Chương 933: Ngón giữa (2)


Tiểu cô nương tựa hồ bị tướng ăn của Hướng Nhật làm cho thèm thuồng, Hướng Nhật rõ ràng thấy cổ họng nàng cử động, đó rõ ràng là đang nuốt nước miếng mà.
- Ăn đi, ta mời ngươi.
Hướng Nhật cầm lấy một cây xúc xích đưa cho nàng, dù sao thì hắn cũng nướng hai cây, đem một cây cho em vợ cũng không có gì, rốt cuộc cũng là vì nền tảng sau này a.
- Ta sẽ không cảm ơn ngươi đâu!
Tiểu cô nương cũng không chê Hướng Nhật trực tiếp đưa cho nàng, nhận lấy thì cắn ngay một miếng. Mắt bỗng sáng ngời, sau đó bắt đầu ăn say sưa.
Hướng Nhật xử lý bữa sáng xong, cũng đúng lúc tiểu cô nương đem xúc xích trong tay giải quyết hết, với lấy hộp giấy ăn trên bàn trả, rút từ trong đấy ra một tờ giấy ăn, nhã nhặn mà lau lau khóe miệng, sau đó... Đem vò thành một cục khăn tay đã bẩn biến sắc ném tới trên người Hướng Nhật:
- Này, ngươi tên là gì?
Hướng Nhật tức giận thiếu chút nữa đã lao đến đập cho nha đầu kia một trận, sớm biết thế này cây xúc xích kia đem cho milu nhà nàng ăn còn hơn:
- Ngươi còn chưa có nói cho ta biết tên của ngươi, ta vì cái gì lại trả lời trước cơ chứ?
Đem tờ khăn giấy đầy mỡ kia ném vào thùng rác, Hướng Nhật tức giận nói, nể mặt nàng là em gái Monica, lần này nhịn!
Tiểu cô nương tựa hồ đối với cử chỉ Hướng Nhật có chút thích thú, có thể là lo lắng đến chính mình cố ý đem khăn giấy đầy dầu ném lên trên người hắn, hắn cũng không có biểu hiện ra thô bạo gì cho lắm, cuối cùng cũng có chút phong độ thân sĩ, nàng khoát khoát tay nói:
- Ta nói cho ngươi biết, ta là Elie Columbus.
- Columbus?
Vẻ mặt Hướng Nhật có chút cổ quái, thật sự là cái tên Columbus này quá nổi tiếng, bất quá cái họ này hình như là họ của người Ý, thế nào lại chạy đến nước Mỹ đây?
- Ta biết ngay, nghe được tên của ta, đầu tiên thì sẽ nhớ đến tổ tiên ta Christopher Columbus, lẽ nào chúng ta chỉ có thể vĩnh viễn sống trong những vinh quang cũ của nó sao?
Hai cái tiểu lông mi của tiểu cô nương nhăn lại, phỏng chừng rất muốn giả ra vẻ mặt của người lớn, đáng tiếc vô luận như thế nào thì nàng vẫn là một tiểu nha đầu chưa đủ lông đủ cánh mà thôi.
- Khục khục...
Hướng Nhật có chút sặc.
- Elie tiểu cô nương, có thể hỏi một chút, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi vậy?
- Ta vì sao phải nói cho ngươi biết?
Tiểu nha đầu oán hận mà liếc mắt nhìn trừng trừng Hướng Nhật, sau đó rất tức giận nói:
- Ngươi còn không có nói cho ta biết tên của ngươi.
- Ta là Jack, Jack...K I N G.
- Kim là cái họ gì, ta chưa từng nghe qua, vừa nhìn cũng biết tổ tiên ngươi căn bản là không có tên tuổi gì.
Thân là hậu duệ của Columbus, rõ ràng là đang có vẻ coi rẻ dòng họ người khác, bất quá Hướng Nhật vừa nói K I N G; không phải là họ Kim, kỳ thực hắn là muốn nói họ mình chính là dòng dõi quốc vương, bất quá xem vẻ mặt kiêu ngạo của tiểu nha đầu kia, vẫn là không cùng nàng so đo nữa là hơn.
- Elie, nếu như không có việc gì nữa, ngươi có thể đi học, ta nghĩ đã tới thời điểm phải lên lớp rồi ...
Hướng Nhật kỳ thực cũng chưa có dự định gì trong ngày hôm nay, chỉ là hắn thấy phải đợi thì thật sự rất buồn chán, chắc phải tới công ty của Monica một chuyến, thuận tiện có thể hay không cùng Monica vuốt ve an ủi một chút. Bất quá việc trọng yếu trước mắt là phải đuổi khéo tiểu nha đầu này rời khỏi đây đã.
- Thiếu chút nữa thì quên, nếu chị Monica không có ở đây, vậy thì ngươi theo ta đi một chuyến đi.
Tiểu nha đầu hiển nhiên là không định bụng cứ như vậy buông tha Hướng Nhật.
- Ta đang có việc, không có thời gian.
Hướng Nhật lập tức cự tuyệt.
- Không có thời gian?
Tiểu nha đầu có chút giận, trừng to mắt, chỉ vào Hướng Nhật:
- Ngươi phải biết rằng, chị Monica lưu ngươi ở lại nơi này, chuyện gì cũng không phải làm, lại còn có thể để ngươi tùy tiện làm bữa sáng ăn, ngươi cư nhiên một chút cũng không cảm kích, một chút cũng không hiểu được mà hồi đáp sao?
Oắt dờ heo?
Hướng Nhật thực sự dở khóc dở cười:
- Ta ở là ở nhà chị ngươi, ăn cũng là ăn của chị ngươi, tiểu nha đầu, cũng không liên quan tới ngươi, điểm này ngươi phải làm cho rõ ràng.
- Tốt, ta đây sẽ gọi điện thoại cho chị Monica!
Tiểu nha đầu nổi giận đùng đùng móc ra một cái điện thoại màu hồng phấn, trực tiếp bấm số. Chờ chuyển được cuộc gọi, nhưng đi tới một bên nói, tự như là sợ Hướng Nhật sẽ nghe trộm vậy.
Hướng Nhật căn bản khinh thường việc nghe trộm, hắn đảo mắt sang muốn nhìn xem nha đầu kia có thể làm ra cái trò quỷ gì thôi.
Rất nhanh điện thoại được nối thông, tiểu nha đầu liên tục gật đầu,sau đó đột nhiên đi tới, đem điện thoại đưa cho Hướng Nhật:
- Chị Monica bảo đưa điện thoại cho ngươi nghe.
Hướng Nhật kỳ thực vẫn còn có chút hoài nghi, tiếp nhận điện thoại.
- HELLO
Một tiếng, quả nhiên đối diện truyền đến thamh âm trong trẻo nhưng có vẻ lạnh lùng cùng mang theo một ít mất tự nhiên.
- Jack, việc của em gái Elie ta xin làm phiền ngươi, ta quên ngày hôm nay nàng sẽ đến tìm ta, ngươi giúp nàng đem phiền phức giải quyết đi.
Sau khi nói xong, liền trực tiếp cúp điện thoại.
Hướng Nhật cả kinh trợn mắt há hốc mồm, tiểu nha đầu này quả thật đúng là em gái của Monica, ngay từ đầu hắn mặc dù không có hoài nghi lời nói của tiểu nha đầu, nhưng là vẫn chưa có xác định tiểu nha đầu thực sự là em gái của Monica.
- Chị Monica của ngươi nói, tất cả mọi chuyện ngày hôm nay ngươi đều phải nghe lời ta.
Thấy bề ngoài Hướng Nhật vẫn như đang đờ ra, tiểu nha đầu tựa như một con tiểu hồ ly bắt trộm được gà nói.
- Được rồi, chúng ta chuẩn bị đi đâu?
Nếu Monica tự mình phân phó, Hướng Nhật chỉ có thể làm "Nhiệm vụ bất đắc dĩ " này thôi, nhất định phải khiến tiểu nha đầu thoả mãn…
- Đi trường học.
Tiểu nha đầu tiểu vung tay lên, rất có phong thái của người lớn, bất quá nếu Columbus thấy nhất định sẽ tức giận mà từ trong quan tài bật nắp chui ra mất, Hướng Nhật nếu không nghĩ tới do Monica giao phó khẳng định cũng sẽ bắt lấy nàng đánh cho một trận tơi bời, nguyên nhân là tiểu nha đầu này sau khi nói xong hướng tới Hướng Nhật khoa tay múa chân một cái, còn giơ ngón giữa nhếch lên cao cao (f*** you!).

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #933


Báo Lỗi Truyện
Chương 933/1045