Chương 1068: Bất ngờ bất ngờ (2).


Trịnh Khả Nhạc bật cười phi nhanh vào trong phòng. Trịnh Khả Nhạc không thay đồ ngủ mà vội vàng ngồi vào trước bàn máy tính, Diệp Lăng Phi không đi theo mà là ngồi bên giường của Trịnh Khả Nhạc. Chỗ có có quần áo Trịnh Khả Nhạc cởi ra bỏ đó, trong đó cũng có nội y của Trịnh Khả Nhạc vứt ở đó.
Trịnh Khả Nhạc hoạt động máy tính, kết quả cô rất sầu não nói:

- Tên khốn này, tối qua hét cả buổi tối luôn, sao giờ không lên mạng rồi!

- Nếu đã không có trên mạng thì chúng ta ra ngoài đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Đừng có lề mề ở đây nữa!

- Đợi tí nữa, có thể tên khốn đó một lúc nãy sẽ lên mạng, hắn là chuyên gia bán đồ chơi mà, chính là dựa vào cái này để kiếm tiền!

Trịnh Khả Nhạc nói.

Diệp Lăng Phi đành phải tiếp tục đợi tiếp, kết quả đã qua hơn mười phút thì nghe Trịnh Khả Nhạc chửi lớn:

- Khốn nạn, khốn nạn, tao nguyền rủa mày không tìm được bạn gái, có nhầm không vậy, mày đã bán…!

Trịnh Khả Nhạc làu bàu bên đó, Diệp Lăng Phi nghe những lời Trịnh Khả Nhạc làu bàu thì đoán được tên chuyên gia bán đồ chơi đó nhất định đã lên mạng rồi, nhưng trang bị đã bị bán mất rồi. Trịnh Khả Nhạc không cam tâm nên mới chửi như vậy. Diệp Lăng Phi quả thực đã đoán đúng rồi, Trịnh Khả Nhạc tức đến tắt máy tính luôn, đứng lên đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Trịnh Khả Nhạc ngồi thẳng vào lòng Diệp Lăng Phi, đôi chân cô duỗi thẳng trên giường, tay phải ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi nũng nịu:

- Em không vui, không vui chút nào hết, tên khốn đó đã bán trang bị mất tiêu rồi, tên khốn đó…!

- Được rồi, được rồi, đừng giống như con nít thế, chẳng phải chỉ là một trò chơi rách nát đó sao, đáng để em phải si mê thế không!

Diệp Lăng Phi dỗ dành Trịnh Khả Nhạc.

- Giờ em đã là người lớn rồi, cần phải có phong thái của người trưởng thành, nghỉ phép thì đi ra ngoài chơi, đừng có cả ngày lên mạng chơi game thế, em không biết trò chơi trên mạng chính là trò chơi chiếm đoạt tiền đó sao, những người không có tiền chơi game không được sẽ bị tức chết mất. Đừng nói là lãng phí thời gian mà còn bị ấm ức nữa, em nói xem em chơi game hay là game chơi em!

- Em cảm thấy rất buồn chán!

Trịnh Khả Nhạc chu chu miệng nói:

- Chị Oánh Oánh có việc riêng của chị, chị ấy hình như còn muốn mua nhà nữa, em ở thành phố Vọng Hải này cũng không có bạn bè nhiều, chủ tịch Trương thì từ sáng đến tối đều bận rộn, đâu còn có thể để ý tới em nữa! 

- Nói trắng ra là em thiếu bạn bè phải không, nói sớm ra thì anh giúp em giới thiệu cho vài người!

Diệp Lăng Phi nói.

- Đến lúc đó em sẽ không còn cảm thấy buồn chán nữa!

- Thật không?

Trịnh Khả Nhạc hỏi.

- Đương nhiên rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Đó là những người bạn giàu có, có điều là phụ nữ, nếu em muốn tìm người bạn nam có tiền thì thôi vậy!

- Em không thèm tìm đàn ông đâu!

Trịnh Khả Nhạc nũng nịu.

- Em có Diệp đại ca là được rồi!

- Xem cái miệng nhỏ của em ngọt dễ sợ, em biết nói mấy lời mà anh thích nghe nữa chứ!

Tay phải Diệp Lăng Phi đặt trên quần ngủ của Trịnh Khả Nhạc, kéo chiếc quần ngủ của Trịnh Khả Nhạc xuống tới đùi, tay phải đặt giữa đùi Trịnh Khả Nhạc kéo lê đến hạ thân của Trịnh Khả Nhạc, môi hắn hôn lên môi của Trịnh Khả Nhạc. Trịnh Khả Nhạc là trinh nữ, hai chân theo bản năng khép lại rất chặt, tay Diệp Lăng Phi phí một hồi công sức sau mới có thể thọc vào được, Trịnh Khả Nhạc bắt đầu thở dốc.

Tay Diệp Lăng Phi làm những việc xấu xa dưới hạ thân của Trịnh Khả Nhạc, rất nhanh hạ thân của Trịnh Khả Nhạc đã ướt rồi. Lần này Trịnh Khả Nhạc thật sự hơi sợ hãi rồi, tuy nói trước đây Trịnh Khả Nhạc luôn mê hoặc Diệp Lăng Phi, nhưng lúc thật sự cảm nhận được Diệp Lăng Phi muốn thì vượt khỏi cảm giác sợ hãi trong lần đầu tiên của thiếu nữ khiến cho Trịnh Khả Nhạc có chút sợ hãi.

Diệp Lăng Phi cũng nhìn ra, hắn không thật sự muốn Trịnh Khả Nhạc, mà là cởi quần của mình ra, dùng tay ấn đầu của Trịnh Khả Nhạc ấn xuống hạ thân của mình.
 

Trịnh Khả Nhạc ôm lấy cánh tay của Diệp Lăng Phi đi ra khỏi cửa, lúc đi qua chỗ ở trước kia của Hứa Tư Tư, Trịnh Khả Nhạc thấp giọng nói:

- Diệp đại ca, nghe nói căn phòng này buổi tối có ma, có người nghe thấy giọng của đàn ông vào nửa đêm canh ba. Chủ nhà đã tìm người đến tu bổ lại nhưng giờ vẫn chưa có ai thuê cả, những người biết rõ ai dám ở phòng đó chứ!

Lúc Trịnh Khả Nhạc nói đến đây toàn thân vẫn còn run rẩy, tiếp theo sau đó là ôm chặt lấy người Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi bĩu môi hừ lạnh nói:

- Khả Nhạc, em có biết trên thế giới này đáng sợ nhất không phải là ma mà là người không, em có nghĩ qua chưa, trên thế giới này một ngày có bao nhiêu người bị người giết chết, lại có bao nhiêu người bị ma giết chết không?

- Sao em biết được!

Trịnh Khả Nhạc thúc giục nói.

- Thôi đừng có ở đây bàn về vấn đề này nữa, không biết tại sao em luôn cảm thấy ở đây khiến người ta lạnh xương sống, đừng có ở đây nữa!

Diệp Lăng Phi nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc thật sự sợ hãi, hắn cũng không nói tiếp nữa mà cùng Trịnh Khả Nhạc xuống lầu. Sau khi lên xe Trịnh Khả Nhạc mới cảm thấy đỡ hơn chút. Sau khi thắt dây an toàn xong cô nói:

- Diệp đại ca, em thật sự sợ lắm, nếu không em cũng sẽ không giục anh tìm phòng giúp em, tối qua lúc em về thật sự nghe thấy bên trong có âm thanh, lúc đó em sợ đến tim đập loạn xạ, vội chạy lên lầu, thật khủng khiếp quá! 

Diệp Lăng Phi khởi động xe, cười cười nói:

- Anh biết gan em nhỏ mà, à, đúng rồi, anh nhớ ra một chuyện, vẫn chưa hỏi em muốn sống ở đâu?

- Ở đâu cũng được!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Tốt nhất là có thể gần công ty, như vậy em đi làm cũng tương đối tiện!

- Để anh nghĩ thử!

Diệp Lăng Phi nói.

- À, hay qua bên gia viên Dương Quang đi, ở đó cách tập đoàn Tân Á cũng không xem là xa lắm, ngồi một tuyến xe buýt là tới tập đoàn Tân Á rồi. Hơn nữa bên gia viên Dương Quang còn có một tiểu khu mới xây, hơn nữa nhà Lý Khả Hân cũng ở đó!

- Lý Khả Hân?

Trịnh Khả Nhạc sau khi nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến cái tên này xong thì suy nghĩ, hình như cái tên này rất quen, nhưng nhất thời lại nhớ không ra. Nghĩ cũng đúng thôi, Khả Hân rời khỏi tập đoàn Tân Á lâu như vậy rồi, lúc Trịnh Khả Nhạc nghe thấy Diệp Lăng Phi nhắc đến cái tên này thì cũng chỉ cảm thấy cái tên này rất quen, nhưng nhất thời không nhớ ra.

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Anh nói nè Khả Nhạc, trí nhớ của em kém thật đó, ngay cả Lý Khả Hân cũng không nhớ. Trước kia Lý Khả Hân cũng làm ở tập đoàn Tân Á, chỉ là sau đó đã rời khỏi tập đoàn Tân Á rồi, anh nhớ ngày đó tụi em còn cùng nhau ăn cơm nữa mà, nhớ kỹ đi, xem thử có nhớ ra được gì không?

- À, là cô ấy, em nhớ ra rồi!

Trịnh Khả Nhạc cười nói.

- Diệp đại ca, cái này cũng không thể trách em được, Lý Khả Hân rời tập đoàn Tân Á một thời gian lâu như vậy rồi, anh lại đột ngột nhắc đến cái tên Lý Khả Hân đó, em nhớ không ra cũng là bình thường mà. Sao Lý Khả Hân cũng sống ở gia viên Dương Quang rồi?

- Ừm!

Diệp Lăng Phi gật đầu nói.

- Lý Khả Hân mua nhà ở gia viên Dương Quang, hiện nay đang sống cùng bố mẹ ở gia viên Dương Quang, nếu như em cũng ở bên gia viên Dương Quang thì sẽ gặp mặt tkh thường xuyên, điều quan trọng hơn là em có thể đi dạo phố cùng với Lý Khả Hân rồi!

- Vậy thì quá tốt rồi!

Trịnh Khả Nhạc cười nói.

- Sau này em sẽ không còn sầu tìm không được người cùng đi dạo phố rồi!

Diệp Lăng Phi lái xe đến gia viên Dương Quang, ở đây còn có không ít những căn nhà giá trung bình. Giá nhà trung bình hiện giờ nhiều vô số kể, xem thị trường bất động sản của một thành phố có thịnh vượng hay không chính là xem nhà với mức giá trung bình có nhiều hay không. Mấy năm trước lúc thị trường bất động sản không tốt thì hầu như không có tòa nhà với giá trung bình. Giờ lại khác rồi, hướng mắt nhìn ra đều toàn là tòa nhà với giá trung bình cả, nếu một tiểu khu không nhìn thấy có tòa nhà với mức trung bình ngược lại là một chuyện rất kỳ quái.

Trịnh Khả Nhạc và Diệp Lăng Phi đã chọn một tòa nhà trung bình quy mô lớn, sau khi bước vào đàm phán mấy câu với chủ nhà. Nữ chủ tòa nhà đó lập tức sắp xếp một người môi giới bất động sản giúp Diệp Lăng Phi chọn nhà. Người môi giới bất động sản đó bật máy tính lên, dựa theo yêu cầu của Trịnh Khả Nhạc đã chọn được mấy căn phòng. Trịnh Khả Nhạc đã chọn được hai căn trong số đó, đều là căn phòng gồm có hai phòng và một phòng khách, diện tích khoảng sáu mươi mét vuông, người môi giới đó liền dẫn Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đi xem phòng.

Người môi giới dẫn hai người bọn họ đi xem hai căn phòng đã chọn đó, Diệp Lăng Phi không có tham quan, thậm chí ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn.

Người môi giới đó dẫn Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đến xem một trong hai căn phòng đó, Trịnh Khả Nhạc rất không hài lòng đối với cách bài trí của căn phòng. Căn phòng đó hình như là căn phòng không có trang bị gì cả, ngoài lắp một cánh cửa nhà vệ sinh ra thì không còn thiết bị nào khác, ngay cả nền nhà cũng không có đục khoét gì cả.

Trịnh Khả Nhạc chỉ nhìn một cái rồi lắc đầu, đòi đi xem phòng khác. Người môi giới đó lại dẫn Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đi qua một căn phòng khác. Trên đường đi Diệp Lăng Phi liền cảm giác rất quen thuộc. Đợi lúc đến tòa nhà đó Diệp Lăng Phi đột nhiên nhớ ra đây chẳng phải là tòa nhà Lý Khả Hân ở đó sao?

Đợi lúc người môi giới đó dẫn hai người bọn họ đến trước căn phòng định thuê thì Diệp Lăng Phi càng cảm thấy bất ngờ, thì ra căn phòng cần thuê lại ở dưới lầu nhà Lý Khả Hân.

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #1068


Báo Lỗi Truyện
Chương 1068/1599