Chương 586: Tìm việc thật không dễ dàng


Sáng sớm, Diệp Lăng Phi tỉnh dậy thì Chu Hân Mính đã đi rồi, chiếc gối còn thoảng lại mùi hương nhè nhẹ của Chu Hân Mính.
Tối qua Chu Hân Mính thật sự không thể đi được, phải ở lại đây cả đêm qua.
Diệp Lăng Phi mặc một quần đùi và chiếc áo thể thao chạy thể dục ra ngoài biệt thự, hắn muốn duy trì thói quen chạy bộ hằng ngày. Đầu tiên là chạy dọc theo tiểu khu ra sau núi, sau đó chạy vòng qua các tiểu khu của các biệt thự khác.
Không khí ban mai mát mẻ như thế này làm cho Diệp Lăng Phi cảm thấy thoải mái trong người. Diệp Lăng Phi bất giác chạy nhanh hơn, lúc chạy đến sân rộng trước một biệt thự khác, Diệp Lăng Phi đứng lại, thờ vài hơi thật mạnh.
Rõ ràng là không luyện tập thân thể đều đặn mỗi ngày, xem ra Diệp Lăng Phi vừa chạy có mấy trăm mét đã thấy lực bất tòng tâm rồi, thật không thể nói thêm được gì nữa. Nhưng Diệp Lăng Phi không thể không thừa nhận sự thật là sức khỏe của mình đã giảm sút đến vậy, hắn tìm chỗ bậc thang sạch rồi ngồi xuống lấy tay lau mồ hồi trên trán.
Tối hôm qua hắn cùng Chu Hân Mính trò chuyện rất lâu mới ngủ. Chu Hân Mính có nói một số điều cùng rất đúng, Bạch Tinh Đĩnh luôn có một cuộc sống thật vô tư lự, nếu như không có Diệp Lăng Phi xuất hiện, có thể Bạch Tình Đình đã được gă cho một ngưòi trẻ tuối có tài năng trong giới kinh doanh. Nhưng mà, Diệp Lăng Phi xuất hiện đã làm thay đổi vận mệnh của Bạch Tĩnh Đình, bất luận Bạch Tình Đình có nói gì đi nữa, thì cũng là người phụ nữ đã có gia đình, không còn là người con gái độc thân nữa. Mà Bạch Tình Đình yêu Diệp Lăng Phi cũng sâu đậm, nếu như lúc này Diệp Lăng Phi lựa chọn rút lui thì hoàn toàn không thể làm cho Bạch Tình Đình hạnh phúc được.
Diệp Lăng Phi hiểu rõ những gì Chu Hân Mính nói, hắn bây giờ đã lún sâu vào đó rồi, giờ có muốn rút ra cũng không được. Việc duy nhất mà Diệp Lăng Phi có thể làm bây giờ là chờ đợi, có lẽ để cho mọi người yên tĩnh một thời gian là cách tốt nhất.
Diệp Lăng Phi bất giác nghĩ đến những chuyện xảy ra từ lúc mình đến Vọng Hải, là có toàn bộ quyền lực của tập đoàn Tân Á. Bản thân hắn đã có được số cổ phần tuyệt đối của Tập đoàn Tân Á, giúp đờ cho vị trí chủ tịch của Trương Lộ Tuyết. Mà Tiền Thường Nam đã ra đi càng khiến cho việc quản lý tập đoàn Tân Á càng dễ dàng hơn.
Tiền Thường Nam nợ tiền ngân hàng, việc này Diệp Lăng Phi đã dự đoán được trước rồi. Diệp Lăng Phi nhận thấy, lúc đầu Tiền Thường Nam lựa chọn đối đầu với chính mình nhất định hắn cũng nhận được kết quả bi thảm như ngày hôm nay. Diệp Lăng Phi không rõ là trước mắt Tiền Thường Nam đã đi khỏi thành phố, hay là trốn ở một góc nào đó trong thành phố, ảo tường sẽ có một ngày nào có thế ngóc đầu dậy.
Mặc kệ như thế nào, Tiền Thường Nam bây giờ không còn bất cứ ảnh hưởng nào đến tập đoàn Tân Á, điều Tiền Thường Nam lo lắng nhất bây giờ là làm thế nào để có thể lấp đầy cái bao tử đă.
Về phần tập đoàn quốc tể thể kỷ bên kia, Diệp Lăng Phi cho rằng chí ít thì Bạch Cảnh Sùng vẫn còn đang đảm nhiệm chức chủ tịch, trước khi Bạch Cảnh Sùng chưa rời bỏ tập đoàn quốc tể thể kỷ, thì công việc của Bạch Tình Đình hẳn là tiến triển rất tốt, ít ra thì Bạch Tinh Đình gặp phải khó khăn trong việc còn ít hơn nhiều so với Trương Lộ Tuyết.
Ở vị trí của Diệp Lăng Phi thì có chút khó xử. Hắn vốn rất muốn ở tập đoàn Tân Á. Nhưng mà, quan hệ giữa Bạch Tình Đĩnh và Trương Lộ Tuyết khiến hắn bắt buộc phải rời khỏi tập đoàn Tân Á.
Diệp Lăng Phi cảm thấy mình nên tìm công việc có thể làm như một người bình thường, ít nhất cùng có thể thể nghiệm được công việc cực khổ của người bình thường. Diệp Lăng Phi trở về biệt thự gọi điện cho Đường Hiểu Uyển, hỏi Đường Hiểu Uyển là một người thất nghiệp nên đến đâu tìm việc.
- Diệp đại ca. Anh muốn tìm việc sao?
Đường Hiểu Uyển đang đứng ở trạm chờ xe buýt. Saụ khi nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, giọng của Đường Hiểu Uyển quá kích động bất ngờ, thể nên mọi người tại trạm chờ xe đều nhìn về phía Đường Hiêu Uyển. Mọi người còn tường là cô gái đáng yêu Đường Hiểu Uyển này đang có chuyện gì nữa.
Đường Hiểu Uyển cũng ý thức được giọng nói của mình hơi lớn rồi. Cô vội đi vài bước rời xa đám người kia, cầm điện thoại trong tay thắc mắc hỏi:
- Diệp đại ca. Anh chẳng phải là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Tân Á sao. Không lẽ nào anh lại muốn tìm việc?
- Tại vì anh nhiều tiền quá nên không biết làm gì cả.
Diệp Lăng Phi nửa thật nửa đùa nói:
- Em không biết, anh không hề có tí mục tiêu gì cả, không thể làm gì khác hơn là đi tìm việc.
Khì khì. Đường Hiểu Uyển cười nũng nịu nói:
- Diệp đại ca, anh thật là kì. Đang yên đang lành lại không chịu ở lại tập đoàn Tân Á mà làm việc lại muốn đi ra ngoài tìm việc. Có điều nói đi thì cùng nói lại. Anh vốn là người có tiền có của, thật không hiểu trong lòng anh đang nghĩ gì nữa, uh. Như vầy đi, Diệp đại ca. Hôm nay anh thuê em làm người hướng dẫn cho anh, em giúp anh tìm việc. Có điều phải nói trước, giá em đưa ra cao lắm đó, một giờ ít nhất phải trả cho em một trăm tệ.
- Cái giá này rất đắt đó, anh tính nhé, một giờ một trăm tệ, một ngày hai nghìn bôn trăm tệ. Được thì được thôi, nhưng mà anh có một điêu kiện kèm theo là em phải phục vụ anh nhiệt tình!
Diệp Lăng Phi nói những lời này xong, Đường Hiểu Uyển đỏ hết cả mặt.
Cô lo lắng khi nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, nhìn qua xung quanh đế ý thấy không có ai đứng gần mình, lúc này cô mới thấy yên tâm đưa tay lên miệng nói nhỏ:
- Chỗ đó của ngưòi ta vẫn chưa ổn, không được đâu, cùng lắm là em có thể để cho Diệp đại ca hôn thôi.
Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển hẹn gặp nhau trước cổng Thị trường Nhân Tài của quảng trường giải phóng. Diệp Lăng Phi vốn không định chạy xe ra ngoài, nhưng nghĩ lại một tí cảm thấy hôm nay trời cỏ vẻ nóng nực, nếu mình lại chạy bộ nữa thì cả ngưòi sẽ ướt đẫm mồ hôi mất. Để tập luyện hay là dành ít thời gian đi đến phòng tập thể hình dường như sẽ tốt hơn. Diệp Lăng Phi nghĩ vậy liền chạy chiếc Mercedes Benz đi.
Nghe nói điều hòa của xe này cũng tương đối tốt, cũng tương đối an toàn.
Diệp Lăng Phi chạy tới trước cổng Thị trường Nhân Tài của quảng trường giải phóng, thấy khắp nơi toàn người là ngừời. Diệp Lăng Phi đành đỗ xe bên đường đi bộ đến trước cổng Thị trường Nhân Tài. Đừờng Hiểu Uyển đã đứng đấy đợi Diệp Lăng Phi từ trước. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi ăn mặc bĩnh thường bước tới, Đường Hiêu Uyên có chút không vừa lòng lầm bầm gì đó trong miệng.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy bộ dạng này của Đường Hiểu Uyển thì bật cười, hắn đi qua đưa tay véo cái miệng đang chu lên của Đường Hiểu Uyển, cười nói:
- Hiểu Uyển, em làm gì thể, ai bắt nạt em à?
- Còn không phải Diệp đại ca anh sao.
Đường Hiểu Uyển cong đôi môi nhỏ nhắn lên nói:
- Ngưòi ta đã nói với anh muốn đến đây tìm việc nhất định phải ăn mặc đứng đắn, cho dù không mặc trang phục Tây thì cùng phải quần dài với áo sơ mi, nhìn Diệp đại ca anh ăn mặt thế đâu có giống tới để tìm việc chứ. Xem ra anh cố tình gạt em rồi, em không đếm xỉa đến anh nữa.
Diệp Lăng Phi không ngờ là tiểu nha đầu Đường Hiểu Uyển vì chuyện này mà tức giận, nhưng hắn thấy Đường Hiểu Uyển đâu có giận gì đâu, rõ ràng muốn làm nùng với mình, đợi mình đi dỗ dành cô. Diệp Lăng Phi thấy buồn cười, tiểu nha đầu Đường Hiểu Uyển này càng lúc càng đáng yêu, nghi lại sự ngượng ngùng trước kia của Đường Hiểu Uyển và Đường Hiểu Uyển lúc này thì hoàn toàn không giống.
Đương nhiên là Diệp Lăng Phi biết rõ Đường Hiểu Uyển cũng chỉ làm nũng với mình thôi. Nói thể nào đi nữa, mình là người đàn ông mà Đường Hiểu Uyển thân mật nhất, Đường Hiểu Uyển không làm nũng với mình thì làm nũng với ai nữa chứ.
Diệp Lăng Phi nhìn thấu được ý nghĩ của Đường Hiểu Uyển, hắn đưa tay ôm thắt lưng Đường Hiếu uyển, cười dỗ dành:
- Được rồi, Hiểu Uyển, anh biết anh sai rồi, lần sau nhất định anh sẽ sửa, đừng giận nhé.
- Thấy Diệp đại ca có ý sửa lỗi, em bỏ qua cho anh.
Đường Hiểu Uyển phi cười, nụ cười đến mê dại lòng ngưòi. Đường
Hiếu Uyển có dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, bộ ngực cao thu hút không ít người để mắt đến, nhưng nụ cười lúc này lại trong sáng vô cùng, quả thực làm điên đảo khối người.
Diệp Lăng Phi trêu đùa, nhéo mông Đường Hiểu Uyển một cái, nói:
- Tiểu nha đầu, lại trêu chọc anh.
Đường Hiểu Uyển thấy mông đau thật, bất giác chau mày, thấy xung quanh có ngưòi nhìn mình, vừa rồi Diệp Lăng Phi lại trêu đùa nhéo mông của cô trước mặt mọi người, mặt Đường Hiểu Uyển đỏ cả lên, kề sát tai Diệp Lăng Phi nói:
- Diệp đại ca, đừng như vậy, mọi người đang nhìn chúng ta đấy.
- Chỉ nhìn em thôi, không nhìn anh.
Diệp Lăng Phi sửa lại.
- Ai bảo Đường Hiểu Uyển nhà ta đáng yêu như vậy chứ, luôn là người tình trong mộng của cánh đàn ông đấy.
Đường Hiểu Uyển càng đỏ mặt hơn, dán sát cơ thể lại Diệp Lăng Phi, tiếc là không thể chui được vào trong lòng của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi dẫn Đường Hiểu Uyển đến chỗ hai cánh cửa phòng bán vé đang mở, đi theo dòng người đông đúc vào Thị trường Nhân Tài để tìm việc.
Ở đây không vào thi thôi chứ vừa bước vào là giật cả mình, nhìn thấy trong thị trường đông ngặt người luôn, trước mỗi chỗ tuyến dụng đều là người.
Diệp Lăng Phi đưa tay che mũi lại, thì thầm:
- Mình thật không biết, mấy năm nay người tìm việc lại đông đúc đển như vậy, xem ra nếu muốn tìm việc cũng cần có thể lực tốt, nếu không chen lấn một chặp mà không lụy xuống mới lạ.
Đường Hiểu Uyển cười ha hả:
- Diệp đại ca, chẳng lẽ anh cho rằng thời bây giờ tìm công việc dễ lắm sao, anh không biết là hàng năm có biết bao nhiêu sinh viên đại học ra trường, chừng đó sinh viên đều muốn tìm việc, mà bây giờ công ty tuyển dụng thi ít, đương nhiên số người thất nghiệp sẽ nhiều hơn.
Sau khi nói xong Đường Hiểu Uyển suy nghĩ một chút, nói thêm:
- Còn ngưòi như Diệp đại ca đây, rõ ràng là không cần tìm việc mà hết lần này đến lần khác cứ muốn tìm việc.
Diệp Lăng Phi nghĩ lại cũng đúng, có vẻ như mình đã buồn chán đến cực điểm rồi, người ta tìm việc là vì cuộc sống, còn mình thì tìm việc để tiêu khiên, giết thời gian.
- Được rồi, Hiểu Uyển, chúng ta đừng đứng đây nữa, ở tầng một đông người quá rồi.
Diệp Lăng Phi nhìn lên tầng hai nói:
- Chúng ta lên tầng 2 xem thử, nói không chừng ở đó ít ngưòi hơn.
Nói xong, không chờ Đường Hiểu Uyển trả lời đã kéo Đường Hiểu Uyển lên.
Tới lầu 2, Diệp Lăng Phi mới biết là mình sai lầm rồi. Tầng hai của thị trường cũng không ít hơn tầng 1 bao nhiêu cả. Đưa mắt nhìn quanh, tất cả đều đông đúc người đi xin việc. Diệp Lăng Phi hết cách, vẫn không thể tìm được một công việc.
Diệp Lăng Phi kéo Đường Hiểu Uyển vòng qua vòng lại ở đại sảnh tầng 2, muốn tìm một quầy nào đó ít người hơn. Không, chính xác mà nói, trừ ba người tuyến dụng ra, không có một người xin việc nào nghỉ ngơi ở chỗ quầy tuyển dụng.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn chợt vui mừng kéo ngưòi mà giúp Diệp Lăng Phi đi tìm việc - Đường Hiểu Uyển, chỉ vào quầy tuyển dụng kia nói:
- Hiểu Uyển, em nhìn chỗ quầy đằng kia không có ngưòi nào cả, chúng ta vòng qua đó đi, khà khà, anh thích quầy tuyển dụng không có ai cả.
Đường Hiểu Uyển nhìn theo hướng Diệp Lăng Phi chỉ, thấy quầy tuyển nhân viên nọ có viết: Công ty bảo hiêm Dân An.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #586


Báo Lỗi Truyện
Chương 586/1599