Chương 638: Nữ sinh đeo kính


"Tiểu Hướng, về lúc nào thế?" nhìn hai đứa trẻ mặt mỏng không dám mở mồm, Trần Tiểu Phân cũng không tốt hơn chút nào. vừa rồi cũng là mình vừa mới dạy dỗ chúng một trận.
"Con mới về hôm qua, mẹ" trước đó làm trò trước mặt mẹ vợ tương lai, trêu chọc Nhâm đại tiểu thư khiến nàng kêu Hướng mẫu là "mẹ" .
Lúc này Hướng Nhật cũng không thể gọi là "bác gái" hay "Trần lão sư" , cả hai cái đều không thích hợp.
"Ai là mẹ anh" Nhâm Quân ở bên cạnh vừa xấu hổ vừa ấm ức, chẳng qua trong đó ngọt ngào cũng ngượng nghịu có vẻ nhiều hơn, một tiếng "mẹ" mà gọi cứ ngọt như mía lùi vậy.
"Quân Quân, giờ Tiểu Hướng cũng nên gọi là mẹ rồi" , Trần Tiểu Phân cười tít mắt, lần trước mẹ tiểu Hướng tự mình đến thăm, hai bên đã bàn bạc tính toán rồi, chờ tốt nghiệp là cưới luôn.
"Hai người đều bắt nạt con!"
Nhâm Quân cứng miệng, hung hăng liếc kẻ đang cười đắc ý kia:
"Ai cho mà cười!"
"Quân Quân, hư rồi đấy, sau này không được nói tiểu Hướng như thế, đã nghe chưa. Là người lớn cả rồi mà không biết lễ nghĩa gì cả"
Trần Tiểu Phân nhắc nhở con mình xong, quay qua nhìn Hướng Nhật, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn:
"Đúng rồi, Tiểu Hướng, mẹ em đã về chưa?"
"Còn chưa ạ, mẹ của con vài ngày nữa mới về nhà" .
Hướng Nhật thầm cười khổ, cụ còn chưa đến gặp cha mẹ nữ cảnh sát thì đừng hòng mà về, xem ra phải sớm chọn ngày thôi.
"Ừm, nếu con rảnh đưa mẹ con sang đây ăn cơm, cha của Quân Quân cũng muốn gặp bà thông gia, hay là tối đến nhỉ?" Trần Tiểu Phân nhân cơ hội đưa ra lời mời.
"Tối nay ạ, tối mẹ của con phải đi thăm một người bạn cũ, hay là trưa mai ạ?" Hướng Nhật đương nhiên không thể nói thật, tối nay hắn dự định đi gặp Thư Dĩnh.
"Tốt rồi, cứ như vậy nhé" Trần Tiểu Phân cũng không gượng ép, cầm lấy cặp lồng cơm chia cho Hướng Nhật một phần:
"Tiểu Hướng, ăn cùng đi nào" .
"Không ạ, con đã ăn rồi, mẹ cùng Quân Quân ăn đi" Hướng Nhật vội từ chối, vừa ăn no xong giờ làm sao mà nuốt nổi chứ?
Trần Tiểu Phân cũng không khách khí nữa, liếc mắt với con gái:
"Quân Quân, con đi dạo với Tiểu Hướng đi"
"Mẹ, con vẫn chưa ăn cơm nữa" Nhâm Quân trợn mắt, vẻ mặt khó tin nhìn mẹ mình, dường như là lần đầu tiên thấy vậy.
"Ăn gì mẹ để phần cho, con về rồi ăn có sau đâu nào" Trần Tiểu Phân nghiêm mặt.
Nhâm Quân mắt trắng dã, rốt cuộc ai là con ruột của mẹ thế? Không phải mẹ muốn con gái chết đói mới vừa lòng chứ? Nhưng cũng chỉ dám nói trong lòng, nói ra khẳng định lại ngồi mà nghe giảng đạo. Trong lòng ủy khuất, tức giận liền đem đổ lên đầu người bên cạnh:
"Nghe chưa, mẹ bảo em đi với anh, sao còn đứng đực ra thế mà chưa ra ngoài!" nói xong câu này sợ bị mẹ dạy bảo liền vọt ra ngoài.
Hướng Nhật biết cô bé này sẽ trút giận lên mình, cũng chả sao, ai bảo mình dành trọn cả tình yêu của nàng chứ? Chào Trần Tiểu Phân xong liền chuẩn bị ra ngoài.
Hai người chưa ra khỏi cửa tiếng Trần Tiểu Phân vọng ra vừa dặn dò nhưng cũng đầy ý khuyên bảo:
"Tiểu Hướng, giờ hai đứa vẫn là sinh viên, có một số việc nên có mức độ"
Hướng Nhật rùng mình, đoán chừng mẹ vợ đang nói hắn cùng cô nàng bên cạnh, cảm thấy xấu hổ vô cùng. Nhâm Quân cũng đỏ mặt, hai người liền nhanh chân trốn khỏi văn phòng.
"Đều là bị anh hại!" vừa ra khỏi văn phòng, Nhâm Quân liên hung hăng cấu véo hắn một phen đã đời.
Hướng Nhật đâu méo mồm nói:
"Này, em nói cái này là sao chứ? Vừa rồi chúng ta thân mật em không phản kháng thì chúng ta đã xong rồi, căn bản không bị mẹ em đi vào nhìn thấy"
"Ý anh là tất cả đều là lỗi của em?" Nhâm Quân tức điên lên, nàng còn không biết hắn sao? Nếu mình ngay cả né tránh cho có cũng không thèm, có trời mới biết hắn có thể làm nên chuyện gì khác nữa.
"Quân Quân, anh không có ý này, ý anh là.đều trách anh" thấy ánh mắt Nhâm đại tiểu thư lạnh lùng có xu thể bốc hỏa thì Hướng Nhật vội sửa lời.
"Hên là nhanh miệng, nếu không nhất định là anh no đòn!" Nhâm Quân hừ một tiếng, liếc ngang liếc dọc quanh hành lang không thấy ai lúc này mới ôm lấy cánh tay hắn hỏi:
"Giờ tụi minh đi đâu?"
"Đi ăn cái đã rồi nói"
"Đi ăn, không phải là anh ăn rồi à?" Nhâm Quân cảm thấy khó hiểu.
"Anh nói thế mà em tin ngay à? Đúng là có ăn nhưng em vẫn chưa ăn! Chả lẽ em muốn về mẹ em để phần đấy chứ? Đồ ngốc" Hướng Nhật nhìn Nhâm Quân với ánh mắt chán nản, lúc trước hắn còn tính sẵn kế hoạch mời nàng đi ăn một bữa thật ngon, mẹ vợ tương lai tuy có nói để phần cơm, nhưng mình cũng đâu đành lòng để nàng nhịn đói vậy chứ?
"Nói em ngốc? Anh chán sống rồi hử? Chẳng qua xét thấy anh suy nghĩ cho em, lần này tha cho một lần đó" rõ ràng mắt thì tít lên nhưng miệng vẫn ra vẻ, rõ là nói một đằng làm một nẻo.
Hướng Nhật biết cô bé này thuộc loại miệng cứng nhưng dễ mềm lòng, hắn gỡ tay mình ra, Nhâm đại tiểu thư không hiểu nên đang định tức lên thì hắn lập tức ôm eo nàng nói:
"Anh thích thế này cơ"
"Hừ!" Nhâm Quân lạnh lùng liếc hắn, biết kẻ này ôm mình chắc chắn sẽ chiếm tiện nghi, vội vàng giữ chặt bàn tay đang ôm eo mình, tránh cho nó lại làm trò.
Hướng Nhật chả biết nói sao, đã là vợ chồng già rồi, cô nàng này còn tính toán gì mà kĩ thế. Bởi vẫn còn thiếu gần mười centimet, hai người ở một chỗ nên có chút không nhịp nhàng, chẳng qua Hướng Nhật vẫn tật cũ khó sửa, ôm eo Nhâm đại tiểu thư xong thì tay bắt đầu làm loạn lên trên.
Chuyển qua góc hành lang, một bóng người bước nhanh tới thiếu chút nữa là đụng phải hai người, nếu không phải Hướng Nhật dừng gấp thì va chạm đã xảy ra rồi.
Đầu tiên Nhâm Quân giãy khỏi tay hắn, có chút bối rối, dù sao có người ngoài, da mặt nàng cũng chưa đủ dày như thế. Chẳng qua thấy rõ người kia thì vẻ bối rối cũng biến mất, nàng kinh ngạc:
"Tang Âm?"
"Rất xin lỗi" xém nữa va phải hai người là nữ sinh đeo kính dày cộp, tóc thắt bím thoạt nhìn giống như một cô gái quê mùa.
Hướng Nhật cũng nhận ra đối phương, lúc trước mình tham gia giải đọc tiếng anh diễn cảm có đến phòng luyện tập của hệ tiếng anh đã gặp qua nữ sinh này, lúc trước bởi tên đối phương được nhắc đến cho nên hắn nhớ rất kĩ.
Chẳng qua dường như cô nàng đeo kính không nhận ra hai người, giải thích một tiếng liền cúi đầu rời đi.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #638


Báo Lỗi Truyện
Chương 638/1045