Chương 725: Gió đổi chiều


Nhìn Hướng Nhật khó khăn chống đỡ thân thể trên mặt đất, trên mặt gã mắt đỏ lộ ra khoái cảm tàn nhẫn bệnh hoạn:
- Thực sự rất tiếc, vốn là Chấp năng giả, cấp bậc cao nhất trong dị năng giả lại biến thành một phế nhân ngay cả đứng không không được…
"Rắc, rắc, rắc" chưa nói hết câu liền cảm giác đùi bị bóp chặt. Sau đó là cơn đau kịch liệt, cúi đầu xuống thì thấy Hướng Nhật trước đó hoàn toàn mất đi sức chống cự đang nắm đùi mình, trong mắt hiện lên vẻ chọc tức như mèo vờn chuột.
- Đáng chết!
Gã mắt đỏ cả kinh kêu lên muốn lùi lại, phát hiện đùi mình bị đối phương tóm lấy không thể lui ra sau, trừ khi bỏ lại cái chân này. Huyết sắc trong mắt liền đảo qua, hồng mang bắn ra. Tiểu đao vốn bất động trên mặt đất đột nhiên bay lên hung hăng đầm vào sau lưng Hướng Nhật.
"Keng" âm thanh chát chúa như va phải kim loại, tiểu đao màu bạc bị bắn ra rơi xuống đất, mũi đao cũng quằn đi như cái móc câu.
- Mày thực sự cho rằng một cái đao cùn ấy mà muốn làm tao bị thương? Nếu không phải vì vừa rồi muốn mày ngu ngốc tin tưởng, mày nghĩ tao sẽ chảy nhiều máu như vậy à?
Hướng Nhật nắm chặt đùi đối phương, âm thầm dùng lực lượng vô hình ngăn chặn miệng vết thương lại, đứng dậy khỏi mắt đất và hiển nhiên lực đạo ở tay cũng không ngừng gia tăng.
Mỗi lúc Hướng Nhật tăng lực đạo thì khuôn mặt gã mắt đỏ thêm tái nhợt, cuối cùng trán lấm tấm mồ hôi hột, hắn đã chính thức được "hưởng thụ" cảm giác đâu tận xương tủy, cơn đau kịch liệt từ đùi truyền tới tựa như xương cốt đã bị bóp nát.
Hướng Nhật bước tới khoác vai đối phương, lúc này mới buông tay đang nắm đùi hắn ra, bởi như vậy cũng tiện cho việc khống chế thân thể hắn.
- Giờ thì có phải là không còn ý định lặp lại những câu khoác lác vừa rồi? Ai ngây thơ đây?
Nắm chắc phần thắng, Hướng Nhật cười lạnh nhìn gã mắt đỏ, trả lại toàn bộ những lời trước đó của đối phương.
Thần kì chính là gã mắt đỏ bị khống chế thân thể rõ ràng không bối rối lắm, ngoài sắc mặt tái nhợt có chút dọa người.
- Người làm thế nào, căn bản không có khả năng…
Rõ ràng hắn thấy tận mắt, căn bản không động đậy được. Nhưng khi nhìn lại thì kẻ phế vật kia vẫn đang khỏe như voi. Ngược lại còn khống chế mình, tự tin như vậy nhất thời càng làm hắn không dám tin tưởng.
- Cũng là những lời mày nói trước đó, mày cũng đừng mong từ miệng tao biết được gì.
Hướng Nhật nói vậy kỳ thực nói toạc ra cũng chẳng còn giá trị, lúc đối phương nói tự đâm hai đao vào ngực mình liền thả Anna và Dịch Trù Ngu, Hướng Nhật đã đoán ra thanh đao kia có vấn đề.
Thân là dị năng giả, đâm hai đao vào ngực có thể trọng thương hoặc tử vong sao? Đáp án đương nhiên là không, nếu ngay cả hai đao cũng không chịu được sao gọi là dị năng giả? Có lẽ đối phương cũng chẳng hi vọng xa vời hai đao làm một dị năng giả mất đi chiến lực. Vậy nên đáp án duy nhất là trên đao có vấn đề.
Ngoài mặt Hướng Nhật vẫn đâm mình hai đao, thực ra trước khi đâm hắn đã dùng lực lượng vô hình bao trùm lưỡi đao, cũng không phải thanh đao làm mình bị thương mà là lực lượng của mình đâm chính mình bị thương.
Vậy nên cho dù đao có vấn đề thì cũng chẳng có tác dụng với hắn. Cái này là nguyên nhân mà Hướng Nhật tự đâm mình hai đao đồng thời giả bộ trúng chiêu lừa đối phương lơi lỏng cảnh giác, vậy nên hắn mới có cơ hội.
- Nói, mày thuộc tổ chức nào? Tại sao lại biết rõ về tao?
Đối với địch nhân hiểu rõ thực lực chân chính của mình Hướng Nhật kiên quyết muốn diệt trừ nếu không hắn chẳng thể yên lòng.
- Vừa rồi ngươi mới nói qua mà đã quên rồi sao?
Gã mắt đỏ nhắc nhở Hướng Nhật, không thể moi được gì từ miệng đối phương.
- Xem ra phải dùng chút thủ đoạn với mày thì mới có thể khiến mày ngoan ngoãn hợp tác.
Đối với các kiểu tra tấn bức cung Hướng Nhật sớm đã quen tay, cứ để đối phương nhận lấy thống khổ thì bí mật gì cũng phải ói ra hết.
- Ngươi có thể thử, có thể ta sẽ nói cho ngươi biết không chừng.
Gã mắt đỏ nghe lời Hướng Nhật mặt không biến sắc, hoàn toàn xem nhẹ việc mình bị Hướng Nhật khống chế, trong mắt không hề có chút lo âu, thậm chí không hề cử động.
Hướng Nhật cảm thấy không ổn, đối phương dám đưa ra vẻ mặt bất cần như vậy thì nhất định có hậu chiêu. Quả nhiên vừa nghĩ đến đây Hướng Nhật liền cảm thấy thân thể bị xiết chặt, cảm giác nặng nề áp bách thân thể, dường như trọng lực thoáng chốc tăng lên gấp bội, thậm chí hàng chục lần mà vẫn không ngừng tăng thêm.
Lĩnh vực!
Hướng Nhật liền hiểu ra đối phương thi triển lĩnh vực. Nhưng phản ứng hắn không hề chậm, lực lượng trong thân thể liền phóng xuất ra ngoài tạo thành lĩnh vực của mình. Lúc này mới cảm giác thân thể nhẹ nhõm, cảm giác nặng nề kia cũng hoàn toàn biến mất.
- Không thể nào!
Gã mắt đỏ khiếp sợ như muốn phát điên, vốn lúc hắn phát động lĩnh vực thì đã cảm thấy vai mình đã lỏng ra một chút, nhưng cảm giác này chỉ không phẩy mấy giây thì đã trở lại.
Hắn không thể tưởng tượng được thời khắc mấu chốt mình phát động lĩnh vực lại không có tác dụng. Mà lúc đối phương dùng lĩnh vực ép tới liền bị phá tan. Cảm giác không bình thường này hắn không tiếp nhận nổi, phải biết rằng hai chấp năng giả chiến đấu giữa lĩnh vực, dù một bên thực lực mạnh hơn cũng chẳng thể phá tan lĩnh vực kẻ khác, chỉ ảnh hưởng thêm vào đối phương mà thôi.
- Nói cho tao biết kẻ sau lưng mày là ai, tao có thể cân nhắc cho mày toàn thây!
Hướng Nhật nói. Nếu không phải cần biết kẻ điều khiển giấu mặt phía sau màn là ai hắn sớm đã giết rồi, dù sao một chấp năng giả có thể tránh được thuấn di cũng tạo uy hiếp cho hắn.
- Nếu mày muốn trước khi chết được hưởng thụ thống khổ… tao cũng không ngại hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của mày.
Hướng Nhật không tin đối phương ngay cả sát chiêu cuối cùng cũng không thành công mà còn dám ngậm miệng.
Rất nhanh, gã mắt đỏ quả thực bị đã kích không ít, ngay cả lĩnh vực hắn tự hào cũng mất đi tác dụng, cận kề với tử vong làm hắn cực kì sợ hãi, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
- Ta có thể nói cho ngươi biết. Đem tất cả những gì ta biết nói cho ngươi. Nhưng ngươi phải đáp ứng một điều kiện của ta.
- Nếu muốn tao buông tha mày thì không cần nói.
Hướng Nhật liền đưa ra hạn chế. Nếu thả đối phương thì hậu quả khôn lường, một chấp năng giả âm thầm trả thù thực nguy hiểm, chuyện ngu xuẩn như thả cọp về rừng này Hướng Nhật sẽ không làm.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #725


Báo Lỗi Truyện
Chương 725/1045