Chương 685: Chờ xe


"Là hắn? Tên kia là kẻ thích gây chuyện thị phi, sao hắn biết hôm nay chú mày về?"
Gã mặt vuông nhíu mày, hiển nhiên ấn tượng không tốt với lão lục Dịch gia, có lẽ hai người xích mích gì đó cũng nên.
"Hứa ca, vẫn còn nhớ chuyện trước kia à, đã qua bao lâu rồi. Nghe em nói, hai người nên sớm bắt tay giảng hòa đi, lão lục Dịch gia dù điên cuồng một chút nhưng nhị ca Dịch gia là kẻ hiền lành, nhiều năm qua chúng ta nhận bao nhiêu ân tình của hắn?"
Thằng nhóc xấu tính nói, hắn cũng biết rõ một chút về hai bên nên mới dám làm vài trò người tốt này.
"Nhị ca Dịch gia là nhị ca, lão lục Dịch gia là lão lục, dù sao anh nhìn không vừa mắt lão lục Dịch gia"
Gã mặt vuông hừ lạnh, liếc Hướng Nhật ở bên:
"Được rồi, chú đừng nói nữa, nhanh chóng giải quyết đi rồi về ăn mừng"
Hắn cũng không muốn chờ lão lục tới, tốt nhất là giải quyết việc này sau đó biến khỏi đây cho hắn tới mất công.
Thằng nhóc xấu tính đương nhiên hiểu ý nghĩ trong lòng hắn, cũng không lột trần quay sang nói với Hướng Nhật:
"Anh em của ta nói mày đã nghe rõ, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, quỳ xuống nhận sai thì không sao, chờ anh em của tao đến thì mày nhận sai cũng đã muộn"
Dường như muốn nói người anh em hắn rất "hung tàn"
"Tâm tình tao giờ không còn tốt nữa" Hướng Nhật lạnh lùng liếc hắn, đột nhiên bước tới, bóp cổ thằng nhóc cố tỏ ra vẻ hung hăng, nhấc bổng hắn lên trời.
"Trước đó tao đã nói, nhân lúc tâm tình tao còn tốt thù cút đi, mày đã muốn chết thì tao thành toàn cho vậy"
"A…" thằng nhóc xấu tính không ngừng giãy dụa, cổ bị bóp khó thở làm khuôn mặt đỏ bừng, hai tay kéo bàn tay Hướng Nhật nhưng dù thế nào cũng không nhúc nhích.
"Mày. Mk còn dám ra tay trước"
Gã mặt vuông thấy tình hình thay đổi, cũng quên mất người trẻ tuổi như Hướng Nhật có sức mạnh lớn như vậy, có thể một tay nhấc bổng người trưởng thành lên mà xông vào, hướng eo Hướng Nhật sút một cái.
Vẻ mặt Hướng Nhật lạnh đi, quay đầu sang, hai mắt lóe lên sát khí lạnh lẽo, thấy đối phương đá tới cũng không tránh né mà vung cước chặn lại..
"Rắc, rắc"
"A…" gã mặt vuông kêu thảm thiết, hai tay ôm bắp đùi hoàn toàn vặn vẹo, gào rút như heo bị chọc tiết.
Ba kẻ khác muốn xông lên nhưng thấy đại ca mặt vuông bị đối phương sút cho một cái, chân vặn vẹo đến như vậy hiển nhiên không chỉ đơn giản là gãy.
Mặt biến sắc, không dám bước lên nữa, nhìn Hướng Nhật với ánh mắt sợ hãi, trên trán mồ hôi ròng ròng.
Hai cô bé ở bên cũng sợ ngây người, trước đó vốn cho rằng Hướng Nhật xui xẻo, không ngờ đối phương nhìn không mấy to cao mà hung tàn như vậy, trong chớp mắt đã bóp cổ nhắc một thằng bạn lên không trung, tên còn lại thì thảm hơn, lập tức biến thành tàn phế.
Mặc dù hai cô bé thường xuyên thấy bạn mình bắt nạt người khác, nhưng lần đầu tiên thấy cảnh ghê sợ như vậy thì hoảng sợ nhìn Hướng Nhật, cả người tự động thụt lùi về sau vài bước.
"Nếu anh không thả hắn ra tôi nghĩ hắn sẽ chết đấy"
Thấy thằng nhóc hèn mọn bị làm cho thê thảm Anna cảm nhận được khoái cảm của việc trả thù, nhưng cũng biết giết người là phạm pháp, dù kẻ đó đáng ghét thế nào cũng không thể trơ mắt nhìn hắn bị giết mà không ngăn cản.
"Yên tâm, tôi biết chừng mực" nói xong Hướng Nhật liền thả thằng nhóc xấu xa ra, đột nhiên cả người không còn chỗ dựa rơi bịch xuống đất.
Thật lâu sau thằng nhóc xấu tính mới bình thường trở lại nhưng mặt bê bết máu, nghiến răng nghiến lợi oán độc nhìn Hướng Nhật:
"Mày…"
"Mày lại thích chết?" Hướng Nhật lạnh lùng liếc hắn, ánh mắt lạnh lẽo vô tình như đâm thẳng vào tim thằng nhóc xấu tính, lời sắp ra khỏi miệng liền nuốt trở về, mới vừa dạo trước quỷ môn quan, cảm giác tuyệt vọng kinh khủng ấy hắn không muốn nếm thử lần nữa.
"Hứa ca, anh không sao chứ?" thằng nhóc không dám nhìn Hướng Nhật, liền quay qua hỏi gã mặt vuông nằm trên đất.
Gã mặt vuông cực kì thê thảm, chẳng những sắc mặt tái nhợt mà mồ hôi đầm đìa, hiển nhiên đang cố nhịn đau:
"Không việc gì, báo cảnh sát đi!"
Lúc nói chuyện cũng không dám nhìn Hướng Nhật, nhưng giọng nói mang theo sự độc ác mà ai cũng nghe ra.
Thằng nhóc xấu tính không nói hai lời liền móc điện thoại ra gọi, chuyện hôm nay dù thế nào cũng không thể dùng lời đàng hoàng được, chưa nói đến việc hắn bị mất mặt trước bao nhiêu người, ngay cả Hứa ca hắn mời tới giúp cũng bị đối phương đánh cho tàn phế, nếu như không lấy lại công bằng cho Hứa ca sợ rằng không làm còn là anh em nữa, tuy nói vậy nhưng trong lòng hắn cũng có chút phấn khởi, Hứa ca bị thương như vậy dù thế nào thì kẻ đánh người kia cũng đừng mong tránh khỏi bóc một mớ lịch, sợ rằng không ít hơn nửa đời người.
Hướng Nhật cũng không ngốc, vừa đến liền gặp chuyện như vậy, hơn nữa xem ra gia thế đối phương không phải thường, lúc hắn ra tay liền hiểu rõ nên gọi điện cho lão già Dịch gia đến dọn dẹp.
Vậy nên nhân lúc đối phương gọi cảnh sát, Hướng Nhật cũng móc điện thoại ra bấm số lão già lúc trước đã lưu trong lần đầu tiên gặp mặt, nói gặp phiền toái cứ gọi số này, tuy Hướng Nhật nói khinh thường, hắn không cần lão già trợ giúp nhưng để tránh phiền toái cũng chỉ đành gọi điện vậy.
"Alo, tôi là Dịch Bắc Bình, ai thế?" âm thanh lão già không rõ tình cảm ra sao, nhưng lại cho người ta cảm giác rất uy nghiêm.
"Là tôi" giọng Hướng Nhật bình thản, hắn luôn không có cảm tình với lão già, lần này chủ động gọi cho lão ngoài phiền toái ra còn bởi lúc trước nói với Hướng mẫu, vậy nên kiểu gì cũng phải gặp ông ta.
"Có việc gì không?" cũng không biết là bị ảo giác hay gì mà Hướng Nhật cảm thấy lời lão già có chút hiền từ.
"Ở sân bay, vừa ra liền có chút chuyện ngoài ý muốn, cho một chiếc xe tới đón tôi" Hướng Nhật nói như việc hiển nhiên vậy.
"Sân bay?" âm thanh lão già đột nhiên gấp gáp, cũng không bởi giọng ra lệnh của thằng cháu ngoại mà mất vui:
"Cháu đến sân bay rồi?"
"Đúng!"
"Chờ đó, ta cho người ra đón" lão già hành động cực nhanh, cúp điện thoại.
Hướng Nhật cất điện thoại, phát hiện cũng vừa lúc thằng nhóc xấu tính nói chuyện xong, độc ác liếc hắn xong ngồi bước tới ngồi xổm gần gã mặt vuông thì thầm gì đó.
Hướng Nhật cũng không rảnh tìm hiểu, đối với mấy loại cặn bã như đám nhị thế tổ này hắn không để vào mắt, giờ hắn an tâm chờ lão già đưa xe tới đón.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #685


Báo Lỗi Truyện
Chương 685/1045