Chương 20: Tỉ thí


Chu Hân Mính dẫn Diệp Lăng Phi cùng với Đường Hiểu Uyển đi ra phía sau toàn nhà trụ sở, chỗ này chuyên dùng để huấn luyện nhân viên cảnh sát. Bên trong có một phòng dùng để chơi bóng rổ, trên tường có bốn chữ màu trắng: "Huấn luyện nghiêm khắc".
Diệp Lăng Phi đi trên nền sàn bằng nhựa, vào đến bên trong phòng. Hai tay hắn ôm lấy ngực, giơ chân trước ra, cười nói:
- Sĩ quan, chúng ta tỉ thí cái gì đây, hay là so tài khoác lác?
Chu Hân Mính cởi bỏ bộ cảnh phục, mặc chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh lam, chân đi giày da, tiến đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Nàng lùi chân về phía sau nửa bước, một tay để trước, một tay để sau, đúng với tư thế của vật lộn, nàng nói:
- Tỉ thí vật, ai mà bị ngã, không thể cử động được là thua.
- Vật à?
Diệp Lăng Phi nói thầm:
- Cô định dùng thế mạnh của mình để bắt nạt tôi à, vật nhau với cảnh sát, không phải là đi tìm chết sao?
Hai mắt hắn nhìn say mê vào bộ ngực của Chu Hân Mính, nói:
- Sĩ quan, cô mặc bộ quần áo này rất đẹp, rất nhu mì.
- Hừ, đừng tưởng rằng khen tôi là tôi bỏ qua cho anh.
Nói như vậy nhưng Chu Hân Mính cảm thấy rất thích, hai hàng lông mày của nàng nhếch nhếch lên, nói:
- Hôm nay tôi sẽ cho anh biết bản lĩnh của bà cô này.
Vừa dứt lời, tay của Chu Hân Mính đã nhanh nhẹn vươn tới trước mặt Diệp Lăng Phi, tay phải nàng tóm vào vai Diệp Lăng Phi, tay trái thì đẩy một cái, tư thế này gọi là "đẩy ngã".
- Ôi má ơi, chơi thật à.
Diệp Lăng Phi có vẻ như hoảng hốt, chân tay cuống cuồng né tránh đợt công kích của Chu Hân Mính. Nào ngờ Chu Hân Mính lại bắt hụt. Trong lòng nàng có chút nghi vấn, thầm nghĩ:
- Tại sao người này lại có thể tránh nhanh như vậy?
Dù sao thì Chu Hân Mính cũng là cao thủ vật, vốn dĩ nàng định cho Diệp Lăng Phi ngã sấp xuống, sau đó, sẽ đi tới đá cho hắn một cước để trút hết bực tức, nhưng thật không ngờ Diệp Lăng Phi lại tránh được.
Không để cho Diệp Lăng Phi có cơ hội né tránh nữa. Chu Hân Mính giơ đùi phải lên, thúc thẳng vào bụng dưới Diệp Lăng Phi. Khuôn mặt xinh đẹp Đường Hiểu Uyển biến sắc khi nhìn thấy chiếc đùi thon thả của Chu Hân Mính sắp đánh vào bụng dưới Diệp Lăng Phi, nàng vội vàng nhắc nhở:
- Cẩn thận đấy.
Nàng còn chưa nói hết câu thì Diệp Lăng Phi đã tóm lấy cổ chân Chu Hân Mính, lúc này Đường Hiểu Uyển mới cảm thấy yên tâm.
Chu Hân Mính kinh hoảng, nàng không nhìn thấy rõ Diệp Lăng Phi né tránh như thế nào mà lại còn nắm được vào cổ chân nàng. Trong lòng vừa tức vừa giận, nàng rút chân về phía sau, nhưng lúc này mới phát hiện ra đùi mình đã bị Diệp Lăng Phi nắm chặt, không thể nhúc nhích được.
- Làn da mịn quá, sĩ quan, cô làm cách nào mà làn da cô trắng mịn như vậy?
Diệp Lăng Phi nhéo vào mắt cá chân Chu Hân Mính một cái, cười hì hì nói.
- Sờ thích lắm sao, có muốn sờ vào ngực tôi không?
Chu Hân Mính cảm giác chân mình vô lực, nàng thu hồi bộ mặt nghiêm túc thay vào đó là vẻ mặt tươi cười, nũng nịu.
- Có thật thế không?
Diệp Lăng Phi buông tay phải ra, đi từng bước về phía Chu Hân Mính, tay phải giơ về phía trước định vuốt ve ngực Chu Hân Mính.
- Tất nhiên là giả rồi, anh là đồ háo sắc, đi chết đi.
Thừa lúc Diệp Lăng Phi không đề phòng, Chu Hân Mính đánh ra một đòn. Nàng đá thẳng vào đùi Diệp Lăng Phi, nếu như lần này Diệp Lăng Phi bị đánh trúng, chắc chắn sẽ gãy xương đùi, có thể sẽ tàn phế.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy như vậy, hét lên:
- Sĩ quan, cô độc ác quá.
Tưởng rằng hắn không có biện pháp gì để tránh né, ai ngờ hắn lao thẳng về phía Chu Hân Mính.
- Đồ háo sắc, anh... .
Chu Hân Mính đâu ngờ được rằng Diệp Lăng Phi sẽ làm như vậy. Sau khi nàng xuất thủ, nàng cũng cảm thấy hối hận, dù sao thì Diệp Lăng Phi cũng đâu phải là tội phạm, chỉ là hơi lưu manh một chút thôi, không nên quá nặng tay như vậy. Nàng định thu chân lại nhưng đâu ngờ Diệp Lăng Phi lại nhảy lên đánh thẳng về phía mình như vậy.
Chu Hân Mính muốn tránh thì cũng không còn kịp nữa, thoáng cái đã bị Diệp Lăng Phi đẩy ngã xuống đất. Hai người cũng ngã xuống một lượt, lăn tròn một vòng. Diệp Lăng Phi nằm đè lên trên người Chu Hân Mính, khiến cho nàng không thể cử động được.
- Buông ra.
Chu Hân Mính tức giận nói.
- Trừ phi cô chịu thua.
Diệp Lăng Phi dùng hai tay ôm lấy hai tay Chu Hân Mính, không cho nàng nhúc nhích, môi hắn gần như chạm vào môi nàng, cự ly quá gần như vậy khiến cho Chu Hân Mính cảm nhận được hơi thở nam tính từ mũi của Diệp Lăng Phi. Dù sao thì nàng cũng là một cô gái, bị Diệp Lăng Phi ôm cứng như vậy, nàng cảm thấy ngượng ngùng, hai má nàng đỏ lên, hô hấp gần như dừng lại, ngực nàng thở phập phồng.
Diệp Lăng Phi vốn chỉ muốn cho Chu Hân Mính phải chịu thua, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt mềm mại của Chu Hân Mính, suy nghĩ của hắn bắt đầu rối loạn. Chu Hân Mính là một đại mỹ nữ rất hay nũng nịu, nhất là lúc này, môi hai người kề sát với nhau, dường như có thể cảm nhận được hơi thở từ người đối phương. Bộ ngực đầy đặn, co dãn của nàng bắt đầu phập phồng, càng kích thích mạnh mẽ hơn với Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi không nhịn được hôn lên môi Chu Hân Mính. Lần này hai mắt Chu Hân Mính mở to, không thể tin được Diệp Lăng Phi lại làm như vậy, nàng nhìn chằm chằm vào mắt hắn. Lúc này, Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy có chút hối hận, không hiểu sao mình lại kích động như vậy, lại đi hôn cô ta, dù sao thì cả nhà cô ta đều là cảnh sát, nếu như cô ta bắt mình thì mình không có cách nào để giãi bày.
- Anh chết chắc rồi.
Một lúc lâu sau, Chu Hân Mính mới nói những lời này. Không biết nàng lấy khí lực từ đâu, đột nhiên nàng vùng hai tay ra, dùng đầu gối đá vào hạ bộ Diệp Lăng Phi.
Trong lòng Diệp Lăng Phi vốn có một chút ý định xấu, vừa nhìn thấy Chu Hân Mính tức giận như vậy hắn cảm thấy chột da. Diệp Lăng Phi định trườn người xuống để né tránh đòn này của Chu Hân Mính, nhưng thật không ngờ, Chu Hân Mính lại dùng tay phải chế trụ mạch môn của hắn, khiến cho tay phải của hắn không thể nhúc nhích được.
Diệp Lăng Phi vội vàng nghiêng người, dùng tay trái nắm lấy mạch môn của Chu Hân Mính. Hai người dường như rất hiểu nhau, đều khống chế đùi của đối phương. Cứ như vậy, nhìn hai người giống như hai con rắn đang quấn lấy nhau, không ai chịu nhường ai.
Hai bên cứ giằng co như vậy, trong lòng Chu Hân Mính đang bực tức nên nàng nhất định không chịu thua. Còn Diệp Lăng Phi thì không dám chịu thua, nếu như hắn buông tay ra, chắc chắn Chu Hân Mính sẽ trả thù, dù sao thì lúc trước hắn cũng đã làm sai.
Nhìn thấy tình hình như vậy, Đường Hiểu Uyển không biết làm thế nào. Nàng không biết nên khuyên can họ hay là gọi người đến giúp đỡ.
- Sĩ quan, không ai chịu nhận thua thì cả hai cùng buông tay ra.
Diệp Lăng Phi cảm thấy như vậy là đủ rồi, nếu cứ tiếp tục như thế này thì cũng không phải là biện pháp.
Chu Hân Mính cũng biết nếu tiếp tục cũng sẽ không mang lại kết quả gì. Vì vậy nàng hừ một tiếng nói:
- Hôm nay tôi bỏ qua cho anh, anh buông tay trước đi.
- Được.
Diệp Lăng Phi thẳng thắn trả lời. Hắn vừa mới buông tay thì thì đã cảm giác mạch môn mình bị nắm càng chặt, biết rằng có xảo trá, Chu Hân Mính không hề có ý định buông tay ra. Hắn lại khống chế mạch môn Chu Hân Mính, nói:
- Sĩ quan, cô làm như vậy là không được, nói mà không giữ lời.
- Lưu manh, anh cho rằng tôi chiếm được tiện nghi, tôi sẽ bỏ qua cho anh sao?
Chu Hân Mính thở phì phì nói:
- Tôi lớn như vậy rồi nhưng chưa từng có người đàn ông nào dám chiếm tiện nghi trước mặt tôi.
- Sĩ quan, chúng ta tiếp tục như vậy thì không được đâu, nếu như bị đồng nghiệp của cô nhìn thấy thì không biết họ sẽ nghĩ như thế nào. Tôi thì không sao, nhưng cảnh sát như cô sẽ có vấn đề đấy.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nếu không tôi sẽ bảo Hiểu Uyển gọi người đến, để cho tất cả mọi người chứng kiến vở kịch hấp dẫn này.
- Đồ lưu manh, coi như anh lợi hại. .
Chu Hân Mính có phần lo lắng, nếu như để đồng nghiệp nhìn thấy thì sau này làm sao mình có thể làm việc được nìữa. Nàng buông lỏng tay ra, Diệp Lăng Phi cũng đồng thời buông tay ra, hai người đều đứng dậy.
Đường Hiểu Uyển vội chạy lại phủi bụi trên người Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính đứng bên cạnh cũng phủi bụi trên quần áo của mình.
Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hân Mính, cười nói:
- Sĩ quan, chúng ta cứ như vậy đi, tôi còn có việc, không chơi với cô được nữa.
- Hừ, đồ lưu manh, anh chờ đấy.
Chu Hân Mính thở phì phì nói.
- Được, tôi sẽ chờ.
Diệp Lăng Phi nói xong câu đó, nghêng ngang đi qua mặt Chu Hân Mính, cố ý chọc tức Chu Hân Mính.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #20


Báo Lỗi Truyện
Chương 20/1599