Chương 677: Giao dịch động trời


Mùi nấm mốc trong hầm thì khỏi phải nói, cũng không biết trước kia đã để cái gì mà Hướng Nhật đi vào một lần liền không muốn nghĩ đến lần hai.
Đi qua tầng hầm, ở cuối liền xuất hiện bậc đá y hệt nhau, men theo bậc đá, Hướng Nhật lấy tay đẩy sàn nhà nhưng không nhúc nhích, hiển nhiên giống cô nàng kia đoán, đã bị khóa.
Nhưng việc này với Hướng Nhật thì không tính là gì, với lực lượng của hắn muốn mạnh mẽ đẩy ra rất dễ dàng. Nhưng mà làm vậy sẽ kinh động đến chủ nhân trong phòng. Vì vậy Hướng Nhật muốn sử dụng biện pháp nhẹ nhàng hơn, tuy rằng cũng dùng sức mạnh nhưng không phải mạnh mẽ một lần mà là từng chút từng chút tác dụng lên.
Nhẹ nhàng đặt tay lên phiến đá trên đỉnh đầu, Hướng Nhật khống chế sức mạnh đẩy lên trên. Ý hắn rất đơn giản, tầng hầng đã xây hơn chục mười năm, vậy cái khóa kia cũng mười mấy năm, nhất định đã lâu không sửa chữa nên hắn muốn làm cái khóa kia giãn ra rồi đứt luôn, cũng không sợ phát ra âm thanh lớn.
Mà cái khó khăn nhất là không biết khống chế sức mạnh làm sao, nhưng việc này Hướng Nhật lại am hiểu nhất.
Chỉ nghe tiếng "két" vang lên, cái khóa bên trên rốt cuộc đã đứt. Hướng Nhật nhẹ nhàng đẩy tấm gạch ra, chui lên khỏi tầng hầm. May mắn là cửa ra không phải ở nhà bếp mà là một gian nhà kho. Bên trong chất đồ lung tung, ghế sô pha cũ nát, tủ chén không sử dụng, ghế dựa gãy chân…Phía trên bám đầu bụi bặm hiển nhiên đã lâu không ai lau chùi.
Nhìn thấy cảnh này Hướng Nhật biết bọn Hainke cũng không biết trong phòng vậy mà lại có một căn hầm, vậy thì bọn chúng cũng không bước vào cái nơi bẩn thỉu này, nếu không chắc chắn sẽ phát hiện ra tầng hầm này.
Lại đẩy sàn nhà về vị trí cũ, Hướng Nhật bước tới cánh cửa cạnh nhà kho lắng nghe động tĩnh bên ngoài, lúc không có bất kì âm thanh nào Hướng Nhật mới mở cửa đi ra.
Ra khỏi nhà kho, Hướng Nhật kinh ngạc phát hiện nơi này có kiểu dáng y hệt như nhà cô nàng bên cạnh, chẳng qua là nhà bếp đổi thành nhà kho, nhưng nơi như phòng khách, vị trí cầu chẳng khác bên cạnh tí nào, hiển nhiên hai nhà cùng một người thiết kế.
Cái này càng tiện cho Hướng Nhật, không cần mò mẫm trong bóng tối nữa, căn cứ vào tình huống lúc quan sát trong phòng ngủ cô nàng kia thì có lẽ bọn Hainke đang ở căn phòng nào đó trên lầu ba.
Nhưng dù vậy thì Hướng Nhật vẫn đi rất cẩn thận bởi vẫn có một kẻ bất ngờ ở trong phòng này.
Nhẹ nhàng đi tới ngã rẽ lầu hai, sau khi nghe được âm thanh nói chuyện mơ hồ. Hướng Nhật tiếp tục chậm lại, từ từ bước lên lầu ba, âm thanh nghe được càng lúc càng rõ.
Để tránh đối phương phát hiện bởi tên Hainke có thể là dị năng giả, Hướng Nhật quyết định dừng lại ở chỗ cách sàn lầu ba hai bậc thang bởi ở đó có thể nghe rõ ràng đối phương nói gì.
Cũng không biết đối phương quá mức khinh thường hay thực sự tự tin, mấy kẻ nói chuyện trong phòng cũng không thèm đóng cửa mà khép hờ, ngọn đèn ở giữa căn phòng càng làm rõ ràng nội dung chuyện bọn chúng nói.
"Ông chủ, cái con khỉ da vàng kia lòng tham không đáy, vì sao chúng ta còn phải đem hàng cho hắn?"
Đây là âm thanh Buck, ánh mắt Hướng Nhật lạnh lẽo, hắn đoán có lẽ đối phương nói "con khỉ da vàng" rất có thể là mình, bởi mới vừa xong mình mới cùng chúng bàn việc làm ăn, hơn nữa có vẻ "hơi tham" một chút.
"Buck" âm thanh Hainke không chút biến hóa.
"Bây giờ không phải là lúc chúng ta lựa chọn khách hàng, quan trọng là đem hàng bán đi. Hơn nữa hắn có thể thoải mái trả tiền. là một thân sĩ, cho hắn chút hàng là sự lễ phép, nếu không sau này làm sao bắt hắn phun ra gấp mười ?"
Đoạn trước có vẻ nghe như một thân sĩ, nhưng câu cuối cùng thì hoàn toàn thay đổi.
Hướng Nhật nghe xong liên cười lạnh, vốn dĩ đối phương không có ý tốt, đợi có tiền có lẽ sẽ ra tay với mình. Nhưng bọn chúng hiển nhiên không biết rằng kẻ buôn bán với chúng không phải dễ nuốt, mà là kẻ tàn nhẫn sớm chuẩn bị "hớt tay trên".
"Ông chủ, lần sau cho hắn bao nhiêu hàng ?" Buck hỏi.
"Trong kho hàng còn bao nhiêu? Ta hỏi là lô hai" Hainke hỏi.
"Lô hai gấp khoảng hai lần trước ta cho con khỉ da vàng, lô ba cùng lô năm thì gấp bốn lần" Buck nói.
"Vâng thưa ông chủ"
"Alex tiên sinh(không biết sang tiếng Anh sao nên để nguyên), sắp đến tám giờ, có phải giờ chúng ta nên đi không ?"
Đột nhiên Hainke gọi tên một kẻ xa lạ, hơn nữa nghe giọng nói cũng không phải đối với kẻ dưới mà giống như đang nói với người được tôn kính.
Hướng Nhật lập tức tập trung sự chú ý, vì "kẻ thứ 3" hắn chưa từng gặp qua, hơn nữa thái độ Hainke với hắn có lẽ là một con cá lớn.
"Không vội, Hainke, có vài việc chúng ta nhất bị phải chuẩn bị ổn thỏa. Đối tượng giao dịch lần này ngươi hiểu rõ. Bọn họ cũng là một tổ chức thần bí, tất cả ở đó đều là dị năng giả giống chúng ta. Tuy rằng uy tín họ luôn rất tốt nhưng việc lần này quan trọng, tuyệt đối không thể có việc ngoài ý muốn xảy ra"
Âm thanh kẻ nói chuyện khàn khàn, nghe không gia lắm, có lẽ là ba, bốn mươi tuổi gì đó.
"Vâng, tiên sinh" Hainke giống như một tên em út, nhẹ nhàng vỗ mông ngựa.
"Có ngài ở đây tôi nghĩ sẽ không có việc gì ngoài ý muốn xảy ra"
Chủ nhân âm thanh khàn khàn vừa lòng "Ưhm" một tiếng nói:
"Chuẩn bị tiền xong chưa ?"
"3 tỷ đô la, tất cả trong này"
"Rất tốt !"
Hướng Nhật ở ngoài nghe thầm tặc lưỡi, giao dịch động trời 3 tỷ đô la, đây rốt cuộc là dốc ruột mua bán cái gì, vừa động tí là cần đến 10 triệu đô la( k biết là 3 tỷ hay là nó nữa)? Hơn nữa trong lời đối phương thì tổ chức thần bí tất cả đều là dị năng giả kia là thần thánh phương nào?
"Tốt lắm, chuẩn bị một chút rồi lên đường"
"Dạ" Hainke cùng Buck đồng thanh đáp.
Hướng Nhật biết không còn cơ hội nghe lén, nhưng sau khi biết được tin quan trọng, với hắn thế là quá đủ. Thừa dịp bọn Hainke còn chuẩn bị, Hướng Nhật rón rén xuống cầu thang, lao vào nhà kho, cố chịu mùi nấm mốc rồi về căn phòng bên cạnh theo lối cũ.
Không ngờ cô nàng kia vẫn chờ ở cửa hầm ngầm, vừa thấy hắn đi lên, khuôn mặt giãn ra rồi vui mừng hỏi:
"Anh đã trở lại ? Tìm hiểu được gì không ?"
"Cũng tạm, nhưng giờ tôi phải đi ra ngoài có chút việc. Tin lời của tôi, tôi cho cô số điện thoại, khi nào muốn làm diễn viên gọi cho tôi"
Hướng Nhật nói xong, liền đọc số điện thoại của mình. Hắn đi ra ngoài đương nhiên là theo dõi dám Hainke, thuận tay xem có cơ hội "hớt tay trên" không, bởi vụ làm ăn 3 tỷ đô với hắn mà nói tuyệt đối có lực hấp dẫn không thể kháng cự.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #677


Báo Lỗi Truyện
Chương 677/1045