Chương 564: Trong chuyện này khẳng định là có vấn đề


"Ngươi quen hắn?" Khi Âu Dương Kiếm đã đi khuất dạng, mĩ nữ cảnh sát xoay người trừng mắt nhìn Hướng Nhật, biểu tình có chút cổ quái, giống như tò mò, lại pha chút vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ.
"Lúc trước ở trong nước có gặp qua vài lần " Hướng Nhật lúc này đã cảm thấy hối hận, hắn đã nhìn ra mĩ nữ cảnh sát đối với Âu Dương Kiếm cũng không có chút gì hảo cảm, mình đi tới kì thực là xen vào việc của người khác, biết thế đã sớm ở lại bên kia xem kịch vui rồi. Có " tiện nhân " Âu Dương Kiếm chuyên đeo bám người dính lấy mĩ nữ cảnh sát vậy thì tha hồ vui rồi (khụ, chém gió thần công 1 tý đoạn nì không hiểu lắm ^_^).
"Ngươi có biết hắn là ai không?" Có lẽ nhìn ra nam nhân này nói đến Âu Dương Kiếm thái độ không thèm để ý, mĩ nữ cảnh sát liếc nhìn hắn, trong lời nói có ý ám chỉ mãnh liệt.
"Không biết " Hướng Nhật đã nghe ra ý uy hiếp trong lời nói của đối phương, khó chịu đáp lại.
"Ha ha ha, vậy thì lần này ngươi nhất định là không hay ho gì rồi " Mĩ nữ cảnh sát cười thật sảng khoái, tựa như đã nhìn ra bộ dáng không hay ho sau này của Hướng Nhật." Kim Trí Hạo là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Đại Thành, mà tập đoàn Đại Thành ngươi có biết không vậy? Ở Hàn Quốc một nửa sản phẩm điện tử là của tập đoàn này, mà ngươi mới rồi lại đắc tội hắn."
"Thế thì làm sao?" Hướng Nhật cắt ngang lời mĩ nữ cảnh sát, híp mắt nhìn đối phương." Chỉ là một người thừa kế công ty thôi mà, cho dù có là tổng thống Hàn Quốc đi nữa, có khả năng làm gì khó dễ được tôi sao?"
Mĩ nữ cảnh sát vốn đang đắc ý bị Hướng Nhật nói như vậy thì trở nên sửng sốt, lại nhìn bộ dáng không coi ai ra gì của nam nhân kia, nàng lập tức nghĩ ra, người này ngay cả đạn bắn cũng không chết, súng đúc bằng thép tinh còn có thể vo tròn như bùn quả thật là biến thái. Kim Trí Hạo kia muốn đối phó với hắn, lấy lực lượng của người bình thường quả thật là khó có thể làm được. Hơn nữa người này ở Hàn Quốc còn có một minh hữu là RAPIST - Tổ chức hắc bang lớn nhất Seoul - chỉ e là ngay cả tập đoàn Đại Thành cũng không dễ gì trêu chọc.
Nghĩ đến điều này, trong lòng Lí Trinh Lan (không biết tên gốc con này là gì nhỉ Lee Chaeng Lan chăng ôi mệt với mấy cái tên ngốc quá) cảm giác mất mát thật không chịu nổi, oán hận nhìn chằm chằm vào nam nhân.
"Thiếu chút nữa thì quên hỏi, ngươi tới đây làm gì, chắc lại có ý định làm mấy hoạt động phạm tội ở đây phải không?"
"Chẳng lẽ trong mắt cô, tôi là cái loại người như thế sao?" Hướng Nhật khó chịu hỏi lại, lại nói tiếp: "Tôi đây là người dân lương thiện, đến đây là vì mang hai muội muội tới đây mua điện thoại di động, cũng là cùng mục đích với Trinh Lan tiểu thư thôi. Đúng rồi, Trinh Lan tiểu thư cũng không cần khách khí, cô nhìn trúng cái nào rồi để tôi mua tặng cô ".
"Cám ơn " mĩ nữ cảnh sát hừ lạnh một tiếng nói.
Nghe ngữ khí giống như là muốn từ chối, nhưng Hướng Nhật lại không thấy nàng nói gì tiếp theo nữa, bình thường đáng lẽ sau đó phải nói tiếp " không cần ". Nhưng hiện tại chỉ nói một câu " Cám ơn " lại là ngữ khí lạnh lùng. Hướng Nhật nhất thời không rõ đây là ý tiếp nhận hay từ chối nên cau mày hỏi: "Cô như vậy là có ý gì?"
Giống như vô cùng vừa ý với biểu tình kinh ngạc của Hướng Nhật, Lí Trinh Lan có chút đắc ý đáp, nhưng biểu tình vẫn duy trì bộ dáng cấm đến gần.
"Chính là cảm ơn ý tốt của ngươi, người khác đưa quà biếu cho ta, chẳng lẽ đến câu cám ơn cũng không thể nói hay sao?"
Hướng Nhật lúc này đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt (nguyên văn: câm điếc ăn hoàng liên) có khổ mà không thể nói. Vốn hắn nói câu kia chỉ là lời khách sáo, bởi hắn nghĩ nhất định đối phương sẽ từ chối, không ngờ được là nàng ta lại một hơi đáp ứng luôn. Nhưng lời đã nói ra lí nào lại thu về, vả lại hắn không nghĩ sẽ để cho mĩ nữ cảnh sát coi thường.
"Vậy cô hãy chọn đi thấy cái nào vừa ý tôi lập tức sẽ mua cho cô " Tuy nói sẽ mua tặng, nhưng Hướng Nhật vừa ăn bẫy ngầm của mĩ nữ cảnh sát, lúc này ngữ khí nói chuyện đã có điểm thiếu kiên nhẫn.
"Ngại quá sẽ khiến ngươi chờ lâu rồi, ta chọn cái này tốc độ lúc nào cũng rất chậm " Lí Trinh Lan chậm rãi nói, lại thấy bộ dáng nóng lòng rời đi của nam nhân kia, trong lòng càng thêm đắc ý.
Hướng Nhật biết đây là mĩ nữ cảnh sát cố ý đùa giỡn mình, cũng không phản bác lại, chỉ về hướng đám người Lưu Phi: "Các muội muội của tôi đang ở bên kia, bây giờ tôi qua đó, cô cứ lựa chọn đi rồi qua đó tìm tôi " nói xong, liền quay người rời đi.
Mắt thấy không thể chọc tức được nam nhân, Lí Trinh Lan đòng thời cũng xoay người rời khỏi quầy thuỷ tinh bày điện thoại di động, nói:
"Vừa lúc ta ở đây cũng không chọn được cái nào vừa ý, cũng muốn đi qua bên kia xem ". Chỉ là nàng không chú ý, câu nói này đã đắc tội mấy người bán hàng bên cạnh, ai nấy sắc mặt đều trở nên khó coi.
Hướng Nhật cũng lười đáp lại nàng, vẫn như cũ hướng về quầy bán di động SamSung.
Lúc này Vưu Kì Tử cùng Anh Tỉnh Á Mỹ mỗi người đều cầm trên tay một cái di động cùng nhau thảo luận, Hướng Nhật đi đến nói:
"Hai em chọn có được vừa ý không?"
"Ca ca em chọn được rồi, anh xem " Vưu Kì Tử thây Hướng Nhật đang đi tới, liền khoe ra cái di động đang cầm trong tay mình đưa tới trước mặt Hướng Nhật, đây là một cái điện thoại màu phấn hồng thoạt nhìn rất tinh xảo, quả là rất thích hợp với một cô gái, khó trách Vưu Kì Tử lại có bộ dáng yêu thích không muốn rời tay.
"Á Mỹ, thế còn của em đâu?" Hướng Nhật gật gật đầu, chuyển cái nhìn sang phía Anh Tỉnh Á Mỹ, cô gái này vì thấy hắn đến gần mà có chút mất tự nhiên. Đương nhiên là thái độ của hắn làm cho Vưu Kì Tử phồng cái miệng nhỏ tỏ thái độ không vừa ý.
Anh Tỉnh Á Mỹ cúi đầu nhỏ giọng nói (nguyên văn CV: chiếp chiếp nói, ặc gà con hay sao mà...):
"Em cũng chọn được rồi"
"Vậy thì đi tính tiền thôi " Hướng Nhật sảng khoái nói, cũng quên béng luôn mĩ nữ cảnh sát vẫn đi sau mình.
"Này thế còn của ta đâu " Bị coi như người vô hình, Lí Trinh Lan vốn đã rất bất mãn với Hướng Nhật nay lại càng thêm khó chịu, nổi giận đùng đùng bước từng bước dài đi đến chắn trước mặt Hướng Nhật.
"A, tý nữa thì quên mất cô " Hướng Nhật giống như bây giờ mới nhớ ra, tuỳ tiện chỉ tay vào quầy bán di động SamSung, ngữ khí giống như chủ nhà gặp phải một vị khách không thể chịu nổi.
"Cô cũng chọn lẹ lẹ lên một chút, chúng ta không có nhiều thời gian để mà phí phạm với cô đâu"
"Ngươi." Lí Trinh Lan hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng mà trong này nhiều người như vậy, mà nàng thì còn có vài điều cố kị không thể nói ra.
"Di, là vị tỷ tỷ nhảy lầu tự tử tối qua " Vưu Kì Tử bên cạnh khẽ nói, cũng nghĩ ra chính là tối hôm qua ở trên mái nhà CLB Đêm Mân Côi (Đêm Hoa Hồng - Rose Night) đã gặp đối phương.
"Cái gì nhảy lầu?" Lí Trinh Lan cảm thấy lời này hơi mẫn cảm, hướng về phía Vưu Kì Tử hỏi: "tiểu muội muội, cái gì mà nhảy lầu vậy, có thể nói cho chị biết được không?" tuy Hướng Nhật rất đáng ghét, nhưng với hai muội muội của hắn Lí Trinh Lan cũng sẽ không giận gà đánh chó, huống chi Vưu Kì Tử cùng Anh Tỉnh Á Mỹ lại có bộ dáng đáng yêu như vậy.
Hướng Nhật ở bên cạnh khẽ ho khan một tiếng.
Vưu Kì Tử cũng không phải ngu ngốc, vốn là muốn nói cho đối phương tình hình " nhảy lầu " tối hôm qua, nhưng lập tức sửa lại lời nói: "Không có đâu, chắc là chị nghe nhầm rồi ". Bởi vì nghe Hướng Nhật nói lại đối phương vì bị bạn trai đá mà muốn nhẩy lầu tự tử, Vưu Kì Tử đối với nàng cũng rất cảm thông, cũng không có cảm giác ghen tuông giống như tối hôm qua lúc mới gặp nàng (ghen cái căng củ cọt đã là gì của nhau đâu mà rộn hết cả ràng). Vừa nghe ca ca ho khan ra hiệu, Vưu Kì Tử lập tức hiểu ra ca ca nhắc nhở mình không nên động đến nỗi đau của người ta.
Lí Trinh Lan cũng biết đây là vì nam nhân kia đọt ngột ho khan nên mới làm cho tiểu cô nương không nói ra lời thật, oán hận liếc nhìn Hướng Nhật một cái rồi xoay người chọn điện thoại. Nàng bây giờ chỉ có một ý niệm duy nhất trong đầu đó là phải hung hăng trả thù đối phương, không cần chọn cái mình thích nhất mà phải chọn cái nào đắt nhất.
Bên cạnh Quyết Ngư cũng nhận ra đây là vị tiểu thư xinh đẹp ở CLB Đêm Mân Côi tối hôm qua, tuy vậy lúc này thấy nàng cùng Hướng Nhật đi đến nên nghĩ chắc là nàng ta được Hướng tiên sinh bao, trong lòng cũng chỉ là thầm ngưỡng mộ, lại nghĩ hay là chờ Hướng tiên sinh rời khỏi Seoul mình sẽ đến tìm nàng ta rồi.rằng thì mà là...^_^ (hé hé chém tí - mịa con bé kia mà biết thằng này nghĩ như vậy thì nó cắt trym).
Thật ra thì cũng chỉ có Lưu Phi là người duy nhất mang địch ý đối với mĩ nữ cảnh sát, nàng nhìn đối phương ánh mắt tràn đầy sự đề phòng.
"Uy, cho ta lấy cái đắt nhất " Trinh Lan hưng phấn nói với mĩ nữ bán hàng đứng đối diện sau quầy.
"Vâng xin cô chờ một chút " mĩ nữ bán hàng cười đầy lễ phép, cũng không bởi vì nghe thấy khách muốn mua thứ đắt nhất mà xuất hiện thần sắc nhiệt tình hăm hở, cúi xuống sau quầy lấy điện thoại.
Lúc này, bên cạnh có một nữ nhân hơi lớn tuổi đi đến, tuy là cùng mặc đồng phục giống mĩ nũ bán hàng nhưng thấn sắc hơi không giống người bán hàng, thoạt nhìn có lẽ là trưởng quầy, đến bên mĩ nữ bán hàng đang đưa ra điện thoại đắt nhất nói nhỏ vài câu.
Sau đó mĩ nữ bán hàng lộ ra sắc mặt khó xử, nhưng có lẽ bởi chịu sự uy hiếp gì đó nên cuối cùng gật gật đầu.
Trưởng quầy lúc này mới hài lòng rời đi.
Mĩ nữ bán hàng lúc này đem cái điện thoại mới lấy ra trả lại vị trí cũ, vẻ mặt xin lỗi nhìn mĩ nữ cảnh sát." Thật xin lỗi thưa cô, ở đây chúng tôi không có thứ mà cô cần"
"Cái gì?" Lí Trinh Lan mở to hai mắt nhìn, đã muốn mua thứ đắt nhất vậy mà có người chê không bán, đay là lần đầu tiên nàng được thấy.
Mĩ nữ bán hàng không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt bối rối nhìn Anh Tỉnh Á Mỹ cùng Vưu Kì Tử cũng đang tò mò nhìn tới, lắp bắp nói:
"Còn có, điện thoại của hai vị tiểu thư này vừa chọn.thật ra.đã có người đặt trước rồi, các vị có thể đi, đi.nơi khác mua được không?"
Đi nơi khác mua chứ không phải là chọn loại khác, chẳng lẽ điện thoại ở nơi này đều đã được đặt hàng hết?
"Sao lại thế?" Hướng Nhật cảm thấy không hợp lí chút nào. Thật ra ai cũng có thể nhìn ra điều này hoàn toàn không hợp lí, chỉ sau khi trưởng quầy đi đến đây, nói thầm vào tai người bán hàng mấy câu, tình huống liền lập tức thay đổi, trong chuyện này khẳng định là có vấn đề.

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #564


Báo Lỗi Truyện
Chương 564/1045