Chương 506: Tôi sẽ rời khỏi tập đoàn Tân Á


Diệp Lăng Phi bước vào đại sảnh tập đoàn, hắn vừa xuất hiện thì bắt gặp hai cô lễ tân đang thì thầm to nhỏ, Diệp Lăng Phi tiến lại gần, giơ tay vỗ nhẹ xuống bàn, nói:
- Hai người đẹp đang bàn luận chuyện gì vậy? Nói to chút tôi nghe với.
- A, giám đốc Diệp, không có gì ạ, không có gì.
Một trong hai cô tiếp tân nhìn thấy Diệp Lăng Phi vội vàng lấp liếm.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì, tôi cũng muốn nghe.
- Thật không có gì đâu ạ.
Cô tiếp tân kia lại nhắc lại.
Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:
- Không nói thì thôi vây, có gì to tát đâu nào, không đáng!
Diệp Lăng Phi nói xong bước đến thang máy, hắn vừa đi, thì nghe được một trong hai cô tiếp tân kia nói:
- Tôi thấy giám đốc Diệp vẫn chưa biết đâu.
Diệp Lăng Phi trong lòng khẽ động, ngờ ngợ mình không ở tập đoàn một thời gian mà đã xảy ra chuyện rồi. Hắn vừa bước vào thang máy, đợi cửa mở. Đường Hiểu Uyển cũng vừa chạy đến, cô không dám nhìn lên Diệp Lăng Phi, cố ý kéo dài khoảng cách với hắn. Cửa thang máy bật mở, cả hai người cùng bước vào. Chính vào lúc thang máy chuẩn bị đóng thì Tiền Tiêu đột nhiên ôm bó hoa tươi chạy đến.
Đường Hiểu Uyển nhìn thấy Tiền Tiêu thì khẽ nhích gần vào người Diệp Lăng Phi theo bản năng. Diệp Lăng Phi quét mắt qua Tiền Tiêu, thái độ bình thản nói:
- Sao đại công tử Tiền lại ăn mặc như vậy? Đi xem mặt à?
Tiền Tiêu hôm nay mặc bộ đồ tây, thắt cà vạt nghiêm chỉnh, hắn còn xức bao nhiêu nước hoa lên người. Tiền Tiêu nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì bĩu môi nói:
- Liên quan gì đến anh. À, tôi nhớ ra rồi, giám đốc Diệp, chiều qua anh bị cắt chức giám đốc phòng tổ chức rồi mà, chẳng lẽ anh không biết?
Đường Hiểu Uyển vừa nghe xong, mặt biến sắc, cô cũng không hề hay biết chuyện này. Thực ra, thông báo này chiều qua đã được thông qua nhưng chưa công bố ngay lập tức, mà đợi đến sáng nay, do nhân viên phòng nhân sự công bố thông qua thư điện tử. Đường Hiểu Uyển nào có biết tin này, cô lo lắng nhìn sang Diệp Lăng Phi, lặng lẽ giơ tay phải ra nắm lấy tay trái Diệp Lăng Phi.
Nghe Tiền Tiêu nói vậy mà Diệp Lăng Phi không có bất cứ phản ứng ngạc nhiên nào, hắn chỉ cười nhạt nói:
- Tôi thật sự không biết, là quyết định của chủ tịch Trương à?
- Cái đó tôi cũng không biết, nhưng tôi nghĩ chủ tịch Trương chắc cũng biết.
Tiền Tiêu nhìn thang máy đã lên đến tầng mười hai, thì ôm hoa đi ra, khi chuẩn bị đi mất dạng, hắn vẫn quay lại cười cố ý chọc tức Diệp Lăng Phi:
- Có những kẻ luôn không biết tự lượng sức mình, anh không còn tư cách gì đấu với tôi đâu.
Đợi thang máy dóng lại, Đường Hiểu Uyển mới khẽ hỏi:
- Anh ơi. Chiều qua em làm gì có nghe thấy thông tin này, có khi hắn bịa đặt ra thôi.
- Không sao.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hiểu Uyển, không cần phải lo lắng, anh đã nói rồi, ngày hôm nay Tân Á sẽ có trò hay để xem.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vây, Đường Hiểu Uyển mới yên tâm trở lại.
Khi Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đi đến phòng tổ chức, Đường Hiểu Uyển cố tình đi cách hắn nửa mét, đợi Diệp Lăng Phi bước vào văn phòng, cô mới bước vào đại sảnh văn phòng.
Diệp Lăng Phi vừa bước đến cửa phòng làm việc của mình thì Từ Oánh đã chạy ngay đến, đưa tờ đơn xin việc mà mình cầm trong tay đưa cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cầm lấy đơn xin việc của Từ Oánh, hỏi:
- Từ Oánh, cô làm gì vậy.
- Tôi muốn rời khỏi công ty.
Từ Oánh nói:
- Tôi không muốn làm việc ở Tân Á nữa.
Diệp Lăng Phi mở cửa phòng làm việc, tiện tay vứt tờ đơn xin việc của Từ Oánh xuống bàn, quay người lại, nói với Từ Oánh:
- Tạm thời đừng từ chức, hôm nay Tân Á sẽ có thay đổi rất lớn, đợi tôi xử lý xong việc của công ty, tôi sẽ nói với cô về chuyện này.
Diệp Lăng Phi nói xong, nhắc điện thoại trên bàn mình lên, quay số đến phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết.
Khi Trương Lộ Tuyết nhắc điện thoại, hắn trực tiếp nói:
- Chủ tịch Trương, tôi không có thời gian đùa với cô, cô đã gặp tiên sinh John David chưa, người đó là do tôi mời đến, bây giờ tôi muốn nói chuyện với cô.
Trương Lộ Tuyết bình tĩnh đáp:
- Giám đốc Diệp, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.
- Vậy được, chúng ta sẽ gặp riêng ở phòng hội nghị của tập đoàn bàn chút chuyện.
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Tiện thể nhờ cô thông báo cho ông John David, bảo ông ấy qua đấy luôn, hiện nay tôi có rất nhiều việc cần ông ấy giải quyết.
Ngắt điện thoại xong, hắn thở dài, hắn vốn nghĩ cứ để cho Trương Lộ Tuyết và John David đọ sức vật lộn với nhau còn mình lặng lẽ trốn phía sau xem sự việc tiến triển. Nhưng lúc này hắn phải thay đổi ý định, chuyện xảy ra ở tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế làm hắn không còn tâm tư đi diễn trò ở Tân Á, hắn trước mắt bắt buộc phải dùng những biện pháp mạnh, để Tân Á vận hành tuân theo sự chỉ đạo của hắn, không thể để Tân Á cứ tiếp tục loạn xạ lên như vậy được nữa.
Sau khi xác định chủ ý mới, hắn rời khỏi văn phòng của mình, đến phòng họp lớn của công ty.
Trước cửa phòng hội nghị, Diệp Lăng Phi nhìn thấy Tiền Tiêu đang ôm hoa nói chuyện với Trương Lộ Tuyết. Ngó bộ mặt Trương Lộ Tuyết, thì có thể thấy được vẻ mặt chán ghét Tiền Tiêu đến cực điểm của cô. Diệp Lăng Phi tiến tới, nhìn bó hoa trên tay Tiền Tiêu, cười nói:
- Công tử Tiền, cậu nghĩ công ty là chốn nào, nơi để cậu tán gái chắc.
Trương Lộ Tuyết lườm Diệp Lăng Phi cháy mắt rồi quay sang phía Tiền Tiêu, nói:
- Giám đốc Tiền, tôi hi vọng sau này anh có thể để tâm tư của mình vào công việc nhiều hơn.
- Chủ tịch Trương, tôi chỉ muốn tặng cô một bó hoa, ngoài ra không còn ý gì khác.
Tiền Tiêu mặt dày nói, mặc dù bị Trương Lộ Tuyết từ chối khéo nhưng mặt hắn vẫn không biến sắc, cười cợt nói:
- Chủ tịch Trương, tôi sẽ cố gắng chăm chỉ làm việc. Cô xem tôi vất vả mua tặng chủ tịch, chủ tịch hãy cứ nhận lấy đi.
- Tôi nói rồi, tôi không thích hoa.
Trương Lộ Tuyết quay người, mở cửa phòng hội nghị bước vào.
Diệp Lăng Phi nhìn Tiền Tiêu, giơ tay ngắt một cánh, nở nụ cười trâm chọc nói:
- Tiền công tử, trò này của cậu cũ quá rồi, đổi trò khác đi coi.
Nói xong, Diệp Lăng Phi cũng bước vào văn phòng. Tiền Tiêu nhìn Diệp Lăng Phi cũng bước vào bên trong cánh cửa kia mà căm tức trừng mắt nói:
- Trò gì cơ chứ!
Hắn vừa quay người đi, thì vừa hay quay ra gặp đúng một cô nhân viên trong công ty, hắn nhét bó hoa vào tay cô gái đó, nói:
- Bó hoa này tặng cho cô.
Cô nhân viên kia không hiểu mô tê ra làm sao, hai tay ôm lấy bó hoa, băn khoăn không biết nên ném đi hay giữ lại.
Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết đi vào phòng hội nghị thì đám người của John David, Jenny và Hawkins cũng đã ngồi sẵn ở đó chờ hai người họ rồi.
Ban nãy Trương Lộ Tuyết đã kiểm tra tính hợp pháp của tập văn kiện mà John David mang tới, hiện nay có thể khẳng định John David là người đại diện của nhân vật thần bí nắm 55 phần trăm cổ phần của Tân Á nào đó rồi, người nắm 55% tên Diệp đó có quyền khống chế tuyệt đối đối với tập đoàn.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh Trương Lộ Tuyết, hắn nhìn cô, hỏi:
- Chủ tịch Trương, tôi muốn hỏi cô một chuyện, chiều hôm qua là ai ra quyết định cắt chức tôi?
Trương Lộ Tuyết ngạc nhiên, cô không hề biết chuyện này. Chiều qua cô không hề ở công ty, Trương Lộ Tuyết hoài nghi hỏi lại:
- Giám đốc Diệp, sao tôi lại không biết chuyện này nhỉ?
- Nói vậy là cô cũng không hề hay biết chuyện này. Uhm, vậy được. Tôi sẽ điều tra xem kẻ nào khi chưa có xác nhận của chủ tịch Trương mà dám tự ý đưa ra quyết định.
Diệp Lăng Phi thở phào nhẹ nhõm, xem ra cô Trương Lộ Tuyết này cũng không đến nỗi tự cao tự đại như hắn tưởng tượng. Ít nhất trước khi có mâu thuẫn với mình, Trương Lộ Tuyết vẫn có thể nhẫn nhịn mình, coi như ít nhất chứng minh được Trương Lộ Tuyết cũng có năng lực tiềm tàng lãnh đạo những công ty lớn, chỉ cần để cho cô một thời gian thích hợp, biết đâu Trương Lộ Tuyết sẽ trở thành một chủ tịch tài ba. Diệp Lăng Phi vốn định để John David lên thay thế Trương Lộ Tuyết, nhưng giờ xem ra không cần thiết phải như vậy nữa.
Trương Lộ Tuyết nhìn John David, rồi lại quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Giám đốc Diệp. Tôi có vấn đề cần hỏi anh. Ban nãy trong điện thoại anh nói rằng John David là do anh mời đến, liệu tôi có thể hiểu rằng. Anh và nhân vật thần bí nắm giữ 55% cổ phần của tập đoàn Tân Á có mối quan hệ nào đó không?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cô không cần phải đoán nữa, người tên Diệp có 55% cổ phần của Tân Á kia chính là tôi, cái tên đó là tên của tôi khi ở Mỹ. Tôi đã từng nói với cô là tôi có trong tay 55% cổ phần của công ty, cô còn nhớ không?
Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến chuyện này, cô mới nghĩ đến ngày hôm đó ở trên xe của hắn quả thực hắn có nói qua với cô, rằng Diệp Lăng Phi hắn có phần lớn cổ phần của Tân Á. Nhưng lúc đó cô đương nhiên không tin, cô vốn định về hỏi ba mình, xem rốt cuộc những lời Diệp Lăng Phi là thật hay giả. Nhưng không ngờ về sau lại xảy ra bao nhiêu là biến cố, khiến cô quên phắt chuyện này đi. Bây giờ Diệp Lăng Phi lại khơi lại, nên Trương Lộ Tuyết cũng không hoài nghi gì nhiều. Nhưng cô lại nhớ lại ngay lập tức chuyện xảy ra ngày hôm đó với hắn, nghĩ đến cảnh thân thể của cô và hắn hòa lại làm một, rồi lại nhớ lại Diệp Lăng Phi lúc ấy, tự mình cảm thấy…
Trương Lộ Tuyết luôn muốn quên sạch từng chi tiết của ngày hôm đó. Nhưng giờ Diệp Lăng Phi lại nhắc lại, làm mặt mũi cô trở nên căm phẫn, cô trừng mắt, uất hận nói:
- Anh sớm đã giữ quá nửa cổ phần của Tân Á, hay chính là người chủ của tập đoàn, vậy tại sao anh cố tình làm những chuyện như vậy, chẳng nhẽ trốn trong bóng tôi thích thú vậy sao, tim anh rất đen tối, nên căn bản không dám lộ diện ra ngoài ánh sáng?
Diệp Lăng Phi nhăn mặt, hắn nhận thức được rằng mình đã lỡ mồm, đáng nhẽ không nên nhắc tới chuyện hôm đó. Hắn thừa hiểu chuyện ngày hôm đó như quả bom hẹn giờ, nói không chừng sẽ có ngày phát nổ một trận kinh thiên động địa.
Nhìn thấy sự tức giận không che giấu của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi chỉ còn biết cứng miệng nói tiếp:
- Tôi giữ 55% cổ phần của Tân Á như một kiểu đầu tư, nhìn thấy tiền đồ rộng mở của Tân Á mới quyết định bỏ tiền túi đầu tư vào. Nếu như ba cô không xảy ra chuyện thì tôi cũng không tự nguyện can thiệp vào chuyện của tập đoàn. Tôi đã từng ký hợp đồng với ba cô, nội dung là tôi sẽ không can thiệp vào công việc của tập đoàn mà hơn nữa tôi còn tích cực ủng hộ mọi quyết định của ông ấy, với điều kiện là tôi có thể tiếp tục giữ chức giám đốc phòng tổ chức. Ban đầu không phải cô cũng cảm thấy rất lạ là tại sao tôi có thể thích làm gì thì làm ở Tân Á hay sao, vậy bây giờ tôi có thể nói rõ với cô là người nắm số cổ phần kiểm soát tập đoàn chính là tôi, và tôi cũng kí hợp đồng với Trương Khiếu Thiên hay cũng chính là ba cô để ông có thể tiếp tục lãnh đạo tập đoàn, là cổ đông lớn thứ hai của Tân Á, về mặt nào đó ba cô hoàn toàn là người chiếm quyền lực tuyệt đối tại tập đoàn.
Mặc dù rất tức giận nhưng Trương Lộ Tuyết vẫn im lặng nghe Diệp Lăng Phi giải thích mà không hề ngắt lời hắn. Điều này làm Diệp Lăng Phi đối với Trương Lộ Tuyết càng có nhận thức sâu sắc hơn, hắn giờ càng lúc càng cảm thấy Trương Lộ Tuyết không phải chỉ là cô gái đẹp mà rỗng tuếch, chân dài óc ngắn. Có thể cái mà cô thiếu lúc này là một trợ thủ đắc lực, khiến cô nhanh chóng thích ứng với công việc quản lý của tập đoàn. Thậm chí hắn còn có ý nghĩ nếu Trương Lộ Tuyết thật sự có thể lãnh đạo tốt Tân Á theo như suy đoán của hắn thì nói không chừng cô sẽ là kì phùng địch thủ của Bạch Tình Đình.
Hắn chỉ nghĩ thầm như vậy, rồi hắn tiếp:
- Tôi biết, cô nhất định đang nghi ngờ tôi làm vậy với mục đích gì, kì thực rất dơn giản, tôi cần một công việc ở Tân Á, chỉ đơn giản như vậy thôi. Còn về quan hệ giữa tôi và ba cô thì tôi có thể bật mí cho cô biết rằng, thủ trưởng của ba cô là bạn của tôi.
Khi Diệp Lăng Phi nói ra câu này, Trương Lộ Tuyết không kìm được mà thốt lên kinh ngạc. Trương Lộ Tuyết thừa biết thủ trưởng của ba mình là ai, chính là người có chức quyền rất cao trong quân đội. Cô còn nhớ mình từng cùng cha đi gặp người này, lúc đó cô còn rất nhỏ, nhưng cô vẫn nhận thấy sự căng thẳng và bất an của cha mình, thậm chí sự căng thẳng của ông còn lây sang cả cô khiến cô bé Trương Lộ Tuyết ngày nào cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi. Trương Lộ Tuyết không thể nghĩ được rằng Diệp Lăng Phi và thủ trưởng cũ của ba mình là bạn bè. Cô giương ánh mặt phức tạp lên nhìn Diệp Lăng Phi, lòng thầm nghĩ không biết Diệp Lăng Phi rốt cuộc là người như thế nào.
- Chủ tịch Trương, cô đã rõ chưa, sở dĩ tôi mời John David tới chính là vì muốn ông ấy thay tôi quản lý tập đoàn, tiến hành cải cách cơ cấu hiện tại của Tân Á. Đương nhiên, yêu cầu của tôi cũng rất đơn giản, tôi hi vọng chủ tịch Trương có thể hiệp lực cùng ngài John David để thay đổi diện mạo mới cho tập đoàn. Đầu tiên, Tiền Thường Nam phải bị cắt chức, ông ta phải ra khỏi tầng lớp quản lý của tập đoàn, và chỉ có thể giữ lại chức vị như những cổ đông bình thường khác của tập đoàn.
Trương Lộ Tuyết nghe đến đây, đang định nói thì lại nghe tiếng Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Điều này không có gì phải tranh luận, đây là quyết định của tôi, chủ tịch Trương, cô chỉ có quyền bảo vệ ý kiến của mình.
- Diệp Lăng Phi, anh thật bá đạo!
Trương Lộ Tuyết căm phẫn nói
Diệp Lăng Phi cười ngang ngược, nói:
- Thứ hai, tôi hi vọng Trần Ngọc Đình có thể thay thế vị trí của Tiền Thường Nam, Trần Ngọc Đình là phó tổng do chính ba cô cất nhắc lựa chọn, bất luận là về năng lực hay nghiệp vụ chuyên môn đều không có vấn đề gì, quan trọng là cô ấy không có cổ phần ở Tân Á, nên không thể nuôi dưỡng hậu duệ của mình.
Trương Lộ Tuyết lạnh lùng nói:
- Anh là đại cổ đông, nói gì mà chẳng được.
Rồi cô lại tiếp:
- Anh còn gì muốn nói nữa không?
- Tạm thời chỉ có hai điều như vậy thôi. Tôi hi vọng ngài John David trong cuộc họp cổ đông sẽ thuật lại quyết định của tôi.
Trương Lộ Tuyết nói:
- Nếu anh không muốn nói gì nữa thì tôi nói.
Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi, chầm chậm nói:
-Tôi sẽ không làm chủ tịch hội đồng quản trị nữa, tôi muốn rời khỏi tập đoàn Tân Á.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #506


Báo Lỗi Truyện
Chương 506/1599