Chương 582: Trở lại Vọng Hải


Sigma Vana sau khi bị mang đi, Diệp Lăng Phi không nói gì chỉ nhíu mày thôi.
- Hoskin vẫn chưa chết?
Dã Thú lầm bầm một câu, hắn bước đến sau lưng Diệp Lăng Phi nói:
- Lão đại, chẳng lẽ hắn có thuật hồi sinh, chúng ta tận mắt nhìn thấy Hoskin bị chôn vùi mà.
- Vậy chứng tỏ Hoskin nằm trong quan tài không phải hắn thật.
Diệp Lăng Phi nói.
- Rất rõ ràng, đối thủ cũ của chúng ta vẫn còn sống, hơn nữa còn sống rất vui vẻ.
- Sao có thể được chứ, hắn đã bị bom nổ chết rồi mà.
Dã Thú nói.
- Chẳng lẽ lão chết tiệt Sudan đó lại giở trò quỷ?
- Có khả năng này!
Diệp Lăng Phi nói.
- Dã Thú, cậu có nhớ lúc hai chúng ta vừa đi, tôi liền cảm giác có một tiểu tử không được bình thường cho lắm, chỉ là hắn không còn cách nào khác, nếu như không để cho chúng ta giao hàng, vũ trang của hắn sẽ nhanh chóng bị quân chính phủ vây quét hủy diệt hết. Còn tôi lại nhớ rất rõ lúc đó, tên tiểu tử đó có nhắc đến Hoskin. Tôi cho rằng lúc đó Hoskin ở đó, chứ không phải sau này mới đi. Vì thế, Hoskin và hắn có quan hệ không hờ hân đâu. Có điều dựa theo năng lực của Hoskin lúc đó thì không có cách gì giúp đỡ tên tiểu tử đó buôn bán vũ khí đạn dược, tôi cho rằng nhất định tên khốn này giở trò quỷ gì rồi, nhưng bây giờ nói vấn đề nàỵ cũng chăng có tác dụng gì cả, tiêu tử đó đã bị quân chính phủ đánh chết hai năm trước rồi, chúng ta không thể nào tìm được hắn đối chứng cả, cho dù Hoskin còn sống cũng tốt thôi, năm đó hắn là đối thủ của tôi cũng chưa chơi được tôi, bây giờ hắn càng không có đủ tư cách.
Dã Thú liên tục gật đầu nói:
- Đúng thế, lão đại, năm đó chúng ta suýt chút nữa là bị tên khốn đó làm cho suýt chết mấy lần, lần nào cũng đều là do chúng ta mạng lớn, nếu tên tiêu tử đó chưa chết vậy thì chúng ta bảo hắn chết.
- ừm, việc này cậu lo đi, tôi không muốn nhúng tay vào.
Diệp Lăng Phi nói.
- Việc của ngôi trường Tử Vong đã giải quyết xong, nếu đã mấy chuyện này đều là do tên Hoskin gây nên vậy thì diệt sạch triệt để tên Hoskin đó, tôi cho rằng dựa vào năng lực của Lang Nha trên toàn thế giới, để tìm ra Hoskin không phải là vắn đê. Ưm, tiện thể đưa ra lệnh truy sát, đê cho tất cả mọi người đều biết, tôi, Satan cần lấy mạng của Hoskin.
- Cái này không được hay lắm!
Angel lúc này chen miệng vào nói.
- Satan, anh mất tích đã lâu như vậy rồi, không cần thiết phải lộ diện tiếp. Năm đó Hoskin là một trong những đối thủ cạnh tranh chủ yếu của tổ chức Lang Nha chúng ta, nêu hắn vân chưa chếtvậy thì đã không chỉ là chuyện của một mình anh nữa rồi, mà là chuyện của tổ chức Lang Nha chúng ta. Việc này hay là để tổ chức Lang Nha chúng ta xử lý, lấy danh nghĩa của tổ chức Lang Nha phát ra lệnh truy sát trên toàn thế giới, tôi tin Hoskin nhanh chóng sẽ bị tiêu diệt.
Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn quả thật cũng cho rằng mình không nên xuất hiện tiếp nữa. Một khi Satann đã rời khỏi tổ chức Lang Nha rồi vậy thì hãy để cho Satan dần dần mất hẳn vĩnh viễn đi.
Thời tiết cuối tháng sáu ờ thành phố Vọng Hải rất nóng bức. Diệp Lăng Phi vừa trở về thành phố Vọng Hải hiện rõ còn chưa hồi phục lại sự mệt mỏi trong chuyến du dịch về. Hắn ngáp một cái bước ra khỏi phòng ngủ.
Vì khu biệt thự của hắn và Bạch Tình Đình bị nổ tung cả rồi nên Diệp Lăng Phi đành phải dọn đến ở trong khu biệt thự Dã Thú mua lại, tuy nó nằm chính bên cạnh khu biệt thự trước đó nhưng Diệp Lăng Phi vẫn cảm thấy thích ứng mấy, bất cứ thứ gì cũng đều như vậy cả, ở quen rồi nên có cảm tình, đột nhiên vào ở trong một môi trường lạ hoắc, Diệp Lăng Phi vẫn có chút không quen.
Bạch Tình Đình tạm thời ở bên bố của cô, còn Chu Hân Mính cũng trở về nhà mình ở, căn phòng to đùng này chỉ còn có mình Diệp Lăng Phi ở, đã quen với cuộc sống có Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính bên cạnh, đột nhiên trở nên vắng vẻ Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy không thích ứng.
Diệp Lăng Phi cầm bàn chải đánh răng đi vào nhà vệ sinh, nhìn chăm chú ảnh mình soi trong gương treo trên tường bồn rửa tay trước mặt, phát hiện râu của mình dài hơn nhiều rồi, thế là cầm dao cạo râu lên cạo sạch râu đi.
Diệp Lăng Phi đã về thành phố Vọng Hải được hai ngày rồi, hai ngày này Diệp Lăng Phi chỉ gọi điện cho Bạch Tình Đình có một lần, nhưng ngữ khí của Bạch Tình Đình hiện rõ có chút lạnh nhạt, chỉ lành lạnh hỏi Diệp Lăng Phi đi đâu thôi.
Diệp Lăng Phi đương nhiên không nói với Bạch Tình Đình hắn đi giải quyết chuyện của ngôi trường Tử Vong, chỉ là nói với Bạch Tình Đình mình đi giải tỏa tâm trạng. Bạch Tình Đình bên đó không nói gì nhiều chỉ là bảo Diệp Lăng Phi tự chăm sóc cho mình nhiều hơn.
Cánh tay của Diệp Lăng Phi đã tháo băng ra rồi, nhưng cánh tay cũng không dám dùng lức quá sức, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt. Diệp Lăng Phi hai ngày nay cảm thây rât mệt nên nhốt mình trong phòng cũng chẳng muốn đi đâu.
Diệp Lăng Phi vừa cạo râu vừa nghĩ đến mối quan hệ giữa hắn và Bạch Tình Đình, hầu như lúc quan hệ của hai người tốt lên là luôn xảy ra chuyện, chẳng lẽ mình và Bạch Tình Đình thực sự không có duyên phận vợ chồng?
Diệp Lăng Phi luôn cho rằng vì mình yêu Bạch Tình Đình nên mới bao dung, chiều chuộng Bạch Tình Đình, Bạch Tình Đình gây chuyện chút cũng là điều bình thường. Nhưng lần này Diệp Lăng Phi lại không muốn mình chủ động tìm Bạch Tình Đình, trong lòng hắn, Diệp Lăng Phi cũng cho răng có một sô chuyện nên tĩnh lặng suy nghĩ cho cân thận, rốt cuộc Bạch Tình Đình có thích hợp với mình hay không, hoặc có thể nói là mình có thật sự thích hợp kết hôn không.
Chuyện của ngôi trường Tử Vong cho Diệp Lăng Phi một bài học sâu sắc, măi đến bây giờ hắn vẫn còn đang trong sợ hãi, nếu lúc đó không phải là Bạch Tình Đình đã về nhà mà là ờ cùng mình có thể Bạch Tình Đình sớm đã bị...
Diệp Lăng Phi bắt đầu nghi ngờ việc mình có nên trải qua cuộc sống của một kẻ độc thân không, hắn không biết còn có bao nhiêu người muốn trừ khử hắn.
Diệp Lăng Phi khẽ thờ dài, hắn không biết tại sao lại nghĩ đến Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi cho rằng mình nên nói rõ ràng với Trương Lộ Tuyết, hắn vốn chẳng yêu Trương Lộ Tuyết, chỉ là có chút ray rứt trong lòng nên hắn mới có cảm tình khác đối với Trương Lộ Tuyết.
Tạm thời thu lại những suy nghĩ loạn xạ này, sau khi Diệp Lăng Phi súc miệng xong liền rời khỏi biệt thự.
Chiếc Audi sớm đã không còn nữa, bây giờ trong gara chỉ còn đỗ chiếc Benz và Jetta. Diệp Lăng Phi luôn nghĩ nếu như mình muốn sống cuộc sốnậị của người bĩnh thường thì không nên quá huênh hoang khoác lác. Chiêc Benz đó là do Dă Thú mua cho hắn, thèo như Dă Thú nói thì lái chiếc xe này tương đối an toàn, chí ít lúc đụng xe thì người cũng không vắn đề gì.
Diệp Lăng Phi đứng trước gara cũng được nửa ngày, cuối cùng quyết định không đi chiếc nào cả. Sau khi Diêp Lăng Phi trải qua chuyện của ngôi trường Tử Vong đã thay đổi một ít rồi, chí ít theo như hắn thấy được, cho dù mình có không còn sống trong trận chiến đấu tàn khốc đó cũng không thể quên được thời khắc luyện tập thân thể. Từ lúc hắn rời khỏi tổ chức Lang Nha, trong thòi gian đên thành phô Vọng Hải hơn một năm rât ít khi luyện tập thân thể, cơ thể hắn lúc này rõ ràng cảm giác không bằng với trước đây rồi.
Diệp Lăng Phi đi bộ ra khỏi khu biệt thự giống như người bình thường, chen chúc trên xe buýt.
Diệp Lăng Phi định đến tập đoàn Tân Á tìm Trương Lộ Tuyết, đợi lúc hắn đi đến đại sảnh của tập đoàn Tân Á thì cảm giác không khí trong tập đoàn Tân Á có chút khác lạ lúc hắn rời khỏi tập đoàn Tân Á, Diệp Lăng Phi không nói được ra lời nhưng có thể cảm giác được.
Việc Diệp Lăng Phi là đại cổ đông đứng đầu tập đoàn Tân Á này sớm đã không còn bí mật gì, ban đầu lúc Diệp Lăng Phi rời khỏi tập đoàn Tân Á đã công bố tin này rồi. Mục đích hắn làm như vậy cũng chỉ là muốn nói cho tất cả mọi người trong tập đoàn Tân Á biết được, bản thân hắn ủng hộ Trương Lộ Tuyết. Tuy Trương Lộ Tuyết thiếu kinh nghiệm quản lý một doanh nghiệp với quy mô lớn nhưng đã có Diệp Lăng Phi ở đằng sau hậu đỡ vững mạnh, cho dù có người nghi ngờ năng lực của Trương Lộ Tuyết thì cũng không có cách gì làm lay động được địa vị của Trương Lộ Tuyêt.
Diệp Lăng Phi đi đến tầng lầu có văn phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết, hắn vừa xuất hiện lập tức thu hút sự của ý của những chủ quản trong tập đoàn, những giám đốc bộ phận này đều chào hỏi Diệp Lăng Phi, lúc này những người đó đều biết địa vị của Diệp Lăng Phi trong tập đoàn Tân Á không ai có thể bì được.
Diệp Lăng Phi đi thẳng đến trước cửa văn phòng của Trương Lộ Tuyết thì nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc ngồi trước bàn làm việc, đang cúi đầu làm việc. Diệp Lăng Phi đưa tay ra gõ gõ bàn làm việc của Trịnh Khả Nhạc, Trịnh Khả Nhạc giật mình ngẳng đầu lên nhìn thấy Diệp Lăng Phi đứng trước mặt cô, Trịnh Khả Nhạc giật mình tay phải đè trước ngực liên tục nói:
- Diệp đại ca, anh làm gì thế, làm em giật cả mình!
- Chủ tịch Trương có ở văn phòng không?
Trịnh Khả Nhạc gật đầu nói:
- Chủ tịch Trương dạo gần đây rất bận, tan ca rất muộn, khiến tôi cũng khổ theo, tôi về nhà rất muộn.
Trịnh Khả Nhạc nói đến đây đột nhiên cười khẽ nói:
- Diệp đại ca, mấy hôm nay anh chạy đi đâu vậy, em gọi cho anh anh đều tắt máy, chẳng lẽ có bí mật gì trong đó?
- Tiêu nha đầu, hỏi gì thế hả, em lo làm việc đi, đợi lúc nào anh có thời gian hẹn riêng em vậy. " ;"
Diệp Lăng Phi vứt lại câu đó rồi quay người đi đến trước cửa phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết, đẩy nhẹ cửa văn phòng bước vào.
Trương Lộ Tuyết đang chống tay lên cằm, nghiêng đầu nhìn màn hình vi tính, khuôn mặt vốn đã kiều diễm lộ ra nét tinh tế đáng yêu.
Diệp Lăng Phi đột nhiên xuất hiện khiến cho Trương Lộ Tuyết giật cả mình, ánh mắt cô chuyên nhìn về phía cửa phòng sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, đầu tiên là Trương Lộ Tuyết thấy hơi ngạc nhiên nhưng lập tức phản ứng lại liền, chiếc môi nhỏ nhắn đáng yêu của cô khẽ hở ra, nói kèm theo chút ngữ khí chất vấn:
- Anh đi làm gì rồi, gần mười ngày nay tìm không ra tăm hơi của anh, gọi điện thoại anh cũng tắt máy, nói thật đi có phải là muốn tránh tôi không?
Diệp Lăng Phi mỉm cười từ từ bước đến đối diện với Trương Lộ Tuyết đặt mông xuống ngồi, bắt tréo chân, ánh mắt kèm theo tia cười tinh nghịch nhìn Trương Lộ Tuyết nói:
- Không có gì, tôi chỉ đi dạo một vòng chơi thôi, Trương Lộ Tuyết, hôm nay tôi tìm cô có việc.
- Việc gì?
Trương Lộ Tuyết rời khỏi bàn làm việc, cô tựa lưng ra sau dựa vào chiếc ghế làm bằng da thật, hai tay vòng trước ngực đợi Diệp Lăng Phi nói.
Diệp Lăng Phi nhẹ hắng giọng nói:
- Tôi có phần không hiểu, tối hôm trước một ngày tôi rời khỏi bệnh viện tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy, đừng có nói với tôi là cô yêu tôi đây, có đánh chết tôi cũng không tin.
Vừa nghe đến việc này trên mặt Trương Lộ Tuyết hiện lên một làn sương mỏng, cô không nói gì với Diệp Lăng Phi mà là đưa tay ra kéo hộc bàn, từ trong hộc bàn rút ra một xấp ảnh nói:
- Anh tự xem đi!
Nói xong Trương Lộ Tuyết vứt xấp ảnh đó lên bàn.
Diệp Lăng Phi cầm ảnh lên sau khi nhìn qua một lượt thì nghe thấy Diệp Lăng Phi cười ha ha nói:
- Ùm, chụp rất được, xin hỏi có phim không, rửa thêm cho tôi một xấp nửa để tôi giữ làm kỷ niệm!
Chương 583: Người đàn ông bình thường
Diệp Lăng Phi sau khi nhìn mấy tấm hình Trương Lộ Tuyết đưa ra cùng không có gì bất ngờ, Diệp Lăng Phi nếu đã làm gì rồi thì sẽ không sợ bị người khác phát hiện.
Hắn nhìn bức ảnh, cười nói:
- Chụp được đó, có cả phim nữa không, rửa cho tôi thêm mấy tấm nha, tôi giữ làm kỉ niệm.
Trương Lộ Tuyết mặt đỏ ừng lên, thu dọn mấy tấm ảnh lẻ tẻ trên bàn làm việc lại, ném vào trong ngăn kéo của mình nhìn Diệp Lăng Phi, bất màn nói:
- Tiểu tử anh đến lúc nào mới đứng đắn được, anh không quan tâm thì anh có biết mấỵ thứ này có liên quan đến danh tiết của tôi hay không, tôi trong lúc hồ đồ đã bị anh chiếm rồi..., ngay cả một lời nhắn nhủ cũng không có, anh bây giờ lại nói bóng nói gió với tôi, anh có biết không, chính hôm trước Bạch Tình Đình đã đem may tấm ânh này đến cho tôi đó.
- Hóa ra là vậy à, tôi còn đang sầu đây, sao Tình Đình đột nhiên đối xử lạnh nhạt với tôi thế.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, dựa người ra sau, nói:
- Có một số chuyện cũng nên để Tình Đình biết được, tôi vẫn cứ giấu diếm tiếp như vậy cũng không phải là chuyện tốt, nếu Tình Đình đã biết rồi thì tôi cũng không phải lo lắng suốt ngày.
- Chẳng lẽ anh không sợ Bạch Tình Đình sẽ ly hôn với anh sao, tôi hiểu rõ tính tình cô ấy, cô không thể nào chấp nhận chuyện như vậy.
Trương Lộ Tuyết nhìn thấy Diệp Lăng Phi phản ứng như vậy, không biết tại sao lòng thấy có cảm giác gì đó vui sướng, như là cô đang rất khao khát rằng Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình có mâu thuẫn. Trương Lộ Tuyết tuy nói muốn tranh giành Diệp Lăng Phi với Bạch Tình Đình, Nhưng lúc đó là do cô bị Bạch Tình ĐÌnh chọc giận, sau đó tỉnh táo lại cảm thấy hối hận. Đừng nói giữa cô và Diệp Lăng Phi không hề có cái gọi là tình cảm luyến ái, mà cho dù một khi đã thật sự có cơ hội kết hôn cùng Diệp Lăng Phi, không biết những người trong gia đình nghĩ mình như thế nào, dù sao Diệp Lăng Phi vốn là người đã kết hôn, hơn nữa ba mình và ba Bạch Tình Đình lại là bạn chiến hữu, việc này không thể không suy nghĩ đến.
Trương Lộ Tuyết tưởng rằng mình chỉ là nhất thời nói ra, nhưng hôm nay chính mắt thấy phản ứng của Diệp Lăng Phi, lại làm cho cô hoài nghi chính mình, trong lòng không xác đinh được thật sự là mình có tình cảm với Diệp Lăng Phi hay không.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tôi cùng hiểu rõ tính cách của Tình Đình, hoàn toàn rõ, cho nên tôi mới chờ Tình Đình hòa giải với tôi, không phải tôi không giành lấy cơ hội mà là Tình Đình có cho tôi cơ hội này hay không.
- Xem ra anh rất yêu Tình Đình, anh cũng không muốn rời xa Tình Đình.
Giọng điệu Trương Lộ Tuyết có chút khác lạ, ngữ khí nói có một sự khác lạ, cô nhìn vào mắt Diệp lăng Phi nói:
- Tôi nói cho anh biết, Bạch Tình Đình nói với tôi cô ta sẽ không ly hôn với anh, Nhưng anh đừng vội mừng quá, sở dĩ cô ta nói như vậy hoàn toàn là do tôi. Cô ta không muốn nhìn thay anh bị tôi tranh giành lấy, nếu như vậy lòng tự cao của cô ta sê bị tổn thương. Còn tôi, tôi cũng không nhận thua, Diệp Lăng Phi, từ giờ trớ đi, tôi sẽ theo đuổi anh
- Tôi không nghe nhầm chứ. Cô muốn theo đuổi tôi?
Diệp Lăng Phi há miệng thật to, kinh ngạc nói:
- Cô thấy tôi có điểm nào tốt mà cô theo đuổi tôi, không nên vì cãi nhau với Bạch Tình Đình mà đem cả đời mình ra hủy hoại, như vậy không đáng.
- Chẳng lẽ anh không biết là tôi đã bị anh hủy hoại cả đời rồi sao?
Trương Lộ Tuyết nhìn thắng vào mắt Diệp Lăng Phi, ngực phập phồng oán hận nói:
- Tôi cả đời chỉ biết có một người đàn ông, vào ngày hôm đó chính anh đã hủy hoại tôi, Diệp Lăng Phi anh đừng tưởng rằng người con gái nào cũng đều rất tùy tiện, lúc anh chiếm tôi anh có nghĩ đến trách nhiệm không, đừng tưởng rằng như vậy là hết chuyện.
- Được rồi! Đề tài đi quá xa rồi. Chúng ta đổi đề tài khác đi.
Diệp Lăng Phi phình to đầu lên, hắn không ngờ cá tính của Trương Lộ Tuyết lại rõ ràng dứt khoát như vậy, nói chuyện thẳng thắn. Diệp Lăng Phi bây giờ cũng không có tình cảm yêu đương với Trương Lộ Tuyết.
Quan trọng hơn là Diệp Lăng Phi đối với Trương Lộ Tuyết trừ thưởng thức bên ngoài ra thì không có ý gì khác. Diệp Lăng Phi đổi đề tài, nói:
- Tiền Thường Nam dạo này thế nào rồi, khoảng một thời gian tôi rời khỏi đây cũng chẳng biết Tiền Thường Nam thế nào rồi.
- Tôi cũng không rõ.
Trương Lộ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi đổi đề tài, cô cũng cảm giác thấy vừa rồi không để ý tới thân phận của chính mình, sao lại có thể nói những lời này trước mặt Diệp Lăng Phi chứ, cô có chút hối hận nên cũng nói sang chuyện khác, nói tới Tiền Thường Nam:
- Tiền Thường Nam đã bán cổ phần đi rồi, nghe nói hắn nợ tiền rất thảm. Thiếu tiền ngân hàng nhiều lắm. Sau đó người hắn cũng không thấy tăm hơi đâu nữa. Chắc là trốn sang nước ngoài rồi.
- Ồ, là thế à!
Diệp Lăng Phi nói:
- Con người Tiền Thường Nam có lòng tham vô đáy. Nếu như hắn không muốn nuốt trọn tập đòan Tân Á, tôi sẽ không ngại cho hắn dưỡng lão tại tập đoàn Tân Á này.
- Diệp Lăng Phi. Tôi hỏi anh, có phải anh cũng đã thu mua lại cổ phần của Tiền Thường Nam không?
Trương Lộ Tuyết hỏi.
- Cô nói vậy là sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Bởi vì có người dùng danh "Diệp" đăng ký rồi mua cổ phần, "Diệp" bây giờ là người trong tập đoàn có cổ phần lớn hơn 65%. Đừng nói với tôi "Diệp" không phải là anh
- Tôi không phủ nhận.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Chẳng lẽ như vậy là không tốt sao, trừ tôi ra không ai có thể lay động được cô, cái chức chủ tịch này của cô vẫn rất vững chắc.
- Tôi cũng không muốn làm cái chức này.
Trương Lộ Tuyết nói.
- Nếu có sự chọn lựạ, tôi tình nguyện làm một nhân viên bình thường.
Trương Lộ Tuyết nói, ngừ khí đột nhiên thay đôi han.
- Nhưng mà, bây giờ tôi cố gắng toàn lực lãnh đạo tập đoàn tân Á thật tốt, tôi muốn lật đổ Bạch Tình Đình.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Xem ra cô và Bạch Tình Đình trời sinh đã là kẻ thù, được rồi, hai người có thù địch thì cũng thong thả mà đối phó đi, chuyện của hai người không liên quan đến tôi. Oh, nhân tiện hỏi luôn, tập đoàn Tân Á xảy xa chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi bước ra từ phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết, vừa rồi ở phòng làm việc hắn nghe chuyện Trương Lộ Tuyết đóng lại mọi chuyện cải cách tập đoàn Tân Á, đó là nguyên do mà lúc đầu hắn có cảm giác tập đoàn Tân Á có gì đó khang khác, đó là bởi vì đã bắt đầu cải cách tập đoàn Tân Á, thay đồi toàn bộ phân xưởng bên dưới sang hình thức công ty cổ phần, trước mắt đang trong cuộc tiến hành cải cách các phân xưởng bên dưới, còn về phương diện tổng bộ, các bộ phận ở tổng bộ hoặc là hợp nhất lại hoặc là cải tiến kế hoạch cải cách của các công ty cổ phần đã được truyền đạt, chỉ có điều còn chưa được thực hiện, nhân viên tông bộ đang đưa ra ý kiến thảo luận chuyện này.
Diệp Lăng Phi đứng trước thang máy, hắn rút điện thoại di động ra gọi cho Đường Hiểu Uyển.
- Hiểu Uyển, em đang ở đâu vậy?
- Diệp đại ca!
Sau khi Đường Hiểu Uyển nghe thây giọng Diệp Lăng Phi, xúc động thốt lên, rất nhanh cô cảm thấy mình biểu hiện quá kích động rồi liền hạ giọng nói:
- Diệp đại ca, anh đang ở đâu vậy?
- Anh đang ở chỗ Tập Đoàn Tân Á, nhưng mà giờ anh phải đi rồi!
- Diệp đại ca, anh đợi em tí, em xin nghỉ ngay đây!
Đường Hiểu Uyển vội vàng nói.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Uh được rồi, anh chờ em ở công tập đoàn Tân Á nhé!
Không lâu sau, Đường Hiểu Uyển đã vù vù chạy đến cửa đại sảnh tập đoàn Tân Á thở hổn hên. Cô mặc chiếc váy liền màu hồng phấn, tóc vấn lên đung đưa theo từng nhip chạy của cô trông rất đáng yêu.
Cô chạy tới trước mặt Diệp Lăng Phi, vẫn chưa thở ra hơi, vui mừng nói:
- Diệp đại ca, em tìm khắp nơi mà chẳng thấy anh đâu cả, điện thoại của anh sao vậy?
- Gần đây anh có chút chuyện nên ra nước ngoài.
Diệp Lăng Phi nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh nhắn động lòng người của Đường Hiểu Uyển, nhỏ giọng xấu xa mà nói:
- Hiểu Uyển, chúng ta đi nơi nào giải quyết chuyện tình cảm một tí thế nào?
Đường Hiểu Uyển vừa nghe mặt đỏ ửng lên, khẽ gật đầu.
Diệp Lăng Phi không lái xe, hai người bắt taxi trở về biệt thự ở quảng trường Hải Tinh. Vừa bước vào bên trong biệt thự, Diệp Lăng Phi liền ôm lấy Đường Hiểu Uyển, cánh tay trái của Diệp Lăng Phi không dám dùng quá sức, chỉ là ôm Đường Hiểu Uyển tiến đến chiếc salon, không nói lời nào môi hai người cùng hôn chặt vào nhau.
Đường Hiểu Uyển vừa mới nếm trải qua chuyện nam nữ ** của con gái, mấy ngày nay không gặp Diệp lăng Phi, trong lòng luôn khát khao**. Bây giờ bị Diệp Lăng Phi ôm vào ngực, Đường Hiểu Uyển cảm thấy toàn thân như lửa đốt, đầu óc trống rỗng. Cô không rõ là mình đã làm gì, chỉ cảm thấy phần dưới cơ thể truyền cảm giác hưng phấn khiến cô không thể nào ức chế được, làm cho Đường Hiểu Uyển thốt ra tiếng rên rỉ.
Từng đợt sóng cao nhấp nhô, Diệp Lăng Phi đâm vào như cơn sóng mãnh liệt làm cho Đường Hiểu Uyển có cảm giác toàn thân bị tan chảy ra. Hai tay cô nắm chặt tấm choàng chiếc salon, hai ** mềm mại uyển chuyển cố gắng hết sức nâng lên theo sự tấn công mạnh mẽ của Diệp Lăng Phi, bộ ngực Đường Hiểu Uyến lắc manh lên xuống.
- Chịu không nổi rồi, Diệp đại ca, em chịu không nổi rồi.
Cơ thể mềm mại yếu ớt của Đường Hiểu Uyển làm sao có thể chịu nổi sự công kích của Diệp lăng Phi, sau khi hai người liên tục **, Đường Hiểu Uyển không chịu nổi nữa nằm trên chiếc salon, van xin:
- Diệp đại ca, tha cho Hiểu Uyển đi.
Diêp Lăng Phi cúi người xuống, thân hình cường tráng của hắn đè trên người Đường Hiểu Uyển, bộ ngực của Đường Hiểu Uyển chạm vào ngực Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi dùng tay phải ôm chặt Đường Hiểu Uyển vào vai mình, tiếp theo đó là sự công kích điên cuồng, hai tay Đường Hiểu Uyển siết chặt tấm choàng salon, lúc Đường Hiểu Uyển lên đỉnh kèm theo tiếng thét chói tai giống như sắp khóc. Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng đã phóng dục hỏa của hắn ra. Diệp Lăng Phi đè trên người Đường Hiểu Uyển, lấy tay lau nước mắt Đường Hiểu Uyển nhẹ nhàng nói:
- Hiểu Uyển, anh xin lỗi!
- Gấu nhỏ là kẻ xấu, là kẻ xấu nhất trên đời này.
Đường Hiểu Uyển yếu ớt nói, sau đó là Đường Hiểu Uyển cười hạnh phúc, cố sức hôn một cái lên má Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
- Em yêu gấu nhỏ.
Nhìn nước mắt ở khóe mắt Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi cảm thấy trong lòng thật áy náy. Hăn đứng dậy ra khỏi người Đường Hiểu Uyển, ôm Đưàng Hiểu Uyển vào lòng, tay vuốt ve sau lưng mềm mại của Đường Hiểu Uyển giống như là trẻ con vậy, nhẹ nhàng nói:
- Hiểu Uyển, nếu có một ngày anh mất đi, em sẽ làm thế nào?
Đường Hiểu Uyển chợt sửng sốt, cô không kiềm được nước mắt, hai tay ôm chặt phía lưng Diệp Lăng Phi, nói:
- Gấu nhỏ sẽ không mất, em muốn đi theo gấu nhỏ cả đời, sẽ không rời gấu nhỏ đâu.
Nghe tiếng khóc của Đường Hiểu Uyển nằm trong lòng mình, Diệp Lăng Phi cảm thấy đau xót, hắn cảm giác được mình sớm đã không phải là Satan độc thân nữa, bây giờ hắn đã là người đàn ông bình thường có thêm nhiều trách nhiệm nữa rồi.
Chương 584: Đều là người nhà cả
Diệp Lăng Phi cả ngày đều nằm lì trong biệt thự với Đường Hiểu Uyển, Đường Hiểu Uyển giống như một cô nhóc bám lấy Diệp Lăng Phi. Thỉnh thoảng còn đòi mấy lần, Đường Hiêu Uyên lúc này sớm đã không còn là một cô gái chỉ biết e thẹn mà lúc đầu Diệp Lăng Phi quen biết.
Cứ thế ở cùng với người đẹp đáng yêu Đường Hiểu Uyển hưởng thụ, nếu không phải là Đường Hiểu Uyển chịu không nôi thì Diệp Lăng Phi cũng không biết còn chà đạp Đường Hiểu Uyển bao nhiêu lần nữa.
Diệp Lăng Phi trước lúc Vu Đình Đình trở về đã rời khỏi biệt thự. Diệp Lăng Phi dặn dò Đường Hiểu Uyển đợi lúc Vu Đình Đình về thì nói với Vu Đình Đình một tiếng là hắn đã về rồi, đợi lúc nào tiện hắn sẽ đến thăm Vu Đình Đình.
Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền mím môi cười lén. Diệp Lăng Phi nhìn thấy hỏi:
- Tiểu nha đầu, em cười gì thế?
- Không cười gì cả!
Đường Hiểu Uyển không thừa nhận.
Có điều dưới sự ép buộc không tha của Diệp Lăng Phi thì cuối cùng Đường Hiểu Uyển cũng đã nói ra. Thì ra từ miệng của Vu Đình Đình Đường Hiểu Uyển đã biết mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình.
Sau khi Diệp Lăng Phi nghe xong cười bảo:
- Vậy thì tốt rồi, đợi anh chơi song phi!
Trong ánh mắt ngờ nghệch không hiểu của Đường Hiểu Uyển thì Diệp Lăng Phi đã rời khỏi biệt thự.
Thường ngày lái xe quen rồi, giờ chen chúc trên xe buýt Diệp Lăng Phi có chút không được quen cho lắm. Hắn cảm giác trong xe buýt đâu đâu cũng toàn là người cả, đợi sau khi xuống xe Diệp Lăng Phi liền cảm giác mình đầy mồ hôi.
Trong lòng càng phát giác ra được thể chất của mình thật sự không được rồi. Hắn vừa xuống xe liền chạy, chạy bước nhỏ cả đoạn đường trở về biệt thự.
Lúc chạy đến cổng biệt thự liền nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát đậu trước cửa. Diệp Lăng Phi đi sát lại gần chiếc xe cảnh sát thì nhìn thấy Chu Hân Mính đang ngồi trong xe nghe nhạc.
Diệp Lăng Phi gõ cửa xe, Chu Hân Mính nhìn thấy Diệp Lăng Phi đứng trước xe liền tắt máy đẩy cửa xe cảnh sát và bước xuống.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy Chu Hân Mính mặc đồ thường phục cười ha ha nói:
- Hân Mính nè, em làm gì thế hả, lái xe cảnh sát tới đây anh còn tưởng là em muốn bắt anh đó, khiến anh giật cả mình.
- Dẹp đi, nói chuyện chẳng nghiêm túc gì hết!
Chu Hân Mính đưa tay ra nói:
-Đưa đây!
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên thắc mắc hỏi:
- Đưa cái gì?
- Chìa khóa, còn phải để em nói sao?
Chu Hân Mính không khách khí nói.
- Em không có chìa khóa ở đây, đã đứng ngoài cống đợi anh. Anh thật sự cho là em không mệt sao, sao đưa đây, sau này tự em vào không cần phải đợi anh về.
Diệp Lăng Phi bật cười, quả thật Chu Hân Mính không xem mình là người ngoài. Mình vừa dọn đến khu biệt thự mới thì Chu Hân Mính đã đến đòi chìa khóa. Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây đột nhiên thay đối ý nghĩ cảm thấy không ổn lắm, hình như có ẩn tình bên trong, hắn không hỏi nhiều rút chìa khóa từ trên người ra đặt vào tay Chu Hân Mính nói:
- Cho em đó, bảo bối Hân Mính của anh, hoan nghênh em thường xuyên đến chơi. Em không biết bây giờ anh cảm giác rất chi là cô đơn.
- Còn không phải tự anh chuốc lấy sao, thật là tự tìm mất vui.
Chu Hân Mính vứt câu này xong liền quay người đi đến trước cống biệt thự mở cửa ra.
Diệp Lăng Phi lại suy ngẫm câu nói này của Chu Hân Mính, luôn cảm giác hình như Chu Hân Mính đã biết điều gì đó.
Chu Hân Mính chạy xe đến trước gara để xe của Diệp Lăng Phi vừa mở cửa gara liền nhìn thấy bên trong có hai chiếc đang đô. Chu Hân Mính mím môi nói:
- Tiểu tử thối, Benz cơ đấy, em nói này Diệp Lăng Phi, anh định làm gì thế hả, xa xỉ thế.
- Xa xỉ gì chứ, đều là tiểu tử Dã Thú mua cho anh đó.
Diệp Lăng Phi đến bên cạnh Chu Hân Mính đưa tay ra ôm eo Chu Hân Mính nói:
- Bây giờ anh không thích chạy xe nữạ, chiếc Benz đó để ở đây cũng phí, hay em lấy nó mà đi.
- Thôi đi, em không dám chạy nó đâu.
Chu Hân Mính trừng Diệp Lăng Phi một cái không khách khí nói:
- Anh có phải không yên tâm không, bố em là thị trưởng, anh bảo em chạy chiếc Ben này đi trên đường chẳng phải chuốc thêm phiền phức cho bố em sao. Anh không nhìn xem thử bây giờ ngay cả xe của em em cũng không chạy nữa đó sao, chỉ chạy xe cảnh sát thôi, gần, đây tình thế căng thẳng, em chìm xuống sẽ tốt hơn.
- Ồ, thì ra là vậy, nói nữa ngày em cũng chỉ là dùng xe công làm xe tư. Cái này nếu đế người khác lôi ra thì cũng không phải là tin nóng hôi đó sao.
Diệp Lăng Phi vừa nói tay phải vừa véo mạnh cặp mông nhô lên đầy khiêu gợi bị chiếc quần bò bó sát lại của Chu Hân Mính. Nói:
- Anh cũng chỉ là vì tốt cho em thôi. Chạy xe của công chi bằng chạy xe của mình tốt hơn.
- Thôi đi, anh đừng có làm loạn lên thêm.
Chu Hân Mính nói xong hít mũi, cô nghiêng mặt quan sát Diệp Lăng Phi từ trên xuống dưới nói:
- Anh tắm chưa vậy? Sao nghe chua chua, toàn, là mùi mồ hôi.
- Báo cáo đồng chí cảnh sát, anh chạy từ trạm xe về đây vẫn, chưa đi tắm, báo cáo hết.
Diệp Lăng Phi cười ha ha nói.
Chu Hân Mính vừa nghe đã nhíu mày nói:
- Đang yên đang lành sao anh không chạy xe lại đi học người ta chạy bộ vậy, không phải óc anh đã có vấn đề rồi chứ, mau đi tắm đi đừng có ở đây tào lao nữa.
- Vâng!
Diệp Lăng Phi đáp một tiếng rồi quay người đi vào biệt thự.
Chu Hân Mính nhìn theo bóng dáng Diệp Lăng Phi bất giác khẽ thở dài.
Diệp Lăng Phi đi thẳng vào phòng tắm. Cởi hết quần áo trên người ra ném vào trong máy giặt, trần truồng đứng dưới vòi hoa sen để cho dòng nước mát lạnh chảy từ đầu xuống khắp toàn thân.
Chu Hân Mính đi đến trước cửa phòng tắm, cô đưa tay ra gõ cửa nói với Diệp Lăng Phi ở bên trong:
- Anh ăn cơm chưa?
- Vẫn chưa ăn!
Diệp Lăng Phi đang chìm đầu bên trong nói với Chu Hân Mính đứng ngoài cửa phòng tắm:
- Anh cũng không biết trong nhà có gì nữa, thường ngày đều là do vú Ngô làm, anh vốn chẳng quan tâm đến những cái này. Bây giờ vú Ngô và Tình Đình đều không đến, anh ăn cơm cũng qua loa thôi, hình như trong tủ lạnh còn có mấy mịếng thịt đế bên trong!
- Đàn ông mà, đều luôn như vậy cả, tiều tử anh lười đến cực điếm rồi, ngay cả thức ăn cũng chẳng chuẩn bị mua. Được rồi, anh cứ từ từ tăm đi, em ra ngoài mua ít thức ăn.
Chu Hân Mính nói xong rời khỏi cửa phòng tam, Diệp Lăng Phi trong phòng tắm thầm cười hắc hắc, thầm đắc ý, xem ra tối nay có thể được ăn bữa tối do chính tay Chu Hân Mính nấu rồi.
Chu Hân Mính lái xe đi mua thức ăn, không quá hai mươi phút đã trở về, lúc Chu Hân Mính bỏ rau và thịt mua về vào tủ lạnh, Diệp Lăng Phi vẫn còn tắm trong phòng tắm. Chu Hân Mính lại đi đến trước cửa phòng tắn nói:
- Buối tối anh muốn ăn gì? Em có mua rau và thịt về rồi!
- Cái gì cũng được, chỉ cần bảo bối Chu Hân Mính nấu cho anh ăn anh đều thích hết.
- Ừm bảo bối Hân Mính, phiền em lấy cho anh cái khăn tắm!
- Đại thiếu giạ, anh không phải lần, nào tắm cũng không lấy khắn tắm đó chứ!
Chu Hân Mính nhíu mày trách móc nói.
- Anh cũng hơi quá đáng rồi đó, Tình Đình không có ở nhà anh liền tùy tiện làm lung tung phèn lên cả!
- Anh đâu có làm lung tung cái gì đâu!
Diệp Lăng Phi nói đến đây đột nhiên mở cửa phòng tắm ra. Cơ thể trần truồng vẫn còn nhỏ từng giọt nước xuống, hắn đứng trước cửa phòng tắm nói:
- Trong nhà ngoài anh ra chẳng có người nào khác, cho dù anh có tran truồng không mặc gì cũng chẳng sao, cũng chẳng có ai nhìn thấy cả, em nói có đúng thế không?
Chu Hân Mính không ngờ Diệp Lăng Phi trần truồng mở cửa phòng tắm, cô có chút bất ngờ, nhưng lúc nhìn thấy cơ thể đẹp đầy sức sống của Diệp Lăng Phi, Chu Hàn Minh cảm giác trong lòng nóng rưng lên, rất lâu rồi không có tiếp xúc thân mật với Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính đã sớm cảm giác trong lòng có chút ngứa ngáy. Bây giờ lại tận mắt nhìn thấy cơ thế đầy sức mê hoặc của Diệp Lăng Phi liền cảm thấy dục hỏa trong lòng mình bị Diệp Lăng Phi gợi dậy, không dám nhìn tiếp lẩm bẩm nói:
- Em đi lấy là được chứ gì, xem bộ dạng anh kìa, chẳng chút ý tứ gì hết.
Nói xong Chu Hân. Minh làm động tác chuẩn bị đi liền bị Diệp Lăng Phi túm lấy cánh tay phải và kéo Chu Hân Mính qua.
Cơ thế Chu Hân Mính nóng bừng lên, toàn thân cảm giác mềm nhũn cả ra, bị Diệp Lăng Phi kéo vào trong phòng tắm. Cô nhẹ nhàng nói:
- Anh làm gì thế? Bên trong toàn nước là nước, nếu quần áo em bị ướt hết thì phải làm sao đây.
Nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của Chu Hân. Minh, bên dưới của Diệp Lăng Phi rõ ràng đã căng cứng cả lên rồi. hắn cười xấu xa nói:
- Vậy thì bảo bối Hân Mính của anh cởi hết ra là được thôi, cùng anh tắm uyên ương.
Chu Hân Mính vừa nghe thì lo lắng trong lòng nói:
- Nhưng em .., nhưng em vẫn chưa tới chu kỳ an toàn.
Nhìn bộ dạng ngượng ngùng đó của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi thấy buồn cười trong lòng, hắn nhìn ra được Chu Hân Mính rất khát vọng điều đó nhưng lại lo sợ phát sinh ngoài ý muốn, Diệp Lăng Phi cuối đầu nói bên tai Chu Hân Mính:
- Không sao, anh đã có chuẩn bị rồi, em vào đây trước, anh lập tức quay lại chừ.
Nói xong Diệp Lăng Phi tran truồng chạy ra khỏi phòng tắm.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy Chu Hân Mính mới yên tâm hơn, lúc đầu cô còn lo Diệp Lăng Phi không chịu làm vậy, nhưng nhìn thấy Diệp Lăng Phi không có ý kiến gì cả Chu Hân Mính mới trút được gánh nặng trong lòng. Cô ở trong phòng tắm cởi hết quần áo ra không còn mảnh vải che thân bước vào bồn tắm mở van vòi tắm ra, một dòng nước ấm từ vòi tắm chảy xuống khắp cơ thể Chu Hân Mính. Những dòng nước chảy thẳng xuống kẽ giữa cặp mông nhô cao của cô.
Diệp Lăng Phi rất nhanh đã trở lại, tay hắn cầm theo bao cao su mở cửa phòng tắm liền nhìn thấy Chu Hân Mính đang quay lưng lại phía mình, những dòng nước chảy dài sau tấm lưng trắng nõn nà của cô. Diệp Lăng Phi tuy mới quấn quýt với Đường Hiểu Uyển lúc trưa, nhưng cơ thể mềm mại của Đường Hiểu Uyển vẫn không thế nào khiến cho Diệp Lăng Phi cảm thấy thỏa mãn triệt đế, vừa nhìn thấy tư thế khiêu gợi của Chu Hân Mính Diệp Lăng Phi lại nối dục vọng lên, vội vàng bước vào trong phòng tắm ôm chặt Chu Hân Mính từ phía sau.
Hai tay Diệp Lăng Phi ra sức bóp đôi ngực căng tròn của Chu Hân Mính, bên dưới dán chặt vào giữa hai chân Chu Hân. Minh ra sức cọ sát nó.
Chu Hân Mính quay đau lại hai tay chống vào thành tường hôn Diệp Lăng Phi mănh liệt, giữa Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính không còn bất kỳ bí mật gì nữa cả, Chu Hân Mính có thể trút bỏ tất cả trước mặt Diệp Lăng Phi, khát vọng trong lòng cô đều được giải phóng, Chu Hân Mính lúc này không còn là một cô cảnh sát nữa mà là một cô gái muốn cùng người đàn ông trong lòng mình yêu điên cuồng.
Cơ thế hai người đều nóng cả lên, hai tay Diệp Lăng Phi đỡ lấy eo của Chu Hân Mính, dòng nước mát chảy lên người hắn.
Diệp Lăng Phi dùng lực đâm vào từ phía sau, hai chân Chu Hân Mính đứng thẳng vểnh mông, theo từng đợt đâm vào rút ra đôi ngực cô lắc lư lên xuống, từ trong chiếc miệng thơm xinh xắn đáng yêu của cô phát ra tiếng rên rỉ khiến cho Diệp Lăng Phi cảm thấy hồn phách tan biến.
Chương 585: Nỗi lo của Chu Hân Mính
Diệp Lăng Phi cánh tay để trần xào rau trong nhà bếp, miệng hắn lẩm bẩm nói:
- Thói đời là thế đó, mình bỏ sức ra đế làm cho người măn nguyện, cuôi cùng mình vẫn phải đích thân làm cơm, trời ạ, chẳng lẽ làm đàn ông thật khô như vậy sao.
Bụp!
Chu Hân Mính đứng sau lưng Diệp Lăng Phi đá vào chân Diệp Lăng Phi một cái, mặt cô vẫn còn đỏ lửa tình chưa tan hết, bên dưới mặt chiếc quần bò phía trên chỉ mặt chiếc áo ngực đứng sau lưng Diệp Lăng Phi nói:
- Anh lẩm bẩm gì thế hả!
Diệp Lăng Phi quay đầu lại nhìn thấy Chu Hân Mính hắn vội cười ha ha nói:
- Hân Mính, sao em không nằm trên giường thêm một lát nữa, lúc nãy mệt quá rồi hay là em nằm thêm một lúc cho khỏe, em xem, anh sắp xào xong hết rau rồi, đợi anh xào xong thì gọi em.
- Em nam không yên!
Chu Hân Mính nhìn thức ăn trong nồi lại nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Em lo anh xào rau thành thuốc độc mất.
- Em yên tâm đi, tài nghệ nấu ăn của anh tuyệt đối không tồi đâu.
Diệp Lăng Phi đậy nắp nồi , lại quay người ôm Chu Hân Mính đi ra phòng ăn, hắn kéo ghế ra cho Chu Hân Mính ngồi xuống, cười ha ha nói:
- Bảo bối Hân Mính của anh lúc nãy mệt quá rồi, đương nhiên anh phái đích thân xuống bếp bô dưỡng cho bảo bối em chứ.
- Lúc nãy hình như anh không có nói như vậy, anh nói đă ráng dốc sức ra để cho em mãn nguyện mà!
Chu Hân Mính nghiêng mắt lại nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:
- Có đúng thế không?
- Đâu có đâu, em nghe nhầm rồi, là anh nói anh đă rất mãn nguyện!
Diệp Lăng Phi vội vàng giãi thích.
- Đàn ông mà, phải luôn chăm sóc phụ nữ nhiều hơn, càng huống hồ chi phụ nữ cũng chăng dê chịu, còn phải rên rỉ nữa rất chi là hao phí thể lực!
- Dẹp đi, anh lại ở đây nói bậy bạ nữa.
Lúc Chu Hân Mính nghe thấy Diệp Lăng Phi nói "phụ nữ cũng rất chi là hao phí thể lực" liền nhíu mày không vui nói:
- Hay anh tự thử xem sao.
- Vâng, vâng, anh nói sai rồi!
Diệp Lăng Phi cười ha ha nói.
- Được rồi, anh thừa nhận anh sai rồi, em ngồi ỡ đây đợi anh, anh sẽ nhanh chóng mang thức ăn lên.
Nói xong Diệp Lăng Phi lại quay người đi xuống nhà bêp.
Diệp Lăng Phi nhanh chóng bưng hai đĩa rau xào lên, han lại bới hai bát cơm bưng lên rồi ngồi bên cạnh Chu Hân Mính thúc giục:
- Hân Mính, thử tài nghệ của anh thế nào.
Chu Hân Mính cầm đũa lên gắp một miếng rau xanh cho vào miệng nhai, sau đó chậmrãi nói:
- Tài nghệ của anh cũng xấp xỉ với vú Ngô rồi đó, thật nhớ những ngày có vú Ngô, toàn được ăn những món ngon.
Tay Diệp Lăng Phi cầm đũa lên nghe Chu Hân Mính nhắc đến vú Ngô luôn cảm giác Chu Hân Mính muốn nói gì, han bỏ đũa xuống đưa tay ra ôm cái eo trơn mềm của Chu Hân Mính, bồng Chu Hân Mính ngồi lên đùi mình.
- Anh làm gì thế, ăn cơm cũng không để cho em được ăn yên nữa.
Chu Hân Mính không hiêu Diệp Lăng Phi muốn làm gì, cái mông đàn hồi của cô ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi, tay phải bất giác ôm chặt lấy cô Diệp Lăng Phi, giống như tiêu cô nương ở nhà vậy, dán chặt cơ thể vào người Diệp Lăng Phi, miệng ngượng ngùng nói kèm theo chút ngọt ngào:
- Đừng như vậy, ăn cơm đi, nếu như anh cứ ồn lên tiếp như vậy thì đến khi nào mới ăn cơm xong đây. Tối em còn phải về nhà, ăn cơm sớm đi.
Tay trái Diệp Lăng Phi ôm eo Chu Hân Mính, tay phải ôm gót chân Chu Hân Mính tháo giày của cô ra, nhìn đôi bàn chân trăng mịn của cô nói:
- Về nhà làm gì, tối nay đừng về ở lại cùng anh đi. Em không thây là ở đây ngoài anh ra cũng chăng còn có ai nữa, tối anh ngủ rất cô đơn.
Tay trái Chu Hân Mính nhéo cánh tay của Diệp Lăng Phi, chiêc môi nhỏ xinh khẽ hờ ra trách móc nói:
- Đó chăng phải tự anh chuốc lấy đó sao, anh nói cho em biết, rốt cuộc là đă xảy ra chuyện gì thế, trưa nay Tình Đình đến tìm em, em thấy tâm trạng Tình Đình không được tốt lắm, em hòi thì mới biết là đã xảy ra chuyện, em hết cách nói với anh rồi, chuyện bên ngoài của anh không phải là em không biết, chẳng qua là không muốn quân thôi. Em nghĩ chỉ cần Tình Đình không biết thì chẳng sao cả. Bây giờ thấy anh gây ra chuyện đến nôi Tình Đình hình như rất thất vọng về anh, nói gì mà sau này không muốn nhìn thấy anh nữa.
Diệp Lăng Phi sớm đă liệu ra Chu Hân Mính tim mình là có chuyện, chỉ có điều không ngờ là Bạch Tình Đình đă đến tìm Chu Hân Mính, nghĩ cặn kẽ chút thì cũng chỉ có chuyện này. Trong lòng Bạch Tình Đình nhất định là rất bực bội, mà Chu Hân Mính lại là bạn thân của Bạch Tình Đình, không nói với Chu Hân Mính thì Bạch Tình Đình còn có thể nói với ai được nữa chứ.
Tay phái Diệp Lăng Phi đang véo bàn chân ngọc ngà của Chu Hân Mính, vừa nghe Chu Hân Mính nói vậy Diệp Lăng Phi khẽ thờ dài nói:
- Anh cũng đâu có muốn làm mọi chuyện trờ nên thế này, Hân Mính, anh nói với em là chuyện đó thật sự ngoài ý muốn. Chỉ là đã xảy ra rồi thì anh có nói thế nào cũng vô ích. Chí ít sau này anh và Tình Đình sẽ thế nào, anh chỉ còn có thể xem phản ứng của Tình Đình, anh sẽ để cho Tình Đình tự đưa ra quyết định.
Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói câu này liền cảm giác tâm trạng của Diệp Lăng Phi không ổn. Trước khi Chu Hân Mính đến đã thầm tính nên làm thế nào để hòa giải mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, cô đă nghĩ kĩ là nên bảo Diệp Lăng Phi đi dô Bạch Tình Đình. Nhưng không ngờ lúc này nghe ra lại không phải chuyện thế này, hình như bên phía Diệp Lăng Phi cũng muốn từ bỏ mối tình cảm này, nếu thật Diệp Lăng Phi muốn từ bỏ vậy thì toi rồi.
Chu Hân Mính vội vàng nói:
- Anh điên rồi, sao anh lại có thể nói những lời như thể được chứ, chăng lẽ trong lòng anh đă không còn yêu Bạch Tình Đình?
- Chăng qua là vì anh yêu Tình Đình nên anh mới cảm giác buồn rầu trong lòng.
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, bàn tay phải từ dưới gót chân Chu Hân Mính lướt lên mặt cô nói:
- Hân Mính, em sẽ không hiêu trong lòng anh nghĩ thế nào đâu, nói thật ra trong lòng anh rất yêu Tình Đình, nhưng loại tình yêu này khiến anh rất đau khô, anh rất lo Tình Đình chịu sự tôn thương.
Chu Hân Mính chẳng hiêu mô tê gì hết nhìn Diệp Lăng Phi, cô vốn nghe không hiêu những lời Diệp Lăng Phi nói có ý gì. Chu Hân Mính nói thế nào cũng là một cảnh sát, rất nhanh Chu Hân Mính đã nghĩ ra nhất định Diệp Lăng Phi gặp phải chuyện gì rồi. Lần trước ở trong bệnh viện vì có Bạch Tình Đình ở đó nên Chu Hân Mính không có hòi Diệp Lăng Phi rốt cuộc tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì, bây giờ Chu Hân Mính ý thức được rất có khả năng nguyên nhân là vụ tối hôm đó.
Chu Hân Mính truy hỏi ngược lại:
- Diệp Lăng Phi, tối hôm đó rốt cuộc là đă xảy ra chuyện gì thế, anh có thể nói cho em biết với không?
- Em hỏi chuyện hôm đó?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Chu Hân Mính gật đầu nói:
- Em muốn biết tối đó anh đă gặp phái chuyện gì, rốt cuộc là ai muốn giết anh, hơn nữa mấy ngày hôm nay anh đă đi đâu?
Trước mặt Chu Hân Mính Diệp Lăng Phi vốn chẳng muốn giấu gì cả, trong lòng Diệp Lăng Phi Chu Hân Mính sớm đă trờ thành người mà hắn tín nhiệm nhất. Diệp Lăng Phi ôm cơ thể mềm mại của Chu Hân Mính băt đầu chậm rãi kê chuyện xảy ra tối hôm đó, cũng nói cho Chu Hân Mính biết trong khoảng thời gian hắn rời khỏi thành phố Vọng Hải hắn đă đi đâu và làm gì.
Chu Hân Mính sau khi nghe xong những lời Diệp Lăng Phi cũng hít một hơi mạnh, có đôi lúc cô sợ ôm chặt lấy cố Diệp Lăng Phi giông như lo sợ Diệp Lăng Phi sẽ biến mất trước mặt cô vậy.
- Có phải anh lo Tình Đình vì nguyên do từ anh mà chịu tốn thương nên anh mới chọn cách để cho Bạch Tình Đình tự lựa chọn phải không, nói một cách khác là cho dù không có chuyện của Trương Lộ Tuyết thì cũng có thế anh sẽ có phản ứng như vậy, anh nói có lôi không?
Chu Hân Mính nhìn vào măt Diệp Lăng Phi hỏi.
Diệp Lăng Phi không phủ nhận cũng không khắng định, mà là cười nhạt nói:
- Tùy vậy, thuận theo tự nhiên tương đối tốt hơn.
Chu Hân Mính im lặng, cô phát hiện tất cả những phương pháp cô nghĩ trước đó lúc này đều chẳng có tác dụng gì cả. Chu Hân Mính không nghĩ đến điêm này, cô nhất thời không biết nên làm gì cả.
- Ãn cơm, ăn cơm, Hân Mính, anh đút em ăn!
Diệp Lăng Phi nhìn thấy Chu Hân Mính im lặng, han cầm đũa lên tự tay gắp thức ăn đút cho Chu Hân Mính, Chu Hân Mính không cự tuyệt vừa ăn vừa nghĩ nên làm thế nào để khuyên giải Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính lúc này phát hiện ra chuyện giữa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình mãi vẫn không đơn giản như mình tường tượng.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy Chu Hân Mính ăn cơm mà tâm hồn treo ngược cành cây, hắn bỏ đũa xuống đưa tay nhéo cằm Chu Hân Mính, cười nói:
- Hân Mính, đừng có nghĩ lung tung nữa, mau ăn cơm đi.
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi lo lắng nói:
- Anh còn cười được nữa hả, cũng không sợ Tình Đình sẽ đau lòng thật mà ly hôn với anh, anh đi đâu mới tìm được người con gái tốt như Tình Đình chứ, thật là có phúc mà không biết hường, em thật lo thay cho anh đó.
- Lỵ hôn? Anh thật không nghĩ đến, Tình Đình cũng đă nói với anh rồi, có thế nào cô ấy cũng không ly hôn với anh. Thực ra bên trong nó em vẫn có chút không hiêu rõ được, Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đă đâu nhau, hai người chăng ai nhường ai, theo như anh thấy, Tình Đình vốn không ly hôn với anh, còn anh thì sao, tạm thời cũng không muốn ly hôn với Tình Đình, việc này cách tốt nhất là mọi người cùng yên tĩnh suy nghĩ kỳ, được rồi, được rồi, đừng có nghĩ nữa, mau ăn cơm thôi. Trong lòng anh đã tính đâu vào đấy hết rồi, em không cần lo cho anh đâu.
Chu Hân Mính suy nghĩ một lúc cảm thấy trước mắt quả thật vẫn không có cách gì hay cả, xem ra sau này mình phải chỉ dần cho Tình Đình nhiều hơn đây, nói không chừng chuyện này còn có cơ hội chuyển biến. Chu Hân Mính nghĩ đến đây nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Anh chính là kẻ đa tình luôn gây ra chuyện gì đâu đâu không à. Được rồi, em không nói cái này nữa, sau này anh định làm gì, có còn đến tập đoàn Tân Á làm hay không?
- Không đến nữa, bây giờ anh sao có thể đến được, cho dù Trương Lộ Tuyết có giận hờn cũng được, tranh chấp với Tình Đình cũng được, tóm lại là không thể tránh khỏi việc bám theo anh. Theo lý mà nói thì Trương Lộ Tuyết cũng là một mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng không biết tại sao anh không hề cảm nhiễm với Trương Lộ Tuyết.
- Thôi đi, tính cách của anh em còn không hiếu nữa sao, nguyên nhân chính anh không nhiêm chẳng phải là lo Tình Đình đó sao.
Chu Hân Mính không thèm giữ thể diện cho Diệp Lăng Phi nói trước mặt Diệp Lăng Phi:
- Tự anh xem mà lo liệu lấy, đừng có làm lớn chuyện lên, đến lúc cuối cùng không dọn được chiến trường đâu. Bên Tình Đình em sẽ đi nói xem sao, bên anh cũng tự lo thu nhặt đi, đừng có đụng cái là thương hoa tiếc ngọc nữa.
- Anh biết rồi, sau này anh định mỗi ngày đều giao hợp với bà xă Hân Mính của anh.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa bóp ngực Chu Hân Mính, cười nói:
- Anh có bảo bối Hân Mính này là đủ rồi, những cô gái bên ngoài đâu có ai tốt bằng bảo bối Hân Mính của anh chứ.
- Thôi, thôi, mau ăn cơm đi!
Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi nói chuyện chẳng ra gì liền thúc Diệp Lăng Phi ăn cơm, nếu không hắn sẽ còn nói bậy thêm nữa cho coi.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #582


Báo Lỗi Truyện
Chương 582/1599