Chương 6: Chỉ cho ngươi biết nhân sinh luôn thiên biến vạn hoá


Mấy ngày trước mình vẫn còn là lãnh tụ một bang, mấy ngày sau lại nghèo hèn như một thằng đệ tử. Hướng nhật đi trên đường không khỏi cảm thán.
"Than cái gì? có đại mỹ nữ ta đi theo ngươi đi ăn, ngươi còn ra vẻ không hài lòng à." Sở sở ôm oán giận nói.
"Vì có cô bên cạnh, ta mới không khỏi cảm thán."
"Ghê tởm, ngươi vậy là có ý gì!" Sở sở trừng trừng hai mắt.
"không có gì." Hướng nhật vừa than một hơi, "ta đang nghĩ lúc nào mới có thể đem cô nằm lên trên giường đây? Chỉ nhìn không ăn được, đau khổ lắm!"
"Hừ!" Sở sở quay đầu không để ý tới hắn, trong miệng thì thào.
Hướng nhật mặc dù không nghe nàng đang nói gì, nhưng theo khẩu hình thì tuyệt đối là hai chữ "lưu manh".
"Cô có vào đây ăn không!" Hướng nhật đứng trước cửa một quán nhỏ.
"Ta có tên, đừng có mở miệng là gọi "cô, cô" Sở sở phi thường bất mãn với thái độ của tên sắc lang với mình.
"
Ờ thì Sở đại mỹ nhân, đi vào ăn cơm nào!" Hướng nhật đi trước bước vào quán.
"
Đi chết đi, cái tên lưu manh này! lần sau còn gọi là cô, ta sẽ hô lớn, gọi ngươi là "lưu manh." Sở sở lầm lũi bước theo sau hắn nhưng khẩu khí thì lại uy hiếp.
"Hai vị, đi hai người phải không ạ? bên này còn một bàn trống đây." một tiểu nha đầu tuổi cỡ mười lăm mười sáu tuổi đáng yêu tiến lên bắt chuyện.
"Uhm chỉ hai người, có gì ngon không." Sở sở nhíu mày, chỗ tương tự như thế này thi cô trước kia căn bản là chưa đi.
"Dạ, ở đây nấu ăn thì món gì cũng ngon cả, ai ăn xong cũng đều nói vậy!" tiểu nha đầu tỏ vẻ 'khiêm nhường' nhưng có lẽ là không quen lắm nên mặt hơi đỏ.
"Ngồi!" Hướng Nhật kéo một cái ghế ra.
"Cám ơn!" Sở sở vui mừng lẫn sợ hãi đang muốn ngồi xuống.
"Không phải chỗ cô, ta kéo ghế ra ngồi, cô muốn ngồi thì tự mình kéo ghế ra đi." Hướng nhật ngồi nhanh xuống trước.
"Ghê tởm! Đồ con trai hẹp hòi." Sở sở thầm mắng.
Tiểu nha đầu không biết nên nói gì bây giờ, mới xem qua thì hai người này chắc là một cặp mới quen đây. Hiện giờ nhìn lại thì hình như là giống thù nhân hơn là tình nhân.
"Nhóc, đem cái thực đơn đang cầm xì ra đây để ta chọn món." Hướng nhật vươn tay.
"Nga." tiểu nha đầu mặt không vui, ghét nhất là người kêu mình là nhóc.
"Người này sao lại như vậy? một chút lễ phép cũng không có sao?" Sở sở bên cạnh nhìn cũng không thèm nhìn quay mặt đi.
"Phải đó!" tiểu nha đầu cảm kích nhìn Sở Sở." hắn là bạn trai chị sao?"
"Uh!" Sở sở nghiến răng nói.
"A?" tiểu nha đầu ngẫn ra, sao có thể vậy được? Chị này đẹp vậy lại thích tên có vẻ mặt bại hoại vậy sao? Sau đó lại tỏ vẻ đồng tình nhìn Sở Sở, qua thái độ thì thấy rõ là tên đó với chị này không tốt.
"Đừng nhiều chuyện nữa nhóc, ta chọn những món này, ghi lại nhanh đi." Hướng nhật giao menu lại.
Tiểu nha đầu cầm bút ghi lại, nhận lại menu, hừ một tiếng, xoay người đi.
"Thái độ vậy là sao" Hướng nhật không biết mình sao lại đắc tội với tiểu nha đầu này.
"Con gái nhà người ta còn nhỏ, ngươi cũng đừng so đo.Uy, ta còn chưa chọn món ăn mà." Sở sở rốt cục phát hiện ra vấn đề chính.
"Ta còn tưởng ta chỉ đi ăn có một mình." Hướng nhật hơi thấy ngượng ngùng.
"Ngươi.coi ta là không khí hả? ghê tởm, ghê tởm!" Sở sở tức giận đến mức muốn đè hắn ra mà bóp cổ.
"Làm gì đó? muốn tạo phản hả? cùng lắm lần sau ăn cơm cho cô chọn." Hướng nhật lớn tiếng đàn áp.
"Vậy còn coi được." Sở sở mặc dù vẫn còn bất mãn nhưng cũng chỉ có thể làm như vậy.
Chỉ chốc lát, bốn món ăn và một món canh miễn phí được đưa lên. tiểu nha đầu ở một bên nhìn hai người bắt đầu ăn, nhẹ nhàng đặt một chén cơm vun đầy trước mặt chị xinh đẹp, nhoẻn miệng cười: "đây là cho chị."
Đưa cho tên bại hoại một chén chì có 1/2 chén: "của ngươi!"
"Này chén của ta đây à? sao ít vậy?" Hướng nhật ghen ghét nhìn chén của Sở sở, so với chén mình thì chén mình chỉ cỡ 1 /4 hay cùng lắm là 1/3 so với chén người ta.
"Chê ít hả? vậy thì tự đi bới đi!" tiểu nha đầu lạnh lùng liếc hắn một cái, xoay người đi.
"Con nhóc này ta đắc tội gì với nó?" Hướng nhật không hiểu nhìn Sở mỹ nhân.
"Vì ngươi đắc tội với ta đó!" Sở sở mặt không đổi nói.
"Sở sở, thật là em à!" một âm thanh hưng phấn vang lên.
Sở sở giống như nuốt phải một món vô cùng ngon, lập tức cúi đầu ăn ngấu nghiến. Hướng nhật nhìn theo hướng thanh âm chỉ thấy một người trời oi bức mà còn mặc nguyên bộ comple đi tới.
Nhìn qua dáng vẻ thì khoản hơn hai mươi, tóc chải mượt vuốt keo nhìn bóng loáng, coi như dễ nhìn một chút, hai tên mặc vest đen kè kè theo sau.
Hướng nhật nhìn thoáng qua hai tên bảo tiêu, về phần tên thanh niên chỉ liếc mắt một cái rồi không thèm nhìn nữa, loại này chẳng qua ỷ là nhà có tiền của ông bà tích góp lại thôi, hắn trước giờ ghét nhất là loại này. Bọn này là dạng bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, ai mà nhịn một chút là bị bọn nó đè đầu cưỡi cổ còn khi mà người ta liều mạng chơi với bọn nó thì cả bọn rụt cổ lại nép qua một bên hết.
Tên công tử tự động ngồi xuống, hai tròng mắt toát ra vẻ thâm tình ( nhìn muốn ói )nhìn chằm chằm Sở mỹ nhân: "Sở Sở, em sao lại ăn ở chỗ này? vừa rồi anh ở bên ngoài thấy em, còn tưởng hoa mắt đấy!"
"Tôi ăn cơm ở đâu hình như anh không quản được?" Sở sở không ngẩng đầu lên, tiếp tục ăn cơm.
"Sao lại vậy, nửa tháng sau khi chúng ta đính hôn rồi mà, đến lúc đó em chính là hôn thê của anh, anh quan tâm em một chút cũng là tất nhiên thôi." Tên nhà giàu hoàn toàn không để Hướng Nhật trong mắt.
"Ngô Khiêm Vân!" Sở sở liếc mắt một cái về phía tên lưu manh, "Anh ăn nói cho cẩn thận đó, tôi sẽ không cùng anh đính hôn đâu, tôi đã có hôn phu rồi."
"Không thể nào? Anh chưa hề nghe bá phụ nhắc tới mà?" Ngô Khiêm Vân lớn tiếng kêu lên.
"Là tôi chưa nói cho ông hay." Sở sở chỉ tên sắc lang: "Anh ấy là bạn trai tôi."
"Thằng nhóc này à? nói thật nha Sở Sở đùa buồn cười đó nhưng không ai thèm cười đâu." Ngô Khiêm Vân khinh thường nhìn thoáng qua người mà Sở Sở chỉ.
"Từ đâu tới thì biến về đó đi, đừng làm ta mất hứng ăn cơm!" Hướng nhật ngẩng đầu thốt ra lời răn đe.
Ngô Khiêm Vân sắc mặt biến đổi, đang muốn phát tác lại ý thức được có mỹ nữ ở đây, lập tức nhịn, "Đem câu vừa nói nuốt vào lại, xin lỗi ta, sau đó biến mất khỏi tầm mắt ta."
"Phanh!" Hướng nhật chụm miệng lại sau đó phun tất cả thứ trong miệng vào mặt Ngô Khiêm Vân, xem như là trả lời.
Mọi người trong quán đều kêu sợ hãi, bọn họ từ trước giờ chưa từng thấy có người dùng bửa ăn ngay cả rau thịt gì cũng phun ra hết lại nhằm vào mặt người khác nhất là người toàn thân đều là trang phục đắc tiền như vậy.
Sở sở bụm miệng, vẻ mặt không dám tin.
Hai người bảo an phía sau đang muốn tiến lên bắt người, đột nhiên phát hiện mục tiêu tay trái cùng tay phải kết một dấu hiệu đặc thù, hai người nhìn nhau, đồng thời đình chỉ động tác.
"Tao muốn làm thịt mày!" Ngô Khiêm Vân đứng dậy, dùng tay áo lau thức ăn trên mặt, bị khiêu khích tới mức đó thì ai cũng không thể nhịn nữa, phong độ cái con mẹ gì cũng vứt sạch.
"Giỏi!" Hướng nhật lại co tay lại gắp món ăn quẳng lên trên đầu Ngô Khiêm Vân, xem như đang trang trí cho hắn.
"Hai tụi bay còn không tiến lên bắt nó cho ta, để ta giết chết nó." Ngô Khiêm Vân phục hồi tinh thần lại, mình còn có hai người bảo vệ bên mình mà.
"Xin lỗi, chúng tôi là bảo vệ chứ không phải tay chân!" một người mặc đồ tây đen không biểu hiện gì đứng im.
"Tao trả nhiều tiền cho các ngươi, phải đảm bảo an toàn của tao chứ." Ngô Khiêm Vân la lên.
"Không sai! chúng tôi chỉ cam đoan an toàn tánh mạng, không có tình huống uy hiếp tánh mạng, chúng tôi sẽ không phải ra tay.".
"Đm, nói cái gì mà công ty bảo an Lạp Ngập, tao phải kiện các ngươi!" Ngô Khiêm Vân khàn cả giọng hống lên như heo kêu.
Đại hán veston đen bước từng bước tới, tựu hồ muốn động thủ. Người còn lại lập tức kéo hắn lại, nhìn hắn lắc đầu, tiếp theo nhìn về phía đám đông đang vây quanh: "Vì anh nói xúc phạm đến công ty, cho nên chúng tôi có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng bảo vệ. Bây giờ, anh không hề là đối tượng bảo vệ của chúng tôi nữa. Muốn kiện chúng tôi? cứ việc lại toà nhà trung tâm Thiên Đại tầng 38!" nói xong, hai người bảo an nhìn mọi người xung quanh ra hiệu muốn rời đi.
"Chờ chút." Ngô Khiêm Vân vội vàng đuổi theo, toàn thân muốn nhũn ra, đáng chết! tại sao lại quên bọn họ cũng không phải một công ty bảo an tầm thường chứ!
"Anh với hai người kia quen?" Sở sở trừng mắt nhìn tên Lưu manh đang húp canh.
"Không nha!" Hướng nhật nuốt một ngụm xuống, một phát hết chén canh. chính mình đúng là không quen bọn họ, chỉ là lão bản của bọn họ có chút giao tình, không nghĩ tới thủ thế kia thật là hữu dụng.
"Gạt ai hả! tôi thấy các ngươi đánh mắt cho nhau rồi." Sở sở lớn tiếng nói.
"Cô đi khám mắt đi? Ta làm gì mà kỳ quái vậy, cô không phát hiện ta lúc nào nhìn cô cũng hợp nhãn chứ không phải là loại thích.cái đó, đi khám mắt đi?" Hướng nhật cố ý nhìn lên nhìn xuống đánh giá thân hình nàng. Cô nàng này hai mắt vẫn chưa loá, mình ra động tác bí mật vậy mà cũng bị phát hiện.
"Đi chết đi! không để ý tới anh nữa, tôi về trường học đây." Sở sở dậm chân, chạy vội đi.
Hướng nhật cười khổ, đang định rời đi.
"Trời ạ! phát sinh chuyện gì nữa?" tiểu nha đầu chẳng biết từ đâu chui ra, nhìn trên mặt đất một đống hỗn độn kinh ngạc "Tôi mới đi wc.rửa tay mà cả phòng sao lại biến thành như thế này?"
"Ta lỡ tay, không cẩn thận làm đổ bể."
"Ra là anh! vậy thật tốt quá, gãy hai cái bàn, mỗi cái một trăm ngàn." Tiểu nha đầu không chút khách khí thống kê rồi chém hắn, dù sao là bại hoại, không nên hạ thủ lưu tình.
Hướng nhật cũng không ngại, thanh toán tiền đền bù, ra đến trước cửa quay lại nhìn tiểu nha đầu nói: "Nhóc, quần lót của ngươi lộ ra kìa, mới đi wc xong đúng không, thấm ra ngoài rồi kìa."
Tiểu nha đầu cúi đầu xuống xem, quả nhiên thấy có một mảng màu trắng cao hơn thắt lưng lộ ra, vùng tam giác ở giữa thấm ra nhìn thăm thẳm, nháy mắt làm người ta sung huyết, quay lại nhìn tên bại hoại đi ngoài xa hô to: "Lưu manh!"

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #6


Báo Lỗi Truyện
Chương 6/1045