Chương 561: Gã người qua đường


"Nữ nhân của ngươi?" những lời này giống như tiếng sấm giữa trời quang vậy (nguyên văn: long trời lở đất, chả hợp gì cả nên thay đi một tý ^_^). Không chỉ làm cho Đầu Nhi cùng A Nhĩ Tư Đặc chấn động mà hai cô gái vốn im lặng là Ngải Vi Nhi cùng Tạp Mang San mắt chữ O mồm chữ A bộ dáng không dám tin. Bởi vì quá khiếp sợ nên ngữ khí của họ với Hướng Nhật mới trở nên thất thố như vậy.
Lưu Phi liền cảm thấy hạnh phúc lớn lao chợt ập đến, trái tim đập rộn ràng mãnh liệt như tùy thời có thể nhảy ra khỏi ***g ngực vậy. Không nhịn được đỏ mặt len lén nhìn về phía nam nhân, sau đó vội vàng cúi đầu. Anh ấy đã thừa nhận minh là nữ nhân của anh ấy - trong lòng nghĩ như vậy nên lúc này trong mắt không còn ai tồn tại chỉ còn là thế giới của hai người.
"Tại vì sao?" A Nhĩ Tư Đặc trân chối nhìn Lưu Phi, cho tới bây giờ Lưu Phi vẫn là đối tượng mà hắn theo đuổi, đáng tiếc hai người ngoài việc là "chiến hữu" ra thì không có gì tiến triển. Nhìn nữ thần trong mộng của mình cùng kẻ khác ôm ấp, hơn nữa nhìn ánh mắt si ngốc của Lưu Phi, căn bản là không giống như bị ép buộc. Trong lòng hắn nổi lên một nỗi mất mát.
"Các ngươi hãy đi đi ta không muốn cùng các ngươi động thủ " Hướng Nhật sớm nhìn ra Lưu Phi cùng đám nam nữ thanh niên này có chút quan hệ không rõ ràng, cũng đại khái đoán là vì đối phương cùng là hấp huyết tộc (tộc hút máu), cho nên hắn cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt.
Sau một hồi chấn kinh, mấy người thanh niên nam nữ đã khôi phục lại tinh thần. Đầu Nhi tuy khó chịu với ngữ khí của Hướng Nhật, nhưng e ngại ảnh hưởng tới tình cảm của Lưu Phi nên không có hành vi quá khích, hơn nữa mới rồi lúc Hướng Nhật đối kháng với " Huyết sắc song đồng" đã hiển lộ ra thưc lực bí hiểm nên cũng làm cho hắn không dám có hành động thiếu suy nghĩ. Điều này ngay cả người tính cách hay xúc động như A Nhĩ Tư Đặc cũng hành động giống như vậy.
"Ngươi cũng là dị năng giả, vậy chắc là đã từng nghe qua số 98?" Đầu Nhi trầm giọng nói. Đã không tiện cùng đối phương động thủ vậy thì đành dựa vào thực lực hàng đầu của tổ chức.
"Không sai, đã từng nghe qua. Không chỉ nghe mà còn từng cùng người của số 98 giao thủ qua ". Hướng Nhật lạnh nhạt nói, hắn cũng đã nghe ra dụng ý của đối phương. Nhưng số 98 đã tính là cái gì, có thể làm hắn e sợ sao?
Đàu Nhi cũng đã nhìn ra vẻ mặt xem thường của Hướng Nhật, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều mà lại nói tiếp: "Vậy hẳn ngươi cũng biết hậu quả của việc đắc tội với số 98? ".
"Đắc tội số 98?" Hướng Nhật khinh thuờng cười nói." Ta phải sửa lại một chút, không phải ta đắc tội với số 98 mà là số 98 đắc tội với ta, không biết có thể gánh chịu được hậu quả hay không? ". Một thế lực yếu đuối mới có thể đắc tội kẻ khác, còn nếu là có thực lực cường đại, căn bản không thể dùng từ xa xỉ như " đắc tội " được.
"Đầu Nhi các ngươi mau đi đi, Thực lực của Jack tiên sinh không phải là thứ mà các ngươi có thể đối phó được " Lưu Phi đúng lúc chen vào nói, nam nhân bên mình chính là một " Chấp năng giả " muốn giết mấy người đồng bạn kia quả thật quá dễ dàng, điều ấy quả thật nàng không muốn nhìn thấy. Để tăng tính thuyết phục nàng vén tay áo bên trái của mình lên, trên cánh tay là một hình giống như một con giun màu đỏ như tơ máu kéo dài lên tận khuỷu tay trông bắt mắt dị thường
"Huyết Văn " Đầu nhi thân thể run run, giọng nói bất chợt cao vút nói." Huyết Văn, quả thật là Huyết Văn, có lẽ nào lại.Trên cánh tay có Huyết Văn đại biểu cho điều gì hắn biết rõ, điều đó nói lên răng chủ nhân của canh tay ấy đã thăng lên cấp công tước, nói cách khác là thực lực ngang bằng với " Yêu Diệt Giả " giấu mặt sau lưng mình.
A Nhĩ Tư Đặc, Ngải Vi Nhi cùng Tạp Mang San bộ mặt cũng giống như là gặp quỷ, không thể tin được nhìn chằm chằm vào Huyết Văn Trên cánh tay Lưu Phi, thân là Hấp huyết bộ tộc bọn họ cũng biết điều này có nghĩa là gì. Chỉ là bọn họ không dám tin chỉ tách ra mấy ngày ngắn ngủi, đồng bạn có thực lực tương đương mình nay lại như ngồi tên lửa mà bay, thực lực cao không thể tả, có lẽ cả đời họ cũng không thể với tới được. Điều này làm cho bọn họ kinh tâm động phách hơn cả việc nam nhân kia nói Lưu Phi là nữ nhân của hắn còn kích thích hơn. Cấp bậc Công tước hiện nay trong toàn Hấp huyết tộc mà nói chỉ có một người đó Hấp huyết tộc trưởng, mà cấp Thân Vương thì chỉ xuất hiện trong truyền thuyết. Có thể nói một Công Tước cấp Huyết tộc có thể quét sạch mấy chục huyết tộc có thực lực kém hắn một cấp, huống chi ở đây trong đám người này chỉ có Đầu Nhi miễn cuỡng là đạt cấp Bá Tước. (Chú thích 1 tý: lão Tà hình như lấy cấp bậc của vương triều phương tây để làm cấp bậc cho huyết tộc thì phải. chia là 5 cấp là Công, Hầu, Bá, Tử, Nam trong đó thấp nhất là Nam Tước, cao nhất là Công Tước).
"
Lưu Phi.Huyết Văn của ngươi là là.làm thế nào mà có được?" Ngữ khí của Đầu Nhi trở nên run run, cũng không trách hắn không khống chế được bản thân. Gia nhập số 98 nguyên nhân quan trọng nhất là để nâng cao thực lực bản thân trở nên cường đại. Nhưng cho đến giờ hắn cũng vẫn chỉ đạt được đến cấp Bá tước, khoảng cách đến Công tước còn là hai cấp. Mắt thấy người vốn cấp bậc dưới thực lực của hắn nay đè thăng lên còn cao hơn hắn nhiều, làm sao mà không kích động cho được.
Bên cạnh đám người A Nhĩ Tư Đặc cũng dỏng tai lên lắng nghe, nếu Lưu Phi có thể chỉ trong vài ngày thực lực đã tăng lên cấp Công Tước, vậy bọn họ chỉ cần biết được phương pháp thì cũng có thể làm được. Mỗi người đều vô cùng động tâm, chỉ cần có thực lực cấp Công Tước vậy họ sẽ không cần phải nghe mênh lệnh của tổ chức nữa, cũng không sợ tổ chức có sự tồn tại khủng bố của chấp năng giả nữa. Đồng thời đối mặt với vài người có thực lực Công Tước, chấp năng giả cũng phải e ngại rất nhiều.
"
Xin lỗi, Đầu Nhi, ta không thể nói cho ngươi biết được " Lưu Phi khó xử nhìn vẻ mặt chờ đợi của Đầu Nhi, nàng cũng trông tháy vẻ mặt khát vọng mãnh liệt của ba đồng bạn còn lại, nhưng bí mật này liên quan đến nam nhân mà mình yêu, nàng sẽ vĩnh viễn không nói lộ ra.
Đám người thanh niên nam nữ kia không khỏi thất vọng, nếu không tận mắt thấy thực lực của Lưu Phi đã là cấp Công tước, nói không chừng cả bọn đã nhịn không được mà mặc kệ tình cảm "
chiến hữu " sử dụng bạo lực bức bách Lưu Phi nói ra. Đầu Nhi còn muốn nói thêm gì đó nữa, bỗng nhiên bên tai vang lên một âm thanh lãnh khốc không mang theo chút tình cảàonhan loại nào: "Giết bọn họ"
Đầu Nhi không khỏi run run, là hắn, chính là hắn.Yêu Diệt giả đã cứu cả nhóm khỏi nhiệm vụ thiếu chút nữa thất bại lần trước, không thể tưởng được nhiệm vụ lần này cũng là hắn đang âm thầm giám thị. Đầu Nhi vĩnh viễn nhớ rõ cái âm thanh lãnh khốc tiêu điều không mang chút tình cảm nào, lạnh băng như một người máy vậy.
Không chờ cho hắn tỉnh táo thoát khỏi bóng ma trong lòng, phía đối diện Hướng Nhật đã có phản ứng, đem ánh mắt dời về phía góc tường phía xa hơn mười thước của khách sạn, cười lạnh nói với không khí: "
Tên dấu đầu hở đuôi kia, cũng nên hiện thân được rồi ".
Đầu Nhi thần kinh lại càng thêm căng thẳng, có chút ngoài ý muốn và hoảng sợ liếc nhìn Hướng Nhật một cái, nam nhân này có thể phát hiện ra nơi "
Yêu diệt giả " ẩn thân.
Đám người A Nhĩ Tư Đặc cũng không có phản ứng gì, đồng dạng Lưu Phi thần sắc cũng vô cùng mờ mịt, tuy rằng lần trước cả nhóm cùng đi làm nhiệm vụ, nhưng thực sự biết được cả nhóm được cứu giúp chỉ có Đầu Nhi vì hắn là chỉ huy cao nhất của nhóm.
Hướng Nhật vẫn như cũ nhìn vào góc tường, thấy đối phương không có động tĩnh gì, lạnh lùng cười nói: "
Hừ, còn muốn trốn, không lẽ cho rằng ta đoán mò sao?"
Câu này vừa dứt thì nơi vốn trước đó trống không chậm rãi hiện ra một bóng người, giống như là ban ngày gặp quỷ vậy.
"
Ca ca " Vưu Kì Tử cùng Anh Tỉnh Á Mĩ vội vàng nép sát vào Hướng Nhật, loại sự việc kì quái như thế này thật sự là doạ các nàng chết khiếp. Dù sao hai nàng cũng chỉ là hai tiểu cô nương, thần kinh cũng không được cứng cỏi cho lắm.
"
Đừng sợ, có anh đây rồi " Hướng Nhật vỗ vỗ vai an ủi cho hai nàng an tâm, ánh mắt vẫn không rời bóng người càng ngày càng hiện ra rõ ràng kia.
Quyết Ngư cũng mở to hai mắt ra nhìn, vốn trước kia gặp loại sự tình như thế này hắn đã la hoảng lên, nhưng tối hôm qua gặp biểu hiện thần kí của Hướng Nhật nên lực miễn dịch cũng tăng lên, biểu hiện cũng không quá mức khiếp sợ, trong mắt chỉ còn là sự tò mò cùng không thể tin được.
Bóng dáng kia rốt cuộc cũng đã hiện ra rõ ràng, là một trung niên tướng mạo bình thường, cao vừa phải, trên người mặc một bộ Vét, toàn thân không nhìn ra một điểm nào đặc biệt. Nói tóm lại kẻ này nếu ném vào một nhóm người thì lập tức biến mất không thể nhận ra giống như là một "
người qua đường"
Nhưng ở đây không ai dám coi thường hắn, bởi vì hắn ta mới rồi như quỷ hiện hình nên cho dù trông hắn có bình thường thế nào đi nữa cũng không ai dám đối đãi với hắn như một vị đại thúc bình thường.
"
Ngươi cũng là người của số 98?" Hướng Nhật tiến lên vài bước ý muốn che chở cho đám người Lưu Phi cùng Quyết Ngư. Đối với kẻ mà hắn không rõ, thì trước tiên là phải bảo hộ người bên mình đã.
"
Có thể phát hiện ra ta ngươi là người thứ hai " người qua đường không trực tiếp trả lời câu hỏi của Hướng Nhật mà thản nhiên nói, biểu hiện bên ngoài cùng lời nói của hắn hoàn toàn bất đồng, cấp cho người ta cảm giác hắn là một thân sĩ lễ độ nho nhã.
"
Trước tiên xin tự giới thiệu một chút, ta là Chấp Sự số 2, cũng thuộc về số 98"
"
Chấp Sự số 2?" Hướng Nhật nhíu nhíu mày, cái danh từ này quả thật quá xa lạ.
"
Ngươi không nghe qua cũng bình thường, đây là điều cơ mật hạch tâm của số 98, cho dù là thành viên bình thường cũng không biết được.
Người qua đường nhẹ nhàng liếc nhìn đám người A Nhĩ Tư Đặc, hiển nhiên thành viên bình thường mà hắn nói chính là đám người này. Mà đám người này cũng chẳng dám ý kiến gì cho dù trong lòng có lửa cũng phải dằn xuống.
"Nga, vậy bây giờ nói cho ta biết không sợ ta sẽ tiết lộ ra ngoài hay sao?" Hướng Nhật ung dung nhìn hắn, đối với loại người luôn tự cho mình là đúng hắn gặp cũng đã nhiều.
Người qua đường dường như xem nhẹ Hướng Nhật, chuyển ánh mắt sang phía lãnh diễm mĩ nhân." Lưu Phi, ta không nghĩ là nhanh như vậy ngươi có thể đạt đến cấp Yêu Diệt Giả, tốt lắm vậy là lần này tổ chức đã có đối tượng đặc thù để nghiên cứu rồi. Giọng nói bình thản không mang một chút tình cảm nào, tựa như là Lưu Phi đã là vật trong túi hắn vậy.
Điều này làm cho Hướng Nhật buồn cười không thôi, tên này thực nghĩ mình là thiên hạ đệ nhất hay sao?
"
Ngươi có biết dám có chủ ý đối với nữ nhân của ta thì sẽ có hậu quả gì không?"
"
Không cần gấp gáp, ngươi cũng sẽ là một vật thí nghiệm thú vị, trên người không có một tia dị năng nào dao động nhưng lại là dị năng giả hàng thật giá thật ". Gã người qua đường đem ánh mắt dời lại Hướng Nhật, lại bình luận tiếp " Không thể tưởng tượng được, nhàm chán đi theo tới Hàn Quốc một chuyến, tự nhiên lại có thu hoạch lớn như vậy, không sai, không sai"
"
Con người bình thường nếu quá tự tin cũng không phải điều gì hay ho"
Hướng Nhật nheo nheo ánh mắt, hắn xem gã người qua đường càng lúc càng không vừ mắt, không có bản sự lại còn nổ bừa bãi, người như vậy là loại hắn xem thường nhất.
Không để ý đến sự trào phúng của Hướng Nhật, người qua đường vẫn giữ nguyên ý kiến của mình nói: "
Thực xin lỗi, Yêu Diệt Giả cũng chia làm mấy loại, ta đây cũng đã gần đạt đến Chấp Năng Giả, đói với kẻ vừa đạt đến Yêu Diệt Giả mà nói, vốn không là đối thủ của ta, kể cả là hai kẻ mới thành Yêu Diệt giả đi nữa " Nói xong hắn gắt gao chăm chăm nhìn vào Hướng Nhật, rõ ràng là coi Hướng Nhật cũng là một Yêu Diệt Giả.
"
Phải không?" Hướng Nhật cười ha hả bày ra một bộ dáng hiền lành " Nghe nói tổ chức của các ngươi chỉ có một Chấp năng giả?"
Gã người qua đường không nói gì mà chỉ cười cười, có lẽ vì không muốn đề cập đến cơ mật của tổ chức nên im lặng không nói gì.
Nhưng Hướng Nhật cũng không cần hắn trả lời, bởi hắn đã quyết định thu thập dối phương, thu hồi lại biểu tình hiền lành, khôi phục lại bản sắc lưu manh tàn nhẫn.
"
Tuy nhiên cho dù số 98 có cường đại đến đâu đi nữa, đắc tội với một Chấp năng giả cũng không phải kết quả các ngươi muốn, phải không?"
"
Chấp năng giả?" người qua đường ánh mắt trở nên co rút lại, vừa định hành động, lại phát giác thân thể căng cứng, cả người không thể nhúc nhíc được, ngay cả nói chuyện cũng không thể làm được.
"
Lĩnh vực?" đám người Đầu Nhi sắc mặt đại biến, bọn họ cũng được chịu một loại đãi ngộ tương tự, nhưng khác chăng là có thể mở miệng nói chuyện, chỉ là cả đám đều mặt xám như tro, kinh hãi đến chết. Hiện tại họ đã biết tại sao Lưu Phi khuyên họ li khai, muốn đối phó với Chấp Năng giả, cái này không phải là muốn chết sao?

Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương #561


Báo Lỗi Truyện
Chương 561/1045