Chương 911: Bắt (3-end)


Hướng Nhật ở bên cạnh trông thấy mà trợn mắt há mồm, Monica bị làm sao không biết nữa? Đầu tiên là muốn xé xác mình, bây giờ lại nhảy thoát y, chẳng lẽ là vì đền bù tổn thất với mình chuyện nàng có hành động vô lễ lúc nãy?
Đợi đến lúc phát hiện điện thoại trong tay vẫn mở loa ngoài nhưng không thấy âm thanh gì, Hướng Nhật rốt cục cũng phục hồi tinh thần lại, động tác của Monica bây giờ, cũng không phải nàng tự mình làm ra, mà là động tác của Lưu Phi ở Bắc Hải a.
Trong lòng cười khổ một tiếng, Hướng Nhật lững thững đi qua, đồng thời nói vào trong điện thoại:
"Lưu Phi, em có thể ngừng được rồi." Nói xong, hắn chạy tới bên người Monica, đồng thời đem áo nàng đã lột bỏ cùng chiếc áo sơ mi kéo lên.
Trong lúc này không thể tránh né thấy được chiếc áo lót màu đen gợi cảm của Monica, cho nên mắt hắn cứ dán vào cái lồng ngực cao vút mà tròn trịa kia, bất quá hắn lại không có ý niệm nào khác trong đầu, việc chính trước mắt là giải quyết vấn đề của Monica, hắn đã phát hiện nữ nhân này đang nhìn mình với ánh mắt băng lạnh.
"Monica tiểu thư, chuyện này ta có thể giải thích..." Không đợi hắn nói xong, Monica đột nhiên hét lên một tiếng, mạnh mẽ ôm lấy một tay của hắn, đôi môi khêu gợi đã chủ động hôn lên miệng của hắn.(D: không biết bên kia Lưu Phi làm như thế nào mà bên này Monica làm đc nhỉ?)
Ách ~~~~
Có chuyện gì thế này?
Hướng Nhật còn tưởng rằng Monica sẽ vừa bắt vừa đánh hắn, không thể tưởng được lại là chủ động đưa môi lên hôn, cái này cũng thật bất khả tư nghị a?
Tuy rất muốn hưởng thụ diễm phúc như vậy, nhưng lý trí Hướng Nhật vẫn còn, thò tay muốn đẩy Monica ra, lại phát hiện Monica ôm hắn rất chặt, Hướng Nhật cảm giác chỉ cần mình dùng chút lực, có thể tách rời cánh tay ra khỏi người nàng.
Hướng Nhật cũng không dám manh động, hai người vừa vặn mặt đối mặt, hai người dính chặt vào nhau, tận mắt nhìn thấy ánh mắt cực điểm phẫn nộ của Monica, không phải đâu, đều đã đến tình trạng này rồi, còn đối với mình thống hận như vậy sao? Nếu quả thật thống hận như vậy, vì sao còn muốn chủ động tự mình...
Đợi đã nào...
Hướng Nhật rốt cục cũng nghĩ đến mấu chốt của vấn đề, có lẽ đó cũng không phải Monica chủ động tự mình mình...., mà là Lưu Phi tự mình..., phải biết rằng Lưu Phi có thể khống chế hành vi của Monica a.
Nhưng mà bây giờ miệng đã bị bịt kín, thậm chí Monica càng ngày càng nồng nhiệt, Hướng Nhật căn bản không có cách nào bảo Lưu Phi dừng lại.
Tại sao có thể như vậy?
Hướng Nhật đúng là khóc không ra nước mắt.
Hắn biết rõ là Lưu Phi muốn trợ giúp mình, nhưng Monica bị vũ nhục như vậy, làm sao có thể tha thứ cho mình đây? Chỉ sợ nàng sẽ nghĩ cái này là do mình cố ý bảo Lưu Phi làm như vậy, đến lúc đó đúng thật là biến khéo thành vụng rồi.
Monica cũng khóc không ra nước mắt.
Một luồng sóng khoái cảm chưa bao giờ trải qua hướng nàng mà vọt tới, làm cho nàng từ trong đáy lòng không nỡ buông ra loại cảm giác này, rất muốn tiếp tục như vậy, thậm chí làm thêm một ít sự tình tình tình....
Cảm giác thân thể càng ngày càng nóng, nóng đến làm cho nàng chịu không được, muốn thò tay cởi tất cả quần áo ra.
Không, cái này không phải ý nghĩ thực của mình, đúng rồi, nhất định là nữ nhân kia làm, là ý nghĩ của nàng, mọi chuyện đều là nàng làm, mình căn bản là không nhúc nhích được, là bị bắt buộc, nữ nhân kia, tất cả đều là nàng tại khống chế thân thể của mình, nhất định là nữ nhân kia, nàng đang hãm hại chính mình! Nhất định là thế!
Không biết từ lúc nào, hai tay Monica dần buông lỏng, Hướng Nhật lập tức cảm nhận được biến hóa này, muốn đẩy đối phương ra, nhưng chỉ nhẹ nhàng khẽ động, hai tay kia lại tăng sức lực ôm chặt lại.
Hướng Nhật nghi hoặc nhìn Monica, trong mắt nàng lửa giận tựa hồ giảm đi không ít, hơn nữa là một loại ánh mắt bất đắc dĩ và oán hận, hơn nữa còn có chút trốn tránh...
"Phanh" một tiếng vang thật lớn, cửa phòng bị người dùng lực mở ra, tiếp theo người tiến vào thấy được tình hình bên trong làm hắn phóng hỏa, một nam một nữ ôm hôn thắm thiết, nữ nhân áo ngoài đã cởi, áo sơ mi mặc cũng không còn cẩn thận, hai người vẫn còn đang say sưa thân mật với nhau.
Tuy y phục của nam nhân còn nguyên, nhưng người mới tới đã bị màn kích thích trước mắt làm mất đi lý trí, đương nhiên sẽ không phát hiện điều này. Hơn nữa, từ bên ngoài lấy được tin tức, một nam một nữ vào phòng đã lâu, cho dù làm xong sự tình, quần áo cũng có thể mặc rồi.
Khó trách nàng vẫn còn chưa cho mình, nguyên lai là đang chờ tình nhân của nàng!
Người mới tới đã mất đi lý trí giống như một con trâu đực phẫn nộ, nắm chặt nắm đấm hung hăng lao về phía một nam một nữ vẫn còn đang ôm nhau kia, vung quyền đánh tới...
"Phanh" một tiếng trầm đục vang lên, người mới tới bụm lấy nắm đấm của mình hét thảm lên, Hướng Nhật đã cùng Monica tách ra, lúc này vẻ mặt không chút biểu tình nhìn hắn.
Người mới tới không phải ai khác, chính là vị hôn phu của Monica: Richard • McRae.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #911


Báo Lỗi Truyện
Chương 911/1045