Chương 423: Bữa cơm Đường gia thật khó nuốt


Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đến trước cửa nhà Đường Hiểu Uyển, Đường Hiểu Uyển lại lo lắng nhìn Diệp Lăng Phi, lo không biết trong lòng Diệp Lăng Phi đang có suy nghĩ gì.
Diệp Lăng Phi mỉm cười với Đường Hiểu Uyển nói:
- Anh không vấn đề gì đâu, chỉ sợ bố em nhìn anh thấy chướng mắt mà không vui thôi!
- Sẽ không đâu, nói thế nào thì Diệp đại ca cũng đã cứu em, bố em sẽ không gây khó dễ với Diệp đại ca đâu!
Đường Hiểu Uyển vừa nói vừa rút chìa khóa mở cánh cửa chống trộm bên ngoài.
Vừa bước vào cửa, Đường Hiểu Uyển liền xông vào nhà nói lớn:
- Diệp đại ca đến rồi!
Mẹ của Đường Hiểu Uyển ở trong nhà bếp sau khi nghe được âm thanh liền túm váy chạy ra phòng khách, nhiệt tình nói:
- Diệp tiên sinh, cậu đến rồi, Hiểu Uyển, mau lấy dép cho Diệp tiên sinh!
- Bác gái, đây là chút quà biếu bác, cháu cũng không biết đem cái gì cả, chỉ mua hai hộp Não Bạch Kim mang đến thôi.
Mẹ của Đường Hiểu Uyển nhận lấy Bạch Não Kim mà Diệp Lăng Phi mua đem đến, nói:
- Diệp tiên sinh, cậu đến sao lại còn mang theo quà cáp nữa, xem con bé Hiểu Uyển kìa, không biết ăn nói gì cả. Bác đã nói Đường Hiểu Uyển mời cháu đến ăn cơm, không cần đem cái gì đến cả.
Đường Hiểu Uyển vừa ngồi xổm trên nền nhà, cô vừa lấy dép của Diệp Lăng Phi đặt trên kệ dép bên cạnh cửa, nghe mẹ mình nói vậy cô đứng lên nói:
- Mẹ, con đã nói với Diệp đại ca rồi, là anh ấy muốn mua thôi, không liên quan đến con!
- Con bé này cũng thật là, người ta cứu con còn không chịu cảm ơn người ta lại còn đi trách móc người ta!
Mẹ Đường Hiểu Uyển cười nói:
- Được rồi, Hiểu Uyển. Bố con đang đánh cờ với Thái Hạo ở trong phòng, con cũng dẫn Diệp tiên sinh qua đó đi, mẹ ở đây không cần con giúp đâu, con bồi Diệp tiên sinh là được rồi!
- Ừm!
Đường Hiểu Uyển đáp. Sau đó chu môi nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, nghe thấy rồi chứ, mẹ em trách em, anh lần sau có tới nhớ đừng có mua nữa gì đó, tránh phải để cho mẹ mắng em!
- Con bé này. Đi, đi, đừng có nói bậy nữa!
Mẹ Đường Hiểu Uyển nhìn thấy Đường Hiểu Uyển ở đây tào lao đẩy Đường Hiểu Uyển một cái đi ra ngoài.
Đường Hiểu Uyển kéo cánh tay Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng bên phải. Nhà của Đường Hiểu Uyển có hai phòng khách, khoảng hơn tám mươi mét vuông. Diện tích căn phòng lớn đó lớn hơn phòng của Đường Hiểu Uyển chí ít cũng phải gấp đôi, Đường Hiểu Uyển kéo Diệp Lăng Phi đến căn phòng lớn đó. Vừa đẩy cửa ra nhìn, Diệp Lăng Phi nhìn thấy Thái Hạo mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần dài đen đang chơi cờ tướng với Đường Hưng Cường.
Đường Hưng Cường và Thái Hạo rõ ràng nghe tiếng ngoài phòng khách, nhưng hai người đó lại chỉ chơi cờ tướng, hầu như không muốn có ý chào Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi là người thế nào chứ, vừa nhìn thấy tình thế này liền biết là Đường Hưng Cường không hài lòng về mình, chỉ là không tìm được lý do từ chối thích hợp nên mới làm bộ mặt không quan tâm mấy.
- Bố, Diệp đại ca đến rồi!
Đường Hiểu Uyển nhìn thấy bố mình với bộ dạng không hoan nghênh Diệp Lăng Phi. Trong lòng tiểu nha đầu này có chút không hài lòng, cô cố ý hét to lên, Đường Hưng Cường cầm lấy con cờ nghiêng mặt nhìn Diệp Lăng Phi đứng bên cạnh Đường Hiểu Uyển, nói lấy lệ:
- Diệp tiên sinh đến rồi à, tìm chỗ ngồi đi!
Ngữ khí của ông ta giống như nhìn thấy một người xa lạ vậy, bộ dạng không hề có chút hoan nghênh gì cả.
Còn Thái Hạo lại quay đầu qua nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Giám đốc Diệp, anh đến trễ rồi, tối đã đến từ sớm kìa!
- Tiểu Thái, nước này bác chiếu tướng cháu rồi nha!
Đường Hưng Cường xuống nước cờ, cười nói với Thái Hạo:
- Bác xem thử lần này cháu giải vây thế nào đây!
Thái Hạo nhíu mày nhìn, có vẻ như đang suy nghĩ. Một lát sau nói:
- Bác trai, nước cờ này của bác thật hay, cháu thật sự phải suy nghĩ kĩ rồi!
Đường Hiểu Uyển nhìn thấy thế cục như thế này lấy tay kéo cánh tay Diệp Lăng Phi nói:
- Diệp đại ca, qua phòng của em đi, em cho anh xem album của em, ừm, còn có ảnh lúc nhỏ nữa đó!
Đường Hưng Cường vừa nghe đã nhíu mày lại, không vui nói:
- Hiểu Uyển, con là con gái trong nhà, cù cưa cù nhằng gì thế hả. Không nhìn thấy tiểu Thái ở nhà ta sao, con không thể nói chuyện với tiểu Thái nhiều hơn chút sao, cứ chơi cùng với những người nào đó, con không sợ người khác sẽ nói lời hiềm khích hả?
- Bố, sao bố lại có thể nói như vậy!
Đường Hiểu Uyển vừa nghe cũng không vui nói:
- Lần này cũng may mà Diệp đại ca cứu con, mẹ mời Diệp đại ca đến nhà mình ăn cơm, con đương nhiên phải ở cùng anh ấy rồi!
Đường Hiểu Uyển nói xong lại quay qua nhìn Thái Hạo hừ lạnh nói:
- Diệp đại ca lại không giống như người nào đó, chỉ luôn đến làm phiền người khác, bố muốn chơi cờ với anh ta thì hai người cứ chơi tiếp đi, con không nói chuyện với anh ta đâu!
- Ngữ khí của Đường Hiểu Uyển khiến cho Đường Hưng Cường sa sầm nét mặt xuống, ông ta hừ lạnh nói:
- Hiểu Uyển, con càng ngày càng không nghe lời rồi đó, bố thấy đều là con ở công ty bị người ta xử hư hết rồi, sau này tốt nhất là con nên đổi công ty đi, bố thật không muốn con gái của mình bị người ta nói ra nói vào, vậy thì mặt mũi nố biết chui vào đâu chứ!
Đường Hưng Cường đó rõ ràng chẳng phải không giữ thể diện cho Diệp Lăng Phi đó sao, trước mặt Diệp Lăng Phi mà còn trách tội Đường Hiểu Uyển, trong hàm ý có đụng đến Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cười lạnh trong bụng:
- Tôi vốn chẳng muốn gây chuyện với ông, nhưng ông lại gây chuyện với tôi trước, thật là một người đàn ông không biết sống chết thế nào mà!
Ở đây Thái Hạo là người vui nhất, hắn tận mắt nhìn thấy Đường Hưng Cường không giữ thể diện cho Diệp Lăng Phi thầm đắc ý trong bụng.
Sắc mặt của Đường Hiểu Uyển cũng trở nên khó coi, có thế nào cô cũng không nghĩ bố mình lại làm như vậy, như vậy chính là gây khó dễ cho Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển vừa định mở miệng cãi với bố vài câu thì nghe Diệp Lăng Phi ở đằng sau cười ha ha nói:
- Bác Đường, câu này nói rất hay, cháu cũng cho là thế, mấy năm gần đây làm việc gì cũng không thể để người ta nói ra nói vào sau lưng, đặc biệt là làm đàn ông như chúng ta càng phải chú trọng đến hành vi của mình. Chẳng có câu người xưa nói rất hay đó sao, "nếu không muốn người khác biết được trừ phi mình không làm". Việc này đã làm rồi thì đừng mong hy vọng không có ai biết, bác Đường, bác nói có đúng không?
Đường Hưng Cường biến sắc, hắn quay lại nhìn Diệp Lăng Phi, nhìn thẳng Diệp Lăng Phi nói:
- Cậu nói gì, nói rõ xem!
- Bác Đường, cháu nghĩ cháu không cần thiết phải nói rõ quá, chúng ta đều là đàn ông, những việc đàn ông làm đều là những chuyện vạch trần rõ như vậy, có đáng để cháu phải nói rõ không?
Diệp Lăng Phi bị Đường Hưng Cường xúc phạm, nếu không phải có chướng ngại Đường Hiểu Uyển, hắn tuyệt đối sẽ không giữ thể diện cho Đường Hưng Cường đâu, nhưng Diệp Lăng Phi lo Đường Hiểu Uyển sẽ chịu tổn thương nên mới không nói ra, chỉ là cười cười nói:
- Bác Đường, bác chơi cờ tiếp đi, cháu không làm phiền nữa!
Diệp Lăng Phi nói xong quay người bước ra ngoài. Đường Hiểu Uyển quýnh lên vội vàng đuổi theo.
- Diệp đại ca, Diệp đại ca!
Đường Hiểu Uyển trong phòng khách kéo tay Diệp Lăng Phi lại, miệng nói không ngớt:
- Diệp đại ca, anh đừng có giận, em nghĩ có thể là bố em... !
Đường Hiểu Uyển nghĩ một hồi lâu cũng không thể nghĩ ra được cái cớ nào hay cả.
Mẹ Đường Hiểu Uyển cũng từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy cảnh này thắc mắc hỏi:
- Chuyện gì thế này?
- Bác gái, không có gì đâu!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Chỉ là lúc nãy nhìn thấy bác trai đang chơi cờ ở trong, cháu không muốn làm phiền nên định ra ngoài đi dạo.
- Ồ, vậy à!
Mẹ Đường Hiểu Uyển tưởng thật là vậy cười nói:
- Vậy cũng được, bảo Hiểu Uyển đi cùng Diệp tiên sinh cũng được!
Nói xong mẹ của Đường Hiểu Uyển lại quay người bước vào trong nhà bếp tiếp tục bận việc.
Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói chỉ là muốn đi dạo thì mới thấy nhẹ nhõm trong lòng. Cô kéo tay Diệp Lăng Phi đến phòng ngủ của mình, trái tay khóa cửa phòng lại, sau đó thở dài một cái nhìn Diệp Lăng Phi cười ha ha.
- Tiểu nha đầu có gì buồn cười chứ, có phải là muốn xem anh khó xử?
Diệp Lăng Phi cốc đầu Đường Hiểu Uyển một cái, đến trước vi tính của Đường Hiểu Uyển ngồi trên ghế vi tính dang rộng hai chân ra, nói:
- Anh cũng không biết sao lại đắc tội với bố em, tóm lại là bố em nhìn thấy anh liền không vui, hây, anh thấy sau này anh không đến nữa thì tốt hơn!
Đường Hiểu Uyển cười ha ha đến trước mặt Diệp Lăng Phi, mông cô dựa vào bàn vi tình, đối mặt với Diệp Lăng Phi cười nói:
- Diệp đại ca, em thấy sắc mặt của bố em đã thay đổi rồi!
- Sao thế, bố em giận anh, em còn vui được?
Diệp Lăng Phi cố ý hỏi.
- Không phải, không phải, là em xưa rày chưa bao giờ nhìn thấy sắc mặt của bố em trở nên khó coi như vậy!
Đường Hiểu Uyển vội vàng giải thích.
- Em không ngờ mấy câu đó của Diệp Lăng Phi lại có thể khiến bố em không nói được gì hơn!
- Đó là vì anh đang nói đạo lý!
Diệp Lăng Phi không nói nguyên nhân thật sự mà khiến cho Đường Hưng Cường biến đổi sắc mặc chỉ vì mấy câu nói đó của Diệp Lăng Phi, hắn không muốn Đường Hiểu Uyển buồn sầu. Diệp Lăng Phi vỗ đùi mình gọi Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, qua đây ngồi!
Đường Hiểu Uyển nhích mông quay người lại ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ôm chặt Đường Hiểu Uyển hỏi:
- Hiểu Uyển, em thật không bị thương sao?
Đường Hiểu Uyển rất thích cảm giác được Diệp Lăng Phi ôm vào lòng, cô càng phát giác ra rằng chỉ cần bên cạnh có Diệp Lăng Phi, mình không cần phải sợ gì cả, sau khi trải qua một số chuyện, cảm giác đó trong lòng Đường Hiểu Uyển càng trở nên mãnh liệt hơn.
Hai tay cô đặt giữa hai đùi, miệng ừm một tiếng. Đôi mắt thanh tú trong vắt như nước nhìn Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng ỏi:
- Diệp đại ca, anh cũng không sao chứ?
- Anh đương nhiên là không sao rồi, em xem anh có giống có chuyện không?
Tay phải Diệp Lăng Phi nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé của Đường Hiểu Uyển, vừa quay đầu lại đối mặt nhìn Đường Hiểu Uyển, thì nhìn thấy Đường Hiểu Uyển ngước mặt lên và nhắm mắt lại, chiếc miệng nhỏ xinh chu lên, hoàn toàn là một tư thế chuẩn bị hôn.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #423


Báo Lỗi Truyện
Chương 423/1599