anh bắt nạt em và Đình Đình, để chị Khả Hân giúp chúng em giáo huấn anh!
Diệp Lăng Phi cười to nói:
- Tiểu nha đầu, còn biết tìm người giúp đỡ, vậy chúng ta đợi đến quán rượu xem xem, không tin anh không thu thập được em, cùng lắm thì anh không thu thập em ở chỗ Khả Hân, đợi về đến biệt thự, xem anh có làm cho em muốn sống muốn chết hay không!
- A, Diệp đại ca, anh uy hiếp em, em mách chị Khả Hân, cùng lắm em gọi chị ấy cùng về biệt thự với em!
Diệp Lăng Phi nghe Đường Hiểu Uyển nói muốn gọi Lý Khả Hân đến biệt thự thì há miệng ra, trong lòng thầm nghĩ:
- Nếu như Khả Hân cũng đến, tôi thật nuốt không trôi mấy cô mỹ nữ, cũng chỉ nghĩ nghĩ thôi được rồi!
Đường Hiểu Uyển vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi không lên tiếng, chỉ là há miệng, tưởng rằng lời nói của mình làm cho Diệp Lăng Phi sợ, cô ta ha ha cười nói:
- Diệp đại ca, sợ rồi sao!
Diệp Lăng Phi không nói tiếp với Đường Hiểu Uyển, chỉ lái xe.
Buổi tối người trong quán rượu Lý Khả Hân cũng không ít, hơn một nửa là học sinh gần đó, Lý Khả Hân lúc đầu chính là thích trường học xung quanh, có không ít khách hàng là học sinh. Lý Khả Hân tỉ mỉ suy nghĩ qua, học sinh đại học và học sinh trung học không giống nhau, học sinh trung học nhiệm vụ nặng nề, cả ngày chỉ nghĩ đến thi đại học, trung học ngay cả yêu đương cũng không dám. Nhưng mà, học sinh trung học một khi thi đậu đại học, trở thành học sinh đại học thì hoàn toàn khác với học sinh trung học.
Lúc đầu rất nhiều học sinh trung học chỉ vì câu khẩu hiệu vô cùng hấp dẫn "đại học là thiên đường", nên cố gắng hết sức để thi lên đại học, một khi bước vào đại học, phần lớn học sinh đại học sẽ nghĩ làm thế nào bù lại 3 năm trung học cực khổ.
Yêu đương trong đại học là chuyện rất bình thường, không ai quản thúc.
Lý Khả Hân chính là thích thị trường đầy tiềm lực của học sinh đại học, mới mở quán rượu ờ gần trường học, cô nghĩ rằng chỉ cần trong trường có học sinh đại học chịu qua đây chơi, đương nhiên sẽ thu hút càng nhiều những người đàn ông trên xã hội thích săn đuổi gái đẹp đến đây, cho nên, cô tuyên truyền bên ngoài, chỉ cần có học sinh nữ đến quán rượu, toàn bộ miễn vé cửa. Hơn nữa, học sinh nữ đến tiêu phí, toàn bộ giảm 20%.
Tuy rằng các trường đại học còn chưa chính thức khai giảng, nhưng mà, còn có không ít học sinh nữ quay về trường sớm sẽ chạy đến quán rượu xem, chỉ cần có phụ nữ, không bao giờ thiếu đàn ông. Vì thể, không chỉ có học sinh nam, còn có một số đàn ông trong xã hội đen đây.
Diệp Lăng Phi lái xe chạy đến quán rượu, nhìn thấy trước cửa quán rượu, có ba bốn thanh niên đang đứng hút thuốc, ba bốn thanh niên đó xem bộ dạng không giống học sinh đại học, cũng không giống nhân viên văn phòng, có vẻ giống lưu manh vô lại.
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình vừa xuống xe, thi nhìn thấy mấy thanh niên đó huýt sáo. Đường Hiểu Uyển cau mày, miệng nói:
- Chuyện gì vậy, trước cửa có mấy tên lưu manh, chị Khả Hân thật là, sao lại đê loại người như vậy đen đây!
Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy quả thật có chút vấn đề, nhưng mà, trước khi hắn gặp được Lý Khả Hân, cũng không thể nói gì nhiều.
- Đi thôi, chúng ta vào trong trước!
Diệp Lăng Phi nói.
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình theo Diệp Lăng Phi đi vào, khi hai người vừa đi ngang qua trước mặt ba bốn thanh niên, thi nghe thấy đám người đó khẽ nghị luận nói:
- Thật đẹp, nhìn cặp ngực đó, thật to!
Đường Hiểu Uyển trong lòng không vui, cô vừa muốn bộc phát, nhưng lại bị Vu Đình Đình kéo lại, Vu Đình Đình khẽ nói:
- Chị Hiểu Uyển, chúng ta vào trong tìm chị Khả Hân trước!
Đường Hiểu Uyển không bộc phát, cùng Vu Đình Đình vào trong quán rượu.
Lý Khả Hân trang trí quán rượu so với những quán rượu nhạc rock, quán này hướng về quán rượu âm nhạc, vừa đi vào trong quán rượu, thì nghe thấy trong quán rượu có tiếng đàn dương cầm du dương. Diệp Lăng Phi bắt đầu còn tưởng rằng ở đây có người diễn tấu, đợi khi vào trong, mới biết tiếng đàn này là hiệu quả âm thanh.
Trung tâm quán rượu có một sân khấu nhò, trên sân khấu có một cây đàn dương cầm, chỉ là bây giờ không có người diễn tấu dương cầm.
Hiểu cách nghi của Lý Khả Hân, cô muốn thiết kế quán rượu thành quán rượu dương cầm, là một quán rượu chú trọng cảm xúc, rượu ngon, tiếng dương cầm du dương.. , có thê làm xoa dịu áp lực trong người, còn có thê tạo nên không khí tốt, dạng quán rượu như vậy thích hợp với những nhân viên văn phòng ăn mặc chình tề.
Đối với học sinh đại học, bôi vì họ được giáo dục tốt, sau khi tốt nghiệp, sẽ vào công ty hoặc tập đoàn trở thành nhân viên văn phòng, cho nên, họ cũng thích đen quán rượu như vậy để sớm thưởng thức cuộc sống cao nhã, hơn nữa còn có thê ở trong quán rượu tiếp xúc với người ở tầng lóp cao.
Chắc chắn, suy nghi của Lý Khả Hân là tốt nhưng đáng tiếc, từ khách hàng ở đây đê nhìn sự việc thì không giống theo hướng phát triển mà cô thiết nghĩ.
Chỉ nhìn những tên ăn mặc không chỉnh tề ngồi rời rạc trong quán rượu, còn một số người có bề ngoài giống học sinh nữ chỉ ngồi trong quán rượu một chút, rồi rời khỏi, khi Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển. Vu Đình Đình đi vào trong quán rượu, thi thấy ba bôn học sinh nữ rời khỏi.
Lý Khả Hân mặc lễ phục sang trọng đứng ở phía sau quầy bar, chân mày cô luôn cau lại dường như rất lo lắng cho cảnh tượng này.
- Khả Hân, nghi gì vậy?
Diệp Lăng Phi dẫn theo Đường Hiểu Uyển, Vu Đình Đình xuất hiện trước mặt Lý Khả Hân, Lý Khả Hân vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi đến, cô
Liền đứng lên, ra khỏi quầy bar, nhìn Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình bên cạnh Diệp Lăng Phi, nói:
- Em chỉ thấy buồn thôi, sao lại một tên háo sắc lại ầm ĩ lên, đến thì có hai đại mỹ nhân đến, Hiểu Uyển, Đình Đình, sau này các em cứ đến đây để câu khách, còn Diệp đại ca thì đừng đến nữa, anh vừa đến, tên háo sắc đó không dám đến gần, không có đám háo sắc đó, chuyện kinh doanh của em không được rồi!
- Xỉu, anh nói nè Khả Hân, em đúng là người làm ăn, chuyện này cũng có thể nghĩ ra, không lẽ em không nghĩ đến cảm giác của anh?
Diệp Lăng Phi cười nói.
Lý Khả Hân ha ha nói:
- Ai nói em không nghĩ đến, anh chính là ông chủ của quán rượu này, không lẽ em giúp anh kiếm nhiều tiền còn không tốt sao, được rồi, chúng ta đừng nói ở đây nữa, đi ra phía sau nói, tránh đám háo sắc cứ đưa ánh mắt nhìn lên người Hiểu Uyển và Đình Đình, không quan tâm đến việc kinh doanh của em!
Lý Khả Hân nói rồi dẫn Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đến căn phòng phía sau quán rượu, sau khi đóng cửa, dường như không nghe được âm nhạc bên ngoài, Lý Khả Hân lúc này thở dài nói:
- Thật không nghĩ tới, mới mở cửa mấy ngày, thì loạn như vậy, sớm biết, em đã chuẩn bị đầy đủ hơn, bây giờ thi hay rồi, loạn đến không ra gì!
Đường Hiểu Uyển nghe Lý Khả Hân oán trách, cô ta cũng nói:
- Đúng đó, chị Khả Hân, vừa rồi tụi em vào đây, ngoài cửa có mấy tên đáng ghét đứng đó, nếu không phải bên cạnh em có Diệp đại ca, em se không vào đâu!
Vu Đình Đình ngồi trên ghế, cô chớp đôi mắt đẹp nhìn Lý Khả Hân. Cô là cô gái thích suy nghĩ, tuy nói cô không hướng ngoại nhưng lời nói của cô luôn có thể nắm bắt được trọng điểm. Cô lúc này cũng nói:
- Chị Khả Hân, em cũng cảm thấy bây giờ quán rượu có chút loạn, loại người nào cũng vào, nếu là em, em sẽ không ở đây chơi, rất loạn. Chị Khả Hân, sao chị không ở trước cửa yêu cầu, nhất thiết phải ăn mặc chỉnh tề mới có thể vào, như vậy ít nhất bề ngoài xem ra rất tốt!
- Ừ, kiến nghị này của Đình Đình tôi tán thành!
Diệp Lăng Phi nghe Vu Đình Đình kiến nghị, miệng nói:
- Khả Hân, anh thấy em cứ yêu cầu, sau này người ăn mặc không chỉnh tề không được vào, đặc biệt là mấy người vô lại, ngay cả đứng bên cửa cũng không cho phép, làm như vậy, không phải sẽ tốt nhiều sao?
- Nói thì dễ, làm thì khó, em có thế lực gì khiến người ta không vào đây, đám lưu manh, tránh cũng không tránh được, còn dám không cho chúng vào, chẳng phải bản thân tìm rắc rối sao?
Lý Khả Hân chau mày nói:
- Không phải em không nghĩ đến mời bảo vệ, thử nhất là quá nhiều tiền, quán rượu vừa mới kinh doanh, nếu như mời hai bảo vệ đứng ngoài cửa, một tháng chỉ không ít, đây chỉ là thứ yếu, nếu như quả thật có lưu manh quấy rối, hai bảo vệ đó cũng không chống lại được, bây giờ em mới hiểu tại sao người mở quán rượu hay là câu lạc bộ vui chơi đều cần có quan hệ, còn không phải vì tránh quán bị loạn hay sao?
- Khả Hân, nếu như em cô thật tim bảo vệ, vậy tim anh là tim đúng người rồi!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Không phải em không biết anh em của anh Dã Thú, thằng nhóc đó đang mở công ty bảo vệ, đê hắn phái mấy người bảo vệ trong công ty qua đây, miễn phí đó, không cần trả tiền bảo vệ!
- Tốt thì tốt, nhưng mà làm sao em có thể không cho tiền người ta!
Lý Khả Hân nói.
- Bất kể thế nào, cũng nên làm theo quy tắc.
- Quy tắc gì, anh chính là quy tắc, cái mà Dã Thú có là tiền, em thật tưởng rằng han dựa vào công ty bảo vệ đó để sống à, anh nói cho em biết một sự thật, hắn mở công ty bảo vệ là để tránh tai mắt dòm ngó, không thôi người ta sẽ điều tra từ đâu mà han có nhiều tiền như vậy!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, có chút bất đắc dĩ lấy điện thoại ra, miệng cười nói:
- Anh và Dã Thú, Dã Lang hai tiểu tử này lâu rồi cũng không có uống rượu, hôm nay đúng lúc gọi hai người đó qua đây uống rượu, sẵn tiện để bọn họ tính toán xem cho bao nhiều bảo vệ qua đây thì thích họp, nếu như cử qua mấy chục người, còn không làm cho khách hàng sợ đến bỏ chạy, ừ, vẫn phải yêu cầu tướng mạo, Khả Hân, em cũng đừng nói, anh vừa nghĩ, chuyện tim bảo vệ cũng không được sơ suất!
Diệp Lăng Phi nói, rồi gọi điện cho Dã Thú.
Diệp Lăng Phi gọi điện cho Dã Thú, khi hai người đang nói điện thoại thì Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân đã bắt đầu tán gẫu. Đường Hiểu Uyển ở trước mặt Lý Khả Hân nói xấu Diệp Lăng Phi.
- Chị Khả Hân, chị phải giúp em, em và Đình Đình đều bị Diệp đại ca bắt nạt!
Đường Hiểu Uyển kéo tay Lý Khả Hân, mặt có vẻ uất ức nói:
- Em và Đình Đình đều là cô gái rất ngoan, sao là đối thủ của Diệp đại ca, chỉ có cam chịu bắt nạt, Khả Hân, đêm nay chị nhất định phải giúp bọn em trả thù!
Lý Khả Hân đưa tay ngoắc ngực của Đường Hiểu Uyển, miệng cười nói:
- Con bé này, em cứ nói chị ngang ngược, hung dữ, có phải không, xem chị có ngoắc nhỏ ngực em không, cho con bé này biết hậu quả.
- Đừng mà!
Đường Hiểu Uyển vội vàng lấy hai tay che lại ngực, miệng xin tha nói:
- Chị Khả Hân, chị đừng giận, quả thật em không có nghĩ vậy, em đã bị Diệp đại ca bắt nạt tội nghiệp lắm rồi, chị còn bắt nạt em nữa.
- Ai bắt nạt em, con bé đáng chết này, chỉ biết giả vờ đáng thương, ở chỗ chị không xài được, thành thật khai báo, rốt cuộc có chuyện gì?
Lý Khả Hân híp mắt lại, nhìn Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển nhếch môi, bất măn nói:
- Còn không phải tại Diệp đại ca, hôm nay anh ta ở trong biệt thự bắt nạt cả em và Đình Đình, bắt nạt bọn em rất thảm, hừ, hôm nay Diệp đại ca trên đường đến đây còn uy hiếp em, Khả Hân, chị nói ở đâu có người như Diệp đại ca, chỉ biết bắt nạt hai cô bé như em và Đình Đình.
Lý Khả Hân vừa nghe, suy nghĩ sâu xa hỏi:
- Hiểu Uyển, có nghĩa là em và Đình Đình cùng Diệp đại ca ở trong biệt thự cả ngày?
- Ừm, đương nhiên!
Đường Hiểu Uyển không suy nghĩ nhiều, buột miệng nói ra. Vu Đình Đình lại nghĩ rất nhiều, vốn cảm thấy chuyện xảy ra hôm nay làm cô ngượng ngùng, bây giờ nghe Đường Hiểu Uyển nói như vậy, cô ý thức được có thể nói sót rồi, với người thông minh như Lý Khả Hân, sao lại không đoán ra chuyện trong đó.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #751


Báo Lỗi Truyện
Chương 751/1599