Chương 72: Trong rượu có vấn đề


Trên bàn bày đủ loại món ăn ngon, độ tinh xảo khiến cho người ta nhìn mà không đành lòng nuốt chửng. Nhưng rõ ràng là Hướng Nhật không thuộc "tuýp người" này, mới vừa buông túi hành lý, đã duỗi bàn tay tội ác về hướng mỹ thực trên bàn. Vừa lúc Thạch Thanh đang bưng một chén canh lớn từ phòng bếp đi ra, thấy thế hờn dỗi: "Sư phụ"
Hướng Nhật ngượng ngùng rụt tay lại: "Ha ha, ta là ngửi mùi thơm.không phải là ăn vụng, tuyệt đối không ăn vụng." đáng tiếc không có chút xíu thành thật như chỉ trời thề thốt, kẻ khác nhìn chỉ có thể tăng thêm ấn tượng hắn ăn vụng.
Thạch Thanh đặt bát canh xuống, tức giận nhìn hắn, dưới ảnh hưởng của Sở Sở nàng bây giờ đã hình thành thói quen ấy, mặc dù sự kiện " lễ vật" mấy ngày hôm trước khiến nàng có điểm ngượng ngùng: "Sư phụ nếu đói, trước hết đi rửa tay." còn muốn nói cái gì nhưng lại phát hiện hai người từ ngoài cửa tiến đến. Trong đó một người là Sở Sở, người kia là một phụ nữ trung niên xa lạ.
Nhìn ngưòi phụ nữ hiền lành chưa bao giờ gặp, Thạch Thanh đã đoán được nàng là ai, mặt lập tức tự nhiên đỏ lên.
Hướng mẫu tiến tới nắm tay nàng, cẩn thận nhìn một lúc lâu: "Cháu chính là tiểu Thanh à? Cũng không biết tiểu tử thúi kia có bản lãnh gì, lại có thể thu được 1 đệ tử xinh đẹp như cháu." Nói xong, nhìn về hướng con trai mình đang ở một bên cười ngay ngô, ánh mắt bỗng trở nên cổ quái.
Hướng Nhật phát hiện vẻ mập mờ trong mắt nàng, nói một câu: "Con đi rửa tay." chạy về hướng phòng bếp.
Gọi là ba nữ nhân cùng đùa giỡn, lời này nói ra thật sự không sai. Mặc dù có một người trong đó đã nhiều tuổi, không thể tránh được có sự khác biệt với hai người còn lại, nhưng dưới sự tận lực lấy lòng của hai người trẻ tuổi, tự nhiên là không có ảnh hưởng gì tới sự giao lưu của các nàng. Vừa mới ăn cơm trưa xong, Hướng Nhật lại bị gạt sang một bên, Hướng mẫu lôi kéo nhị nữ vào gian phòng Sở Sở đã sớm bố trí cho nàng, thì thầm to nhỏ.
Lưu manh nhàm chán đang chuẩn bị xem TV, nhưng điện thoại của Thiết Uyển Thiết đại tiểu thư lại kết thúc sự lựa chọn lý tưởng nhất của hắn lúc này.
Nói với mấy người phụ nữ trong phòng phải đi ra ngoài, không nghĩ tới chẳng ai thèm nhìn hắn, chỉ "ừ" một cái xem như cho phép rồi.
Hướng Nhật không nói gì, ngay cả đồ đệ vô cùng nhu thuận kia cũng vẻ mặt lãnh đạm, chỉ đành than thầm một tiếng lui ra ngoài. chuẩn bị đi gặp vị nữ cảnh sát, hy vọng tại chỗ nàng có thể nhận được chút ôn nhu, mặc dù biết điều này có xác suất thấp hơn một phần vạn.
Nhà trọ của Thiết đại cảnh sát bây giờ đối với lưu manh có thể nói là quen thuộc đến mức không thể hơn nữa, cùng với hai người quân nhân xuất ngũ gác cổng, nói vài câu chào hỏi, không để ý người phía sau mặt mũi khó coi cỡ nào liền đi thẳng tới nhà trọ nữ cảnh sát.
"Anh như thế nào bây giờ mới đến?" Thiết Uyển đương nhiên không có vẻ mặt vui vẻ đối với lưu manh, mặc dù hắn tới coi như nhanh, thế nhưng ngay cả nhìn cũng thấy khó chịu.
Vẻ mặt Hướng Nhật kinh ngạc: "Tôi còn tới muộn?" có vẻ như mình từ lúc nhận được điện thoại ngoại trừ cùng mấy nữ nhân trong nhà nói vài tiếng, trên đường không có chút chậm trễ.
"Nói nhảm!" Thiết Uyển hét lên " Nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi? Đã chậm nửa giờ!"
"Không có mà?" Hướng Nhật móc điện thoại trong túi ra, nhìn kỹ vài lần, xác định mình từ lúc xuất phát tới đây còn không có quá 15 phút.
"Tôi nói có là có!" rõ ràng, tính tình của đại tiểu thư - nữ cảnh sát lại bùng nổ, thực là ngang tàng.
Điều này làm cho Hướng Nhật đã nhận ra nàng hôm nay rất không bình thường, rất rất không bình thường, giống như là ăn hoả dược, cẩn thận nhìn nàng một cái: "Cô có chắc rằng "đại di mụ" của cô hôm nay chưa tới?"
"Anh nói cái gì!" Thiết Uyển gân xanh nổi lên, muốn giơ tay đập chết, nhưng mà cố kỵ điều gì lại cố nén lại: "Anh cho là một người phụ nữ một tháng lại tới hai lần sao?.Cái kia."
"A, tôi sai, tôi sai." thấy nàng có dấu hiệu nổi đoá, Hướng Nhật lập tức bày tỏ thái độ, nhưng mà vẫn đưa ra thắc mắc trong lòng: "Tôi thấy cô hôm nay dường như có vẻ rất tức giận?"
"Cũng tại anh." Thiết Uyển nói tới việc này càng thêm tức giận, lời nói tràn đầy oán niệm: "Sáng hôm nay, mẹ tôi lại gọi điện thoại tới."
"Tôi chưa có nói bậy mà?" Hướng Nhật cuối cùng cũng biết nguyên nhân là ở chỗ đó, dám chắc sáng nay nàng bị lão mụ giáo huấn, chẳng qua bây giờ trút giận lên đầu mình, dường như không có chút "lương tâm".
"Còn nói bậy?" Thiết Uyển chỉ một tay vào hắn, ngón tay vì kích động còn đang run nhè nhè: "Anh rốt cuộc là làm sao khiến cho mẹ vui vẻ như thế? Hiện tại bà mỗi ngày đều gọi điện thoại qua đây không phải khen anh thì là chửi rủa tôi một trận, anh có nên chết đi không?"
Hướng Nhật vô tội vuốt mũi, đối với " có nên chết đi hay không? ", cái này liên quan tới kết thúc sinh mệnh hắn trực tiếp quên: "Ngươi gọi ta tới không phải là để chửi rủa đền bù cho khuyết điểm của ngươi bị chửi chứ?"
"Chết đi!" bị nói toạc ra tâm tư, Thiết Uyển lấy sự tức giận mắng mỏ che dấu sự xấu hổ, có lẽ nghĩ vậy rất giả tạo, vội vàng nói: "Mẹ tôi muốn tôi mời anh mùng 3 tới nhà tôi một chuyến."
"Thế nhưng cô cũng không cần gọi tôi tới đây để nói cho tôi biết chứ? Gọi điện không được sao?" Hướng Nhật cười khổ, phát hiện rõ ràng là bị bày trò.
"Tôi thích, anh quản được sao?" Thiết Uyển đắc ý cười, " Được rồi, nếu đã nói xong, anh có thể lăn đi, nơi này không chào đón anh."
"Dù sao vẫn có thể xem TV chứ?" Hướng Nhật cũng không có cảm thấy đang ở trong nhà người khác, tự mình ngồi lên sofa bật TV xem. Dù sao bây giờ về nhà bị xem như là không tồn tại.Ít nhất.ở nơi này còn có một cô nàng còn có thể cãi nhau, điều này so với ở nhà cũng thú vị hơn nhiều lắm.
Hai tay Thiết Uyển nắm lại thành quyền, tựa hồ lúc nào cũng có thể kích động đánh tới: "Anh, anh cho rằng đây là nơi nào vậy?"
"Không phải nhà cô sao?" Hướng Nhật nhàm chán đáp lại.
"Biết là nhà tôi a! Còn không mau đi! Nếu không tôi gọi cảnh sát, nói anh đột nhập nhà riêng." Thiết Uyển giật lấy điều khiển từ xa trong tay hắn, oán hận tắt TV.
"Có lầm không vậy, xem TV thôi mà, sao lại hẹp hòi như vậy!"
"Tôi hẹp hòi đấy! Anh về nhà mà xem!"
"Cô nghĩ rằng tôi không muốn sao? Trong nhà có nhiều nữ nhân a.đều không phải là quá ầm ĩ sao, cũng không đúng, quá yên tĩnh."
"Hảo a! Cuối cùng cũng lộ mặt thật ra sao? Nhà nhiều nữ nhân? Còn không thừa nhận chính mình hoa tâm? Hôm nay, tôi đại diện cho những cô gái bị anh thương tổn, hảo hảo giáo huấn anh!" Vốn nữ cảnh sát đã tức giận gần tới điểm bùng nổ, hiện tại bị câu nói của lưu manh châm ngòi, nhất thời cái gì cũng bất chấp, nhào tới đánh một trận tơi bời.
Hướng Nhật lấy tay ôm lấy đầu, cô nàng này cũng không như Sở Sở không có khí lực, bởi vì mỗi ngày đều luyện tập, hơn nữa bản thân lại có vũ lực không tầm thường, chính là không đầu không đuôi đấm đá loạn lên, khiến cho thần kinh cảm nhận đau đớn của lưu manh truyền đến một chút cảm giác.
"Uy, đủ rồi chứ? Tiếp tục tôi sẽ đánh lại đấy."
"Anh dám đánh trả a! Tôi cũng không tin, ngay cả anh tôi cũng không thu thập được."
Hướng Nhật tức thì cũng không khách khí, nghiêng người đặt nàng ở hạ thân, hai tay cùng giữ chặt hai tay nàng đặt trên sofa, như vậy là hai người tạo nên một tư thế rất mập mờ, so với lần trước chỉ có hơn không có kém. Bởi vị khoảnh cách giữa hai bên rất gần, hơn nữa mặt đối mặt, ngay cả hơi nóng thở ra cũng có thể cảm thấy được.
Khuôn mặt Thiết Uyển đỏ bừng, giãy dụa muốn ngồi dậy: "Nhanh buông tôi ra!"
Cảm nhận được thân thể mềm mại co dãn của nàng, Hướng Nhật cuời gian, nói: "Cô không phải nói muốn thu thập tôi sao?"
Thiết Uyển tức giận bất bình nói: "Ai biết tên hỗn đàn nhà anh sức lực lớn như vậy, nhưng lại thành thạo như thế. Tôi hỏi anh, anh có đúng hay không thường xuyên ức hiếp nữ hài tử như vậy?"
Hướng Nhật cố ý trầm thân thể xuống, hưởng thụ cảm giác do thân thể tiếp xúc đem đến, miệng vô thức nói: "Không có!"
Thiết Uyển kêu lên một tiếng, cũng không biết là giả vờ không có nhận thấy được động tác xấu xa của lưu manh hay căn bản là quên: "Tin anh mới là lạ! Được rồi, vừa rồi anh nói trong nhà nhiều nữ nhân là xảy ra chuyện gì?" hiển nhiên, Thiết đại sĩ quan đối với tình huống trong nhà người nào đó nhớ mãi không quên.
Nhận thấy được câu hỏi của Thiết cô nương có vẻ bình tĩnh nhưng trong giọng nói chất chứa oán hận to lớn, Lưu manh đang vui mừng vì sàm sỡ được, tự nhiên sẽ không đem sự thật tuôn ra hết, không bị Thiết cô nương phẫn nộ cho bay ra khỏi sofa mới lạ. Dù sao lời nói dối này bịa sẵn ra, lưu manh sửa lại một chút, đồng thời đem bộ phận thân thể "nhô ra" rụt lại, rõ ràng là rất sợ bị phát hiện: "Nói thật nha, một nguời mới tới là mẹ tôi, bà mới từ quê ra, lúc nào cũng nói bên tai tôi, thực sự chịu không được a, chỉ có thể tránh né một lát tại nhà cô."
"Anh nói là mẹ anh.bác gái tới?" Thiết Uyển thôi giãy dụa, tựa hồ đã quên có một nam nhân đang chiếm tiện nghi trên người nàng.
"đúng vậy". Hướng Nhật kỳ quái nhìn phản ứng của nàng. Mẹ ta tới, hình như đâu có liên quan gì đến cô?
"Nhìn ta như vậy làm gì" Thiết Uyển cố khôi phục lại vẻ mặt đang đỏ ửng, lại có cảm giác ngượng ngùng bị nhìn thấu hết tâm tư, mạnh mẽ vùng đứng lên, che dấu vẻ xấu hổ của mình: "Mau buông ra, ngươi hỗn đản
"
buông cô ra? Không chừng có người nào đó đang muốn thu thập người" mặc dù không thực sự mất hồn, nhưng Hướng Nhật cũng không có khả năng
"
Còn không thả ta ra, ta cắn" Thiết Uyển chu cái miệng nhỏ nhắn, lộ ra hàm răng trắng bóng.
"
Đừng, ta lập tức buông ra". Lưu manh phản xã có diều kiện đứng lên. Đối với lần trước bị cắn hắn vẫn chưa quên, đương nhiên cũng không phải vì đau đớn mà lần đó bị sở đại tiểu thư phát hiện, phải hao nước bọt giải thích mới cho qua, cuối cùng đem dấu vết này nói rằng là do ngày trước hai người thân thiết để lại, lúc này mới tránh một kiếp. Bất quá, rõ ràng cũng làm sở tiểu nữ nghi ngờ, nếu hôm nay lại mang về dấu vết như thế, không chừng sẽ chết rất thảm.
"
. coi như ngươi còn biết nghĩ. "Thiết Uyển hừ một tiếng rồi ngồi xuống, sửa lại quần áo đã hở ra trong lúc giãy dụa.
"
bây giờ ta có thể xem TV chưa? "Hướng Nhật thấy nàng có ý hành hung nửa, mở miệng hỏi.
"
không được"Thiết Uyển lớn tiếng cự tuyệt, đột nhiên lại muốn gì lại nở nụ cười"bất quá, nhìn ngươi đáng thương như vậy, ta có thể cho ngươi ở đây một chút. Nhưng việc nấu cơm phải do ngươi phụ trách"
"
đây là trao đổi công bằng sao? Tựa hồ không có hảo tâm a". Hướng Nhật theo thói quen lại sờ cái mũi.
"
Tùy ngươi nói thế nào cũng được, dù sao ta có hảo tâm là được, bất quá nói thật là trù nghệ ngươi không tệ lắm, mặc dù khẩu vị có hơi kém một chút, nhưng miễn cưỡng cũng có thể nuốt được" Mắt Thiết Uyển híp lại như một cái kim khâu. Lần trước nghe mẹ nói bữa cơm là do lưu manh nấu thì quả thật không dám tin tưởng, người này lại còn có thủ nghệ như vậy? Đang lo cơm chiều không biết làm thế nào, bây giờ lại có đại trù ở đây, không thể không dùng.
Lời nói cứa vào tim, cái gì gọi là lời nói cứa vào tim? Là đây. Hướng Nhật nhìn nữ cảnh quan đối diện, trong lòng chê bai.
"
cứ xem TV đi! Ta đi ngủ" Thiết Uyển trừng mắt liếc hắn, hướng về phía phòng ngủ, vừa mở cửa, lại xoay đầu lại"đúng rồi, hômnay mẹ ta cho ta một bình rượu, nói là cho ta cùng.hai người cùng uống, ngươi có muốn uống không?"
"
có rượu đương nhiên uống" Hướng Nhật không hút thuốc, nhưng với rượu thì lại không phải là thích bình thường. Xem TV nhàm chán, có rượu uống tự nhiên cầu mà không được.
"
chờ chút, ta lấy cho ngươi.ta không hiểu sao mẹ ta lại đối với ngươi so với con gái như ta lại còn tốt hơn" Lời nói có ý rất bất bình.
Hướng Nhật không dám nói tiếp, sợ lử giận nàng lại bốc lên. Thiết Uyển không có ai phát tiết, chỉ có thể phẫn hận cắn răng, xoay người vào bếp lấy rượu.
Chỉ chốc lát, Thiết Uyển đem rượu cầm đến, là một bình không có nhãn hiệu gì, bên ngoài hình tròn hơi dẹp, bên trong là chất lỏng nhàn nhạt màu phấn hồng, chớp lên từng quầng sáng.
Hướng Nhật không đợi được cầm lấy bình, mở nắp, đưa mũi vào ngửi một phát, nhất thời lộ ra thần sắc say mê. Vừa thấy Thiết Uyển còn đứng một bên chưa đi, liền hỏi"
cô có uống hay không?"
"
nói nhảm! Đều đã mang đến rồi, tất nhiên là cùng nhau uống. Hơn nữa không biết mẹ ta có chủ ý gì, lại muốn hai chúng ta cùng nhau uống"Thiếf Uyển nhíu mày, thật không đoán được tâm tư của mẹ mình.
"
nhìn cô tựa hồ không tình nguyện, vậy tốt nhất là ta uống một mình"Hướng Nhật gắt gao cầm lấy bình rượu, bằng vào hương ngửi được, có thể xác định đây tuyệt đối là hàng cự phẩm, cất giữ không dưới 30 năm.
"
Nằm mơ! Rượu này do cha ta cất kỹ nghe nói chỉ có tại một bộ lạc ở Nam Mĩ, uống vào có thể trụ nhan" hiển nhiên cất hay không cất là một chuyện, nhưng có thể trụ nhan thì lực hấp dẫn phụ nữ là rất lớn. Thiết Uyển là nữ nhân hiển nhiên cũng không ngoại lệ.
"
cái này không phải do mẹ cô nói cho cô biết?" không hiểu sao Hướng Nhật có cảm giác bất an, bất quá lại đến mẫu thân không có có khả năng hại con ruột của mình, điểm bất an ấy mới vơi đi một chút.lập tức nghĩ đến một người, tức thì lo lắng lại trỗi dậy.
"
ngươi như thế nào biết? "Thiết Uyển trừng mắt to.
"
sai rồi" Hướng Nhật hoàn toàn yên lòng, Thiết cô nàng không giống tác giả, cho nên loại trừ khả năng nàng muốn ám toán mình. Sự thật là, lưu manh sợ nhất Thiết cô nàng hômnay định chơi mình một vố, tỷ như bỏ một số vật chất đặc thù làm cho người ta bị "tào tháo rượt" (ND).
Nếu chứng thật rượu không có vấn đề, Hướng Nhật lập tức rót một chén, làm một phát hết sạch. Mặc dù mùi vị không có gì mới nhưng để lại dư vị nồng nàn khiến cho lưu manh trầm túy mãi.
"
Rượu quả thật không tồi, ngon lắm" Hướng Nhật lại rót thêm một chén.
"
Uy, ngươi định uống hết sao. Có thể dưỡng nhan đó, nếu không chừa cho ta, ta sẽ giết ngươi" Thiết Uyển bên cạnh uy hiếp, trong mắt tràn đầy oán giận. Dù sao rượu này cũng có thể dưỡng nhan, uống nhiều một chút có thể giữ nét thanh xuân lâu một chút.
"
đừng tính nữa, cho cô nè" Hướng Nhật lấy bình đổ rượu trước mặt nàng.
"
không tệ lắm" Thiết Uyển không khách khí tiếp nhận, ngay cả chén cũng không cần, trực tiếp lấy miệng uống. Ực ực đảo mắt bình rượu đã vơi đi 1 phần ba.
Lưu manh thấy trợn mắt há mồm, cô nàng này phát khùng hay sao? Dù rượu có khả năng trụ nhan, độ rượu cũng không quá 15 nhưng có thể uống nhiều như vậy sao?
Thiết Uyển buông bình rượu ra, lại nắm chặt trong tay, trên mặt đầy đắc ý: "
Bây giờ ngươi còn muốn uống không? Nơi này toàn là nước miếng của ta, ha ha."
Hướng Nhật không nói gì, tự mình cô nói là được, lại dùng chiêu cũ rích như vậy sao? Lại quay đầu chăm chú vào màn hình TV, vừa đắc ý nhìn nữ nhân khùng khùng điên điên bên cạnh.
Phía sau lại truyền đến ực ực, chất lỏng nuốt vào miệng, Hướng Nhật vặn âm thanh thật lớn.
"
Uy, mở lớn tiếng vậy làm gì, ồn chết được!" chẳng biết bao lâu, hướng Nhật cảm giác nóng hừng hực đang tựa trên người mình. Quay đầu nhìn lại, nhất thời chấn động, lúc này nữ cảnh quan hai má đỏ hồng như xuất huyết, ánh mắt mê ly, khiến cho con ngươi lưu manh mở lớn lên chính là cô nàng đã cởi áo khoác ra một nửa, lộ ra áo lót bó sát người.
"
cô sao lại cởi quần áo?"
"
Thật nóng"thiết uyển tựa hồ không nghe hắn nói, tiếp tục cởi áo khoác.
"
như thế nào lại vậy? Không phải có máy điều hòa sao? - bất quá cô nói nóng, ta cũng bắt đầu cảm thấy nóng. Đáng chết, rượu này không có vấn đề chứ?" Hướng Nhật đang ra sức nguyền rủa, hắn cũng có cảm giác thân thể có dấu hiệu nóng dần lên, hơn nửa phía dưới cũng bắt đầu đứng lên.
"
ta cũng không biết. Đầu đau quá, ta muốn nghỉ ngơi, ngươi cứ tùy tiện." nói xogn đứng lên, nhưng lại đứng không vững, Hướng Nhật ôm lấy nàng"hay là để ta dìu cô vào"
"
không cần - "Thiết Uyển muốn đẩy hắn ra, đáng tiếc cả người mềm nhũn, hành động đẩy hắn ra lại thành vuốt ve. Hướng Nhật ôm nàng vào phòng ngủ, trục tiếp đặt nàng lên giường. Bởi vì vừa rồi từ phòng khác ôm nàng tiến vào phòng ngủ chỉ vài bước, Hướng Nhật phát giác đầu mình cũng vô cùng không ổn.
"
không được rồi, ta cũng đau đầu quá, ta nằm đây một chút"
Hướng Nhật vừa nằm xuống, vốn Thiết Uyển đã hoàn toàn yếu nhược lại đột nhiên lao qua dùng hết sức ôm chặt lấy hắn, miệng không ngừng hôn lên mặt hắn. Một chút lý trí cuối cùng của lưu manh cũng bị kích thích, rốt cuộc chịu không được, sinh lý cũng sinh phản ứng, kịch liệt đáp trả.
Quần áo trên thân hai người từ từ giảm bớt, cuối cùng chỉ còn lại hai con dê trắng xích lõa ôm ấp cùng một chỗ
Rốt cục, nữ nhân đang đê mê kêu lên một tiếng đau đớn, nam nhân đã tiến nhập vào thân thể của nàng.
Hướng Nhật cứ nghĩ mình đang mơ, giấc mơ thật êm ái và xúc động.
Trời đã xế chiều. Ánh mặt trời mang theo tia sáng cuối cùng soi qua cửa sổ, làm cả phòng sáng bừng lên.
Trên giường một nam một nữ ôm nhau một chỗ, chăn mền vứt sang một bên, gần hã thân của hai người.
Thiết Uyển chưa bao giờ có cảm gáic ngủ ngon như vậy, nằm cạnh một người, trong lòng ngực ấm áp an toàn, cả hai người đều ngây ngất, cơ hồ không muốn động đậy. Đột nhiên cảm thấy hạ thân truyền đến cảm giác đau đớn, Thiết Uyển nhíu mày, chẳng lẽ cái kia.tới? Nhưng như chính mình hỏi lưu manh, một tháng như thế nào lại có hai lần?
Đang muốn nhích người lên, nhưng lại phát giác đang bị ôm chặt lấy. Thiết Uyển mở to mắt, vừa lúc thấy mặt lưu manh đang ngủ say, phát hiện thân thể hoàn toàn xích lõa, kết hợp với hạ thân đau đớn, không khỏi thét lên tiếng chói tai.
"
điều gì đã xảy ra?" đang mơ mơ màng màng, Hướng Nhật tưởng mình vẫn còn ở nhà, mà đối tượng bên cạnh hắn tưởng tất nhiên là Sở Sở. Vẫn không để ý, theo thói quen bản thân, quen tay chộp vào nơi mềm mại của nữ nhân.
"
Bốp" một tiếng, Thiết Uyển gạt tay lưu manh ra, tức giận xốc lại mùng mền, rơi vào hoàn cảnh này khiến đầu óc nàng trống rỗng. Hai người xích lõa cùng một chỗ, khiến cho nàng cảm thấy tê người chính là, hạ thân lưu manh vẫn nằm trong thân thể nàng.
"
Nha."Thiết Uyển hung hăng đẩy lưu manh ra, trực tiếp tống hắn xuống giường.
Va chạm làm Hướng Nhật nhanh chóng tỉnh lại, từ sàn đứng dậy, đang muốn lại giường hỏi tai sao cô nàng lại đẩy mình xuống giường, nhưng lại phát hiện trên giường không phải là Sở đại tiểu thư mà là gương mặt phẫn hận của Thiết đại cảnh quan.
"
như thế nào, sao lại là cô?" Hướng Nhật lắp bắp, đột nhiên chú ý thấy thân mình không mảnh vải, đang định tìm kiếm quần áo, lại phát hiện tại giữa giường, Thiết cô nàng dùng chăn mền quấn chặt lấy thân thể mình, bên cạnh đó một đóa hoa hồng kiều diễm nở ra. Miệng của lưu manh há to ra.
"
hỗn đản, ngươi - ngươi cư nhiên cưỡng gian ta?" Thiết Uyển nghiến răng nhìn hắn, ánh mắt tựa hồ muốn đốt hắn thành tro.
"
ta không cố ý" ma xui quỷ khiến thế nào mà Hướng Nhật lại nói ra những lời này, vừa nói xong đã biết nguy rồi. Quả nhiên nữ cảnh quan giận đến toàn thân phát run, nghiến răng nói: "ta giết ngươi!" bất chấp thân thể xuân quang đại tiết, nắm chặt nắm tay lao đến.
Hướng Nhật lắc mình phản ứng, đang muốn giải thích. Thiết Uyển không cho hắn có cơ hội mở miệng, một đồ vật đã bay về phía hắn, nào là chuông, luợc, bút.
Hướng Nhật tránh trái né phải, nghĩ như vậy cũng không phải là biện pháp, nhất thời kêu lên: "
ta van ngươi, ngươi rõ ràng một chút được không, suy cho cùng là ai cưỡng gian ai?"
Thiết uyển toàn thân run lên, vật đang trong tay rơi xuống đất, Hướng Nhật tưởng lời nói mình có tác dụng, nhưng lập tức phát hiện thêm một màn điên cuồng, nữ cảnh quan đã chuyển hướng đến đồ vật ở tận cùng đầu giường, lấy ra một vật cầm trên tay.
Lưu manh nhìn mắt như muốn vỡ ra, đó là súng của Thiết Uyển. Nhất thời thân người chộp tới như hổ, đem nàng đè xuống đặt ở thân hạ, chế trụ tay nàng, đem súng đánh rơi trên mặt đất.
Trong lòng thở dài một hơi, bên vai trái cảm thấy đau nhức, từng có kinh nghiệm nên lưu manh biết đó là do hàm răng của Thiết cô nàng.
Vì không biết giải thích thế nào, Hướng Nhật nhất thời cáu giận: "
nói ta cưỡng gian cô? Được rồi, ta cưỡng gian cho cô xem!" giật lấy tấm chăn trên người nữ cảnh quan, cả người tiến tới, bị da thịt mềm mại làm thân thể có phản ứng.
Thiết Uyển cực lực đẩy hắn ra, nhưng với sức mạnh phi nhân loại như lưu manh, nàng giãy dục chỉ làm cho đối phương càng thêm hưng phấn. Cảm gáic hai chân mở ra, Thiết Uyển lớn tiếng chói tai"
Không được."
Nhưng lưu manh đã lâm vào trạng thái điên cuồng đâu màng gì đến giãy dụa của nàng, lại một lần nữa tiến vào cơ thể nàng.
"
Hướng Quỳ, bây giờ ta nghiêm túc hỏi ngươi một chuyện, hy vọng ngươi cũng nghiêm túc trả lời ta!"
"
cô nói đi" Hướng Nhật mặt cười cười cẩn thận hỏi.
"
Hoàn cảnh chúng ta bây giờ ngươi định thế nào?" Mắt Thiết Uyển chăm chú nhìn vào mặt hắn, cố gắng tìm chút bất mãn trên đó.
"
.ta sẽ có trách nhiệm với cô" Mặc dù hiểu được ẩn ý trong lời đối phương, nhưng Hướng Nhật sợ nhất là đối mặt với vấn đề này, cho nên tránh nặng tìm nhẹ, trả lời kiểu ba phải.
Trách nhiệm, Thiết Uyển nghe xong cười lạnh"
Phụ trách? Ngươi đa có bạn gái, như thế nào phụ trách? Chẳng lẽ bây giờ về chia tay, hoặc là cùng có hai người yêu?"
"
này." Hướng Nhật không biết nói gì, nếu bắt cá hai tay được thì tất nhiên là tốt nhất, nhưng bây giờ nhìn mặt cô nàng, nếu nói sự thật cơ hồ không thể không lo.
Thiết Uyển thấy bộ dáng do dự không quyết của hắn, trong lòng càng buồn bực: "
ta nói cho ngươi biết, ta không phải là người tùy tiện! chọn ta hay chọn cô ấy! Ngươi chính mình quyết định đi!
"lão bà, đừng như vậy mà? "Hướng Nhật lộ vẻ cầu khẩn, hy vọng nàng có điểm đồng tình.
"vậy thì ta phải làm sao đây? Ngươi nói đi! "Thiết Uyển mắt đã nổi lên 1 tầng vụ khí.
"ta.ta cũng không biết"vẫn biết Thiết Uyển luôn mang vẻ mặt cứng rắn, chưa thấy qua nàng mang bộ dáng đau khổ thế này.
Thiết Uyển hung hăng cắn răng: "được, ta đáp ứng ngươi. Cho ngươi nửa tháng thời gian để giải quyết vấn đề này, vậy được không?"
"
có thể.hẳn là có thể" Hướng Nhật thực chất là hứa đại, bất quá thấy được đường sống, hắn cũng không dám dây dưa chuyện này tiếp, ôm nàng nghiêm mặt nói: "Lão bà, chúng ta không nên bàn tới vấn đề nhàm chán này nữa, không bằng chúng ta làm một chút chuyện có ya nghĩa hơn."
Còn chưa nói xong câu Thiết Uyển đã gạt tay hắn ra, vòng tay ôm ngực nói: "chuyện khôn giải quyết trước, ngươi đừng đụng đến ta!"
"
Sờ một chút cũng không được sao? "Hướng Nhật cười khổ.
Thiết Uyển cay độc liếc hắn một cái"còn không đứng dậy, ra làm cơm chiều đi"
"
Vâng, có ngay"Hướng Nhật lập tức gật đầu, thấy không thể chiếm tiện nghi, rất nhanh đứng dậy mặc quần áo vừa muốn mở cửa đi ra ngoài, bỗng quay đầu lại, giống như khám phá ra đại lục mới: "ta biết rồi, nhất định rượu có vấn đề!"
"
Cút!" Thiết Uyển đem cái gối cuối cùng ném đi, trong lòng khổ không nói nên lời. Cuối củng nàng cũng biết tại sao mẫu thân bảo hai người phải uống cùng nhau thì nét mặt lại quỷ dị, nguyên lai là do kế hoạch của mẫu thân. Còn tưởng nàng chỉ nói trên miệng là muốn có cháu ngoại không nghĩ lại dụng đến phương pháp này. Bất quá trong lòng cũng không quá thương tâm, lại có điểm vui mừng? tại sao lại vậy? Chẳng lẽ mình thực sự thích tên kia? Trời ơi!

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #72


Báo Lỗi Truyện
Chương 72/1045