Chương 71: Hướng mẫu đến thăm


Quốc khánh, Hướng Nhật bị Sở Sở thúc giục sớm đã rời khỏi giường, chuẩn bị đi đón mẫu thân từ quê ra. Mặc dù thời gian xe lửa đến là 11: 30, mà đường đi từ nhà tới xe lửa chỉ chưa tới 15 phút, nhưng Sở tiểu thư rõ ràng quên điều ấy, hơn nữa nàng không muốn lần đầu tiên gặp mẹ chồng tương lai bị muộn. Mặc dù bây giờ mới hơn 7 giờ, còn có hơn 4 tiếng nữa, Sở tiểu thư cũng đã không thể chờ đợi, sau khi thay trang phục, hưng phấn lôi kéo lưu manh - thần sắc hơi có chút quái dị lên chiếc xe yêu thích của nàng, BMW màu hồng.
Về phần Thạch Thanh thì ở lại trong nhà để chuẩn bị cơm trưa, theo lý giải của nàng là không muốn bác gái khi đến bị đói bụng. Sở Sở đề nghị là có thể đi ra ngoài ăn, nhưng lập tức bị Hướng Nhật bác bỏ, từng có tấm gương hắn không muốn lặp lại bởi vì ra bên ngoài đi ăn mà gặp tình huống gì không thể đoán trước, hơn nữa với khả năng nấu nướng mà đồ đệ được truyền dạy có thể làm hài lòng mẫu thân khó tính, cũng không cần thiết so sánh với các đầu bếp tại quán ăn. Còn có một lý do nhỏ, đó chính là lưu manh biết đại đa số người nông thôn không có thói quen dùng cơm ở bên ngoài, bởi vì bọn họ nghĩ mất vệ sinh, hơn nữa cũng xa xỉ.
Càng đến gần ga xe lửa, trong lòng Hướng Nhật lại càng khẩn trương. Mặc dù chắc chắn không xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không tránh được có chút thiếu tự tin. Đã từng là cô nhi hắn phi thường chờ đợi có thể nhận được một phần tình thương yêu của mẹ, bây giờ không phải chờ lâu nữa, nhưng mà trong lòng lại nảy sinh một cảm giác sợ hãi.
Nhận thấy sự lo lắng của lưu manh, Sở Sở đang lái xe quan tâm hỏi: "Anh làm sao vậy? Từ sáng sớm đã có vẻ thể này, bác gái tới anh không vui sao?"
"Anh vui chứ." Lưu manh tự nhiên sẽ không nói cho nàng lý do thực sự, " chỉ là, em không cảm thấy chúng ta đi quá sớm sao?"
"Còn sớm sao?" Sở Sở mở to mắt " Nếu chúng ta tới chậm, bác gái không thấy ai cả thì làm sao bây giờ?"
Hướng Nhật cười khổ: "Bây giờ còn chưa tới 8 giờ, 11 giờ 30 xe lửa mới tới."
"11 giờ 30?" Sở Sở kinh ngạc: "không phải 8 giờ tới sao?"
Hướng Nhật vỗ vỗ cái trán lộ ra vẻ đau khổ: "Tối hôm qua không phải anh đã nói với em giờ tàu đến sao?"
"Có sao?" Sở Sở cố gắng nhớ lại, cau mày nói: "Có thể lúc ấy em đang chọn quần áo, không nghe rõ sao? Đều tại anh cả, sáng sớm hôm nay cũng không nhắc em một chút, hại em đi sớm như vậy."
Hướng Nhật muốn điên rồi, có vẻ như sáng sớm không chỉ nhắc nàng một lần: "Đừng lo, dù sao mới đi. Bây giờ quay lại chưa tới hai phút là về đến nhà rồi."
"Chết đi! Cũng đã đi rồi anh còn nói như vậy. Anh có chút thành ý có được hay không, chúng ta chờ bác gái một chút thì đã thế nào a?" Sở Sở vẻ mặt oán trách.
Hướng Nhật thật sự không thể nào giải thích tại sao cô nàng lại gấp rút muốn gặp mẹ chồng tương lai như vậy, nhưng vẫn gật đầu lia lịa.
Mấy tiếng nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn. Tâm trạng Hướng Nhật vẫn chìm trong mâu thuẫn, không nghĩ nhanh như vậy gặp mặt " mẫu thân" đồng thời lại chỉ muốn thấy mẹ sớm hơn. Cho tới bây giờ,
Vào thời điểm này thì mâu thuẫn gì cũng có thể bỏ qua, chuyến tàu mà Hướng mẫu ngồi đã tới ga, so với thời gian dự kiến chậm mất 10 phút.
Sở Sở không có chút gì lo lắng, ngược lại lôi kéo Hướng Nhật, vẻ mặt hưng phấn hướng ra cửa ga nhìn, vẻ kích động không phải bàn cãi. May mắn là lưu manh đã từng thu xếp hành lý của "bản thân", thấy rơi ra một bức ảnh gia đình, bây giờ mới có thể tránh nỗi xấu hổ không nhận ra " mẫu thân" của chính mình.
Bởi vì ngày quốc khánh 1 - 10, mà Bắc Hải lại có mấy thắng cảnh du lich đẹp đẽ, hấp dẫn không ít du khách, hơn nữa lại có rất nhiều sinh viên học ở bên ngoài trở về, mức độ chen chúc qua của ga có thể dùng thuật ngữ " ma kiến sát chủng" để hình dung.
Hướng mẫu ăn mặc rất giản dị, không hề có đồ trang sức nào, làm cho người ta vừa nhìn là biết người chỉ có chăm lo việc nhà.
Hướng Nhật tinh mắt, nhanh chóng phát hiện người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, gương mặt đã điểm chút phong sương, trong tay xách một cái túi du lịch trong có vẻ quê mùa. Hắn vội vã chạy tới, vốn trong lòng còn có chút không vững tâm nhưng đến khi trông thấy mẹ thì đều biến mất cả, xúc động kêu lên không có chút xấu hổ " Mẹ! ", có một cảm giác huyết nhục tương liên trời sinh.
"Tiểu bảo." Con mắt của Hướng mẫu có chút ướt át, con trai đi học ở bên ngoài dù sao cũng không thoải mái như ở nhà, trong lòng luôn lo lắng tình hình sinh hoạt của hắn, nếu không nàng cũng đã không mạo hiểm ngồi 5 - 6 giờ xe lửa lên thăm con trai.
Hướng mẫu hài lòng nhìn ngắm con trai mình, một khoảng thời gian không gặp, người tựa hồ béo lên một chút, cao lên một chút, trắng lên một chút. Điều này làm trong lòng nàng rất vui mừng, xem ra trong khoảng thời gian này con trai sống rất tốt.
"Bác gái." Sở Sở ở bên khe khẽ mở lời.
"A." Hướng mẫu vừa rồi đặt hết sự chú ý lên người con mình, giờ mới phát hiện cô nương xinh đẹp đứng bên cạnh hắn, trong lòng vui vẻ: "Cháu chính là Sở Sở à?"
"Đúng vậy, là cháu." Sở Sở khẽ đáp, vẻ mặt đỏ ửng lên. Trước đây nói chuyện phiếm qua điện thoại không cảm thấy có gì cả, nhưng hôm nay gặp mặt, trong lòng cảm thấy không được tự nhiên.
"Lớn lên thật xinh đẹp." Hướng mẫu ca ngợi tự đáy lòng, con trai tìm được cho nàng một người con dâu xinh đẹp như thế, nói nàng không vui thật là gạt người. Chủ yếu chính là nàng đem tất cả những biến đổi lớn lao của con trai trong khoảng thời gian này quy hết về công trạng của cô gái trước mặt, trong lòng có thể nào không thích?
"Bác gái.chúng ta về nhà đi."
Sở Sở bị nàng nhìn ngượng ngùng không chịu nổi, thẹn thùng mở miệng nói.
"Hảo, vậy thì đi thôi." Hướng mẫu cao hứng, đưa túi du lịch cho con trai mình, kéo cánh tay nàng đi ra bên ngoài. Hướng Nhật tuy rằng nhận " khổ" rồi, nhưng không có chút oán giận nào, ngược lại theo sát phía sau hai người.
Hướng mẫu không phải lần đầu tiên tới thăm con trai mình, đối với trạm xe bus hai bên ga xe lửa nàng còn có chút ấn thượng, thấy con dâu tương lai không phải dẫn nàng đi vào trong đó, không khỏi lấy làm lạ hỏi: "Chúng ta không đi xe sao?"
Hướng Nhật lập tức phản ứng: "Mẹ, Sở Sở có xe, chúng ta ngồi xe của nàng đi."
"Cháu có xe?" Hướng mẫu không khỏi quan sát tỉ mỉ con dâu tương lai, lúc này mới chú ý nàng tuy ăn mặc giản dị, nhưng rõ ràng là không phải người thường có được, nhìn lại con trai, cũng không mặc hàng vỉa hè hồi ở nhà, rõ ràng đều là hàng hiệu.
"Cha cháu kinh doanh, cho nên." Sở Sở không biết trả lời thế nào, nàng sợ giảm ấn tượng trong lòng Hướng mẫu. (chỗ này có lẽ là hướng mẫu, có thẻ đánh máy nhầm với mẹ của Thiết uyển mí chương gần đây)
Hướng mẫu cũng không có quá để ý, sau khi " À" một tiếng, sắc mặt không đổi kéo cánh tay nàng đi tới, chỉ là trong mắt mơ hồ thoáng ánh lên một tia phức tạp.
Ba người ngồi trên xe, Hướng Nhật được sắp xếp ngồi ở phía sau, Hướng mẫu ngồi ở cạnh lái xe, ánh mắt Sở Sở nhìn lưu manh áy náy, bị Hướng mẫu đang chăm chú quan sát hai người vừa vặn thấy được, trong lòng đối với con dâu tương lai càng thêm hài lòng. Nhưng trong lòng đã có nỗi lo lắng khó dứt, mong rằng hai đứa không nên lặp lại nỗi bi ai như thế hệ trước.
Dọc theo đường đi, Hướng mẫu cùng Sở Sở lái xe trò chuyện vui vẻ, mà Sở Sở không muốn mất lẽ phép trước mẹ chồng tương lai, tuy rằng không thể nói là hết sức lấy lòng, nhưng tất nhiên là hỏi gì đáp nấy. Như vậy một người cố tình, một nguời vô ý, bất tri bất giác sở đại tiểu thư bị Hướng mẫu khôn khéo dẫn dắt nói ra rất nhiều.
Hướng mẫu kinh ngạc vì đối phương là thiên kim tiểu thư của nhà giàu nhất Bắc Hải, đồng thời cũng thấy giật mình với kỹ thuật tán gái của con trai mình, liên tục quay đầu lại nhìn con trai đang nhắm mắt nghỉ ngơi vài cái. Một người trước đây là khúc gỗ hiện tai lại có thể biết ăn nói, không chỉ lừa dối đựơc một lão bà xinh đẹp, nghe đâu trong nhà còn có một đồ đệ, dáng vẻ cũng vô cùng xinh đẹp.
Hướng Nhật len lén lau mồ hôi lạnh, hoàn hảo mấy hôm trước vì dự phòng vạn nhất (lỡ ra, không may) cô nàng đem chuyện mình tại trường học một mình đấu mấy trăm người của nhu đạo xã cùng với chuyện mình có mấy tỷ USD, sở hữu một công ty cổ phần nói ra, nếu không chỉ sợ là hiện tại không chỉ bị Hướng mẫu liếc mắt khó hiểu, sợ rằng sớm đã bị lôi đến phòng thí nghiệm tỉ mỉ nghiên cứu một lần.
Mọi người không chú ý tới, khi Hướng mẫu xuất hiện, một người trung niên thoạt nhìn rất uy nghi vững chãi nhìn chằm chằm nàng, hơn nữa ánh mắt kỳ quặc nhìn nàng thật lâu, cho đến khi nàng lên xe mới thôi.
Trung Thiên building, toà nhà cao nhất Bắc Hải. Lúc này, tại tầng 47, gần kề phía nam có một phòng làm việc sang trọng.
Dịch Thiên run rẫy đứng trước bàn làm việc, trên mũi dán một cái banh OK. Ngồi đối diện với hắn là một người trung niên khí độ bất phàm, có bảy tám phần giống hắn, lúc này đang dùng ánh mắt sắc bén nhìn hắn.
ND: banh, vải mềm buộc vết thương, VN gọi là băng.
Bỗng nhiên, điện thoại vang lên, trung niên nhân hừ lạnh một tiếng với hắn, cầm lấy điện thoại. Mới nghe xong một câu, sắc mặt đại biến, truy hỏi: "Đệ chắc chắn chứ?"
"Đại ca, đệ tận mắt chứng kiến, huynh nói có thể sai sao?" đối diện truyền đến tiếng cười khổ.
Giọng nói của trung niên nhân thấp xuống: "Không nghĩ tới nàng đến Bắc Hải, chúng ta đã 20 năm không gặp rồi?"
"đại ca, chẳng lẽ huynh."
"Yên tâm đi, ta sẽ không ngốc vậy, ông già không có đồng ý, ta dám đi gặp nàng sao?"
"Ai" đối phương thở dài một hơi, âm thanh không tự chủ được thấp xuống: "Không nói nữa, đại ca. Người kia tới rồi, ta tiếp hắn đây."
"Ờ, được rồi, chuyện này đừng nói cho người khác, chi hai nguời chúng ta biết thôi."
"Yên tâm đi, đệ biết sự việc trọng đại. Nhất định như vậy, đệ cúp máy đây."
Trung niên nhân buông điện thoại, giống như không thấy con trai mình đang vẻ mặt lo lắng hãi hùng, đứng lên đi tới sát cửa sổ, nhìn dòng người tấp nập bên dưới.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #71


Báo Lỗi Truyện
Chương 71/1045