Chương 588: Phá vỡ ngăn cách


Diệp Lăng Phi lái xe đưa Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển tới siêu thị gần trường mua đồ ăn thức uống sau đó lái xe ra khỏi khu vực thành thị.Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình cũng không biết Diệp Lăng Phi muốn đi đâu. Vu Đình Đình đã lâu chưa gặp Diệp Lăng Phi, nàng có rất nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng vẫn nhịn khôngnói ra.
Đường Hiểu Uyển hòi:
- Diệp đại ca, chúngta đang đi đâu vậy?
- Mang các em đến một chỗ!
Diệp Lăng Phi thần bí cười nói.
- Đến rồi sẽ biết.
Đường Hiểu Uyển chu miệng lên, oán hận nói:
- Có cái gì hay đâu mà cứ ra vẻ thần bí.
Diệp Lăng Phi cười cười, không nói tiếp với Đường Hiểu Uyển nữa. Hắn chỉ lo lái xe, chạy hơn 40 phút mới tới chân núi LongSơn.
- Nguyên lai là tới nơi này à. Em còn tưởng Diệp đại ca muốn dẫn chúng ta đi đâu hay
Đường Hiểu Uyển vừa nhìn thấy Long Sơn, lập tức bĩu môi nói:
- Trước đây em đã đến đây rồi. Ở đây chẳng có gì để chơi cả.
- Tiểu nha đầu, kết luận sớm quá đấy!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lái xe theo hướng bắc núi Long Sơn. Hắn lái xe trên một con đường mới được rải nhựa. Tới trước một cánh cổng sắt lớn. Diệp Lăng Phi bóp còi vài tiếng lập tức có hai người mặc trang phục bảo an chạy ra. Bọn họ chạy đến chỗ xe đang đỗ thì nhận ra đó là Diệp Lăng Phi. Hai người vội vàng mở cổng lớn đề xe của hắn đi vào, Đường Hiểu Uyển vô cùng ngạc nhiên. Nàng nhìn sang Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp đại ca, nơi này không cho người vào tham quan đâu. Trước đây em tới nơi này chơi chi có thể đi về hướng ngm. Nơi đó chẳng có gì đẹp cả.
- Cái này em không biết đâu, anh quen biết mấy người ở đây, đương nhiên là vào được.
Diệp Lăng Phi cười nói, lái xe theo đường lớn đến bãi đỗ xe gần đường lên núi
Ba người xuống xe. Diệp Lăng Phi mang theo thức ăn mua từ thành phố, kêu Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển lên núi. Lúc này. Đường Hiều Ưyền và Vu Đình Đình đã hiểu rõ Diệp Lăng Phi muốn làm gì, đó là đưa hai nàng đến nơi đây ăn cơm dã ngoại. Việc ăn cơm dã ngoại cũng không phải điều gì quá ngạc nhiên, thế nhưng Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình được cùng ăn cơm dã ngoại với Diệp Lăng Phi hiển nhiên thập phần cao hứng. Diệp Lăng Phi leo lên đinh núi trước tìm một chồ bằng phẳng để nghi chân. Diệp Lăng Phi lấy đồ ăn thức uống bày ra, một lúc lâu sau Đường Hiều Uyển và Vu Đình Đình mới dắt díu nhau lên núi, hai người đều thở hổn hển. Diệp Lăng Phi đang ngồi dưới đất, lấy mấy lon Coca cho Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đang thở dốc, cười nói:
- Xem ra thể chất các em kém quá, đấy là kết quả của việc không rèn luyện đây mà. Sau này có thời gian đi tập cùng anh nhé.
- Em... em không rảnh.
Đường Hiểu Uyển thở hồn hển, mở nắp lon Coca, uống một hớp lớn, sau đó chậm rãi nói:
- Em còn phải đi làm, cuối tuần thì phải về nhà, làm gì có thời gian. Em cũng rèn luyện đấy chứ, em sợ mình sẽ béo lên.
- Anh thấy em nên mập thêm một chút, trông em gậy thế này sắp thành con gà rồi.
Diệp Lăng Phi trêu ghẹo :
-Hiểu Uyển, hay là mỗi tối anh tìm em để rèn luyện nhé?
Đường Hiểu Uyển nghe vậy, gương mặt đỏ bừng cả lên. Nàng vểnh miệng, gắt:
- Diệp đại ca, anh không được khi dễ em.
- Anh đâu có khi dễ em, đây chẳng phải là trưng cầu ý kiến của em sao?
Vừa nói, Diệp Lăng Phi cũng vòng qua thắt lưng của Vu Đình Đình ngồi bên cạnh ôm nàng vào lòng cười nói:
- Đình Đình., em thấy anh nói có đúng không?
Vu Đình Đình không biết những lời của Diệp Lăng Phi có ý gì, chi theo bản năng "ừ" một tiếng phụ họa. Đường Hiểu Uyển ở bên cạnh vừa nghe thấy vậy, vội vàng nói:
- Đình Đình muội muội, em không biết Diệp đại ca nói gì lại cho rằng hắn nói đúng à?
Đường Hiểu Uyển vốn định nói cho Vu Đình Đình hôm qua mình đà phát sinh quan hệ với Diệp Lăng Phi, nhưng vừa nghĩ đến loại chuyện này rất xấu hổ, tuy Vu Đình Đình và mình đã thân như chị em, hơn nữa hai người đều biết đối phương có quan hệ thân mật với Diệp Lăng Phi nhưng để nói ra trước mặt hắn nàng vẫn thấy thẹn thùng không cất lời được.Vu Đình Đình nghe Đường Hiểu Uyển nói như vậy liền xin lỗi:
- Xin lỗi Hiểu Uyển tỷ, em không biết gì hết a!
Đường Hiểu Uyển nhân cơ hội nói:
-Đình Đình muội muội, em nên nhớ chúng ta ở chung đó, chi khi chúng ta đoàn kết lại thì mới không bị Diệp đại ca khi dễ.
Diệp Lăng Phi nghe vậy, đặt lon Coca xuốngđất ôm lấy Đường Hiểu Uyển cười nói:
- Hiểu Uyển, em và Đình Đình lập thành đoàn thể lúc nào vậy? Như vậy không tốt đâu, xã hội phải hòa bình ổn định, em làm như vậy rõ ràng là bất mãn với anh.
Đường Hiểu Uyển vểnh miệng lên, cãi:
- Diệp đại ca, anh nói sai rồi, em và Đình Đình chi là đoàn kết ở chung một chỗ, phòng ngừa bị anh khi dễ.
Nói xong. Đường Hiểu Uyển nhìn sang Vu Đình Đình, hòi:
- Đình Đình, em thấy có đúng hay không?
- Đúng , đúng vậy, Vu Đình Đình vội vàng trả lời
Diệp Lăng Phi vòng tay ôm cả Đường Hiểu Uyển vàa Vu Đình Đình. Hắn nghiêng mặt nhìn Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, em biến thành kẻ phụ họa từ lúc nào vậy, mấy ngày nay anh không ở đấy, cả Đình Đình cũng bị Hiểu Uyển dạy hư rồi. Xem ra anh phải đối xử tốt với Hiểu Uyển hơn nữa.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa làm trò trước mặt Vu Đình Đình hôn Đường Hiểu Uyển.
Nếu như không có người ngoài.. Đường Hiểu Uyển không chừng sẽ chủ động hôn lại Diệp Lăng Phi. Nhưng bây giờ, Vu Đình Đình đang ở ngay đây. Đường Hiêu Uyén có chút không thích ứng được. Môi nàng khép chặt lại thế nhưng không chịu được đầu lưỡi Diệp Lăng Phi khiêu khích, nhanh chóng mở ra, vươn lưỡi quấn lấy lưỡi Diệp Lăng Phi.
Vu Đình Đình bị Diệp Lăng Phi ôm eo, thấy Diệp Lăng Phi và Đường Hiều Uyển hôn nhau, gương mặt Vu Đình Đình cũng đỏ bừng. Nàng cũng không muốn nhìn thấy cái cảnh này nên cố ỷ quay đầu ra chồ khác, làm bộ ngắm cảnh núi ở xa.
Vu Đình Đình vốn tưởng rằng mình sẽ "bình yên vô sự", không ngờ Diệp Lăng Phi vừa hôn Đường Hiếu Uyên xong đà quay sang nàng, khi Vu Đình Đình chưa kịp có phản ứng gì đôi môi kiều diễm đã bị Diệp Lăng Phi xâm chiếm.
Tay phải Diệp Lăng Phi buồng Đường Hiểu Uyển ra, hai tay ôm chặt thân thể Vu Đình Đình, đầu lưỡi chui vào trong miệng Vu Đình Đình, tận tình mút lấy lưỡi Vu Đình Đình, tựa hồ muốn đem, nỗi nhớ với Vu Đình Đình hòa tan trong nụ hôn trong nụ hôn nóng bỏng này.
Vu Đình Đình dần dần quên mất Đường Hiểu Uyển ở ngay bên cạnh, trong đầu trống rỗng. Trong đoạn thời gian này không được gặp Diệp Lăng Phi, ham muốn trong lòng Vu Đình Đình đã bị dồn nén rất lâu. Lần này Vu Đình Đình không kiềm chế được nữa, dục hỏa bị Diệp Lăng Phi khơi gợi bùng cháy. Vu Đình Đình hoàn toàn không biết mình đang làm gì nữa, chỉ muốn ở bên cạnh người mình yêu.
Khi Vu Đình Đình tỉnh táo lại thì thấy mình đang nằm trong lòng Diệp Lăng Phi, hai tay nàng ôm tay trái của Diệp Lăng Phi còn tay phải hắn không biết lúc nào đã đặt lên ngực vuốt ve hai trái đào của nàng.
Đường Hiểu Uyển cũng nằm cạnh Diệp Lăng Phi, đang uống Côca. Vu Đình Đình nhìn thấy bộ dạng trêu chọc của Đường Hiểu Uyển, gương mặt nàng đỏ hồng như trái táo, không dám nhìn Đường Hiểu Uyển nữa.
- Diệp đại ca, em muốn... muốn tự ngồi.
Vu Đình Đình cúi đầu nói, thanh âm còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu.
Diệp Lăng Phi nhìn thấu tâm tư của Vu Đình Đình. Hắn cũng không ép buộc Vu Đình Đình, mà để nàng rời khỏi người mình. Sau đó hắn nói với Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển:
-Chúng ta ăn cái gì đi.
Đường Hiểu Uyển cầm lấy một xiên thịt, cho thêm gia vị rồi bắt đầu ăn. Vu Đình Đình cũng chậm rãi vươn tay, lấy một chiếc bánh điểm tâm đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ. Diệp Lăng Phi ở giữa thỉnh thoảng khuấy động bầu không khí. Hắn lần này muốn rủ Vu Đình Đình và Đường Hiêu Uyển cùng đến đây chơi kỳ thực là để xóa bỏ lớp ngăn cách giữa hai nàng. Diệp Lăng Phi xem ra, quan hệ giữa Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đã rất thân thiết, gần như giống hai chị em. Nếu đã đến bước này đành phải đột phá quan hệ giữa hai nàng. Diệp Lăng Phi nghĩ như vậy nên làm trò thân thiết trước mặt hai người, thấy Vu Đình Đình và Đường Hiêu Uyển đều có chút câu nệ, Diệp Lăng Phi thêm một lần nữa ôm cả hai nàng, chỉ vào một vùng đất bằng phẳng ở dưới chân núi Long Sơn, nói:
- Hiểu Uyển, Đình Đình này, nếu như tương lai anh xây dựng xong một thành phố mới ở chỗ này, các em có muốn chung sống với anh không?
- Tất nhiên là muốn chứ ạ!
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình cơ hồ cùng lúc thốt lên. Hai người vừa nói xong lập tức thấy ngượng ngùng, gương mặt đỏ bừng, giả bộ quay sang chỗ khác.Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hai em đồng ý là tốt rồi. Cái kế hoạch này anh nghĩ khoảng mười năm sẽ hoàn thành. Đến lúc đó, các em sẽ thấy một đô thị còn hiện đại hơn cả thành phố Vọng Hải đó.
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đều nghĩ đây là Diệp Lăng Phi nói đùa nên cũng không để trong lòng. Mãi cho tới nhiều năm sau, khi hai nàng đã không còn là những cô bé, thành phố này đã được xây dựng xong, không hiểu các nàng còn nhớ tới những lời Diệp Lăng Phi nói ngày hôm nay không. Diệp Lăng Phi lại hôn môi nàng một cái rồi nói tiếp:
- Hiểu Uyển, Đình Đình, sở dĩ hôm nay anh đưa các em đến đây là vì có chuyện cần nói.
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình cùng nhìn về phía Diệp Lăng Phi, hai cặp mắt long lanh trong ngóng xem hắn muốn nói cái gì. Diệp Lăng Phi nhìn hai nàng, chậm râi nói:
- Anh biết hai em đều yêu anh. Thẳng thắn mà nói, anh cũng rất yêu quý các em. Thế nhưng, anh muốn hai em biết được anh thực sự như thế nào. Anh mong muốn sau khi anh nói xong quá khứ của mình, hai em sẽ có có quyết định của mình, dù các em có lựa chọn thế nào đi chăng nữa, anh vẫn tôn trọng ý kiến của các em.
- Diệp đại ca...
Vu Đình Đình vừa định nói đă bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Đình Đình, em nghe anh nói hết đã.
Vu Đình Đình gật đầu, chăm chú lắng nghe hắn kể chuyện.Diệp Lăng Phi chậm rãi bắt đầu:
- Anh vốn không phải là một người bình thường....
Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển nghe đến nhập thần, như si như say. Khi Diệp Lăng Phi nói xong, hai nàng hoàn toàn đắm chìm trong những điều mà Diệp Lăng Phi từng trải qua, bất tri bất giác hai người tựa sát vào người hắn.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #588


Báo Lỗi Truyện
Chương 588/1599