Chương 683: Câu chuyện thú vị trên máy bay


"Anna, tôi với cô đổi chỗ"
Đàn ông là sinh vật kì lạ, thấy kẻ khác chiếm tiện nghi phụ nữ bên cạnh mình thì trong lòng liền khó chịu, Hướng Nhật cũng như vậy, mà dù sao cô nàng tóc vàng cũng là bạn hắn, cảm khác khó chịu càng trầm trọng.
Anna liếc Hướng Nhật một cái, không nói gì nhưng vẫn gật đầu.
Hai người đổi chỗ cho nhau, Hướng Nhật ngồi giữa, thằng nhóc đê tiện kia rốt cuộc đã ngồi im, có thể nhận ra hành vi xấu xa của mình bị người ta nhìn ra nên cố ý lấy sách ra đọc. Thực sự hắn không ngờ là Hướng Nhật và Anna quen biết nhau, vốn không thấy hai người nói chuyện, không quan tâm gì nên tưởng là không quen biết.
"Người anh em, hỏi chú một chuyện?"
Hướng Nhật cũng không dễ dàng tha cho đối phương, thằng nhóc xấu tính này nhất định phải bị dạy dỗ.
"Việc gì?" thằng nhóc xấu tính quay qua, vẻ mặt rất bình tĩnh dường như chưa hề xảy ra chuyện gì cả, hiển nhiên tố chất tâm lí không phải bình thường, nói cách khác là da mặt dày thực sự hơn người.
"Chú cũng lên thủ đô?" Hướng Nhật hỏi đại một câu.
"Đúng" thằng nhóc sửng sốt, máy bay đi rất nhanh, chuyến bay này đến thủ đô, không đến đó chẳng lẽ giữa đường đổi máy bay được chắc?
"Lên đó có việc gì sao?" Hướng Nhật nói chuyện y như đi đường dài bắt chuyện với một kẻ xa lạ, trước đến giờ vẫn quen với kiểu này.
Anna ngồi bên rất tức giận, vốn cho rằng hắn giúp mình dạy bảo tên kia, đang có ý cảm ơn hắn ai ngờ đối phương nói chuyện vui vẻ như thế. Anna thầm nghĩ, quan hệ giữa hai người không tốt lành gì, nói không chừng kẻ này cố ý nói chuyện để chọc tức mình. Nghĩ vậy Anna hừ lạnh một tiếng, quyết định đến thủ đô nhất định phải trông dính vào với hắn.
"Coi như là về thăm nhà đi"
Trong lòng thằng nhóc xấu tính có chút lo lắng, không rõ vì sao Hướng Nhật hỏi vậy. Thực ra thì lúc Hướng Nhật đổi chỗ cho cô nàng ngoại quốc thì hắn biết ý đồ của mình đã bị lộ. Nhưng người trước mặt rất kì lạ, không tức giận, dường như còn chuẩn bị kéo dài cuộc nói chuyện với mình?
"Thăm người thân, ở kinh thành có người nhà sao?"
Hướng Nhật cũng không ngại làm phiền người khác, vẫn tiếp tục hỏi đối phương.
"Ừm" thằng nhóc xấu tính hờ hững đáp, bỗng nhiên hắn hiểu ra vì sao đối phương nhiệt tình với mình như vậy, có lẽ hắn nhận ra quần áo trên người mình rất giá trị nhưng không phải kẻ kiêu căng, mặc dù tính hắn không thích ăn diện nhưng quần áo cũng là hàng hiệu, mà thấy hàng hiệu so với quần áo vài ngàn động của đối phương, dù biết bạn mình bị chiếm tiện nghi cũng nào dám tìm mình làm phiền chứ?
"Làm quen một chút, tôi là người Bắc Hải" Hướng Nhật đưa tay ra.
Việc này càng làm thằng nhóc xấu xa càng thêm khẳng định đối phương muốn lấy lòng mình, trong lòng khinh bỉ, nhưng đối phương có cô bạn gái xinh đẹp nên hắn cũng đưa tay ra.
Nhưng rất nhanh hắn liền hối hận vì đã đưa tay ta, lúc hai tay chạm nhau cảm giác đau tê tái truyền đến, dường như xương bị bóp nát, cảm giác đau đỡn này tuyệt đối là từ bé đến giờ mới gặp phải.
Thằng nhóc xấu xa rút tay về theo phản xạ nhưng dù dùng bao nhiêu sức cũng không thoát khỏi bàn tay như gọng kềm kia.
Vấn tiếp tục chịu đau, thằng nhóc xấu xa muốn ngất đi, há miệng muốn gọi nữ tiếp viên hàng không, đúng lúc này Hướng Nhật nhả tay hắn ra.
Thằng nhóc này đành ngậm miệng lại, vốn tưỏng rằng đau không nhịn được bất đắc dĩ phải gọi nữ tiếp viên hàng không, nhưng đối phương đã thả ra thì chuyện mất mặt này cũng nên giữ kín, bàn tay bị biến dạng trông khác hẳn với tay người thường, giờ nhìn giống như chân gà, nắm ngót dính vào với nhau, cái này là do bị dùng sức ép thành chứ không phải biến dạng luôn, qua một lúc sẽ trở lại bình thường.
"Ngươi…" thằng nhóc xấu tính nhìn Hướng Nhật, ánh mắt lóe lên lửa giận, bàn tay bị nắm cứng đờ không điều khiển được, nếu như ánh mắt giết được người, sợ rằng Hướng Nhật đã bị bắn thủng trăm ngàn lỗ.
"Đây là bài học cho chú, lần sau đừng chiếm tiện nghi của phụ nữ, hơn nữa lại là bạn ta"
Hướng Nhật cũng không cần giả vờ, thực ra thì hắn vốn muốn dạy dỗ đối phương một trận nhớ đời, nhưng cảm thấy đùa giỡn đối phương rồi mới ra tay thì càng thêm thú vị.
Anna ở bên nhìn thằng, nhưng vẫn liếc mắt sang chờ hai gã đang cãi cọ nảy lửa, đợi đến lúc bàn tay của kẻ kia biến thành chân gà thì cũng biết Hướng Nhật vì mình nhưng trong lòng vẫn khó hiểu, nhưng cũng có hảo cảm với hắn. Từ đầu kẻ này vốn không trút giận vì mình, mà là tìm đối phương trước, nói chuyện xong xuôi, có lẽ cũng là tránh để mình xấu hổ.
"Tao sẽ không bỏ qua cho mày!" Hướng Nhật lộ ra bản chất sự việc, thằng nhóc xấu tính làm sao cũng không làm ra được vẻ dữ tợn, nói ra thì đây cũng là lần đầu tiên hắn bị thua thiệt như thế. Lúc đầu tưởng đối phương là bạn của cô nàng ngoại quốc xinh đẹp kia, mình chiếm tiện nghi thì có là gì, được mình để ý còn là vinh dự nữa kìa.
"Xem ra mày vẫn chưa ghi nhớ bài học" Hướng Nhật nhíu mày, lạnh lùng nhìn sang, thằng oát này tự tìm đường chết.
Thấy ánh mắt lạnh lẽo của Hướng Nhật nhìn sang, thằng nhóc xấu tính sợ run lên, trong lòng vẫn sợ hãi chuyện bàn tay trước đó. Lần dạy dỗ trước hắn vẫn còn nhớ rõ, hắn cũng không muốn tiếp tục nếm thử cảm giác đâu tận xương tủy như thế, nhưng trong lòng vẫn ấm ức, thân thể mình cùng đối phương không khác là mấy, không biết hắn ăn cái gì mà có sức lực mạnh như vậy, kẻ thô kệch vẫn là kẻ thô kệch, nghĩ đến giờ chỉ có một kẻ như vậy trên máy bay, thằng nhóc quyết định nhịn, chờ xuống máy bay sẽ kêu người tìm đối phương tính sổ sau.. Cái này gọi là quân tử báo thù mười năm chưa muộn, hai giờ bay mà thôi, hắn có thể chờ được.
Hướng Nhật thấy đối phương làm bộ bỏ qua, cũng không rảnh so đo mà quay sang cô nàng tóc vàng.
Anna quay đầu sang, nhìn Hướng Nhật không nói gì, hiển nhiên đang chờ hắn mở lời.
Trong lòng Hướng Nhật khó chịu, vừa rồi mình ra tay vì cô nàng, ai ngờ cô ta chả có chút cảm kích trong lòng.
"Tôi nhớ là cô bảo có thể tự bảo vệ mình, sao còn bọn con rận làm mất tự nhiên thế?"
Trong lòng khó chịu nên giọng nói pha chút giễu cợt.
Anna không trả lời, ánh mắt lạnh lùng, nàng sao mà không muốn dạy dỗ kẻ sàm sỡ mình, nhưng đây là máy bay, với lại từ nhỏ đã được dạy dỗ đàng hoàng, nàng tuyệt đối không làm việc khác người, mỗi lời nói động tác của nàng đại biểu cho Vatican, hiển nhiên không thể làm ầm lên như hàng cá hàng thịt được.
"Sau này gặp chuyện thì đừng có khách khí, tôi dạy cho một cách, vung tay vả một cái, đối phương sẽ ngoan ngoãn"
Hướng Nhật nói rất chân thực, còn dùng động tác làm mẫu "bốp" một cái, âm thanh khá lớn đủ để thằng nhóc xấu tính kia nghe thấy.
Thân thể kẻ kia run rẩy nhưng cũng không quay sang nhìn, nhưng thấy tay nắm chặt như vậy thì cũng biết rốt cuộc giận đến mức nào.
Đối với động tác của hắn Anna tự nhận không thể nào làm được, lạnh lùng nhìn hắn bỗng nhiên trong lòng hiện lên khát vọng, nếu như "bốp" một cái với người này mà nói thì cũng không phải là không thể, nghĩ đến đây nụ cười trên miệng Anna lớn dần.
"Cô cười cái gì?" Hướng Nhật khó hiểu, chẳng lẽ mình làm mẫu như thật nên cô nàng này cũng bị mình chọc cho cười?
"Cái này chả liên quan gì đến anh"
Anna tiếp tục quay đầu đi chỗ khác, quyết định không quan tâm đến hắn nữa.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #683


Báo Lỗi Truyện
Chương 683/1045