Chương 695: Suy đoán


Sau khi nói tên dòng họ mình, cô nàng không nói thêm gì với Hướng Nhật nữa.
Hướng Nhật từ dòng họ đối phương cùng thái độ khi nghe mình là người Dịch gia xong liền đoán ra thân phận nàng, có lẽ cũng giống như tên cặn bã Phương nhị thiếu kia, cũng là người Phương gia, chỉ là đối thủ một mất một còn của Dịch gia làm làm hắn hơi bất ngờ một chút. Cô nàng Phương gia cũng là dị năng giả, nhìn bộ dáng thì thực lực cũng không kém.
Bởi vừa rồi đối phương thử mình nên hắn mới cố ý hạ thấp thực lực của nàng, kỳ thực theo suy đoán của hắn cô nàng này rất có thể là dị năng giả trên cấp ba, thậm chí là cấp bốn, cũng chính là một Yên diệt giả, tương đương với Huyết tộc Công Tước. Nếu không cũng không nói mình khinh thường khi mình nói nàng cấp một hay cấp hai.
Nhưng nếu đối phương tỏ vẻ không quan tâm tới mình Hướng Nhật cũng không rảnh mà bắt chuyện, mặc dù nhan sắc đối phương nghiêng nước nghiêng thành nhưng liên quan gì đến hắn chứ?(: 88: mợ lão Tà dùng nguyên câu hại nước hại dân tục không chịu được)
Xe taxi dừng trước một tòa cao ốc, chờ cô nàng cùng Hướng Nhật xuống xe gã đặc chủng binh lái xe liền rời đi.
"Trần thượng tướng ở đây?" Hướng Nhật nhìn tòa nhà cực kì hiện đại thực sự khó tin, Trần thượng tướng lại ở chỗ này chờ mình, đúng lý mà nói thì tính chất công việc của Trần thượng tướng, phòng thì nghiệm ở nơi hoang vắng thì không lạ lắm, nhưng tòa nhà cao lớn như vậy có chút làm người ta khó tưởng tượng ra.
"Đi theo tôi!" cô nàng lạnh lùng nói rồi tiến về phía trước.
Hướng Nhật vuốt mũi, thấy đối phương đi lên thì hắn quyết định không tính toán nữa mà theo sau.
Đi một lúc lâu, đầu tiên qua đại sảnh rộng lớn chừng nửa cái sân vận động, sàn lát cẩm thạch bóng đến mức có thể soi gương được.
Trong đại sảnh không ít người qua lại, cảnh tấp nập mà trông mỗi người thoạt nhìn đều giống như nhân viên công ty lớn, không hề giống như những nhân viên làm công việc có tính chất bảo mật đặc thù, những người bình thường này càng làm Hướng Nhật thêm tò mò, vì sao Trần thượng tướng chọn nơi này, chẳng lẽ nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất?
Sau khi Hướng Nhật xem xét, đây căn bản là một tòa nhà bình thường, không hề có gì kì lạ.
Trong đại sảnh có tất cả 4 cái thang máy, nhìn đèn tín hiệu trên cửa thang máy hiển nhiên không ít người lên xuống.
Rốt cục chờ toàn bộ ra khỏi thang máy, đột nhiên cô nàng kéo tay Hướng Nhật lôi hắn vào trong, rồi đột nhiên vội vã ấn nút đóng cửa thang máy lại.
Chờ cửa thang máy đóng xong cô nàng mới thả tay Hướng Nhật ra, quay lưng về phía Hướng Nhật ấn vài nút ở bảng điều khiển.
Hướng Nhật cũng không quan tâm, để mặc nàng ấn số gì thì ấn. Nhưng đợi lúc thang máy chậm rãi chuyển động thì Hướng Nhật hiểu ra cô nàng không làm đơn giản như vậy, hoặc cũng có thể nói là người thường tuyệt đối không thể làm như thế. Thang máy không hề hướng lên trên mà chuyển động đi xuống, nhưng đèn báo số tầng thì vẫn đi lên.
"Làm thế nảo vậy?" Hướng Nhật cực kì tò mò, đồng thời cũng suy nghĩ cẩn thận lại vì sao Trần thượng tướng đặt tổng bộ ở đây, bề ngoài nhìn như tòa nhà là việc bình thường nhưng bên trong có bí mật. Nếu không phải cô nàng dẫn đường thì Hướng Nhật có nghĩ cả đời cũng không nghĩ đến cái này.
"Bí mật quân sự, không thể trả lời!" cô nàng lạnh lùng đáp rồi không nói thêm gì.
Hướng Nhật bĩu môi, cô nàng này cố tình đây mà.
Thang máy xuống chừng bảy tám tầng rốt cục đã ngừng lại.
Cô nàng lại quay lưng về phía Hướng Nhật ấn vài nút, cửa thang máy mở ra, không nói gì liền bước ra ngoài.
Hướng Nhật biết cô nàng này không đợi mình liền cười trừ bước ra theo.
Ra khỏi thang máy Hướng Nhật kinh hãi, ngoài thang máy vậy mà lại là đại sảnh, mà bố trí giống hệt đại sảnh ở trên. Hướng Nhật ngoái đầu lại nhìn phía sau cũng có 4 thang máy mà vị trí không hề xê xích, chỉ là nơi này không hề có một bóng người ngoài Hướng Nhật và cô nàng bên cạnh.
Đến lúc này Hướng Nhật không khỏi cảm thán, người lúc trước làm nơi này cũng thực giàu có, ở nơi sâu dưới lòng đất 20 mét lại làm một cái đại sảnh giống hệt ở trên. Mà bốn phía đại sảnh này bao bọc bởi kim loại, hiển nhiên không gian không chỉ có đại sảnh này.
"Đi bên này" thấy hắn không theo sau, cô nàng họ Phương lạnh lùng liếc một cái liền giục. Kỳ thực sớm biết lần này cần đón một người Dịch gia thì bảo gì nàng cũng không xung phong.
"Dẫn đường đi, tôi đi xem" Hướng Nhật lạnh lùng đáp, nếu đối phương không nể mặt mình thì cần gì phải cho đối phương thể diện.
Phương Nghi giận tái mặt nhưng cuối cùng bởi lo lắng gì đó nên hừ lạnh rồi tiếp tục đi tới.
Đi đến một chiếc cửa kim loại trong đại sảnh, Phương Nghi bấm vài nút ngang người phía bên trái cửa kim loại, cửa kim loại "két" một tiếng liền mở ra.
Hướng Nhật không còn giật mình trước chuyện kì lạ nên bước theo sau cô nàng, sau khi vào thì mới thấy mấy bục máy tính đập vào mắt y như phòng thí nghiệm trong tưởng tượng của hắn, trên màn hình là những kí hiệu Hướng Nhật mù tịt, nhưng rất nhiều nhà khoa học mặc áo trắng nghiên cứu khá thú vị, vài người còn cầm tư liệu trên tay nhìn thay đổi trên màn hình thầm thì với nhau.
Mang Hướng Nhật vào phòng thí nghiệm, Phương Nghi cũng không dừng lại mà tiếp tục đi tới cánh cửa nhỏ bên trái phòng thí nghiệm nhẹ nhàng gõ cửa.
Bên trong truyền ra âm thanh trầm uy nghiêm:
"Mời vào"
Hướng Nhật nghe âm thanh quen thuộc liền biết đó là ai.
"Báo cáo thủ trưởng, nhiệm vụ đã hoàn thành, xin chỉ thị!" Phương Nghi đẩy cửa bước vào, đối mặt với người trung niên đang xem tư liệu trên bàn làm việc đầy vẻ kính trọng với nghi thức quân đội.
Hướng Nhật ở sau cũng mở rộng tầm mắt cùng cảm khái, lúc cô nàng cúi chào ướn ngực hóp bụng càng làm bộ ngực thêm vĩ đại, mông càng thêm vểnh ra, mà bộ đồ bó sát bên ngoài làm Hướng Nhật ngứa nghề, thầm mắng mình kém cỏi, chỉ tí tẹo hấp dẫn mà đã không kềm lòng nổi rồi.
"Vất vả rồi tiểu Phương" người trung niên đó là thượng tướng Trần Quốc Đống, cười hiền hòa với cô nàng, lại nhìn Hướng Nhật ở bên.
"Nhất định đây là tiểu Hướng rồi, hoan nghênh đến thủ đô, tôi chờ cậu lâu lắm rồi, lần này mới được gặp mặt"
"Không còn việc gì tôi xin đi trước, thủ trưởng" Hướng Nhật vừa muốn trả lời thì cô nàng bên cạnh cướp lời sau đó hừ lạnh với hắn một tiếng.
Trần Quốc Đống nhíu mày, cũng không phải giận vì Phương Nghi thiếu lễ phép mà nghi ngờ thái độ của nàng, dường như tức giận tiểu Hướng? Rõ ràng lúc đầu xung phong đi đón người còn mừng rỡ lắm mà, sao lại nhìn tiểu Hướng như "kẻ thù" thế, chẳng lẽ vừa rồi xảy ra việc gì?

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #695


Báo Lỗi Truyện
Chương 695/1045