Chương 775: Gặp lại Fiona Loisi


Sáng thứ hai, công tác dọn nhà rất thuận lợi, công ty chuyển nhà cho một chiếc xe tới là xong tất tần tật, bởi mấy thứ đồ trong nhà cũng chẳng cần mang theo, chỉ lấy đồ cá nhân là đủ. Mà căn nhà này Hướng Nhật để lại cho mỹ nữ lão sư cùng em trai nàng. Dù sao đi thuê nhà làm sao thoải mái bằng nhà của mình được? Căn nhà ở khu biệt thự Chân Long khá lớn, phòng rất nhiều. Đại gia đình của Hướng Nhật chuyển tới vẫn còn rộng thênh thang nên cuối cùng hắn đã thoát khỏi cảnh gia chủ ôm ghế salon.
Nhưng sau khi dọn nhà liền xuất hiện vấn đề, một là phòng quá lớn, dù chín người Sở Sở, An Tâm, Thạch Thanh, Thiết Uyển, Liễu Y Y, Phạm Thải Hồng, Anna cùng với Hướng Nhật, cả khi Hướng mẫu tới Bắc Hải vẫn còn hơi lạnh lẽo. Có lẽ phải thuê thêm người giúp việc. Hướng Nhật vừa nghĩ liền quyết định.
Đột nhiên nhớ tới Hác gia ở gần đây, nhà nàng còn trống hơn, chỉ có ba mẹ con cũng không biết bình thường họ sống ra sao. May là an ninh khu biệt thự Chân Long hạng nhất, ra vào phải báo tên, nếu không có chủ nhân mời thì người ngoài không thể vào nên không phải lo trộm vặt hay móc túi. Nhưng vấn đề thứ hai cần phải giải quyết là khu biệt thự Chân Long cách xa trường học, nếu hàng ngày mà đi bộ thì tiêu cái chân luôn. Có lẽ phải mua xe, đúng, phải mấy cái chứ một thì không thể đủ.
Mặc dù trước đó Sở Sở cùng An Tâm đều có xe nhưng cũng không phải tiền của các nàng mà là cha đưa cho, mà trước nhà ở gần trường nên xe phải để ở nhà. Giờ đi theo mình thì Hướng Nhật cảm thấy mình nên có nghĩa vụ mua tặng họ mấy chiếc xe, hẳn là mỗi người một chiếc mới công bằng.
Sắp xếp xong xuôi Hướng Nhật liền nói với mọi người chuyện mua xe, nhưng hiển nhiên các đại tiểu thư không vội bởi còn đang bận bịu trang trí phòng mới của mình. Hướng Nhật thở dài, có lẽ chuyện nhỏ nhặt này mình xử lí cho rồi, mua về rồi các nàng cũng không thể nói được gì. Rời khỏi biệt thự Chân Long, Hướng Nhật đi tới khách sạn Trung Thiên bởi đã hẹn với Monica sẽ đi gặp vị hôn phu của nàng ở sân bay quốc tế Bắc Hải.
Ở đại sảnh, Hướng Nhật buồn bực đứng ở bên nhìn trộm Monica đang mặc bộ đồ văn phòng. Mỹ nữ mặc bộ đồ đen làm lộ ra đường cong mỹ lệ hoàn hảo, cặp kính đeo chếch che nửa khuôn mặt cùng dôi giày cao gót khiến Hướng Nhật liên tục dòm trộm mà xuýt xoa, mỹ nữ gợi cảm như vậy không làm tình nhân của mình thì quá phí. Nhưng hắn cũng hiểu Monica không hứng thú với đàn ông lăng nhăng, nếu không phải tối qua mình giúp nàng thì có lẽ người ta vẫn hờ hững với mình.
Hướng Nhật không dám hy vọng xa vời nữa, nhiệm vụ quan trọng lần này lấy phá rối làm chính, không cho Monica lấy chồng:
- Monica tiểu thư, cô đã thấy hình củ hắn, có đẹp trai không?
Buồn chán Hướng Nhật liền hỏi.
- Rất đẹp trai.
Tuy cảm thấy Jack tiên sinh hơi kì lạ nhưng Monica cũng không nghĩ gì sâu sa, Hướng Nhật lại cảm thấy khó chịu, thì ra lại là một thằng mặt trắng. Vẻ mặt bình thản hỏi:
- Monica tiểu thư, tôi cũng không thể cứ gọi cô như vậy, tên ở nhà của cô là gì? Là tên thân mật mà người nhà hay gọi ấy.
- Lôi Thiến.
Monica khẽ đáp.
- Lôi Thiến, tên rất hay.
Hướng Nhật cũng không hiểu tên thế nào là đẹp, chỉ cần biết tên thân mật là được rồi.
- Lôi Thiến, giờ cô cần đổi thói quen gọi tên tôi trước kia, ngàn vạn lần không được gọi là "tiên sinh" .
- Cứ gọi là Jack đi
Monica lẩm nhẩm dường cảm thấy rất kì quái.
- Đúng là như vậy. Mà biểu hiện của chúng ta phải thân mật một chút, cô cách tôi xa quá rồi.
Hướng Nhật chủ động ép sát vào cách Monica mấy centimet, dường như nàng hơi mất tự nhiên uốn éo thân thể nhưng cuối cùng lại không từ chối. Hướng Nhật mừng rỡ, đã thành công được một nửa rồi. Rốt cục cửa hành khách đã có người đi ra, Monica đứng thẳng lên nhìn chung quanh. Hướng Nhật thừa lúc nàng không chú ý liền lùi ra sau một bước rồi dịch lên phía trước làm nửa người ẩn phía sau lưng nàng, nửa còn lại vẫn ở tại vị trí ban đầu, thoạt nhìn thì sự thân mật cũng tăng thềm vài phần.
- Richard.
Một lúc sau đột nhiên Monica gọi một tiếng, Hướng Nhật nhìn về phía nàng nhìn. Là một gã thanh niên da trắng cao lớn, nụ cười rạng rỡ quả đúng như Monica nói, hắn rất đẹp trai, khuôn mặt của Beckham, mắt sâu, mũi thẳng, da trơn nhẵn. Mặc áo phông màu xám quần kaki vàng nhạt khiến người ta cảm nhận được sức sống mãnh liệt.
Dường như tuổi hắn nhỏ hơn Monica một chút.
- Monica?
Gã da trắng tháo kính xuống, mắt sáng rực nhưng nhanh chóng nhìn thấy Hướng Nhật ở bên cạnh Monica một cách thân mật thì biến sắc:
- Vị này là?
- Là bạn của em, Jack.
Nhìn vẻ mặt của hắn Monica liền cảm thấy đắc ý, mị lực bản thân rất lớn.
- Anh khỏe chứ, tôi đã nghe Lôi Thiến nhắc tới anh.
Hướng Nhật liền nhân cơ hội bắt tay hắn, thân thể vô tình chạm vào cánh tay Monica. Gã da trắng thấy cảnh này cùng với việc Hướng Nhật gọi tên thân mật của Monica thì nhíu mày, bình tĩnh rất nhanh rồi rút cánh tay về, không hề phản ứng với Hướng Nhật mà quay sang phía Monica:
- Anh còn có một người bạn, em chờ một chút.
- Không sao.
Monica gật đầu, Hướng Nhật thấy vậy thì nhăn mặt, xem ra nàng rất hài lòng với vị hôn phu này, đột nhiên cảm thấy chua chua, gã mặt trắng này tốt ở chỗ nào?
- Ha ha, Richard, em đã sớm nói với cậu là không cần chờ, tôi sẽ tìm cậu. A, mỹ nữ kia là ai?
Lại một gã thanh niên da trắng xách theo hai túi hành lí đi ra, nhưng nhìn thấy Monica thì giật mình rồi mắt sáng lên:
- Anh khỏe chứ, tôi là hôn thê của Richard, đây là bạn tôi, Jack.
Monica chủ động giới thiệu, biểu hiện rất dịu dàng. Richard nghe vậy thì cười rạng rỡ, nhìn Hướng Nhật với ánh mắt khiêu khích. Hướng Nhật bĩu môi lơ đãng liếc phía sau gã đàn ông kéo hành lí, là một cô bé da trắng, dáng người ma quỷ cùng gương mặt đẹp như thiên thần, quần áo nóng bỏng, váy ngắn cùng áo thun màu lam bó sát, tất chân dài màu vàng càng làm lộ ra những điểm hoàn mỹ hấp dẫn kinh người. Hướng Nhật nhìn đối phương thì sửng sốt, là Fiona Lois(Ngang Na Y Ty thì phải) đã lâu không gặp. Không phải nàng đang học sao? Đi Mỹ lúc nào vậy?

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #775


Báo Lỗi Truyện
Chương 775/1045