Chương 703: Thua bạc


Cuối cùng Phương tiểu nhị cũng không dám chấp nhận đề nghị của Dịch lão lục, hắn không có lòng tin như vậy, cũng không tin bản thân có cái vật *** chó đó. Mà rõ ràng Dịch lão lục rõ ràng không phải tiểu nhân vật trước kia có thể tùy tiện nắn bóp, vậy nên. Nếu hắn muốn lấy lại 600 vạn vừa thua, hắn chỉ còn cách không cam lòng mà chấp nhận luật đó.
Nhưng Phương tiểu nhị cũng đưa ra một điều kiện, đó là yêu cầu tay chia bài đổi một bộ xúc xắc khác.
Tuy điều kiện của hắn làm tay chia bài có chút bất mãn nhưng dù sao người ta đang hoài nghi sòng bạc có vấn đề, hắn vẫn đổi bộ xúc xắc mới, mà để chứng minh bộ xúc xắc này không có vấn đề, hắn còn đưa Phương tiểu nhị kiểm tra một lần.
"Bắt đầu đi, lần này chuẩn bị chơi bao nhiêu?" Dịch lão lục cầm xấp thẻ trên tay cười híp mắt nhìn Phương tiểu nhị.
"Lớn, 300 vạn!" Phương tiểu nhị mặt âm trầm, đem thẻ lợi thế giá 300 vạn ném vào ô "Đại"
"Chỉ vậy thôi à, nếu muốn ăn lại 600 vạn của mày không biết đến khi nào đây?"
Dịch lão lục khinh thường cười, hắn hoàn toàn có thể lấy chuyện này châm chọc đối phương bởi hắn cược điểm, tỉ lệ cược lớn, vậy nên Phương tiểu nhị không dám đem tất cả thẻ ra đặt, bởi hắn cược ít ăn nhiều, Dịch lão cược điểm, dựa theo tỉ lệ 1: 30, hắn căn bản chẳng có nhiều tiền như vậy mà đánh.
"Ta cược 1, 2, 4, 7, K" nhận được chỉ thị của Hướng Nhật ở bên, Dịch lão lục không chút do dự ném 3 thẻ tím vào nhất, nhị, tứ sau đó ung dung nhìn Phương tiểu nhị.
"Tao thấy mày có 900 vạn, đúng lúc tao vừa đặt 300 vạn, ở đó mày cũng còn vừa đủ. Nhưng tao còn 1000 vạn lận, nếu ván này mày thắng, nhớ tìm tao để đòi 700 vạn!"
Nói xong ném một cái thẻ tím xuống bàn.
Phương tiểu nhị mặt xám xịt, cắn răng ném 9 thẻ màu tím xuống bàn, điều này làm lòng hắn cực kì tức tối, chính là gia thế. Hai bên lực lượng ngang nhau, hắn lại chẳng thể làm gì đối phương. Nhưng hắn cũng không tin thằng nhóc kia còn vật *** chó như vậy. Xúc xắc hắn đã kiểm tra, tuyệt đối là hàng thật, không có vấn đề gì.
"Có thể bắt đầu rồi" Dịch lão lục nói với tay chia bài.
Người kia gật đầu, ánh mắt phức tạp thoáng liếc qua 3 cục xúc xắc, thật may là Dịch lão lục cược điểm, nhưng hắn cũng không làm lộ vật trong tay mà che kín, bỏ vào chiếc chung rồi ấn nhẹ cái nút.
Chiếc chung lại lắc rồi rất nhanh ngừng lại.
"Mở!" Phương tiểu nhị run rẩy nói, đây chính là 900 vạn của hắn. Dù trong lòng đã chắc thắng nhưng vẫn rất khẩn trương.
Gã chia bài tay cũng run run, bởi trước đó thoáng nghe tiếng xúc xắc va chạm hắn lại nghe ra âm thanh khác lạ, hắn cẩn thận lắng nghe quả thực có gì đó kì quái, giống như xúc xắc ở trong chuông va chạm quá mức, dường như không phải 3 cục mà chỉ có 1 cục va chạm. Nhưng người bình thương không thể nghe ra bởi nó rất nhỏ. Chỉ có kẻ thường xuyên tiếp xúc hay kẻ tài giỏi mới nghe ra chút khác biệt đó.
Hắn cảm thấy lần này mở ra rất có thể lại là 1, 2, 4, 7. Hít sâu một hơi.Gã chia bài mở chiếc chung ra, quả nhiên đúng như mình đoán.
"Nhất, nhị, tứ, thất, nhỏ" gã chia bài run rẩy hô lên.
"Wow!" Dịch lão lục đã có kinh nghiệm, ngựa quen đường cũ liền vươn tay kéo tất cả đám thẻ lại phía mình, ôm chặt trong ngực. Lúc này hắn kích động xém nữa quên mình là ai, 900 vạn, mà sòng bạc cũng phải đưa cho hắn 900 vạn, tổng cộng là 2 triệu 700 ngàn, lần này kiếm khá rồi.
Mà Dịch Trù Ngu ở bên cũng kích động run rẩy, dù không phải nàng thắng tiền nhưng gần 3 triệu cũng làm nàng kinh hãi.
Mà những kẻ đến xem cùng ghen tị với nhân phẩm Dịch lão lục không thôi, kẻ này có thể liên tục cược trúng 2 lần. Cứ tiếp tục thu vài tỷ cũng có thể, dường như những kẻ có máu liều đều đỏ mắt. Sớm biết kẻ này may mắn như vậy đáng lẽ nên bám lấy hắn.
Chỉ còn một kẻ duy nhất không phản ứng gì là Phương tiểu nhị, có thể nói hắn không kịp phản ứng, vẻ mặt ngây ngốc nhìn Dịch lão lục thu đám thẻ kia về.
Gã chia bài không liếc hắn một cái, chỉ nhìn Dịch lão lục khó hiểu, tuy rằng trong lòng đã nhận ra vấn đề nhưng hắn không có chứng cứ đối phương ăn gian. Bởi từ đầu đến cuối đối phương luôn ngồi ở đó, ngay cả chiếc bạc cũng ít động đến. Không có chứng cớ hắn không thể nói gì, nếu không người ta cho rằng sòng bạc thua không nhận, cái này là đả kích rất lớn với danh dự sòng bạc.
Cố gắng nuốt cơn tức này lại, theo tỉ lệ 1: 30 đền cho đối phương.
Nhận lấy 9 thẻ lợi thế, tâm tình Dịch lão lục đã dần bình tĩnh lại, trong lòng thầm cảm thán có một dị năng giả bên cạnh thật tốt, tốc độ kiếm tiền so với cướp ngân hàng còn nhanh hơn, mà lại không phạm pháp.
Tưởng tượng như vậy Dịch lão lục đem ánh mắt sáng rực nhìn về Phương tiểu nhị vẫn đang đứng đần ra, thằng nhóc này đúng là cái kho vàng di động, trên trán đã dán lên "Thằng ngốc, lắm tiền, mau đến lấy".
"Tiểu nhị, tiếp tục chứ?" Dịch lão lục đắc ý, thắng Phương tiểu nhị từng đó tiền hắn không tin thằng nhóc kia còn dư tiền, nếu mà có thì hắn cũng không ngại "kiếm" thêm một ít.
Phương tiểu nhị rùng mình. Rốt cục đã tỉnh táo, vẻ mặt dữ tợn nhìn Dịch lão lục.
Cmn, mày dám chơi bẩn với tao! Đánh cho tao, đánh chết nó…
Ra lệnh một tiếng, đám bảo tiêu cao to phía sau sớm đã nóng lòng muốn ra tới liền đánh tới Dịch lão lục.
Dịch Trù Ngu kinh hãi, không ngờ Phương tiểu nhị lại có thể làm vậy, thua tức liền ra tay.
Dịch lão lục cũng biến sắc, nhưng thấy Hướng Nhật không hề phản ứng thì bao nhiêu lo lắng trước đó trôi tuột đi hết.
Gã chia bài dù thấy đột nhiên Phương tiểu nhị ra tay đánh người có chút tức giận, nhưng nghi ngờ Dịch lão lục ăn gian, hắn cũng không lập tức gọi bảo vệ tới. Mà thân phận Phương tiểu nhị hắn cũng biết lơ mơ. Đắc tội hắn không phải sáng suốt.
Mắt thấy mấy gã bảo tiêu đã, lúc này Hướng Nhật mới bước lên vài bước, bóp chặt cố gã bảo tiêu nhanh nhất, tùy tiện vung tay. Hắn bay vút về phía ba tên bảo tiêu kia.
Bởi quá đột ngột, ba kẻ ở sau chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy vật gì đen đen bay tới. Cả người liền bị lực lượng thật lớn ném ra ngoài. Lúc rơi xuống đất thành một đống xong liền không đứng dậy nổi.
Hiển nhiên, chỉ một lần cả đám đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #703


Báo Lỗi Truyện
Chương 703/1045