Chương 387: Phòng Tổ Chức thành “Phòng Mỹ Nữ”


Sáng sớm Chu Hân Mính liền chạy tới bệnh viện, hai cảnh sát đã trông coi cả đêm nói với Chu Hân Mính nữ nhân kia đã tỉnh lại, chỉ là thân thể hết sức suy yếu.
Chu Hân Mính để cho hai cảnh sát này trở về nghỉ ngơi, nàng lại đổi hai cảnh sát khác phụ trách bảo vệ. Chu Hân Mính lo lắng Diệp Phong sẽ không từ bỏ ý đồ, vậy SuSan (Tô San) ở lại trong bệnh viện sẽ rất nguy hiểm.
Nếu như người khác nói Diệp Phong là một ông trùm buôn thuốc phiện lớn, Chu Hân Mính trong lòng sẽ hoài nghi, nhưng lời này là từ trong miệng Diệp Lăng Phi nói ra, vậy tình huống sẽ không giống nhau, Chu Hân Mính tin tưởng Diệp Lăng Phi không phải một nam nhân ăn nói lung tung, nếu như Diệp Lăng Phi không có tám phần chắc chắn, Diệp Lăng Phi sẽ không nói với mình.
Chu Hân Mính đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy SuSan nằm trên giường bệnh, tay phải đặt ở bên giường, từ bình truyền dịch treo phía trên, dung dịch không ngừng truyền vào cơ thể SuSan qua dây truyền.
Chu Hân Mính kéo một cái ghế, ngồi ở đầu giường SuSan. Khuôn mặt xinh đẹp của SuSan đã bị băng gạc che khuất hơn nửa, Chu Hân Mính hơi thở dài một chút, trong lòng dâng lên sự đồng cảm đối với cô gái ngoại quốc này.
- Chúng tôi đã thông báo cục cảnh sát quốc tế ở Bắc Kinh, bọn họ đang liên lạc với tổng bộ cảnh sát quốc tế.
Chu Hân Mính lấy ra cuốn số ghi chép mang theo bên người, lấy bút ghi chép, nói:
- Cô có chuyện gì muốn nói với chúng tôi, tôi sẽ nhớ kĩ, nếu như cô cần gì, cũng có thể nói cho tôi biết. A, tôi quên giới thiệu, tôi là Chu Hân Mính, là đội trưởng đại đội cảnh sát của thành phố Vọng Hải.
Chu Hàn Minh nói xong, nhìn SuSan nằm ở trên giường bệnh, phát hiện SuSan chỉ là chớp chớp đôi mắt xinh đẹp của nàng, cũng không muốn nói chuyện. Chu Hân Mính trong lòng cảm thấy kì quái. Tuy nói tiếng anh của mình chỉ bình thường, nhưng ít ra nàng cho rằng vừa rồi dùng tiếng anh nói rõ thân phận của mình, SuSan hẳn là có thể hiểu được. SuSan là cảnh sát quốc tế, sẽ phải biết tiếng anh, nếu không sẽ không có cách nào liên lạc với tổ chức cảnh sát quốc tế ở quốc gia khác. Tiếng Anh là ngôn ngữ thông dụng trên thế giới, ở tổng bộ cảnh sát quốc tế là ngôn ngữ chính thức, trên cơ bản cảnh sát quốc tế đều sẽ biết hai loại ngôn ngữ trở lên.
Chu Hân Mính lại thở dài một hơi, nàng nhìn thấy SuSan đối với cảnh sát TQ cũng không tín nhiệm nhiều. Nói vậy SuSan không muốn nói chuyện với mình. Chu Hân Mính đã từ chỗ Diệp Lăng Phi biết được sơ qua về chuyện này, phân tích của Diệp Lăng Phi làm cho Chu Hân Mính cảm thấy mình không cần phải hỏi SuSan. Nàng khép lại cuốn sổ ghi chép. Đứng lên, nói với SuSan:
- Cô nghỉ ngơi đi, cảnh sát chúng tôi sẽ bảo vệ sự an toàn của cô, tôi nghĩ rất nhanh bên Bắc Kinh sẽ có tin tức truyền đến.
Chu Hân Mính xoay người, mới vừa mở cửa phòng bệnh, chợt nghe tiếng hỏi thăm yếu ớt của SuSan:
- Thủ trưởng của tôi đâu rồi?
- Xin lỗi, khi chúng tôi chạy tới, Vi Đức Lí (Houedry) tiên sinh đã chết.
Chu Hân Mính nói xong, đi ra khỏi phòng bệnh. Nàng không biết SuSan cùng cảnh sát quốc tế gọi là Vi Đức Lí kia cái gì quan hệ, có lẽ là đồng nghiệp, có lẽ là tình nhân... . , mặc kệ như thế nào. Chu Hân Mính đều tin tưởng giờ phút này tâm tình của SuSan nhất định rất thống khổ.
Chu Hân Mính đi về đại đội cảnh sát, đêm qua, đồng sự bộ kĩ thuật suốt đêm làm việc, từ máy thu hình giám sát trong bệnh viện kia lấy hình vẻ tên côn đồ cầm khảm đao xông vào bệnh viện rồi tiến hành xử lý, tiến hành so sánh kiểm tra hệ thống dân cư của cảnh sát, từ đó xác định thân phận của hơn mười người trẻ tuổi này.
Chu Hân Mính ngồi ở trước bàn công tác, mờ ra máy tính, đem tư liệu có liên quan đến những người trẻ tuổi kia mà đồng sự bộ kĩ thuật đưa tới mở ra.
Phùng Lượng, nam, mười tám tuổi. Từng có tiền án ẩu đả đã bị xử lý;
Tiếu Dư. Nam, mười bảy tuổi. Từng vì đả thương người khác mà phải vào trại giáo dưỡng,
Chu Hân Mính xem hết tư liệu mười mấy người trẻ tuổi này xong, xoa huyệt thái dương, tự hỏi. Từ tư liệu này mà xem, thanh niên cầm khảm đao xông vào bệnh viện chém người đều là một số kẻ từng có tiền án, có một số còn chưa trưởng thành, cũng đã nhiều lần phạm tội. Từ tư liệu này, không thể nghi ngờ mấy thanh niên này đều là tay chân của một số kẻ có địa vị, chỉ sợ cho dù bắt những người tuổi trẻ này cũng không dễ làm cho những người trẻ tuồi này khai báo tới là ai sai khiến.
Chu Hân Mính đau đầu nhất chính là chuyện đại đa số những người này đều là chưa thành nhân, những người trẻ tuổi này đang đứng ở một giai đoạn không sợ trời, không sợ đất, hơn nữa còn là nhiều lần ra vào cục cảnh sát, tuổi còn nhỏ đã lăn lộn thành những kẽ lọc lõi.
Những người tuồi trẻ này rất kín miệng, trong lòng bọn họ biết cho dù rơi vào trong tay cảnh sát nhiều nhất chỉ là phạt hình sự, mà bởi vì là chưa thành nhân, chỉ là giáo dục bắt buộc trong trại giáo dưỡng, nhưng nếu nói ra lão đại của bọn họ, vậy bọn họ nhất định phải chết, bởi vậy, đối phó những người trẻ tuổi này so với đối phó với lão đại hắc đạo còn khó khăn hơn.
Chu Hân Mính cảm thấy đau đầu, nàng không tự chủ cầm lấy điện thoại, gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính không biết từ lúc nào đã có thói quen cùng Bạch Tình Đình giống nhau, gặp phải chuyện khó giải quyết, liền nghĩ tới Diệp Lăng Phi.
Khi Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Chu Hân Mính, hắn mới vừa đến công ty, đang trên đường đi làm, Diệp Lăng Phi cũng nhận được điện thoại của Dã Thú. Dã Thú nói với Diệp Lãng Phi, giữa trưa hôm nay hắn cùng Dã Lang sẽ đến thành phố Vọng Hải. Đương nhiên, Dã Thú nói là mình cùng Dã Lang tới đây chỉ là muốn tới xem công ty bảo an một chút, cũng không có ý nghĩ khác. Nhưng Diệp Lăng Phi lại tin tưởng Dã Thú cùng Dã Lang — nhất định là nghĩ muốn đem việc kinh doanh chuyển đến thành phố Vọng Hải, đem thànhphố Vọng Hải thành lập thành một cái trụ sở khác của Lang Nha, đến khi gặp phải sự ráo riết của cảnh sát Nước Anh, cả tổ chức Lang Nha sẽ lập tức chuyển đến TQ.
Diệp Lăng Phi biết hai tên Dã Thú cùng Dã Lang này sở dĩ không nói cho mình, chắc là bởi vì mình đã thoát ly tổ chức Lang Nha, bọn họ không muốn làm cho mình dính dáng vào trong tổ chức Lang Nha nữa.
Diệp Lăng Phi nói với Dã Thú, có thể đến thành phố Vọng Hải, nhưng tuyệt đôi không cho phép ở thành phố Vọng Hải làm xằng làm bậy, nếu không, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua Dã Thú. Dã Thú liền há miệng, hô lên:
- Lão đại, anh cứ yên tâm đi, có anh ở đây, em còn không đàng hoàng được sao?
Diệp Lăng Phi chưa nói muốn đi đón hai người này, đã cúp điện thoại. Khi mới vừa đến công ty, liền nhận được điện thoại của Chu Hân Mính gọi tới. Diệp Lăng Phi không đợi Chu Hân Mính nói, đã đoán được bốn năm phần. Hắn biết sáng sớm hôm nay Chu Hân Mính đi ra ngoài, chắc là bởi vì vụ án ngày hôm qua.
Chờ Chu Hân Mính vừa nói, quả nhiên bởi vì vụ án tập kích cảnh sát quốc tế đêm qua.
- Đồng sự của em đã đem tư liệu của tên côn đồ xông vào bệnh viện điều tra ra, mấy tên côn đồ đó nhìn bóng lưng không phải người của 3K hay là Phủ Đầu Bang. Nhưng đều là một số thanh niên có tiền án, trong đó còn có tám tên tuổi chưa đủ mười tám tuổi, chưa đủ tuổi thành niên.
Chu Hân Mính nói,
- Chuyện này không dễ làm, cho dù đem đám trẻ tuôi này bắt lại, chỉ sợ cũng không cách nào tra được là ai sai khiến bọn họ!
- Chuyện này giao cho anh làm đi. Em đem tư liệu những người đó gửi cho anh!
Diệp Lăng Phi nói,
- Anh dùng biện pháp của anh giúp em giải quyết!
Chu Hân Mính biết thủ đoạn của Diệp Lăng Phi, nàng lo lắng nói:
- Anh đừng làm ra chuyện quá phận, không nên quên thân phận hiện tại của anh!
- Yên tâm. Anh biết phải làm gì!
Diệp Lăng Phi cười nói,
- Anh có người tới giúp đỡ, vốn anh còn nghĩ muốn đuổi bọn họ đi, hiện tại xem ra, là lúc cần phải dùng đến bọn họ.
- Người của anh muốn tới?
Chu Hân Mính cảm thấy đau đầu, nàng biết cái gọi là người giúp đỡ của Diệp Lăng Phi đều là những người như thế nào, chẳng lẽ thật muốn để cho bọn họ tham dự vào chuyện này, vậy chẳng phải là lại có nhiều hơn một số nhân tố không yên định.
- A a. Yên tâm đi, anh cam đoan tuyệt đối sẽ không để xảy ra bất cứ phiền toái gì. Em phải biết rằng, chúng ta muốn giải quyết những người này, thật sự rất dễ dàng.
Diệp Lăng Phi cười nói,
- Được rồi. Em không cần lo lắng, ngoan ngoãn đem tư liệu những người đó chuyển đến phòng làm việc của anh. Hân Mính bảo bối, anh cam đoan một lần nữa anh sẽ không làm cho mọi chuyện trở nên nhiễu loạn.
Chu Hân Mính không có biện pháp gì, đành phải gật đầu, nói:
- Em sẽ gửi tài liệu tới, chờ anh trên QQ nhé, nói cho em biết.
- Ok, không thành vấn đề!
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, lúc này mới đi tới phòng làm việc của mình. Mới vừa đi đến cửa phòng mình, liền nhìn thấy trong gian phòng sát vách phòng mình vốn không đóng cửa, Trịnh Khả Nhạc đang chỉ đạo vài tên viên chức khiêng bàn công tác vào.
- Chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi không đi vào phòng làm việc của mình. Mà đi tới trước mặt Trịnh Khá Nhạc, nghiêng đầu nhìn vào bên trong. Liền nhìn thấy trong đó đã sắp đặt bàn trà, ghế sa lon, trên cửa sổ vốn không có rèm, cũng đã lắp đặt cửa chớp bằng mành.
Trịnh Khá Nhạc mặc một bộ đồ công sở, cổ áo lộ ra áo sơmi màu trắng. Mái tóc phiêu dật của nàng xõa trên vai, nhìn từ bên cạnh, có thể nhìn thấy rõ ràng những đường cong tuyệt đẹp trên thân hình Trịnh Khả Nhạc.
Nghe được thanh âm của Diệp Lăng Phi, Trịnh Khả Nhạc chuyển hướng Diệp Lăng Phi, nụ cười nhẹ nhàng làm người khác cảm thấy xao động.
- Giám đốc Diệp, em đang bố trí phòng làm việc của phó giám đốc Trương.
- Phó giám đốc Trương?
Diệp Lăng Phi sửng sốt, nói:
- Sao tôi không biết có một Phó giám đốc Trương muốn chuyển phòng làm việc đến phòng tổ chức chúng ta nhỉ, là Phó giám đốc Trương của ngành nào vậy?
- Phó giám đốc Phòng tổ chức -Trương Lộ Tuyết!
Trịnh Khả Nhạc nói,
- Trương tổng giám đốc không nói với anh sao, từ hôm nay trở đi, Trương tiểu thư muốn đảm nhiệm phó giám đốc ở phòng tổ chức, học tập theo giám đốc Diệp ngài.
Diệp Lăng Phi vừa nghe, trong lòng thầm buồn cười. Thầm nghĩ:
- Trương Khiếu Thiên này cũng là một người rất có ý tứ, hắn muốn cho con gái của mình đến phòng tổ chức, làm tốt quan hệ với mình, như vậy chỉ cần được mình toàn lực ủng hộ, Trương Lộ Tuyết sẽ dễ dàng tiếp quản chức vị của Trương Khiếu Thiên. Suy nghĩ này đúng là rất tốt, cũng không biết Trương Lộ Tuyết kia có thật sự như vậy hay không.
Diệp Lăng Phi gật đầu, cũng không nhiều lời, hắn vừa mới quay người đi, chợt nghe đến Trịnh Khả Nhạc nói ở sau lưng Diệp Lăng Phi:
- Giám đốc Diệp, không lâu sau, em cũng sẽ đến phòng tổ chức.
Diệp Lăng Phi vừa nghe những lời này, lại quay người lại, nhìn Trịnh Khả Nhạc từ trên xuống dưới, nhìn Trịnh Khả Nhạc vẻ mặt khó hiểu. Nàng cũng nhìn xuống quần áo chính mình, nàng mặc đồng phục nhân viên tập đoàn Tân Á, cũng không có gì không thỏa đáng.
- Giám đốc Diệp, em mặc quần áo này có chuyện sao?
Trịnh Khả Nhạc hỏi.
Diệp Lăng Phi hơi gật đầu, nói:
- Tôi chỉ thấy kì quái sao cô cũng tới phòng tổ chức, chẳng lẽ phòng tổ chức thành chiếc bánh ngọt rồi sao, tất cả mọi người đều muốn vào phòng tổ chức. Nếu như các cô đều tới đây, tôi đây hay là đến ngành khác thôi, đừng đem phòng tổ chức để cho trở thành "bộ mỹ nữ", mỹ nữ trong tập đoàn đều đến phòng tổ chức. Chỗ này của tôi đã có một Từ Oánh, lại thêm đại mỹ nữ như cô, cô nói người của ngành khác còn không chen nhau đi vào phòng tổ chức của tôi sao, ngẫm lại thật phiền não, như vậy tôi nên rời khỏi phòng tổ chức sớm một chút thì tốt hơn.
Khì khì!
Trịnh Khả Nhạc không nhịn được nở nụ cười, Trịnh Khả Nhạc này thường ngày ở trong tập đoàn Tân Á rất ít cười, chỉ là cười với Diệp Lăng Phi mấy lần, Trịnh Khả Nhạc này cười, vừa vặn đem nam viên chức kia vừa đi qua cửa làm cho mê hoặc, lúc ấy nam viên chức kia liền cảm thấy tâm thần xao động, trong lòng thầm nghĩ nói:
- Nếu ta có thế tìm được bà xã như vậy. Cho dù chết cùng đáng giá.
Diệp Lăng Phi cũng cảm giác bộ dáng Trịnh Khả Nhạc cười lên rất xinh đẹp, hắn cũng đã đề cập qua với Trịnh Khả Nhạc về vấn đề này. Diệp Lăng Phi cho rằng Trịnh Khả Nhạc nên bảo trì tươi cười nhiều hơn, như vậy mới có thể làm cho người ta cảm giác thân mật. Trịnh Khả Nhạc vốn lớn lên rất đẹp, là cái loại xinh đẹp lạnh lùng làm cho người ta không dám đến gần, chỉ là vẻ lạnh lùng của Trịnh Khả Nhạc ở trong tập đoàn Tân Á. Làm cho nam nhân có hảo cảm với Trịnh Khả Nhạc căn bản không dám tới gần.
Chỉ là Trịnh Khả Nhạc phản bác nói mình không cần phải cười với những nam nhàn làm nàng cảm giác khó chịu này, nói chung nàng cảm giác nam nhân không có mấy người là thứ tốt. Từ sau khi chia tay với bạn trai đã yêu nhau hai ba năm, Trịnh Khả Nhạc càng thêm cảm giác nam nhân trên thế giới này rất dối trá, nàng không muốn đối mặt vói những nam nhân dối trá này.
Diệp Lăng Phi lúc ấy liền ầm ĩ lên. Nói:
- Ta nói Khả Nhạc này, tôi cùng là nam nhân. Cò hẳn là chú ý cảm thụ của tôi chứ.
- Anh là ngoại lệ.
Trịnh Khả Nhạc cười hì hì nói.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy Trịnh bộ dáng Khả Nhạc cười lên mê người làm cho tên nam viên chức kia ngốc ngốc đứng ở cửa, hắn nói với Trịnh Khả Nhạc:
- Khá Nhạc, tôi nói sai đâu, cô xem cô vừa cười, người ta liền choáng váng. Tôi thấy nếu cô sinh ở thời cổ đại, vậy cái danh hồng nhan họa thủy không phải cô cũng không được.
Trịnh Khả Nhạc lập tức nghiêm mặt, nói với tên nam viên chức kia:
- Mau làm việc đi. Để khi Trương tiểu thư đi tới, nếu không bố trí xong, Trương tiểu thư nổi giận lên, cẩn thận tiền thưởng tháng này của anh.
Nam viên chức kia không dám nhìn nữa, vội vã chạy đi rời khỏi cửa. Trịnh Khả Nhạc nhìn nam viên chức kia rời đi, lại xoay người, quay mặt về phía Diệp Lăng Phi, cái miệng nhỏ nhắn kiều diễm kia hé ra, mang theo ngữ khí oán giận nói:
- Giám đốc Diệp, anh lại nói ai vậy, sao em lại thành hồng nhan họa thủy, khụ, quên đi, em biết không nói được anh. Chờ sau khi em đến phòng tổ chức. Em sẽ đàng hoàng trốn ở trong phòng làm việc vậy!
- Khả Nhạc, nói thật à. Sao em lại đến phòng tổ chức, chẳng lẽ Trương tổng giám đốc bên kia không muốn cô làm thư ký nữa sao?
Diệp Lăng Phi nhích lại gần tới bên cạnh Trịnh Khả Nhạc, hạ giọng nói:
- Có phải cô rất cái kia hay không, Trương tổng giám đốc là nam nhân tốt đó nha!
- Anh... . !
Trịnh Khả Nhạc hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nếu đổi thành nam nhân khác dám nói như vậy, Trịnh Khả Nhạc đã sớm mặt lạnh như băng, mắng cho không để lại bất cứ cái mặt mũi gì. Nhưng Trịnh Khả Nhạc lại đã quen với phương thức nói chuyện của Diệp Lăng Phi, quan trọng hơn chính là bởi vì lúc đầu Diệp Lăng Phi đã từng giúp nàng, nếu như không có Diệp Lăng Phi, Trịnh Khả Nhạc không thể nghĩ được hiện tại chính mình sẽ biến thành bộ dáng gì nữa. Nguyên nhân chính là như vậy, Trịnh Khá Nhạc mới vẻn vẹn chỉ trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi một cái, trong miệng nói:
- Em mới không phải cái loại người đó!
- Vậy em nói tại sao em muốn đến phòng tổ chức?
Diệp Lăng Phi hỏi tiếp.
- Bởi vì Trương tiểu thư muốn đến phòng tổ chức đảm nhiệm phó giám đốc, mà Trương tổng giám đốc để cho em đảm nhiệm trợ lý Trương tiểu thư, về phần Trương tổng giám đốc, lại tuyển dụng một thư ký mới.
Khi Trịnh Khả Nhạc nói lời này, ngữ khí rõ ràng có chút bất mãn. Diệp Lăng Phi nhìn ra bất mãn trong lòng Trịnh Khả Nhạc, nói vậy trong này còn có chuyện, hắn a a cười nói:
- Khả Nhạc, nếu không đến phòng làm việc của tôi tâm sự đi.
Trịnh Khả Nhạc nhìn thoáng qua phòng làm việc bố trí đã không sai biệt lắm, gật đầu. Diệp Lăng Phi ngồi ở trên ghế của mình, bảo Trịnh Khả Nhạc ngồi trên ghế sa lon. Hắn mở máy tính ra, chờ máy tính khởi động, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Khả Nhạc, tôi thấy trong bụng cô có oán khí, vậy cũng không tốt a.
Trịnh Khả Nhạc nhìn thấy trong gian phòng chỉ có hai người nàng với Diệp Lăng Phi, tức giận nói:
- Giám đốc Diệp anh nói cho em một câu công bằng, em nơi nào giống như cô gái tham luyến hư vinh. Dựa vào cái gì mà đem em hạ chức chứ, em làm việc cũng không phải không tốt, hừ, em thấy chính là Trương Lộ Tuyết kia nhìn em không vừa mắt. Ngày thứ nhất đến công ty nhìn thấy em, liền dùng cái loại ánh mắt này nhìn em, giống như em cùng cha có chuyện gì vậy. Trương tổng giám đốc đã lớn tuổi như vậy, chẳng lẽ em có thể coi trọng ông ta, cho dù em nghèo, em cũng sẽ không coi trọng một ông già, nghĩ đến đã thấy buồn nôn rồi.
Diệp Lăng Phi cười nghe Trịnh Khả Nhạc tố khổ ở bên cạnh, chắc là tại tức giận Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi ngẫm lại cũng đúng. Trương Lộ Tuyết này vừa nhìn thấy bên cạnh cha mình có như vậy một thư ký mỹ nữ vóc người sợi cảm như vậy, khó tránh khỏi suy nghĩ về phương diện đó, cho dù tạm thời không có vấn đề gì, Trương Lộ Tuyết cũng lo lắng sau này sẽ có chuyện gì. Chắc là Trương Lộ Tuyết đề nghị với Trương Khiếu Thiên chuyện này, Trương Khiếu Thiên cưng chiều nữ nhi, để cho Trịnh Khả Nhạc làm trợ lý của Trương Lộ Tuyết. Từ thư ký tổna giám đốc đến trợ lý phó giám đốc, Trịnh Khả Nhạc trong lòng khó tránh khỏi tức giận.
Nhìn bộ dáng Trịnh Khả Nhạc thở hổn hển, Diệp Lăng Phi đứng lên, tới máy lọc nước, rót hai chén nước, bưng chén nước tới trước mặt Trịnh Khả Nhạc, một chén đặt ở trước mặt Trịnh Khả Nhạc, nói:
- Uống ngụm nước đã. Sau đó lại nói tiếp.
Trịnh Khả Nhạc cầm lấy chén nước, một ngụm uống hết, tiếp tục oán giận nói:
- Em không muốn làm việc, cùng lắm em về nhà đi, dù sao thành phố Vọng Hải em chỉ có một mình. Cũng không có người chiếu cố, còn không bằng đi về nhà. Lần này ba mẹ em đến, là muốn khuyên em trở về làm việc, họ cũng không yên tâm một mình em ở Vọng Hải làm việc.
- A a. Chẳng lẽ cô muốn làm lính đào ngũ, vậy cùng không tốt nha.
Diệp Lăng Phi bưng chén nước trở lại chỗ ngồi của mình.
- Tôi cho rằng bây giờ cô đi ngược lại làm cho Trương Lộ Tuyết hiểu lầm cô cùng cha nàng thật sự có cái gì, cô không thẹn với lương tâm, cần gì quản người khác thấy thế nào. Khả Nhạc, ở Vọng Hải sao có thể nói là chỉ có một mình, có Từ Oánh, còn có tôi mà. À, tôi biết rồi. Có phải cô thiếu một bạn trai hay không, chuyện này để tôi lo cho, tôi nói cho cô, tôi có hai người bạn mới từ nước ngoài trở về, hai người này đều không tệ. Nếu không tôi giúp cô giới thiệu một chút?
- Thôi đi, tôi mới không muốn tìm bạn trai đây, thật buồn.
Trịnh Khả Nhạc trề môi nói,
- Đều là một đám háo sắc, nhìn thấy mỹ nữ đều không dời bước được. A, giám đốc Diệp em không nói anh, anh đừng dùng loại ánh mắt đó nhìn em.
Diệp Lăng Phi vẻ mặt buồn bực, trong miệng bất mãn nói:
- Khả Nhạc, cô chú ý đối tượng đả kích một chút, cho dù cô muốn mắng tôi, ít nhất nên ở sau lưng mắng tôi đi. Cô đả kích tôi ngay trước mặt như vậy. Thật là không tốt chút nào. Con người của tôi thù rất dai, cẩn thận tôi trả thù cô. Hừ. Tôi tìm người nửa đêm đập bể cửa sổ nhà cô!
Trịnh Khả Nhạc bị Diệp Lăng Phi chọc cười, mím môi cười nói:
- Giám đốc Diệp, anh nói chuyện rất tức cười, vốn em còn buồn bực, nghe anh nói như vậy, trong lòng tốt hơn nhiều.
- Vậy được rồi, có cái gì mà ghê sớm.
Diệp Lăng Phi cười nói,
- Sau này có chuyện gì cứ nói với tôi, con người của tôi thích nhất là can thiệp vào chuyện bất bình.
- Ừm, tốt thôi!
Trịnh Khả Nhạc đáp ứng.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #387


Báo Lỗi Truyện
Chương 387/1599