Chương 1003: Lời nói dối có ý tốt


Diệp Lăng Phi lái xe đưa Vu Đình Đình về nhà, khi hắn vừa rời đi thì gặp phải Vu Hướng Dương cũng vừa lái xe về trước cửa khu nhà. Diệp Lăng Phi và Vu Hướng Dương đã gặp nhau vào hồi tháng 10 năm ngoái, lúc đó, hai vợ chồng Vu Hướng Dương đến thành phố Vọng Hải để thăm Vu Đình Đình, vốn là tuần nghỉ lễ quốc khánh tháng mười Diệp Lăng Phi đang ở Sanya, Hải Nam, chỉ là bởi vì lúc đó gặp phải sự cố nên mới thay đổi kế hoạch, quay trở lại thành phố Vọng Hải, vừa vặn gặp được hai vợ chồng Vu Hướng Dương trong quán cơm, lúc đó còn có Phan Tốn cùng với mẹ Phan Tốn cũng ở đấy nữa. Lúc đó Diệp Lăng Phi nhớ rõ cha mẹ của Vu Đình Đình, nhưng Vu Hướng Dương thì lại không có bất kì một ấn tượng gì với Diệp Lăng Phi cả. Diệp Lăng Phi cũng không sợ Vu Hướng Dương nhận ra mình. Sau khi lái xe ra khỏi khu nhà mà Vu Đình Đình đang ở. Diệp Lăng Phi mới nói với Đường Hiểu Uyển ngồi trên ghế phụ lái:
- Hiểu Uyển, vừa nãy em nhìn thấy cha của Vu Đình Đình rồi chứ?
Đường Hiểu Uyển không chú ý, nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, Đường Hiểu Uyển cảm thấy hơi khẩn trương. Vu Hướng Dương thì quen Đường Hiểu Uyển, khi trước Vu Hướng Dương lúc tới thành phố Vọng Hải đã từng mời Đường Hiểu Uyển đi ăn, đường Hiểu Uyển lo lắng mình bị Vu Hướng Dương nhận ra, cô vội vàng nói:
- Diệp đại ca, cha của Đình Đình không nhìn thấy em chứ?
- Em yên tâm đi, anh đảm bảo cha của Đình Đình không nhìn thấy em đâu!
Diệp Lăng Phi lái xe, ngiêng đầu, nói với Đường Hiểu Uyển:
- Vừa nãy anh thấy cha của Đình Đình chỉ nhìn thẳng phía trước mặt. Anh đoán chắc tám chín mươi phần trăm là ông ấy sốt ruột về nhà xem Đình Đình có lén trốn ra ngoài hay không, nhưng đâu ngờ được là anh đã tính trước điểm đó, đưa Đình Đình về nhà rồi!
Đường Hiểu Uyển nghe những lời này xong mới thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Vừa rồi em còn lo lắng cha của Đình Đình sẽ nhận ra em chứ!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Được rồi. Hiểu Uyển, chúng ta quay về khách sạn thôi, gọi Dã Thú dậy, chúng ta cùng đi ăn cơm rồi đi ngủ sớm một chút, ngày hôm nay quà là mệt mới lắm rồi!
Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển vừa mới nằm xuống giường không lâu, điện thoại của Diệp Lăng Phi bỗng đổ chuông. Diệp Lăng Phi bật đèn trong phòng lên, cầm lấy điện thoại, đường Hiểu Uyển mở mắt ra, vươn cánh tay phải trắng nõn xoa xoa hai mắt của mình, hỏi:
- Là điện thoại của ai vậy anh?
Diệp Lăng Phi cầm lấu điện thoại di động, nhìn biểu hiện của cuộc gọi đến, nói:
- Là điện thoại của bà xã anh. Hiểu Uyển, em cứ ngủ trước đi!
Đường Hiểu Uyển lại không tiếp tục ngủ nữa mà nửa nằm nửa ngồi, tựa thân thể nõn nà của mình vào trong lòng Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi tay trái ôm Đường Hiểu Uyển, tay phải cầm điện thoại, nói:
- Tình Đình, em làm sao vậy?
- Ông xã, em không ngủ được nên gọi điện thoại cho anh!
Bạch Tình Đình nũng nịu nói.
- Hân Mính đang ngủ rồi, em lo lắng lại quấy rầy Hân Mính, bây giờ em đang gọi điện thoại cho ông xã trong phòng khách đó!
- Vậy sao, sao em không đi ngủ sớm đi một chút, thật là, chờ sau khi về nhà anh sẽ dạy dỗ em một phen!
Trong lúc Diệp Lăng Phi đang nói chuyện, tay trái hắn đang đặt trên ngực Đường Hiểu Uyển vuốt ve gò bồng đảo cực kì nảy nở co dãn của cô. Con gái đều cần ơn mưa móc của đàn ông, Đường Hiểu Uyển vốn đã sở hữu một bộ ngực khiến người ta phải ao ước, sau khi trải qua sự tưới tắm của Diệp Lăng, bộ ngực của Đường Hiểu Uyển càng trở nên mượt mà, đầy ắp, bóp một cái mà cảm thấy sự căng nẩy kinh người. Tay Diệp Lăng Phi chậm rãi vuốt dần lên phía trên bộ ngực của Đường Hiểu Uyển, khi tay hắn mò lên tới nhũ hoa của Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi không nhịn được cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ngậm lấy nhũ hoa màu hồng nhạt đó, sau đó ngẩng đầu lên, tiếp tục nói chuyện với Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, anh sẽ ở đây khoảng hai ngày, trước tết Nguyên đán anh sẽ quay về!
- Ông xã, không phải là em muốn giục anh trở về, em chỉ muốn anh thôi!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, anh có nhớ em hay không?
- Đương nhiên là nhớ chứ!
Diệp Lăng Phi nói.
- Đương nhiên anh muốn ôm bà xã ngủ một giấc thật ngon!
Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói:
- Ông xã, em đã tính qua rồi, nếu như hai mươi chín tháng chạp mà anh trở về, mấy ngày đó là kì nguy hiểm của em, mấy ngày đó...
Bạch Tình Đình tuy rằng chưa nói hết câu, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn hiểu được ý tứ của Bạch Tình Đình, hắn cười nói:
- Được thôi!
- À. ông xã, em còn nghĩ đến một việc nữa, cha em nói năm nay cả nhà chúng ta phải tụ tập cùng một chỗ, cùng ăn cơm tất niên!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, anh thấy thế nào?
Diệp Lăng Phi thật đúng là không nghĩ tới vấn đề này, qua sự nhắc nhở của Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi cảm giác đúng là mọi người nên ngồi cùng nhau để không khí náo nhiệt một chút. Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, anh nghĩ chỉ bằng chúng ta mời thêm nhiều người, chúng ta ở cùng một chỗ náo nhiệt hơn đó!
- Vậy cũng được!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, anh quyết định đi!
- Thế này đi, chúng ta mời cả cha mẹ Hân Mính cùng nhau ăn bữa cơm tất niên!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tiện đây mời thêm cả Angel, Alice nữa, lễ mừng năm mới mà, mọi người náo nhiệt một chút mới vui, có thể đón năm mới cùng nhau. Bà xã, em nói có đúng không?
Nghe Diệp Lăng Phi vừa nói những lời này xong. Bạch Tình Đình hơi dừng lại trong chốc lát rồi lập tức nói:
- Ông xã, suy nghĩ này của anh đúng là rất hay, nhưng mà em lo cha mẹ của Hân Mính không chịu đến, em…!
Bạch Tình Đình còn chưa kịp nói xong đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Tình Đình, cái này thì chưa chắc, nếu như cha mẹ của Hân Mính đã đồng ý cho anh và Hân Mính kết hôn, nhất định bọn họ cũng đã chuẩn bị tốt rồi. Thế này đi, ngày mai em bảo Hân Mính đi hỏi ý kiến của cha mẹ cô ấy xem, đến lúc đó thì nói lại cho anh biết. À, thuận tiện hỏi xem nhạc phụ đại nhân có muốn đến hay không!
- Vâng, được ạ!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, em biết rồi, ngày mai em sẽ hỏi xem ý kiến của cha em thế nào!
- Bà xã, đi ngủ sớm một chút đi nhé!
Diệp Lăng Phi nói.
- Bà xã, hôn em, anh nhớ em!
- Em cũng nhớ anh!
Bạch Tình Đình nói.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, dịch người về cạnh Đường Hiểu Uyển, tay phải của hắn sờ mó nơi giữa hai chân của Đường Hiểu Uyển, đường Hiểu Uyển ngọt ngào cười nói:
- Diệp đại ca, vừa rồi anh nói những câu nghe buồn nôn quá!
- Sao anh lại nói câu buồn nôn chứ?
Diệp Lăng Phi cố ý đút tay vào trong, đường Hiểu Uyển yêu kiều kêu một tiếng, gương mặt đỏ bừng, nói:
- Diệp đại ca, anh thật là xấu quá, làm gì mà bắt nạt người ta như vậy, vừa rồi rõ ràng rất nghe nó sến đến chảy nước mà, em chưa bao giờ nghe anh nói chuyện với em bằng những câu kiểu như vậy cả!
- Ai bảo là không có chứ!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hiểu Uyển, em nói vậy chính là đặt điều, anh nhớ rõ anh từng nói với em như vậy rồi, anh rất nhớ em, rất yêu Hiểu Uyển nhà ta, đó, thấy chưa!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ghé miệng dùng răng khẽ cắn lên bộ ngực của Đường Hiểu Uyển, đường Hiểu Uyển bắt đầu thở dốc, cô dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, ngày mai anh còn phải dậy sớm đấy, anh có thể dậy được sao?
- Dĩ nhiên không thành vấn đề rồi!
Môi Diệp Lăng Phi trượt một đường từ trên bộ ngực xuống đến vùng giữa hai chân của Đường Hiểu Uyển, cố sức tách hai chân Đường Hiểu Uyển ra, miệng hắn thì dùng sức mút, đường Hiểu Uyển thở gấp liên tục, dục hỏa trong thân thể thoáng cái bốc lên phừng phừng, nhanh chóng trở nên ướt đẫm
********************************************
Ngày hôm sau. Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển dậy rất muộn, chính lúc Dã Thú gõ cửa phòng Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi mới tỉnh dậy. Diệp Lăng Phi mặc quần lót vào, xuống giường.
- Dã Thú, chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi mở cửa gian phòng ra, thấy Dã Thú đang đứng ở bên ngoài, hắn ngáp một cái, trông bộ dạng có vẻ còn chưa tỉnh ngủ hẳn.
- Lão đại, hôm nay em muốn ra ngoài đi dạo!
Dã Thú nói.
- Nếu như lão đại có chuyện gì tìm em thì cứ gọi điện thoại cho em!
- Ừ!
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vỗ vai Dã Thú, nói:
- Dã Thú, cậu chú ý một chút, đừng gây chuyện, chúng ta ở lại Nam Dương hai ngày thôi, sau đó chúng ta sẽ quay về!
- Em biết rồi!
Dã Thú nói.
- Lão đại, anh cứ yên tâm đi, em sẽ không gây ra chuyện gì đâu!
Diệp Lăng Phi khóa cửa phòng lại, đi tới bên giường, thò tay vỗ vào mông Đường Hiểu Uyển một cái, nói:
- Hiểu Uyển, rời giường thôi!
Đường Hiểu Uyển dụi dụi mắt, từ trên giường ngồi dậy, cô mệt mỏi duỗi lưng, ngọt ngào nói:
- Diệp đại ca, còn sớm mà!
- Còn sớm à, nên dậy được rồi đấy!
Diệp Lăng Phi cười cười, vươn tay ôm lấy Đường Hiểu Uyển ngồi trên giường, nói:
- Chúng ta đi tắm uyên ương đi!
Diệp Lăng Phi tuy ngoài miệng thì nói là muốn đi tắm uyên ương nhưng trên thực tế, hắn cũng không làm như vậy, đêm qua triền miên với Đường Hiểu Uyển hồi lâu, sáng nay Diệp Lăng Phi cũng không có ham muốn cường liệt gì cho lắm. Hắn và Đường Hiểu Uyển tắm rửa xong, đi xuống nhà hàng ở tầng một để ăn điểm tâm, sau đó Diệp Lăng Phi và Đường Hiếu Uyển lại quay về gian phòng của mình.
Diệp Lăng Phi bảo Đường Hiểu Uyển gọi điện thoại cho Vu Đình Đình, lần này Vu Đình Đình rất thuận lợi len lén chạy ra ngoài. Sáng sớm hôm nay Vu Hướng Dương vì có việc nên đã ra khỏi nhà, buổi trưa mới có thể trở về, mà mẹ của Vu Đình Đình thấy con gái của mình ngày càng tiều tụy, trong lòng luôn cảm thấy rất khó chịu, nếu như không phải Vu Hướng Dương cố ý muốn nhốt Vu Đình Đình ở trong phòng, mẹ của Vu Đình Đình đã sớm để cho Vu Đình Đình đi ra ngoài rồi. Tuy mẹ của Vu Đình Đình biết ngày hôm qua Vu Đình Đình đã trốn ra ngoài, nhưng khi trở về, tâm tình của Vu Đình Đình đã khá hơn rất nhiều, bà cũng không hỏi Vu Đình Đình đi đâu làm gì, thậm chí cũng không đề cập chuyện này với Vu Hướng Dương. Buổi tối hôm qua khi Vu Hướng Dương trở về còn tưởng rằng còn tưởng rằng con gái của mình ở trong nhà cả ngày.
Vu Đình Đình lại thừa cơ hội cha mình ra khỏi nhà để chạy ra, bắt xe taxi đi tới khách sạn mà Diệp Lăng Phi đang ở. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô lập tức nhào vào trong lòng hắn. Lúc này, Vu Đình Đình luôn nở một nụ cười vui vẻ mãn nguyện, so với Vu Đình Đình ngày hôm qua động tí là bật khóc. Vu Đình Đình lúc này mới thực sự là Vu Đình Đình mà Diệp Lăng Phi quen thân, yêu thích. Diệp Lăng Phi ôm Vu Đình Đình, hỏi:
- Đình Đình, em có nghĩ ra cha em có chuyện gì cần hỗ trợ không?
Vu Đình Đình lắc lắc đầu, nói:
- Không có ạ, hôm qua em suy nghĩ cả đêm cũng không nghĩ ra được cha em có chuyện gì cần giúp đỡ. Cha em là giảng viên đại học, cũng chưa từng đắc tội với người nào, cũng không có chuyện không hay gì cả. Diệp đại ca, cha em cũng chưa từng nhờ và ai, thực sự không có chuyện gì cần người khác hỗ trợ!
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Đình Đình, cau mày, suy nghĩ một lát, nói:
- Đình Đình, anh tùy tiện nói vậy thôi, em đừng tức giận nhé. Ví dụ như là, em có nghe qua những lời đồn đại về cha em, tỷ như là cha em có tình nhân, hoặc là cùng với nữ sinh...!
Diệp Lăng Phi còn chưa dứt lời, Đường Hiểu Uyển đã lầu bầu phá đám. Diệp Lăng Phi nói về chuyện bao dưỡng tình nhân chính là nói về cha của Đường Hiểu Uyển, nhớ năm đó, cha của Đường Hiểu Uyển là bởi vì bên ngoài có một người phụ nữ khác mới bị Diệp Lăng Phi nắm được nhược điểm, từ đó khiến cho cái nhìn của cha Đường Hiểu Uyển về Diệp Lăng Phi thay đổi, vốn Đường Hiểu Uyển đã quên như quên sạch chuyện này rồi, bây giờ Diệp Lăng Phi lại nhắc tới, Đường Hiểu Uyển lập tức nhớ đến chuyện của cha mình, đường Hiểu Uyển vừa cong môi phản ứng. Diệp Lăng Phi vội vàng an ủi Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, em đừng tức giận, đó cũng là do anh tùy tiện nói mà thôi!
- Diệp đại ca, em không tức giận, em chỉ không vui thôi!
Đường Hiểu Uyển vừa nói xong câu này. Diệp Lăng Phi trái lại còn nở nụ cười, hắn thò tay sờ lên đôi môi đang hơi cong ra của Đường Hiểu Uyển, nhẹ nhàng nói:
- Hiểu Uyển, cái này không phải là chuyện xưa tích cũ rồi sao, em là đang giận anh đó hả!
- Em không tức giận, em đã nói rồi, em chỉ không vui thôi!
Đường Hiểu Uyển lại lẩm bẩm trong miệng. Diệp Lăng Phi cười cười ôm luôn Đường Hiểu Uyển trong lòng, hắn trái ôm phải ấp Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình, hôn lên môi mỗi cô một cái, nói:
- Được rồi, hai em đều là những người phụ nữ quan trọng nhất trong lòng anh, anh không muốn thấy hai em không được vui. Hiểu Uyển, anh xin lỗi em, anh đảm bảo từ nay về sau sẽ không nhắc lại chuyện này nữa!
Nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này xong, trên mặt Đường Hiểu Uyển cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười ngọt ngào, cô cười khúc khích, nói:
- Diệp đại ca, vừa rồi là em lừa gạt anh đó!
Diệp Lăng Phi cũng nở nụ cười, hắn quay sang chỗ Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, nói như vậy là về cơ bản, cha em không có chuyện gì cần anh giúp đỡ rồi, có phải vậy không?
Vu Đình Đình gật đầu, nói:
- Diệp đại ca, em nghĩ là như vậy, chẳng qua em cũng không biết rõ lắm, có một số việc cha em cũng không nói với em!
- Điều này cũng không sao cả!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh cũng không sốt ruột, anh tin rằng chỉ cần từ từ suy nghĩ, chuyện gì cũng có thể tìm được cách giải quyết!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, mắng:
- Đều là cái thằng ranh con chết tiệt kia. Vu Đình Đình, em biết nhà của tên tiểu tử thối đó ở chỗ nào không?
Vu Đình Đình hơi sửng sốt, hỏi:
- Diệp đại ca, anh hỏi cái này đề làm gì?
- Anh định đi dạy dỗ cái thằng ranh khốn kiếp kia một trận, nếu như không phải là do nó nói, Đình Đình em cũng sẽ không rơi vào tình cảnh này, đều là do tên nhãi ranh khốn kiếp đó ở sau lưng giở trò quỷ, anh sẽ không bỏ qua cho nó đâu!
Vu Đình Đình thật đúng là không biết nhà của Phan Tốn ở chỗ nào, mà dù cô có biết, Vu Đình Đình cũng sẽ không nói cho Diệp Lăng Phi hay. Vu Đình Đình đã ở cùng với Diệp Lăng Phi một thời gian dài, đương nhiên là Hiểu rõ bản tính của Diệp Lăng Phi, nếu như để cho Diệp Lăng Phi biết được nhà của Phan Tốn ở chỗ nào, dựa theo cá tính của Diệp Lăng Phi, Phan Tốn chẳng phải là sẽ ra cám sao. Vu Đình Đình không muốn vì mình mà để cho người khác bị thương, tuy trong lòng cô cũng có chút hận ý với Phan Tốn, nhưng Vu Đình Đình là một cô gái tâm địa thiện lương, cô không đành lòng nhìn thấy Phan Tốn bị thương. Vu Đình Đình vội vàng khuyên bảo:
- Diệp đại ca, anh đừng tức giận, em thấy chuyện này coi như chấm dứt đi, cũng chỉ là do Phan Tốn cậu ta trong lúc vô ý nói ra mà thôi, em đoán trong lòng cậu ta cũng không muốn thương tổn em đâu!
Diệp Lăng Phi nghe Vu Đình Đình nói như vậy, hơi lắc lắc đầu, nói:
- Đình Đình, em quá lương thiện rồi đó, lại vẫn còn tin tưởng cái thằng nhãi Phan Tốn không muốn thương tổn em, để anh nói nhé, tất cả chuyện này đều có liên quan đến Phan Tốn, nó cố ý làm như vậy đấy. Em còn nhớ lần trước cái thằng ranh chết tiệt đó muốn làm gì với em ở gần trường học không, tên khốn đó ngay cả những chuyện như vậy còn làm được, loại chuyện này đối với nó mà nói thì có tính là gì, lần này không thé cứ bỏ qua dễ dàng như vậy được, anh...!
Diệp Lăng Phi nói đến đây bỗng nhiên ngừng lại, hắn buông Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển đang ôm trong lòng ra, bước xuống giường, đi đi lại lại ở trong phòng, đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình cũng không Hiểu Diệp Lăng Phi lúc này bị làm sao vậy, sao đang yên đang lành lại không nói nữa đi tới đi lui trong phòng. Vu Đình Đình liếc nhìn Đường Hiểu Uyển cũng đang tỏ vẻ nghi hoặc khó Hiểu, sau đó lại nhìn về phía Diệp Lăng Phi, ôn nhu hỏi:
- Diệp đại ca, anh làm sao vậy?
Diệp Lăng Phi bỗng nhiên dừng lại, rồi lập tức nói với giọng cực kì kích động:
- Đình Đình, anh đã nghĩ ra một biện pháp rồi!
- Biện pháp gì vậy?
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình gần như là đồng thời cất tiếng hỏi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Trước đây anh chỉ nghĩ xem làm thế nào để có thể chiếu cố cha em, để cho cha em cảm thấy một món nhân tình của anh, cha em sẽ không can thiệp vào chuyện giữa hai chúng ta nữa. Nhưng mà anh lại quên mất một biện pháp khác, nếu như anh không giúp được cha em chuyện gì, vậy thì sao chúng ta không thể để cho cha em tưởng là giữa hai chúng ta quả thật không có chút quan hệ gì?
Vu Đình Đình lắc đầu. Hiển nhiên, Vu Đình Đình không nghe ra được ý mà Diệp Lăng Phi muốn nói. Diệp Lăng Phi lại đi tới bên giường, lại ôm Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển vào trong lòng, hắn nói:
- Đình Đình, lần trước có phải là cha em đã hỏi em về quan hệ giữa hai chúng ta không?
- Đúng vậy!
Vu Đình Đình gật đầu, hỏi:
- Diệp đại ca, sao anh lại hỏi cái này?
- Lúc đó cha em hỏi em như thế nào, em trả lời như thế nào, em kể rõ lại cho anh nghe!
Diệp Lăng Phi nói.
- Càng chi tiết càng tốt!
Vu Đình Đình không rõ lắm Diệp Lăng Phi rốt cuộc là muốn làm gì, sao đột nhiên lại hỏi chuyện này chứ. Cô kể lại từ đầu tới cuối sự tình hôm đó cho Diệp Lăng Phi nghe. Diệp Lăng Phi đột nhiên vui vẻ cười rộ lên, hắn hung hăng hôn lên môi Đình Đình một cái, nói:
- Đình Đình, em đúng là một cô bé lanh lợi, trả lời quá xuất sắc, đúng, em nên nói như vậy!
Diệp Lăng Phi nói.
- Đình Đình, lúc nào cha em về nhà?
- Chắc là buổi trưa!
Vu Đình Đình nói.
- Hôm nay cha em đi ra ngoài làm việc rồi, trưa nay mới có thể trở về. Diệp đại ca, làm sao vậy?
- Buổi trưa phải không?
Diệp Lăng Phi nói.
- Đình Đình, một lát nữa em quay về nhà, chờ buổi trưa lúc cha em trở về, em hãy nói với cha em là mình đã nghĩ thông suốt rồi, sau đó xin lỗi cha em, nói là do mình ngây thơ không hiểu chuyện, mấy ngày này ở nhà suy nghĩ đã hiểu ra, cũng biết là em và anh không nên có bất cứ quan hệ gì, em hẳn là phải học tập cho thật tốt!
Diệp Lăng Phi nói liền một tràng giang đại hải, cuối cùng hỏi:
- Đình Đình, em đã hiểu chưa?
Vu Đình Đình lắc đầu, nói:
- Diệp đại ca, em không thể nói như vậy được, em không muốn đoạn tuyệt quan hệ với anh, cũng không nghĩ đến chuyện sau này không được gặp anh nữa. Em không làm được!
- Cái cô bé ngốc này, ai bảo em từ nay về sau không gặp anh nữa!
Diệp Lăng Phi đưa tay vuốt khuôn mặt dễ thương của Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, anh chỉ đang dạy em nói như thế nào với cha em thôi. Anh tin rằng nếu như cha em nghe em nói lại những lời này của anh, ít nhất cha em sẽ không tiếp tục hoài nghi em nữa, cha em cũng sẽ yên tâm rồi. Như vậy chẳng phải là em có thể đến thành phố Vọng Hải để học tiếp, chúng ta cũng có thể tiếp tục gặp nhau mà, lẽ nào biện pháp này không tốt sao?
Vu Đình Đình lắc lắc đầu, nói:
- Diệp đại ca, em không thể nói dối được, làm như vậy là không đúng!
Vu Đình Đình vừa nói xong. Diệp Lăng Phi đã cười nói:
- Đình Đình, để anh nói cho em nhé, những lời nói dối cũng có cái tốt, cũng có cái xấu. Lời nói dối xấu là để tổn thương người khác, mà lời nói dối tốt thì lại để giúp người khác. Anh hỏi em, bây giờ trong lòng cha em có dễ chịu không?
Nghe Diệp Lăng Phi hỏi câu này. Vu Đình Đình cúi đầu, thấp giọng nói:
- Em biết bây giờ cha em rất không hài lòng, tất cả chuyện này nguyên nhân đều bắt nguồn từ em từ em!
- Đình Đình, nếu em biết như vậy hẳn là phải nghĩ cách để thay đổi?
Diệp Lăng Phi nói.
- Đình Đình, anh vừa mới nói rồi đấy, bây giờ em nói dối nói là để cho cha em vui lòng, lẽ nào như vậy không tốt sao?
Vu Đình Đình ngẩng đầu lên, giương cặp mắt long lanh xinh đẹp nhìn Diệp Lăng Phi, khẽ gật đầu, nói:
- Diệp đại ca, em hiểu ý của anh, vì anh, cũng là vì cha mẹ của em, em ưng thuận là được!
- Đình Đình, em phải nhớ kỹ, em nói dối là vì cha mẹ của em mà không phải vì bản thân mình!
Diệp Lăng Phi thấy Vu Đình Đình còn có vẻ hơi do dự, hắn tiếp tục khuyên:
- Em hãy nhớ lại những đảng viên năm đó đi, vì nước Trung Quốc mới, những đảng viên ngầm có lẽ ai cũng nói dối để giấu giếm thân phận, nếu như họ nói thật ra thì chẳng phải là đã sớm bị tóm hết rồi, còn làm gì nỗ lực phấn đấu cho nước Trung Quốc mới được nữa đây, Đình Đình, bây giờ em cũng giống như vậy, em phải nhớ kỹ, bây giờ em nói dối theo lời của anh là vì cha mẹ của em, thử nghĩ xem nếu như cha mẹ em nghe em nói những câu đó xong, tâm tình sẽ trở nên thoải mái, lúc đó em sẽ cảm giác nói dối là đúng!
Lúc Diệp Lăng Phi đang nói những lời này với Đình Đình trong lòng hắn cũng âm thầm khinh bỉ chính mình. Diệp Lăng Phi cảm thấy người như hắn quả là hơi hèn hạ. Vu Đình Đình là một cô bé không biết nói dối, hơn hai mươi năm qua, người ta chưa từng nói dối một lần nào, nhưng bây giờ thì mình lại muốn truyền bá với Vu Đinh Đình chỗ tốt của việc nói dối, giống như là đang tẩy não Vu Đình Đình vậy. Diệp Lăng Phi cảm thấy mình đang xúi giục Vu Đình Đình đi nói dối, chẳng qua là lúc này cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi. Vu Đình Đình chưa bao giờ nói lời dối trá, nếu như Vu Đình Đình thực sự dựa theo lời Diệp Lăng Phi đi nói với hai vị phụ huynh, cha mẹ của Vu Đình Đình nhất định sẽ tin tưởng, đến lúc đó cũng sẽ không xen vào chuyện của Vu Đình Đình nữa.
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Đình Đình, muốn biết phản ứng trong lòng Vu Đình Đình lúc này. Khi hắn thấy Vu Đình Đình ngẩng đầu, đôi môi cắn chặt, Diệp Lăng Phi rốt cục cũng yên lòng, xem ra cách tẩy não của mình đối với Đình Đình vẫn còn có chỗ hữu dụng. Vu Đình Đình đã đồng ý dựa theo lời của Diệp Lăng Phi đi nói dối cha mẹ rồi. Diệp Lăng Phi đương nhiên sẽ không cứ như vậy là xong việc, hắn cũng sẽ không buông tha tên Phan Tốn kia. Tuy vừa rồi Vu Đình Đình phản đối chuyện Diệp Lăng Phi báo thù Phan Tốn, nhưng mà Diệp Lăng Phi cũng sẽ không để cho Phan Tốn đắc ý được lâu, chuyện mình làm ra thì phải có trách nhiệm với nó. Diệp Lăng Phi ghé miệng sát tai Vu Đình Đình, nói thầm với Vu Đình Đình vài câu. Vu Đình Đình nghe xong, liên tục lắc đầu, nói:
- Diệp đại ca, không thể nói chuyện này cho cha em biết được, y theo tính tình của cha em, nhất định sẽ đi tìm Phan Tốn tính sổ đó. Em cảm thấy lúc đó cậu ta chỉ là nhất thời hồ đồ nên mới làm như vậy!
Diệp Lăng Phi nghe Vu Đình Đình nói như vậy, sầm mặt, có vẻ rất nghiêm túc, nói:
- Đình Đình, không phải là anh muốn nói đùa với em. Việc lần trước Phan Tốn làm khiến anh không thể nào tha thứ cho nó được, nếu như anh đến chậm một chút, có lẽ sẽ còn phát sinh hậu quả nghiêm trọng hơn nữa, là một người đàn ông, anh sẽ không cho phép người phụ nữ của anh bị ngườ đàn ông khác đụng chạm, Đình Đình, đây không phải là chuyện có thể cò kè mặc cả được, anh có thể không lấy mạng nó, nhưng mà anh không nói là không trừng trị nó một trận. Lần này lại là cái thằng ranh Phan Tốn kia giở trò quỷ, nếu như anh lại tha cho nó, anh sẽ không phải là đàn ông nữa!
Diệp Lăng Phi nói xong, đột nhiên đứng bât dậy, hiển nhiên là hắn đang tức giận. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, em tự suy nghĩ đi, nếu như em không nói với cha mẹ em những điều anh vừa nói, anh sẽ phải tự mình động thủ rồi!
Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi nổi cơn thịnh nộ, cô vội vàng khuyên bảo:
- Diệp đại ca, anh trước hết đừng bực tức, Đình Đình là một cô bé có tấm lòng lương thiện, vừa rồi em ấy chỉ là không muốn anh xúc phạm đến người khác, anh cho Đình Đình một chút thời gian để suy nghĩ đi mà!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Đình Đình, em suy nghĩ lại đi!
Diệp Lăng Phi nói xong, đi tới ngối xuống chiếc ghế salon đơn. Hắn ngồi một mình hút thuốc, cũng không nhìn Vu Đình Đình nữa.
Đường Hiểu Uyển hơi dịch người lại gần Vu Đình Đình, cô ôm vai Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, em thật khờ, sao em lại đi nói giúp cho cái loại con trai đó chứ?
Vu Đình Đình cũng không ngờ được rằng Diệp Lăng Phi lại trở nên tức giận như vậy, lúc này cô có vẻ hơi luống cuống chân tay, không dám nhìn Diệp Lăng Phi, thấp giọng giải thích:
- Chị Hiểu Uyển, em chỉ không muốn người khác bởi vì em mà bị thương, nhưng mà em lại không nghĩ cho Diệp đại ca, em thật sự không ngờ Diệp đại ca lại bực bội như vậy!
Đường Hiểu Uyển nói:
- Đình Đình, cái nha đầu ngốc nhà em. Sở dĩ Diệp đại ca tức giận, đó là bởi vì quá quan tâm đến em thôi, anh ấy không muốn em bị tổn thương điều gì. Chị thấy cái tên gọi là Phan Tốn kia không phải là loại tốt đẹp gì, em cứ dựa theo lời Diệp đại ca mà làm đi, Đình Đình, nếu như em không chịu làm theo lời Diệp đại ca, như vậy thì chuyện sẽ càng thêm hỏng bét, không phải là em không biết tính tình của Diệp đại ca, hậu quả thế nào chắc không cần chị nói với em!
Vu Đình Đình gật đầu, nói:
- Chị Hiểu Uyển, em biết mình phải làm cái gì rồi!
Đường Hiểu Uyển nghe đến đó, cười nói:
- Đình Đình, vậy thì tốt rồi rồi, em cứ dựa theo lời của Diệp đại ca mà làm đi!
- Vâng!
Vu Đình Đình gật đầu.
Đường Hiểu Uyển len lén nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi đang ngồi hút thuốc ở chỗ ghế đơn, nhẹ giọng nói:
- Đình Đình, qua bên đó làm nũng một chút, bảo Diệp đại ca không nên tức giận nữa, như vậy là xong chuyện rồi!
Vu Đình Đình khẽ gật đầu, từ trên giường đứng lên, chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, ôn nhu nói:
- Diệp đại ca, anh đừng tức giận nữa, em biết lỗi rồi!
Vu Đình Đình vừa nói vừa chủ động đặt mông ngồi lên đùi Diệp Lăng Phi, cô ôm cổ Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:
- Diệp đại ca, đừng nên tức giận nữa, tha thứ cho Đình Đình đi mà!
Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng nhõng nhẽo của Vu Đình Đình, không nhịn được thở dài, dúi đầu thuốc vào trong gạt tàn dập tắt lửa. ôm Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, cái nha đầu ngốc này, em bảo anh phải nói gì với em mới được đây. Khụ khụ, được rồi, anh không so đo với em nữa. Sở dĩ anh khăng khăng muốn em làm như vậy chính là để từ giờ về sau cái tên kia không quấy rầy em nữa. Lần trước anh đã tha cho cái thằng nhãi đó, cho rằng tên nhóc chết tiệt đó không dám có hành động gì nữa, nhưng không ngờ rằng tên khốn kiếp đó vẫn ở sau lưng giở trò quỷ với em, lần này anh không thể dễ dàng buông tha cho thằng nhóc khốn nạn đó được, nếu không thì tên nhóc khốn kiếp đó sẽ càng ngày càng kiêu ngạo, Đình Đình, em hiểu ý của anh chứ?
Vu Đình Đình gật đầu, nói:
- Diệp đại ca, em hiểu rồi, em biết mình phải làm gì!
- Ừ, đây mới là Đình Đình ngoan nhất của anh chứ!
Diệp Lăng Phi nói xong liền ôm lấy Vu Đình Đình, bế Vu Đình Đình đặt lên giường, nói:
- Ừm, vẫn còn chút thời gian, anh có thể yêu thương Đình Đình nhà anh một phen rồi!
Ngay khi Vu Đình Đình vừa muốn nói gì đó thì môi của cô đã bị Diệp Lăng Phi hôn tới. Vu Đình Đình hai tay ôm chặt cổ của Diệp Lăng Phi, chỉ quan tâm đến việc thân mật với Diệp Lăng Phi…
********************************************
Vu Đình Đình bước xuống từ trên xe của Diệp Lăng Phi, cô cảm thấy hai chân vừa chạm đất đã mềm nhũn ra. Vừa nãy trong phòng khách sạn Vu Đình Đình cảm thấy giống như mình bị hư thoát, mỗi lần Diệp Lăng Phi tấn công mãnh liệt đều khiến cho Vu Đình Đình phát ra tiếng rên rỉ rất lớn, tới tận lúc này Vu Đình Đình vẫn cảm thấy hạ thân của mình vẫn còn căng ra. Cô quay đầu lại nhìn Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, rồi lại quay đi, chậm rãi bước lên gác. Diệp Lăng Phi thấy Vu Đình Đình đi lên gác rồi mới nổ máy, rời khỏi khu nhà mà Vu Đình Đình đang ở. Vu Đình Đình đi về nhà mình ở trên tầng ba, lấy chìa khóa ra mở cửa nhà. Khi cô vừa đi vào trong, mẹ cô cũng đi từ trong phòng bếp ra, thấy Vu Đình Đình đã về rồi, mẹ của Vu Đình Đình nói:
- Đình Đình, vừa nãy cha con gọi điện thoại về đấy, muốn hỏi xem con thích máy tính xách tay kiểu gì, cha con muốn mua cho con một cái laptop đấy. Lúc đó mẹ nói con còn đang ngủ, chờ khi cha con trở về, đừng quên khi nãy con còn đang ngủ đấy!
- Vâng ạ, mẹ, con biết rồi!
Vu Đình Đình cười, đi đến trước mặt mẹ mình, nói:
- Mẹ à, cảm ơn mẹ, con biết mẹ là người hiểu rõ con nhất mà!
Vu Đình Đình vừa nói vừa hôn lên mặt mẹ mình một cái.
- Cái con bé này!
Mẹ của Vu Đình Đình cười cười, đưa tay sờ lên chỗ Vu Đình Đình vừa hôn, sau đó lại quay vào phòng bếp. Vu Đình Đình cũng đi theo mẹ vào trong bếp, cô đứng sau lưng mẹ mình, hỏi:
- Mẹ ơi, hôm nay mẹ nấu món gì đấy ạ?
- Đều là các món con thích ăn đấy!
Mẹ của Vu Đình Đình không quay đầu lại, cầm cái chảo, nói:
- Đình Đình, cha con nói thấy con mấy ngày nay ăn uống không tốt lắm, bảo mẹ làm thêm mấy món con thích, hôm nay cha con cũng định mua một cái máy tính xách tay là quà cho con đó!
- Mẹ, hôm nay cũng không phải sinh nhật của con mà, sao cha lại mua quà tặng con chứ?
Vu Đình Đình hỏi.
Mẹ Vu Đình Đình quay đầu lại nói với Vu Đình Đình:
- Cái nha đầu ngốc này, chuyện này mà con không hiểu sao, cha con đây chính là trong lòng không yên, nên mới muốn tặng con một món quà!
- À ra thế!
Vu Đình Đình nghe đến đó liền lên tiếng:
- Mẹ ơi, thật ra thì con không sao đâu, con cũng không còn là trẻ con nữa, trong lòng con biết nên làm thế nào mà!
Mẹ của Vu Đình Đình xào chín thức ăn, bà tắt bếp đi, cởi tạp dề trên người ra, nói với Vu Đình Đình:
- Đình Đình, cái con bé này, con bảo mẹ nói với con thế nào mới được đây!
- Mẹ, con không làm gì mà!
Vu Đình Đình kỳ quái nhìn mẹ mình, nói.
- Con gái ngốc, con và cha con giận nhau vì cái gì?
Mẹ của Vu Đình Đình kéo tay Vu Đình Đình đi vào trong phòng khách, hai mẹ con ngồi trên ghế salon, mẹ Vu Đình Đình nắm lấy tay cô, nói:
- Con nhìn bộ dạng của con bây giờ xem, ai nhìn thấy cũng phải đau lòng. Mẹ biết trong lòng con cũng không dễ chịu, nhưng con cũng không cần phải làm khổ mình như vậy!
- Mẹ à, con không biết phải nói như thế nào!
Vu Đình Đình nói.
- Nói tóm lại là, mẹ oi, con đã khiến cha mẹ phải thất vọng rồi!
- Con gái ngốc ạ, mẹ thất vọng cái gì chứ, con dù sao cũng là máu mủ của mẹ, chỉ cần con vui sướng, mẹ cũng không quan tâm cái gì cả. Mẹ cũng nhận ra con rất thích người đàn ông đó, về phần mẹ thì không có vấn đề gì, nhưng cha con thì lại không giống như vậy. Cha con đang là giảng viên đại học, nếu như chuyện này truyền ra ngoài, nói con gái của giảng viên đại học bị người ta bao nuôi, con nói xem, thể diện của cha con để đi đâu bây giờ. Cha con cũng không muốn làm như vậy đâu, nhưng mà ông ấy không có cách nào khác. Con biết không, mấy buổi tối gần đây cha con cứ luôn than ngắn thở dài, mẹ biết ông ấy cũng yêu thương con lắm, Đình Đình, con nghe mẹ nói một câu, con cứ ra đảm bảo với cha con, từ nay về sau sẽ không qua lại với người đàn ông đó nữa, để cho cha con yên tâm. Có mấy lời mẹ cũng không muốn nói nhiều, lẽ nào con đến học ở thành phố Vọng Hải, cha con còn có thể đi theo con được sao? Nhưng mà con nên chú ý hơn một chút, đừng để bị người khác nhìn thấy, lại cứ đàm luận lung tung sau lưng nhà mình là được!
Mẹ của Vu Đình Đình nói xong những lời này, nhất thời Vu Đình Đình không biết phải nói cái gì nữa, nước mắt cô ứa ra, nói:
- Mẹ à, con biết rồi, con cảm ơn mẹ!
- Đứa bé ngốc, con khóc cái gì, con chính là cục cưng của mẹ mà, hãy nghe lời mẹ, đừng làm khổ bản thân mình như vậy nữa!
Mẹ của Vu Đình Đình ôm Vu Đình Đình vào trong lòng, tay phải vuốt ve mái tóc của Vu Đình Đình, khẽ thở dài, nói:
- Con không bao giờ nói dối cả, từ nhỏ con đã cực kì nghe lời, cho tới bây giờ mẹ và cha con cũng chưa từng đánh con lần nào, lần trước, cha con đánh con xong mà đau lòng đến độ nửa đêm vẫn thao thức không ngủ được, ông ấy đánh lên người con, nhưng lại đau ở trong lòng mình, Đình Đình, mẹ chỉ hy vọng con có thể hiểu được cha con, cũng hy vọng con không làm khổ mình nữa. Nếu con cứ tiếp tục hành hạ mình như vậy thì cũng làm khổ cha con đó!
-Mẹ, con biết rồi!
Vu Đình Đình nức nở nói.
- Mẹ, con xin hứa từ nay về sau sẽ không như vậy nữa!
Mẹ của Vu Đình Đình đỡ Vu Đình Đình dậy, đưa tay lau những giọt nước mất trên gương mặt Vu Đình Đình, thấp giọng nói:
- Đình Đình, có phải là anh ta tới hay không?
Vu Đình Đình sửng sốt, hỏi:
- Mẹ nói ai cơ ạ?
- Đình Đình, mẹ còn có thể hỏi ai nữa?
Mẹ của Vu Đình Đình thấy Vu Đình Đình cúi đầu không chịu nói, bà cười cười, nói:
- Đình Đình, con không cần phải giấu mẹ, mẹ cũng nhận ra, buổi chiều hôm qua sau khi con chuồn ra ngoài quay về nhà đã khác trước rất nhiều. Vừa nãy cũng như vậy, lúc con về nhà thì tràn đầy nụ cười. Nhưng mà con không muốn nói, mẹ cũng không tiếp tục ép hỏi con nữa!
- Mẹ à, con muốn đi rửa mặt!
Vu Đình Đình không phải nói với mẹ mình như thế nào nữa, cô không dám kể chuyện Diệp Lăng Phi tới Nam Dương cho mẹ mình nghe.
- Ừ, đi đi!
Mẹ của Vu Đình Đình vỗ vỗ vai cô, nói:
- Lát nữa cha con sẽ quay về, chờ cha con về nhà, chúng ta sẽ ăn cơm!
Vu Đình Đình từ ghế salon đứng lên, đi rửa mặt. Mẹ của Vu Đình Đình nhìn theo bóng lưng của Vu Đình Đình, khẽ thở dài. Bà vừa mới đứng lên, chợt nghe thấy cửa nhà truyền đến tiếng mở khóa, sau đó cửa nhà mở ra. Vu Hướng Dương cầm theo một cái túi chuyên đựng laptop màu đen vào trong nhà. Vu Hướng Dương vừa về nhà, lập tức hỏi mẹ của Vu Đình Đình:
- Đình Đình dậy rồi sao?
- Con nó đang rửa mặt!
Vu Hướng Dương cầm theo cái túi đựng cho máy tính xách tay đi vào trong phòng khác, ông ta để cái túi đựng lên bàn uống trà, sau đó ngồi trên ghế saon, thấp giọng hỏi:
- Hôm nay tâm tình của Đình Đình thế nào?
- Rất tốt!
Mẹ của Vu Đình Đình nói.
- Đình Đình ngủ một giấc dài, vừa nãy còn hàn huyên với tôi một phen. Tôi thấy tâm trạng của Đình Đình đã khá hơn nhiều rồi!
- Như vậy thì tốt rồi, lần này tôi mua cho Đình Đình một cái laptop hãng Dell giá hơn 10000 tệ đó, không biết Đình Đình có thích hay không nhỉ?
Vu Hướng Dương nói.
- Tôi chỉ hy vọng Đình Đình có thể khuây khỏa hơn một chút!
- Hướng Dương, khẩu khí của ông lúc nói chuyện với Đình Đình không nên cứng rắn như vậy!
Mẹ của Vu Đình Đình nói.
- Không phải là ông không biết cá tính của Đình Đình mà!
- Tôi biết rồi!
Vu Hướng Dương gật đầu.
Trong lúc Vu Hướng Dương đang say sưa trò chuyện với mẹ của Vu Đình Đình ở phòng khác, Vu Đình Đình đã rửa mặt xong cũng đi tới. Vu Hướng Dương thấy Vu Đình Đình đi ra, ông ta vội vàng hô:
- Đình Đình, con đến xem cái laptop này, xem có vừa lòng hay không!
Vu Hướng Dương vừa nói vừa định mở cái cặp đựng kia ra, muốn lấy cái laptop. Ngay lúc này, ông ta chợt nghe thấy Vu Đình Đình nói:
- Cha, con biết con sai rồi…
Vu Đình Đình nói ra những lời mà Diệp Lăng Phi đã dạy cho cô, vốn là Vu Đình Đình còn có chút do dự, dù sao, cô cũng chưa từng nói dối bao giờ, lần này lại còn nói dối cha của mình nữa, trong lòng Vu Đình Đình thấy hơi hoảng sợ. Nhưng sau khi trò chuyện với mẹ mình, nối khiếp sợ trong lòng Vu Đình Đình đã bay biến hết, nói dối đúng là không tốt, nhưng có đôi khi lời nói dối có ý tốt ngược lại có thể khiến cho người ta thấy được an ủi và giúp đỡ. Dạo gần đây Vu Hướng Dương cũng rất nóng tính, con gái bảo bối của mình càng ngày càng xanh xao tiều tụy. Vu Hướng Dương tất nhiên nhìn thấy rõ ràng, trong lòng đau như cắt. Nhưng ông ta lại không thể nhượng bộ, tốt xấu thế nào mình cũng là giảng viên đại học, nếu như con gái của mình ở bên ngoài bị người ta bao, mặt mũi mình biết để đi đâu bây giờ.
Ngày hôm nay Vu Hướng Dương cố ý mua cho Vu Đình Đình một cái laptop trị giá hơn 10000 tệ, mục đích chính là để dỗ dành con gái rượu vui lòng, đương nhiên, trong lòng Vu Hướng Dương vẫn còn một số nghi vấn chưa giải thích được, con gái của mình không như loại con gái ái mộ hư vinh, sao có thể để người ta bao nuôi được chứ. Chẳng qua đồng nghiệp của Vu Hướng Dương, cũng chính là mẹ của Phan Tốn đã gọi điện thoại cấp. Vu Hướng Dương, nói cho Vu Hướng Dương về chuyện có liên quan đến Vu Đình Đình chuyện Vu Hướng Dương cũng phải tin tưởng. Bây giờ nghe con gái nhận sai rồi, trong lòng Vu Hướng Dương cao hứng thế nào khỏi phải bàn, trên gương mặt ông ta tràn đầy nét vui tươi, nói:
- Đình Đình, như vậy là tốt rồi, cha thấy con cũng chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi, được rồi, không nói chuyện này nữa, Đình Đình, mau tới đây xem có thích cái laptop cha mua không!
Mẹ của Vu Đình Đình cũng tỏ ra vui vẻ, nói:
- Đình Đình, mau qua xem đi, bây giờ mẹ đi dọn cơm, chúng ta chuẩn bị ăn trưa nhé!
Vu Đình Đình không đi nhìn cái máy tính xách tay mới mua mà lại nói với Hướng Dương rằng:
- Cha à, con có một việc luôn để trong lòng, con muốn nói cho cha biết, nhưng con lại thấy xấu hổ khi nói với cha!
Vu Hướng Dương đang rất vui vé, ông ta đặt cái laptop trên bàn uống trà, cười nói:
- Đình Đình, có cái gì mà không tiện nói cơ chứ, nào, qua đây nói một chút xem nào, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Vu Đình Đình cắn chặt môi dưới, chậm rãi nói:
- Cha, cái tên cái tên Phan Tốn kia lúc ở thành phố Vọng Hải, hắn định, định..
Vu Đình Đình nói đến đây thì ngập ngừng. Vu Hướng Dương nhướng mày, hỏi:
- Đình Đình, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Đô Thị Tàng Kiều - Chương #1003


Báo Lỗi Truyện
Chương 1003/1599